Dân chúng sĩ thân Từ Châu đã quên rồi, Từ Châu vẫn là dưới quyền cai trị của Đại Minh. Quan sai triều đình Đại Minh, đi lại phố lớn ngõ nhỏ trong Từ Châu cũng là chuyện hiển nhiên, hơn nữa bọn họ cũng không hề làm gì phạm vào vương pháp, chỉ lo liệu việc mình cần làm, hết thảy đều rất hợp pháp. Nếu đặt ở chỗ khác, đây cực kỳ bình thường, thậm chí có người còn nói tác phong khuôn phép của đám người Đông Xưởng này không tệ, biết kìm chế, nhưng ở Từ Châu, mọi người đều cảm thấy kỳ quặc.
Từ trên xuống dưới mọi người là đã thành thói quen, từ trên sông đến đất liền, tất cả đều để ý tới Tiến gia. Trên đất Từ Châu, không ai dám nói lời xúc phạm Tiến gia, bây giờ các nhà các hộ có khúc chiết gì, có bao nhiêu nam nữ già trẻ, vài mẫu đất, thậm chí cả gia súc lớn là bao nhiêu Tiến gia cũng biết rõ, có ai còn làm trái chứ.
Chính vì nguyên cớ này mà điệu bộ của bọn Nam Kinh Cẩm Y Vệ khiến tất cả mọi người đều cảm thấy kỳ quặc, sau đó Triệu Tiến cùng Triệu Tự Doanh lại không có nhúc nhích gì lại càng khiến cho bọn họ cảm thấy kỳ lạ.
Phần lớn mọi người đều cảm thấy Thần tiên đánh nhau thì phàm dân gặp nạn, nhìn thấy sóng yên bể lặng nhưng trên thực ra là sấm sét sắp giáng xuống đấy, nên ai cũng muốn trốn đi xa một chút, khỏi bị lan đến. Bây giờ Tiến gia không có làm gì, không có nghĩa là sau này cũng không hạ thủ, kết cục Đông Xưởng phía trước kia mọi người cũng không phải là chưa từng thấy qua, đừng vờ ngây ngốc mà dây vào.
Nhưng cũng có những người thông thạo tin tức, tâm tư lanh lợi, cũng biết dọc theo con đường Dương Châu, cửa sông Thanh Giang, Bi Châu khắp nơi đều có Đông Xưởng Cẩm Y Vệ đang tìm chứng cứ Triệu Tiến phạm tội, hơn nữa Triệu Tự Doanh cũng không có gì lớn, mọi người liền nghĩ, chẳng lẽ thực sự phải thay đổi ông trời?
Cho dù binh thường Triệu Tự Doanh làm việc luôn không bận tâm tới thể thống vương pháp, nhưng điều này chẳng qua là dân không đưa lên quan không truy hỏi, bây giờ quan phủ triều đình thật sự rầm rộ đi tra xét như vậy thì Triệu Tự Doanh còn làm sao? Chẳng lẽ còn làm muốn phản hay sao, nhìn thấy như sắp bại rồi.
Nghĩ thì nghĩ, Hà Gia Trang bên kia vẫn buôn bán như cũ, chợ búa vẫn vô cùng náo nhiệt, tuy nhiên có chút khác biệt với cửa sông Thanh Giang chính là trong chợ muối chỉ đơn thuần là muối lậu.
Vốn ban đầu mấy thương nhân buôn muối Dương Châu trong chợ muối có tiệm của mình, muối của bọn họ nói trắng ra là muối quan bán lậu, giá rẻ số lượng lớn, nhưng bây giờ tất cả các tiệm muối đều không mở cửa, chỉ có cục diện những tư thương buôn muối vùng Từ Bi là vẫn còn.
Triệu Tiến phán đoán.
- Dương Châu và Hải Châu dù sao cũng cách xa chúng ta bên này, khi dễ chúng ta bây giờ không dám lớn tiếng, chúng ta không làm gì được bọn chúng sao.
- Không có muối để bán, từ Châu và những đầu mối xung quanh tất sẽ trở nên yếu. Những hàng hóa buôn bán khác đều là do bọn thương nhân vận chuyển tới, chỉ có muối có dính dáng tới bọn thân sĩ cường hào, buôn bán dựa vào vùng đất của bọn họ và khắp nơi, đây cũng được coi là một kế sách cô lập chúng ta rồi. Đều là mưu tính rõ ràng, rất dễ để phân giải ra nước cờ này rồi. Nhưng đường đường chính chính mà đối mặt, Triệu Tự Doanh bó buộc tay chân ứng phó quả thật hơi có chút khó khăn rồi.
- Bọn chúng cảm thấy chúng ta làm cái gì phải được nhiều người hô ứng, lại không tưởng tượng được chúng ta dựa vào cục diện lúc này đã làm được rất nhiều chuyện rồi. Nhưng chợ muối nhất định phải duy trì, không phải là vì để làm đại sự gì mà là vì buôn bán. Về sau chợ muối cũng phải khuếch trương, còn phải làm càng lúc càng lớn lên.
Triệu Tiến nói với mấy người huynh đệ của hắn.
Lời của hắn chính là mệnh lệnh, Nghiêm mặt đen và Tề Nhị Khuê ở cửa sông Thanh Giang cũng bị điều về, hai vị này vốn ban đầu chính là hảo hán trên đường muối lậu, lúc này vừa vặn dùng tới, trọng trách của bọn họ chính là ngăn cản việc vận chuyển muối ngang qua địa phận Từ Châu và các vùng lân cận, nhất loạt phải mang muối tới chợ bán.
Bọn thương nhân buôn muối ở Dương Châu đều tẩy chay chợ muối, nhưng bọn họ cũng phải bán muối trong phương viên vốn ban đầu bao gồm chợ muối, không có quang minh chính đại mua bán, chỉ dám đi từ con đường muối lậu có từ trước. Thật không giống như trước kia, rầm rộ đi sang Từ Châu, mà chia thành nhiều nhóm nhỏ vòng qua Từ Châu, hoặc đi ngược đường sông.
Chỉ có điều đường đi được chỉ có mấy cái như vậy. Người giang hồ nơi nơi có lẽ điều biết bọn người Đông Xưởng đã đến, Triệu Tự Doanh không có cử động gì. Nhưng bây giờ Triệu Tự Doanh đối với bọn họ mà nói vẫn là con quái vật khủng khiếp như cũ, chỉ cần lên tiếng sẽ ngoan ngoãn vâng theo, huống chi là điều kiện của Triệu Tự Doanh hậu hĩnh thế, bao muối ai chặn lại giành được thì thuộc về người đó, cho phép đưa thẳng muối tới chợ muối bán, đây chẳng phải chính là đường ngồi một chỗ phát tài sao.
Điều kiện này vừa ra, mười mấy đám có lá gan phát tài lớn nhất, những người này cũng không phải là trộm cướp khắp nơi gì, ngay cả chủ chứa chấp cường hào trên đất ấy, xe muối muối lậu đi ngang đất mình cũng bị giữ ngay lại, đi thẳng tới Từ Châu bên kia bán đi thì tức khắc sẽ phát tài, còn có được một chỗ trong chợ muối, lợi lộc ngày sau thì không cần phải nói rồi.
Vào cuối tháng giêng thương nhân buôn muối Dương Châu chưa có tới, đến cuối tháng hai cũng đã không chống nổi, làm ăn buôn bán da mặt mỏng không được, sau khi đi sang tìm đủ lý do, muốn mở cửa tiệm thêm lần nữa, không người nào dám tự mình tới, thậm chí ngay cả các quản sự chưởng quỹ của các nhà có vai vế cũng không dám tới, e sợ Triệu Tiến nổi sát tâm.
Chỉ có điều Triệu Tiến cùng Triệu tự Doanh chỉ đáp lại nhẹ nhàng rất là thải mái tự như, cho phép bọn họ về mở cửa tiệm, nhưng điếm của mỗi nhà Triệu Tiến muốn được hùn vốn ba thành vào. Chung quy vẫn là có kiếm được tiền, còn sẽ không đánh mất địa bàn bên ngoài, mọi người đều biết vuốt mặt nể mũi, những trong bụng vẫn còn cân nhắc. Với cách làm của vị tiểu gia này, lần này không ngờ lại không giết người đổ máu, xem ra chuyện Cẩm Y Vệ đang điều tra ý đồ mưu phản phần nào khiến hắn e sợ rồi, không dám trắng trợn như trước.
Sau khi Triệu Tiến làm ra cục diện như vậy, hắn làm cái gì mọi người cũng khúm núm vâng dạ, vốn dĩ không có ai cân nhắc nhiều tiểu tiết như vậy. Nhưng bấy giờ không giống trước, sau khi Cẩm Y Vệ tỏ thái độ như vậy, Triệu Tự Doanh kế tiếp đi theo con đường nào cuối cùng sẽ bị nhiều cản trở. Tuy rằng mọi người giống như trước giờ không nhìn ra nhưng đều có những suy đoán riêng, cũng muốn từ biểu hiện rất nhỏ của Triệu Tiến và Triệu Tự Doanh tìm kiếm câu trả lời.
Mỗi một chuyện dù nhỏ đều được các thế lực ở Từ Châu cùng nhưng nơi dính líu vào trằn trọc mày mò đọc giải, đưa ra muôn trùng loại phán đoán và suy xét, nhưng bây giờ cả một thể thống nhất Triệu Tự Doanh đều đang yên lặng, bọn họ không tiện đi hỏi hiển nhiên cũng không có được đáp án nào.
Đông Xưởng Nam Kinh Cẩm Y Vệ ở Từ Châu sau khi gây rối nửa tháng, chưa từng đi sang đường nhỏ, chưa từng đi ra khỏi thành, dân chúng Từ Châu mới bắt đầu thì sợ hãi đến thành quen, bây giờ đã trở thành xem thường rồi. Bên đó nói là tới tra án, rõ ràng là khỉ làm xiếc mang mặt nạ làm trò hề đấy, không ai xem chuyện này vào đâu.
Nhưng người có lòng dạ nhìn thấy lại khác, bọn họ nhìn thấy chính là. Đông Xưởng Cẩm Y Vệ ở đây gây rối suốt nửa tháng, Triệu Tự Doanh lại không có làm ra cử chỉ đanh thép gì. Đích thực là có người ở Đông Xưởng theo dõi, quả thật là có người ngầm theo dõi đi lại của Cẩm Y Vệ, khiến mọi người đều không dám tới gần, nhưng cũng chỉ thế thôi. Tuy nói rằng bản thân Đông Xưởng cũng vô cùng biết điều, nếu như giống lúc trước, sớm đã bị người đánh đập đến đầu rơi máu chảy rồi, làm sao sẽ lưu lại cho tới hôm nay được.
Nghĩ thì nghĩ, người dám động vẫn như trước cực kỳ ít, Tri châu Đồng Hoài Tổ mỗi ngày đều đóng cửa đọc sách luyện chữ, trong mấy năm nay, bút pháp của Đồng Hoài Tổ tiến bộ rất nhanh, nghe nói còn có người cầm chữ của y đi Giang Nam, không ít người khi nhìn thấy đều ngạc nhiên thán phục nói là phong thái danh gia.
Trong mấy ngày này, nội viện Đồng gia cũng không an bình, mấy tên tộc nhân Đồng gia đều bị hứng chịu gia pháp, hơn nữa còn là Đồng tri châu đích thân theo dõi đánh người, khiến gậy sai dịch đánh xuống không dám dối gạt. Mấy người Đồng gia bị đánh này mấy tháng không bình phục lại được. Bên trong nha môn sơ sịa đoán ra được chuyện gì đang xảy ra, đám người lén lút thảo luận, may là Đồng đại nhân biết nặng nhẹ, nếu thực nghe theo lời mấy người lòng tham không biết đủ kia, chết cũng không biết chết thế nào mất.
Mọi mặt Từ Châu về đại thế vẫn như vậy, không có người đầu óc u mê muốn làm gì, tất cả đều đang chờ động tĩnh của Triệu Tự Doanh.
Từ Châu năm Vạn Lịch bốn mươi tám đúng là vẫn còn có chút khác biệt với năm trước, ở bên ngoài thành trì, lân cận những thôn lớn, hiển nhiên bao gồm cả Hà Gia Trang, đều có thêm một cái chợ người, ở đó cũng không có thương lái dắt mối buôn bán người gì, mà là nạn dân, lưu dân khắp nơi tự đến bán mình.
Từ năm trước đến đầu năm nay, liên tục ba lần tăng thêm thuế, không chỉ vét sạch của cải của dân chúng mà còn làm cho bọn họ muốn chống đỡ cũng chống đỡ không nổi rồi, chỉ đành giống như những năm trước, chạy đi, nhìn xem bên ngoài liệu có đường sống nào hay không.