Vương Triệu Tĩnh cười nói.
- Cũng không chắc, đến nay mày mò về đất này làm vài năm, kiếm đủ tiền về kinh thành thi lại. Hai bút cùng vẽ, rất là nhanh và tiện.
Cát Hương bên cạnh lắc đầu, muốn nói nhưng lại thôi, từ sau lần bị Triệu Tiến và Trần Thăng nói qua, y cũng thận trọng rất nhiều trong lời nói, thấy mọi người nhìn sang, mới cảm thán nói.
- Đọc sách làm quan đúng thật là vui sướng.
Triệu Tiến cười nói.
- Kẻ chỉ muốn hưởng thụ phú quý, đọc sách làm quan đúng là vui sướng, giống như huynh đệ chúng ta, chắc chắn sẽ không vui sướng nổi.
Cát Hương gật đầu mạnh, có chút kích động nói.
- Từ Châu mới khoảng ba mươi vạn nhân khẩu, nhưng đại ca dẫn chúng đệ đã gom ra được gần chục vạn, cũng chỉ có chúng ta mới làm ra được việc lớn như vậy. Vì điều này, cần cái vui sướng kia làm gì.
Dù sao mấy nghìn người đi làm tổng điều tra, do nguyên nhân quân lương mà rất ngoan ngoãn, mặc dù con số kỹ càng vẫn đang tra xét rõ nhưng sơ sơ đã đưa ra được. Đến lúc này mọi người mới nhận ra, vốn dĩ vẫn luôn cho rằng Từ Châu năm mươi vạn nhân khẩu một châu, bốn huyện là sai lầm. Chỉ xem xét cảm nhận mà nói, một vạn người hai vạn người thật ra cảm giác cũng không có gì khác biệt, trong ngoài địa phận quản hạt của châu thành trên dưới mười năm vạn, Tiêu huyện xấp xỉ sáu vạn, Đãng Sơn không quá ba vạn người, Phong huyện và Bái huyện đều có tầm cỡ khoảng bốn năm vạn dân.
Ngoài nhân khẩu trong châu huyện, lưu dân thu nạp chiêu mộ ở trang viên khắp nơi của Triệu Tiến có đến chín vạn người. Trong mấy năm gần đây chỉ dựa vào một chút sức mạnh này của Triệu Tự Doanh cũng đã sinh sôi đến mức này, hơn nữa mỗi người đều có khả năng nuôi sống bản thân, còn cung ứng sức mạnh cho Triệu Tự Doanh. Con số này, so sánh khiến cho mỗi người trong Triệu Tự Doanh đều thấy vô cùng tự hào, cảm thấy toàn thân đều là sức mạnh.
Triệu Tiến nói một câu không đầu không đuôi.
- Con đường của chúng ta không giống với người khác, bây giờ vừa mới chỉ đi bước đầu tiên, còn phải bước dài.
Xem từ địa thế của huyện Vĩnh Thành, càng hẳn nên thuộc về Nam Trực Lệ, ba mặt của nó đều bị Nam Trực Lệ bao vây, đông bắc là Từ Châu, đông nam là Túc Châu, tây nam là Bặc Châu, bên phía tây bắc thuộc về phủ Quy Đức tỉnh Hà Nam.
Nhưng từ lúc bắt đầu, phân chia tỉnh lỵ coi trọng xen kẽ theo hình răng lược, không để cho bất kì một chỗ nào có địa hình hoàn chỉnh, Đại Minh kế tục cách làm này của Mông Nguyên, huyện Vĩnh Thành có lẽ là tàn dư còn sót lại năm đó. Huyện Vĩnh Thành cũng không được coi là một huyện lớn, ỷ vào có mấy con sông chảy qua địa phận, còn lại đều là địa hình bằng phẳng, lúa gạo làm ra vẫn còn tạm được, những năm gần đây chuyển biến ngày càng tốt hơn trước. Nguyên nhân rất đơn giản, đi đường bộ từ Từ Châu tới Dự Nam và Dự Tây đều phải ngang qua nơi này, dựa vào chia lãi đường muối, đường buôn bán, cả huyện đều sống khá hẳn lên.
Bên này là vùng đất nhỏ, mấy hộ lớn trong huyện đặt ở Từ Châu cũng chỉ được coi như thổ hào hạng hai, hạng ba thôi, vốn cũng không có sức mạnh gì lớn, cộng thêm còn phải dựa vào chợ muối và chợ tập trung của Triệu Tự Doanh mới phát tài. Huyện Vĩnh Thành này trên dưới đều rất mực phục tùng Từ Châu, cũng kính sợ Triệu Tự Doanh nhất, không dám có chút trái ý nào.
Ngay sau khi mệnh lệnh của Triệu Tiến vừa truyền xuống, bọn văn lại và sai dịch của huyện Vĩnh Thành đều thở phào nhẹ nhõm. Đây tăng lên mấy thành tuy rằng ít lợi lộc hơn rất nhiều so với trưng thu quân lương, nhưng dù sao so với năm ngoái còn nhiều hơn. Hơn nữa mọi người đều biết, thật nếu muốn trưng thu quân lương, mọi người đều phải liều mạng đi làm, làm không tốt còn có chết bị thương, áp bức bóc lột người trên đất này đắc tội đến mức không đắc tội hơn được nữa, nhưng bây giờ có chút lợi lộc, mà lại nhàn hạ, sao mà không vui đi làm cho được.
Thực ra ngay lúc tin tức về trưng thu quân lương đưa xuống, bọn Lại mục, sai dịch hưng phấn có dư trong lòng lại có thấp thoáng sợ hãi, bây giờ thì thoải mái rồi.
Sau khi điều lệ đã được định ra, mọi người đều dốc tòan lực sửa soạn đón tiếp Tri huyện mới đến nhậm chức, không ai trông cậy vị Tri huyện tiến sĩ mới này làm gì. Việc trong nha môn trước nay vẫn do bọn văn lại và sai dịch xử lý, không cần đến lượt quan nhúng tay vào, nhất là loại người mới không có quen việc. Cho nên bày trước ra như vậy, chỉ sợ tên tri huyện mới không hiểu, đến lúc đó nói lung tung, làm trễ nải việc chính thu thuế phát tài.
Kết cuộc là vị lão gia mới đến này liền dọa cho mọi người đều sợ, vị tiến sĩ tân khoa này tuổi tác không lớn, mới chỉ hơn hai mươi tuổi, nhưng thoạt nhìn không giống người đọc sách, mạnh khỏe to lớn, còn có người nhìn thấy vị lão gia này luyện võ ở nội viện. Ngoài việc này, vị lão gia còn mang theo bên cạnh bốn vị sư gia, mười mấy vị tôi tớ, vừa nói chuyện với sư gia phụ tá là biết là tay già đời, trước đây đã từng làm ở các nơi khác, mười mấy người tôi tớ ai cũng có võ, có một lần đọ võ ở Bổ phòng, một người đánh bại ba người, quả thật là khiến người ta kinh ngạc.
- Các ngươi không biết sao? Vị thái tôn này của chúng ta xuất thân từ một gia đình lớn ở Đại Châu Sơn Tây, đã có bốn đời cử nhân rồi. Chậc chậc, đây phải tích cóp bao nhiều tiền của và nhân tình.
- Nhưng tháng ngày của chúng ta khó khăn rồi. Mấy đời làm quan, thành thạo hết chiêu trò của nha môn, vừa đến đã tra sổ sách. Thủ đoạn này đúng là tuyệt đường sống của người ta.
- Ngươi nói, vị Tôn lão gia này của chúng ta nếu muốn trưng thu quân lương thì phải làm sao? Nghe nói phủ Khai Phong có người đang trưng thu rồi.
- Nực cười, Tiến gia lên tiếng ai dám không nghe, hiểu được thì kiếm cũng không ít. Ngươi cũng phải nghĩ xem, Tôn Truyền Đình ở chỗ chúng ta làm ba năm, năm năm liền đi, Triệu Tiến bên đó thì còn ở đây cả đời.
Hai tên Bổ khoái đang bàn luận rôm rả ở trước cổng, lúc này một gã ăn vận như gia đinh đang nhắm hướng đại đường đi tới, tiện thể liếc mắt qua đây, hai người đều vội im miệng. Vị Tôn tri huyện đến nhậm chức chưa đầy một tháng, nhưng trên dưới đều được thu vén gọn gàng, mọi người đều rất cẩn thận.
Ở trong công đường, Tôn Truyền Đình ngồi ở nơi đó, một tên sư gia đang lật xem sổ sách, bên phải đứng cạnh có ba vị văn lại Hộ phòng, sắc mặt ai cũng đau khổ. Nguyên do rất đơn giản, vị Tôn thái gia này thực quá khó lừa gạt, một năm hắn mới trúng khỏa được tiến sĩ, thực sự là người mới, nhưng đối với một bộ lề lối trong nha môn đều hết mực quen thuộc, không lừa gạt được điều gì. Mới có nửa tháng, vị Thư biện tiền nhiệm của Hộ phòng do nguyên nhân giở trò trên khoản mục, sau khi bị tra ra, ngay lập tức đánh một trận trên công đường, cách chức, bây giờ đang trong đại lao dưỡng thương, đúng thực là thảm.
Tôn Truyền Đình thản nhiên nói.
- Nếu không phải Tôn mỗ có bậc cha chú tổ tông dạy bảo truyền thụ, thì mấy ngày trước đã bị ăn vố lừa lớn. Thứ trên khoản mục viết đều là đá, quy cách xuất nhập đều không giống nhau, con số thực sự kém đến một nửa. Nếu như không thông thạo việc quan, đúng thật là để cho các ngươi lừa rồi.
Hắn nói xong câu này, ba tên văn lại bên dưới đều cười xấu hổ, chỉ là cười với khóc không khác là mấy, Tôn Truyền Đình đảo mắt nhìn qua một lượt, dùng ngữ khí thản nhiên giống như trước nói.
- Không cần sợ, coi như các ngươi vẫn còn lương tâm, bên ngoài mười phần cắt xén thành sáu bảy phần cũng có.
Quả nhiên là không che mắt được việc gì. Mọi người kinh sợ không biết nói gì, Tôn Truyền Đình đã chuyển sang chuyện khác nói với vị sư gia.
- Điền tiên sinh, đúng là không biết đọc sách có chỗ nào hữu dụng. Đến huyện Vĩnh Thành nửa tháng, những thứ như tứ thư ngũ kinh đều không dùng đến chút nào, thứ dùng được đều là những tạp học truyền miệng để tâm thụ lãnh trong nhà. Cũng may là ta đến, nếu đúng là kẻ đọc sách nhà nghèo đắng khổ kia, bản thân bị lừa bịp, dân chúng chịu hãm hại, chỉ có đám sâu mọt này được lợi.
Nói đến câu cuối, giọng điệu cao lên, cái gọng điệu cao đó khiến cho ban tên tiểu quan lại đồng loạt run lên. Tên Tri huyện trẻ tuổi này thủ đoạn thực là cao, những ngày tháng vừa rồi nhào nặn mọi người tròn hóa méo, khiến những người này không có một tí sức lực trả đòn, còn có kẻ muốn đến nha môn tri huyện gây phiền phức cho vị Tôn Truyền Đình này, chưa từng nghĩ đến tri huyện bên kia còn không dám động đến Tôn Truyên Đình, nói là sau lưng còn có người hậu thuẫn.
Điệu bộ của Tôn Truyền Đình không khiến cho vị Điền tiên sinh kia thay đổi sắc mặt, vị này thản nhiên nói.
- Sao lại nói đọc sách vô dụng. Dù ngươi có bản lĩnh bao trùm thiên hạ, không qua được cánh cửa khoa cử thì cũng vô dụng, không có nước cờ đầu, cũng không nói được đi dần từng bước rồi.
Điền tiên sinh nói xong, lại hướng ra ba tên văn lại, ôn hòa nói.
- Không lừa gạt gì các ngươi, Tôn đại nhân vốn là sửa soạn chém đầu mấy người để lập uy, nhưng không như vậy không trấn áp được đám người các ngươi.
Ba tên văn lại đầu gối mềm nhũn, quỳ ngay trên mặt đất. Bọn họ biết rằng Điền tiên sinh là bề trên của Tôn tri huyện, lần này là được trong nhà phái đến giúp đỡ. Vị Điền tiên sinh này đối với lề lối nha môn đều rất thông thạo, không dối gạt được việc gì, thỉnh thoảng nghe Điền tiên sinh này kể về trước đây, tất cả đều nghe ra được. Vị này chỉ sợ làm sư gia đã ba mươi năm, hơn nữa còn đổi vài chỗ, quả nhiên già dặn lão luyện, ở trong nha môn này, Điền tiên sinh cũng tùy lúc làm chủ thay cho Tôn đại nhân.