Nhắc tới cũng đúng, những gia binh gia tướng của đám quý tộc này, là sản nghiệp của chính mình, ở một mức nào đó cũng thuộc biên chế nước nhà, lại đem đi tư đấu không có bất kỳ danh nghĩa gì. Nếu dễ dàng thắng còn tốt, nếu chết hoặc bị thương quá nhiều, sẽ gặp rắc rối lớn. Huống chi vốn liếng xác lập thân phận của quý tộc võ quan chính là những của cải đó, nếu như tổn thất quá lớn, khó bảo toàn gia tộc Quốc Công cùng các gia tộc quyền quý khác nội bộ có xung đột. Đến lúc đó điều ra tiếng vào, nếu náo đến triều đình, đổi lại sẽ có khả năng có kẻ đến khích bác. Hơn nữa, mặc dù sự việc không có nhiều quy chế triều đình như vậy, ngày thường Quốc Công ăn ở rất trượng nghĩa, những thân vệ tinh nhuệ này cũng cần có.
Đất nước thái bình, một quý tộc Nam Kinh được tổ tiên truyền lại, cho dù là Quốc Công tôn quý, nhưng người ở Nam Kinh không ở Kinh thành, không quyết định được gì trong triều đình, hơn nữa trong nhà có hay không có nữ nhân trong cung được sủng ái, còn dựa vào cái gì để bảo trụ được thể diện và uy phong của Quốc Công, dựa vào cái gì để vơ vét chỗ tốt đây? Còn không phải là dựa vào mấy trăm gia binh gia tướng, vậy nên tuyệt đối không thể dễ dàng tổn thất.
Đám quyền quý lúc chiếm ruộng đất ngoài thành, cần gia binh gia tướng, trong thành lúc đấu đá lẫn nhau cần gia binh gia tướng, lúc luân chuyển làm Thủ bị Nam Kinh, cần gia binh gia tướng, muốn làm việc thuận lợi vơ vét của cải, muốn nắm được doanh trại, cũng vẫn phải dựa vào những gia binh gia tướng này. Những vốn liếng trọng yếu như vậy, bình thường lấy ra dương oai kiếm chút lợi lộc là được, nếu thật muốn liều mình mạo hiểm, hơn nữa còn là không danh không phận đi liều mình, vậy hoàn toàn không đáng, cho dù Từ công gia ở đây, chỉ sợ cũng sẽ nghĩ như vậy.
Vừa rồi trong mưa quan sát trận, Triệu Tự Doanh sừng sững bất động, sát khí căm căm nhường ấy khiến kẻ trong nghề như Từ Thiết Bưu kinh sợ. Y hiểu rõ, đối mặt với binh mã như vậy, mấy trăm kỵ binh của mình vốn dĩ không có chút phần thắng nào, nói kỵ binh trên cao đánh xuống có ưu thế hơn bộ binh. Nhưng hàng ngũ như núi, chấn động như vậy nếu xông vào không nhúc nhích trận tuyến, kỵ binh mất đi lực công kích, rơi vào trong trận thế của lính bộ, vậy làm sao còn giữ được tính mạng?
Nhìn thấy quân trận như vậy, những lời đồn trước đó liền trở thành sự thực, suốt chặng đường này liên tưởng đến những cái đó, Từ Thiết Bưu càng không dám động. Cho nên y rất nhanh quyết định, không màn đến thể diện và giao tình, nói thẳng với Mã Xung Hạo mình muốn lui binh bỏ cuộc.
Y vốn cho rằng Mã Xung Hạo sẽ tức giận, bởi suốt dọc đường bọn họ phân chia bao nhiêu thứ tốt, Mã Xung Hạo vì lung lạc bọn Từ Thiết Bưu đưa cho một phần lớn nhất, chia nhiều hơn định sẵn trước rất nhiều, nếu Mã Xung Hạo nghiêm túc, cũng thật khó để giải thích. Nhưng Từ Thiết Bưu đã hạ quyết tâm rồi, so với Mã Xung Hạo thì vẫn là vốn liếng của phủ Quốc Công trọng yếu hơn, đến lúc đó cho dù sống mái với nhau, thì có những việc cũng không màn tới được.
Từ Thiết Bưu trong lòng không ngừng tính toán, cũng không nghĩ đến Mã Xung Hạo cúi đầu ngồi ngẩn người trên xe ngựa hồi lâu, mới chầm chậm gật đầu, không có tức giận, thậm chí ngay cả vài câu trách móc cũng không có. Cử chỉ này khiến Từ Thiết Bưu thở phào nhẹ nhõm, dẫu sao hắn cũng không muốn cùng Mã Xung Hạo trở mặt.
- Lão Mã, lần này là Từ mỗ nợ nhân tình của huynh, Từ mỗ sẽ ghi nhớ. Đợi huynh trở về, lần sau Từ mỗ mời huynh đến ven sông Tần Hoài uống hai chung, bồi tội cùng huynh.
Nói xong, Từ Thiết Bưu cũng không lên tiếng nữa, về tình về lý y đã nói đến rồi, cũng cho Mã Xung Hạo mặt mũi, về phần lão Mã có về hay không về, hắn cũng không quản nổi.
Nhưng Mã Lục lại nóng nảy, bởi cử chỉ gật đầu kia của Mã Xung Hạo giống như cả người không còn hồn phách nữa, cứng đờ không giống người sống, hào khí hăng hái trước đây đã hoàn toàn không thấy nữa.
Trên một chiếc xe khác, kẻ từ Phượng Dương đến Hồ Thiên tổng đang to giọng mắng, dường như là cố ý để người khác nghe được.
- Con mẹ nó, ngươi nói tất cả mọi người không oán không thù, Mã Xung Hạo này không phải là thiết lập cục diện lừa người sao? Nơi này rõ ràng là một cái đầm rồng hang hổ. Quân binh nhỏ bé của Triệu Tiến ai nấy như lang như hổ. Hắn lại nói cái gì đi đến liền bắt được người, thật con mẹ nó đáng chê cười. Nếu là thật nghe lời hắn đi đánh, đừng nói ngân lượng vớt không được, chúng ra sợ là còn phải đem phân nửa số người chôn trong này, trở về còn không biết bị công công trách mắng ra làm sao. Không quản nữa, dù sao lão tử cũng không làm nữa, đợi lát nữa sẽ tập hợp người ngựa đem trở về Phượng Dương… Hầy, con người đần độn này, chẳng trách bị đá ra khỏi Kinh Sư. Ta thấy nha, ở Nam Kinh bên đó cũng không bền đâu.
Trước những lời nhục mạ này, mấy kẻ thân tín của Mã Xung Hạo đều hướng về bên kia phẫn nộ trừng mắt, nhưng Mã Xung Hạo cũng chỉ ngẩn ngơ cúi đầu, không có bất kỳ điệu bộ gì.
Mấy người bọn họ cứ như vậy trở về trang viên, sau đó liền khiến đại quân trong doanh trại xao động. Vừa về đến bên kia, thân tín do Sở thiên tổng và Thi Bình Ngao phái đi cùng, liền vội vã chạy đến bẩm báo những gì mình đã nhìn thấy. Còn hai người Từ Thiết Bưu và Hồ thiên tổng cũng không nói hai lời, ngay lập tức truyền lệnh xuống dưới, tập trung bộ hạ của mình. Các đạo nhân mã lưu lại nơi này vốn mỗi người đều hưng trí bừng bừng, đều đang chờ đợi tin tức tốt của người phe mình, chờ có người đến kể chuyện Triệu Tự Doanh trong mạnh ngoài yếu như thế nào, hồn phi phách đảm như thế nào, chỉ cần mọi người đến đó hù dọa một chút, liền bắt được người, sau đó chờ đón nhận núi vàng biển bạc.
Nhưng chẳng ai ngờ, tin tức bọn họ đem về lại giống như một gáo nước lạnh, tưới tắt hoàn toàn tâm tư nhiệt huyết đang bừng bừng của họ. Kẻ đến được đây, đều là tinh nhuệ của các nhà, tuy rằng binh lính phía dưới được nuôi như công tử, nhưng bọn họ lại đều hiểu việc. Nghe thủ lĩnh và đồng bạn kể lể thế trận như núi kia, tả lại hàng ngũ trong mưa bão sừng sững bất động, loại dũng mãnh và nhuệ khí này, mọi người đương nhiên hiểu được mùi vị là gì. Mặc dù không cam lòng, vẫn âm thầm muốn đi vật lộn một phen. Nhưng dưới nghiêm lệnh của đầu mục nhà mình, cũng chỉ đành im lặng.
Hồ Thiên Tổng do tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc phái đến còn có Thi Bình Ngao do Phó tổng binh Lang Sơn Lục Toàn Hữu phái tới, sau khi nghe được thuộc hạ hồi báo, hai người sớm đã một bụng tức giận đối với việc Mã Xung Hạo làm, cũng không chút chần chừ xem phải làm thế nào, liền tập trung bộ hạ, sau đó hạ lệnh rời khỏi, không có chút nấn ná vấn vương. Mà Hồ Thiên Tổng từ Phượng Dương tới, bởi vì từ đầu đến cuối cũng không kiếm trác được lợi ích gì, lần này đi cũng rất dứt khoát, chỉ là trước khi đi vẫn còn lưu lại một đống khiêu khích châm chọc, hiển nhiên đối với lần viễn trinh không chút thu hoạch này hết sức bất mãn. Chỉ có đoàn người Từ Thiết Bưu nhiều nhất, tập trung chuẩn bị cũng tốn chút thời gian, nhưng bọn họ cũng rời khỏi trang viên trước khi trời tối. Tập kết và phân tán quả thật nhanh vô cùng. Tuy nhiên suy nghĩ của bọn họ rất đơn giản, nếu đã nắm rõ tình hình bên đó, vậy thì vẫn là đi càng nhanh càng tốt, lưu lại đây quả thực quá nguy hiểm, nếu chẳng may đám hổ sói Hà Gia Trang nhào đến thì làm thế nào.
Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo sau khi trở về, vẫn trầm mặc rối loạn. Mã Lục hầu hạ y thay quần áo khô, còn kêu người nấu canh gừng đem đến. Nhưng Mã Xung Hạo chỉ uống một ngụm, liền hôn mê. Thấy chủ nhân nhà mình bộ dạng như vậy, Mã Lục lúc đó luống cuống, vội vàng hô người đem Mã Xung Hạo nhấc lên giường, sau đó an bài người vào trong thành mời lang trung đến. Lúc nhấc lên sờ trán, đã thấy nóng rãy, rõ ràng là nhiễm phong hàn phát sốt rồi.
Nhưng Mã Xung Hạo là người luyện võ, thân thể vẫn luôn chịu đựng, gió táp mưa sa đều không có việc gì, lần này hôm qua còn tốt, hôm nay đột nhiên bị bệnh? Điều này chỉ nói được là tâm bệnh thôi, còn là vì nhìn thấy thế trận của Triệu Tự Doanh, biết bản thân đã thất bại. Mưu lược trước đó tất cả đã thành trống không, cho nên mới tức giận công tâm.
Lang trung đến xem bệnh, chỉ nói là nhiễm phong hàn, bắt mạch sau đó bốc thuốc, nói rất rõ ràng. Thân thể người bệnh này khỏe mạnh nhìn giống như người luyện võ, hôn mê cũng không có gì đáng lo, chờ tỉnh lại sau đó uống thuốc tĩnh dưỡng rất nhanh đã hồi phục. Chờ xử lý xong, lang trung vội vã muốn rời đi, nói là Tiến gia bên đó phái người vào thành, triệu tập lang trung đến xem bệnh. Trong thành tất cả gừng và thuốc trị sốt phong hàn đều bị mua đi, nghe nói gia đinh của Tiến gia hôm nay đều dầm mưa, mặc dù không có mấy người ngã bệnh, nhưng Tiến gia từ bi, muốn đảm bảo không có chuyện không may.
Việc đến ngày hôm nay, Mã lục nào còn để ý đến cái này, chỉ trả gấp đôi tiền công, lại nói một đống lời uy hiếp, mới giữ được lang trung ở lại, để gã cẩn thận xem bệnh cho Mã Xung Hạo, lại bốc mấy thang thuốc, ở đó đợi Mã Xung Hạo tỉnh lại.
Trong hơn một trăm Cẩm Y Vệ này, có sáu mươi mấy người là điều động từ Cẩm Y Vệ ở Nam Kinh, đám người này hiển nhiên muốn theo Mã Xung Hào lập công dựng nghiệp phát tài. Cho nên thời điểm vừa mới bắt đầu vui vẻ điên cuồng, nhưng cục điện đến bây giờ, bọn họ cũng rõ ràng tất cả đều đã tan thành mây khói rồi. Một khi đã như vậy, còn không đi, còn đợi ở đây làm gì?
Mã què này cho dù có trở về Nam Kinh cũng sẽ có phiền phức lớn, bây giờ không đi, lẽ nào đợi lây dính càng nhiều vận xui sao? Hiện tại ai còn để ý đến Chỉ huy Thiêm sự. Ôm ý nghĩ này, mấy đầu mục tập hợp lại tính kế một phen, cũng đều lên ngựa bỏ đi, chính là ầm ầm tan rã. Đối với những kẻ bội ước này, Mã Lục cũng không để ý, hơn nữa muốn cản cũng không cản nổi rồi.