Trần Vũ cầm lấy chén nước trà nhấp một hớp, nâng thanh âm lên cao nói.
- Mấy tiểu tử các ngươi tâm tình thật an tĩnh nhỉ. Nên làm cái gì liền làm cái đây. Đã đi đến nước này rồi, cũng đừng nghĩ đến việc quay đầu lại, một lòng một dạ bước tiếp đi.
Nghe nói như thế, Triệu Tiến cùng Vương Triệu Tĩnh sửng sờ, đều mĩm cười, cười đến mức khiến đầu óc Trần Vũ có chút rối, không nhịn được liền nhìn về phía Trần Thăng. Trần Thăng ho khan hai tiếng nói.
- Cha, lời này hài nhi cũng từng nói với Triệu Tiến rồi.
Từ Trần gia đi ra, chuyện thứ nhất Triệu Tiến muốn làm là nói với Tôn Đại Lâm đi theo.
- Ngươi đi nói với Thập Nhất bên trong nha môn. Chỗ Trần thúc sắp xêp ba mươi người thay phiên hộ vệ ngày đem, bây giờ hãy an bài đi.
Tôn Đại Lâm liền vâng dạ một tiếng, cưỡi ngựa đi vội về hướng bên trong nha môn tri châu. Nhìn theo bóng lưng của Tôn Đại Lâm, Triệu Tiến cười với Ngưu Kim Bảo.
- Nó học như thế nào?
Ngưu Kim Bảo thanh âm không mấy vui vẻ đáp.
- Có sức mạnh, có cốt cách, chịu dốc lòng. Chỉ là chưa có từng trải qua sát phạt, thấy máu quá ít, gặp phải chuyện gì khẩn cấp chỉ sợ là không được, rèn luyện nhiều vài năm thì tốt hơn.
Triệu Tiến cười gật đầu một cái, đây là sắp xếp của Lưu dũng. Chiếu theo lời của Lưu Dũng, vẫn là nên sắp xếp người của mình đi theo hộ vệ để người yên tâm. Tầm vóc, cân nặng Tôn Đại Lâm rất tương đồng với Ngưu Kim Bảo, vừa hay học được bản lĩnh của y.
Ngoại trừ việc này, Triệu Tiến còn biết Lưu Dũng cố ý dặn Tôn Đại Lâm lưu ý Ngưu Kim Bảo, nếu chẳng may có gì không đúng thì ngăn lại. Nội Vệ chính là phải nghi ngờ và cẩn thận, Triệu Tiến cũng không hỏi cặn kẽ.
Mọi người không vội vã rời khỏi Trần gia, ngược lại đánh ngựa đi một vòng, nhìn đuòng phố và địa thế xung quanh, Triệu Tiến nói với Trần Thăng.
- Thật nếu có người đầu óc ngu muội, ba mươi hộ vệ kia cộng thêm người nhà của chính đệ, đánh được nửa nén hương là tốt rồi. Kỳ thật cũng không cần dùng nhiều thì giờ như vậy, chỉ cần cảnh báo là tốt rồi. Chỉ sợ có người đầu óc không tỉnh táo, lại cứ khăng khăng che giấu, vậy thì khó phòng bị rồi.
Trần Thăng gật đầu nói.
- Trong thành Từ Châu lớn như thế, huynh đã bỏ hơn một trăm đoàn luyện ở nơi này, lại có người giang hồ theo dõi, nào còn có kẻ đui mù nào kéo tới. Không cần lo lắng.
Vào lúc này, Triệu Tiến mới thở dài, giọng điệu tức tối nói.
- Cục diện hiện giờ thật khiến người ta khó chịu.
Đang khi nói chuyện, bên kia có người đi đường xách giỏ đồ ăn đi ngang, tùy ý liếc mắt nhìn về bên này, lại sửng người mất một lúc sau đó vẫy tay kêu gọi.
- Công tử gia, công tử gia hôm nay có về phủ ăn cơm không?
Trong mấy người Triệu Tiến, cũng chỉ có Vương Triệu Tĩnh mới được người xưng hô như thế. Nhìn sang hướng bên đó chính là một gã tôi tớ trông coi Vương gia. Vương Triệu Tĩnh cười thúc ngựa đi qua, hàn huyên mấy câu lại quay trở về.
- Đại ca, nhị ca. Trưa nay không bằng hãy ăn cơm ở nhà đệ. Hà Thúc vừa hay từ kinh thành mang tin trở về.
Trên mặt Vương Triệu Tĩnh mang nét cười, trong khi cười còn có một chút ý vị như trút được gánh nặng.
Cái ngày không định ra được chủ ý dò hỏi, Trần Thăng và và Vương Triệu Tĩnh cho câu trả lời. Vương Triệu Tĩnh còn nói đưa thư cho kinh sư, hỏi thử cách nghĩ của phụ thân y. Từ Châu và chỗ kinh sư thư từ qua lại, từ lúc đi tới lúc hồi âm nhiều nhất cũng không quá một tháng, kết cuộc ước chừng gần ba tháng không có một phong thư báo về.
Lúc mới đầu Vương Triệu Tĩnh bị hoảng sợ, còn cho rằng phụ thân của mình ở chỗ kinh thành gặp phải chuyện gì, phái tôi tớ đi kinh sư dò la. Kết cuộc được báo cho biết không việc gì, cũng không có nhắc tới chuyện phong thư dò hỏi kia. Đây khiến cho Vương Triệu Tĩnh có chút lúng túng, nói rõ với Triệu Tiến. Cũng may Triệu Tiến cũng không để ý điều này.
Hơn nữa tới hiện giờ khắp nơi đều là rầm rầm rộ rộ sửa soạn, thư từ vân vân cũng không màn tới, thật không ngờ rằng sẽ khéo gặp được vào hôm nay.
Đợi tới lúc vào trong nhà ăn cơm, Hà Thúc kia cũng cả mặt kinh ngạc. Vốn rằng suốt đường đi vội vàng, dọc đường chạy chết một con ngựa, tạm thời lấy ngân lượng mua ngựa tiếp tục chạy đi. Lúc người tới thành Từ Châu, thân không còn một xu, hơn nữa đã đói cả ngày, vội vàng trước về nhà nghỉ ngơi lấy tiền ăn cơm, sau đó lại đi Hà Gia Trang.
Hà Thúc rất là mệt mỏi nói.
- Thật đúng là khéo. Bằng không đây lại phải mất thêm công sức hai ngày. Lão gia bảo thuộc hạ mau đưa thư trở về, sợ sự tình chậm trễ.
Trên thư có một niêm phong rất ít thấy. Hà Thúc giao thư cho Vương Triệu Tĩnh, cũng không màn tới hàn huyên gì, bản thân trở về chỗ đánh một giấc li bì.
Bên dưới bày sẵn thức ăn, Vương Triệu Tĩnh lại vội vàng mở thư ra, đọc qua mấy lượt mới cười nói.
- Gia phụ rất sớm đã nhận được thư lại không biết hồi đáp thế nào. Mấy ngày nay vẫn luôn đang nghĩ việc này. Nói là trước đây mười mấy ngày rốt cuộc cũng nghĩ thông suốt, vội vã sai Hà Thúc mang thư chạy trở về.
Trần Thăng đột nhiên hỏi.
- Đệ sẽ không nói chúng ta muốn tạo phản chứ hả?
Vương Triệu Tĩnh dở khóc dở cười lắc đầu, cam chịu nói.
- Tiểu đệ nói chuyện có chừng mực. Bây giờ không phải còn chưa tới thời cơ đó sao? Tuy nhiên điều tiểu đệ nên nói đều nói rất rõ ràng, gia phụ hẳn là đọc đã hiểu.
Có một số lời hiện giờ còn chưa phải lúc vạch rõ, hết thảy cố gắng không viết trong thư. Đạo lý này, Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều hiểu, chẳng qua người bên ngoài hiểu hay không, cái này thật nói không rõ ràng, cho dù đó là phụ mẫu người thân bên cạnh.
- Sao chỉ có một câu.
Vương Triệu Tĩnh đột nhiên run rẩy cầm thư tráp thứ hai, Triệu Tiến và Trần Thăng đều đọc được mấy chữ viết ở bên trên.
Triệu Tiến cười lắc đầu nhẹ nhõm nói.
- Vương thúc phụ phong thái danh sĩ, thật đúng là thú vị.
Mặc kệ Vương Hữu Sơn nói cái gì cũng không động chạm tới chuyện Triệu Tiến muốn làm hoặc là không làm, chẳng qua chỉ là tham khảo mà thôi.
Vương Triệu Tĩnh thì thào đọc.
- Muốn có được giàu sang, hãy đi buôn rượu dấm.
Trần Thăng mở miệng hỏi.
- Nói cái gì? Nghe không hiểu.
- Thời Tống, rượu và dấm đều chỉ có mỗi quan phủ được phép bán giống như muối ngày nay. Về sau cũng chia cho hạng người giàu có nhận lãnh buôn bán. Tuy nhiên dân chúng tự ủ tự bán có lợi lớn, không ít người mạo hiểm giống như buôn muối lậu đi làm.
Nói tới đây, Vương Triệu Tĩnh vung vẩy tờ giấy lầm bầm nói.
- Lời này hẳn là có một vế đối. Đệ nhớ rõ lúc nhỏ từng lật qua trong kho sách của cha. Nhị vị huynh trưởng chờ chút, tiểu đệ đi dò tra trước.
Vương Triệu Tĩnh vội vàng rời bàn tiệc. Chờ y ra khỏi phòng, Trần Thăng lắc đầu nói.
- Chính hắn trong lòng rõ ràng có chủ ý lại muốn đi hỏi cha hắn. Bản tính kia của hắn tất cả không phải không biết. Cha hắn cho dù nói không được, hắn cũng sẽ làm.
Triệu Tiến cười nói.
- Vương thúc phụ đại tài, Triệu Tĩnh từ nhỏ được dạy bảo tất nhiên cảm thấy hỏi một chút mới ổn thỏa.
Không qua bao lâu, Vương Triệu Tĩnh cầm một quyển sách đi vào, trên mặt mang nét cười, có điệu bộ cực kỳ vui vẻ, vừa vào cửa đã nói.
- Tiểu đệ nhớ không lầm. Cũng may mà gia phụ lần này đi kinh sư không mang theo mấy quyển bút ký kia. Là "Biền văn" của Trang Quý Dụ thời Tống. Nói về tục ngữ làm quan giữa những năm Kiến Viêm. Giết người phóng hỏa chịu chiêu an, muốn có được giàu sang, hãy đi buôn rượu dấm...
Vẻ mặt Vương Triệu Tĩnh tươi cười nói.
- Giết người phóng hỏa chịu chiêu an. Gia phụ muốn nói chính là câu này rồi.
- Hai chúng ta tuy rằng không có học vấn như đệ, nhưng mấu chốt này cũng hiểu được.
Lúc ít người, Trần Thăng cũng phải đấu vó mồm với Vương Triệu Tĩnh.
Sau khi nói xong câu này, trong phòng đã yên tĩnh trở lại, ba người ngồi ở nơi đó đều trầm mặc không nói, nụ cười trên mặt lại đều càng lúc càng đậm.
Vương Triệu Tĩnh mỉm cười trước nhất, Triệu Tiến cũng cười, Trần Thăng lắc đầu bật cười, tiếng cười ba người càng lúc càng lớn trở thành cười to sảng khoái.
Động tĩnh này khiến Ngưu Kim Bảo bên ngoài và hộ vệ bên ngoài xa hơn cũng thò đầu dòm ngó. Mấy người Triệu Tiến tuy rằng trẻ tuổi lại rất trầm ổn, cực ít có lúc tùy tiện thế này.
Cười to một trận, Triệu Tiến đứng dậy khỏi chỗ ngồi, thanh âm lanh lảnh nói.
- Giết người phóng hỏa chịu chiêu an. Giết người phóng hỏa chịu chiêu an. Vương thúc phụ nói rất là hay. Thúc ấy thân ở nơi kinh kỳ, kiến văn đặt ở nơi đây, có được lời phán định tất nhiên cũng rõ ràng.
Vương Triệu Tĩnh cười nói.
- Lý lẽ này, đại ca, nhị ca thiết nghĩ cũng đã suy xét tới. Tiểu đệ không phải khiêm tốn, tiểu đệ cũng loáng thoáng nghĩ tới. Chỉ là làm được tới mức nào sẽ có hậu quả gì. Điều này thật không biết nắm chắc thế nào. Câu nói này trong phong thư của gia phụ, lại khiến cho tiểu đệ hiểu ra.
Triệu Tiến gật đầu, nhìn sang Trần Thăng lại nhìn Vương Triệu Tĩnh, cười nói.
- Nếu đã như vậy thì chúng ta làm một trận thật sướng tay.
- Làm một trận!
Với tính trầm ổn của Trần Thăng, lúc này cũng khí phách dâng trào theo đó đứng thẳng dậy.
Vương Triệu Tĩnh cười đứng lên, ba huynh đệ đối mặt nhìn nhau cười.
Triệu Tiến dẫn người vào thành đi một vòng, ban đầu vốn sửa soạn trước trời tối sẽ trở về Hà Gia Trang, gần tới lúc rời đi lại thay đổi chủ ý ở lại trong thành. Tuy nói Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa ở Tiêu huyện và chỗ Hà Gia Trang, nhưng căn nhà cũ vẫn còn đấy, chỉ có Triệu Thập Nhất và Triệu Hoàn dẫn gia đinh ở bên này, làm thành một cái quân doanh sơ sài để dùng. Bọn Triệu Tiến ở lại nơi này, còn bày mấy bàn tiệc rượu thịnh soạn ở Vân Sơn Lâu tụ họp mọi mặt bên trong thành.