Người trung niên cười đặt bút xuống, nói.
- Thật đúng là số mạng tốt, hiện nay khách giàu có ở Hà Gia Trang càng ngày càng nhiều. Ngươi nhìn rất chuẩn, tất sẽ có lợi, nhưng ngươi nếu đi tiệm muối bên kia, thì cái đó có tính là gì đâu.
Tề Ngũ suy nghĩ nói.
- Đừng nhắc chuyện tiệm muối. Vị khách giàu có hôm nay có chút kỳ quái. Một người trẻ tuổi mới ngoài hai mươi, một sư gia tiên sinh hơn bốn mươi tuổi, sáu hộ vệ thân thủ không tồi, khẩu âm Sơn Tây, vừa nhìn liền biết là xuất thân trong gia đình giàu có, khí chất cao quý, đang ở khách điếm Vân Sơn.
Người trung niên lại cầm bút lên, viết lên cuốn sổ, sau đó thoải mái nói.
- Cũng là bình thường. Sơn Tây bên đó càng ngày càng nhiều thương gia giàu có đến đây, con cháu trong nhà đến đây cũng là phải có, nhưng cũng đáng để ghi chép lại, mang nhiều hộ vệ như vậy để làm gì.
- Không chỉ có điểm này không ổn. Tiểu Lưu, ngươi nghĩ xem, họ từ Sơn Tây đến đây, qua châu ngang phủ nhất định phải mang đủ lộ phí hành lý gì đó. Nhưng họ tám người tám ngựa hành trang rất gọn nhẹ, tay nải cũng mang không quá nhiều đồ, ngựa cũng không tồi, xem ra không giống đi đường dài.
Tiểu Lưu vừa viết vừa nói.
- Không chừng là vừa đi vừa nghỉ, cũng không chừng là đổi ngựa. Hơn nữa dọc đường có ngân lượng thì cái gì không làm được. Nhưng phải xem xem, đêm nay ta sẽ đi bẩm báo đại tổng quản, an bài người trông chừng.
Tề Ngũ trên mặt đã không còn vẻ vui cười, thoáng chút suy nghĩ nói.
- Đối với chuyện buôn bán mấy người bọn họ không có để tâm. Còn nói gia đinh đoàn luyện gì gì đó. Còn có một chuyện, nhìn thấy liên đội tuần tra trở về doanh trại, vị công tử đó rõ ràng bị dọa sợ, mồ hôi đầy mặt.
Tiểu Lưu cười hì hì trêu chọc.
- Triệu Tự Doanh chúng ta uy vũ như vậy, kẻ nào nhìn thấy đều cũng giật mình.
- Không đúng, bị dọa ngã, chỉ có kẻ trong nghề. Kẻ đến người đi nhiều như vậy, nhìn mới mẻ được bao nhiêu người. Kẻ bị hù dọa qua, chỉ có trong nghề mới biết đây là mãnh thú. Ngươi còn nhớ gã thuộc hạ của Chu tham tướng kia đến làm sai vặt không?
Nghe được câu này của Tề Ngũ, tiểu Lưu sắc mặt nghiêm túc hơn, trầm giọng nói.
- Ngươi là nói kẻ đó bị kinh sợ đến ngồi xuống đất sao?
Nhìn Tề Ngũ gật đầu, tiểu Lưu trầm tư, sau đó lập tức đứng dậy nói.
- Ngươi trở về trước, ta phải đi điều tra, bẩm báo.
Trong Hà Gia Trang có một trạch viện vốn ban đầu là trạch viện riêng của Triệu Tiến, từ sau khi trang viên gần đó trùng tu thành doanh trại, trạch viện này trở thành nơi làm việc của Triệu Tự Doanh. Như Huệ và Vương Triệu Tĩnh đều thường đến đây, tin tức do phía nội vệ đội truyền đến sẽ được tập hợp ở đây. Mà hiện giờ, nơi này vẫn là đầu não tổng điều tra của cả Từ Châu. Ban đêm đèn đuốc sáng trưng, đèn lồng thắp sáng như không tốn tiền, bọn người phòng thu chi các nơi tụ họp lại, hai mắt đỏ bừng gảy bàn tính tính sổ sách, tiếng lốp bốp bùm bụp vang lên một vùng.
Trong trạch viện này còn có hai gian phòng riêng biệt, năm gã văn thư thường ở đó, họ thu thập không phải là tin tức tổng điều tra, mà là tin tức sản nghiệp của Triệu Tự Doanh các nơi ở Từ Châu được báo lên.
- Tề Ngũ nói rất có lý, ta cũng cảm thấy cần phải lưu ý.
-... Vừa rồi đi khách điếm Vân Sơn, tên đăng ký trên sổ là Vương Thông, nói là từ Sơn Tây Phần Châu đến. Thật xảo hợp trong điếm có người từ Phần Châu đến, sau có nói với trưởng quầy. Khẩu âm của y là ở phía bắc phủ Thái Nguyên. An bài người qua bên đó nghe ngóng, đều thấy gọi người đó là Tôn công tử, còn nói Vĩnh Thành gì đó.
- Lẽ ra mai danh ẩn tích cũng không tính là gì, nhưng bàn luận đều là gia đinh và cách bố trí của Triệu Tự Doanh chúng ta. Hơn nữa mấy hộ vệ hắn mang theo bộ dáng đều như sắp lâm trận, cũng không biết có phải là thám tử hay không. Vì vậy báo lên trên thỉnh cầu điều tra tường tận.
Lúc này đã rất muộn, tiểu Lưu nói rành mạch rõ ràng phán đoán của mình, năm gã văn thư ngồi đó cẩn thận nghe. Một người trầm tư một lát, sau đó đứng dậy lấy từ trong hòm ra một chồng giấy, lục xem vài tờ, nói.
- Tuyến đường tây nam, trên quan đạo từ Vĩnh Thành đến Tiêu huyện. Lúc đi khoảng nửa đường, trong khách điếm có người cảm thấy không quá ổn, nhìn không giống như công tử nhà giàu sang buôn bán du học tầm thường, mà có vài phần khí chất quan gia. Họ nghĩ có phải là thám tử quan gia phái đến hay không. Nhưng lại suy nghĩ liệu có phải chỉ là đi ngang qua đất này hay không. Hơn nữa đám người này cũng không làm gì khác thường, cho nên chỉ theo lệ thường truyền tin đến.
Gã văn thư cầm ra một trang xem sơ qua, gật đầu nói.
- Chính là mấy người lão Lưu ngươi nói, xem ra không phải là đi ngang qua bình thường. Phải cử người theo sát.
Triệu Tiến nói với con gái trên giường nhỏ.
- Tiểu Phượng, con sắp có đệ đệ, muội muội rồi, có vui không?
Những đứa trẻ khác tỉnh dậy liền khóc, nhưng Triệu Phượng tinh thần rất tốt, thức giấc cũng chỉ hiếu kỳ nhìn đông nhìn tây, cô bé hiển nhiên nghe không hiểu lời phụ thân, chỉ sau khi nhìn thấy Triệu Tiến, khua tay cười không ngừng.
Từ Trân Trân trên đầu giường khẽ trách.
- Đứa nhỏ chỉ lớn như vậy, nghe hiểu được gì ?
Vì lo liệu việc đại sự tổng điều tra Từ Châu, Triệu Tiến trong khoảng mấy ngày này luôn ở Hà Gia Trang, sớm tối phu thê ở cùng nhau cũng nhiều hơn trước kia, nửa tháng trước, Từ Trân Trân cảm thấy không khỏe, tìm lang trung đến xem, đã có tin vui rồi.
Tin tức truyền ra, Triệu Tự Doanh một mảnh vui mừng, Từ Trân Trân có tin vui, sinh nam sinh nữ dù chưa nói chắc, nhưng dù sao cũng có khả năng. Có con nối dõi, cục diẹn Triệu Tự Doanh cũng sẽ hoàn toàn ổn định, cho dù thai nhi có là bé gái, cũng chứng tỏ hai vợ chồng đều còn trẻ, có khả năng còn sinh tiếp. Con nối dõi càng nhiều, cục diện càng ổn định, Triệu Tiến một nhánh càng nhiều cành nhiều lá, Triệu Tự Doanh trên dưới sẽ càng hưng thịnh phát đạt hơn.
Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa bên kia thì không cần phải nói, Hà Thúy Hoa liền từ Tiêu huyện chạy tới Hà Gia Trang, Từ gia cũng an bài bà mụ đến, muốn chăm sóc tốt Từ Trân Trân, giúp nàng an an ổn ổn sinh hạ thai nhi này.
Đối với chuyện này, Triệu Tiến cũng vui mừng, hắn đã quen với cái gọi là phụ thân, với việc có thêm vài đứa con cũng rất mong chờ, nhưng cũng cảm thấy kỳ quái, bởi vì trong trí nhớ từ trước, hắn quen với cảm giác mình chỉ nên có một đứa nhỏ. Trừ điều này ra chính là lo lắng, thời đại này sinh đẻ rất nguy hiểm, Triệu Tiến đã ngày càng nhận thức được điểm này. Trưởng bối xung quanh lại rất lạc quan, họ đều nói sinh lần đầu không có việc gì, lần sau sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
- Nhị thúc nếu có con, nhất định sẽ là nột đứa nhỏ điềm đạm đôn hậu, cũng sẽ nhường nhịn tiểu Phượng, cũng sẽ bảo vệ tiểu Phượng. Nhà tam thúc đoán chừng sẽ là có chút nóng tính, đóan chừng chung sống không tốt.
Buổi tối lúc Từ Trân Trân nói những lời này, khiến Triệu Tiến rất tức giận, mặc dù nghe buồn cười. Trần Hoảng và Vương Triệu Tĩnh đều chưa có con, Từ Trân Trân đã tính đến chuyện liên hôn cho tụi nhỏ trước rồi, nhưng cẩn thận nghe hiểu được, đây là dặn dò hậu sự.
Triệu gia bên này là hỉ sự, Trần gia bên kia là tang sự, thời điểm mới sáng tinh mơ tụ họp cùng nghị sự, Trần Thăng ngồi ngay ngắn trầm ổn, nhìn không ra chút dị thường. Tổ phụ y ngày thường thân thể khỏe mạnh, nhưng tuổi tác đã cao, có chút sương gió là suy sụp rã rời ngay. Lúc đón Trần Hồng đến vẫn còn khỏe, qua mấy ngày liền báo nguy, lúc thúc ngựa chạy về, người đã lẩm cẩm rồi.
Lẩm cẩm thì lẩm cẩm, nhưng người vẫn nhận rõ, lại thúc giục Trần Thăng trở về, hét lớn nói.
- Nào có tướng quân lĩnh binh không ở doanh trại, xảy ra chuyện thì làm thế nào, nhanh trở về.
Người luôn trầm ổn như Trần Thăng chỉ trước giường tổ phụ rơi lệ, Trần Hồng gào khóc, Trần Thăng không khóc thành tiếng, chỉ ở đó lau nước mắt. Nói xong câu đó không lâu, lão nhân gia dường như hồi quang phản chiếu, vỗ ván giường ha ha cười nói.
- Ai ngờ được Trần gia chúng ta cũng có phú quý như vậy, liệt tổ liệt tông nhất định không tin.
Lão nhân gia cứ như vậy mang theo nụ cười mà ngừng thở.
Lão nhân gia đúng là lẩm cẩm rồi, một gã đầu mục đoàn luyện hương dũng, ghế thứ hai hào bá một vùng, làm sao lại xem như phú quý. Nghiêm túc mà nói, còn không bằng chức quan Tuần kiểm của lão nhân gia năm đó, thậm chí so với chức Tổng bổ đầu, trưởng khoái của Trần Vũ đều kém xa. Thân thích Trần gia trên dưới cùng nhau đến, chỉ làm như không nghe được câu này, khóc dập đầu cáo biệt.
Thân là con trưởng cháu đích tôn, theo quy củ trên đất này, phải túc trực bên linh cữu bảy ngày. Trần gia cũng coi như một đại tộc ở Từ Châu, không được phá hỏng quy củ này, nhưng ngày thứ hai Trần Vũ đuổi Trần Thăng và Trần Hồng về Triệu Tự Doanh, nói phải làm theo lời ông nội phân phó, đó là đại hiếu.
Nơi ở của Triệu Tiến trước đây hiện là phòng nghị sự. Nếu Triệu Tiến ở Từ Châu, hàng ngày sớm tối đều sẽ có nghị sự. Những nhân vật cốt cán của Triệu Tự Doanh đều không được bỏ lỡ hai buổi nghị sự này. Con lũ liên trưởng, đội trưởng, chưởng quầy, quản sự tầng tầng bên dưới đều lấy việc được tham gia nghị sự này làm vinh dự.
Vương Triệu Tĩnh mở lời trước.
- Đại ca, còn nhớ lúc chúng ta ở kinh sư gặp được vị sĩ tử Tôn Truyền Đình ở Sơn Tây kia không?
Nhìn Triệu Tiến gật đầu, Vương Triệu Tĩnh lại cười nói.
- Nói ra cũng thật khéo, Tôn Truyền Đình này không ngờ lại đang là Tri huyện nhậm chức năm nay ở Vĩnh Thành.
Triệu Tiến cũng cười, nói.
- Khéo như vậy sao?
Vương Triệu Tĩnh lại tiếp tục nói.
- Chuyện càng khéo hơn đang ở đằng sau. Trước khi đến tiểu đệ đi khách điếm Vân Sơn bên đó xem một chút. Vị Tôn Bá Nha này đến Hà Gia Trang chúng ta rồi.
Triệu Tiến nhướn mày, nói.
- Ta nhớ có quy củ, quan giữ đất chăn dân bậc này không được rời khỏi địa hạt. Vượt biên cảnh đồng nghĩa từ chức, có phép tắc này chứ?
Thấy Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ gật đầu xác nhận, nghi hoặc của Triệu Tiến càng lớn, buồn bực nói.
- Nếu đã như vậy, hắn mạo hiểm lớn như vậy đến đây làm gì?
Như Huệ nói tiếp.
- Theo thám tử bố trí ra hồi báo. Nói là vì việc quân lương đến tìm lão gia. Vĩnh Thành bên đó năm nay không phải không thu sao?
Triệu Tiến “ồ” một tiếng, rồi cười nói.
- Không biết hắn đến tìm, là muốn thu hay không muốn thu?
- Đêm qua Băng Phong gửi thư đến, nói trang viên trại mới lưu dân ở hồ Lạc Mã bên đó bắt đầu có người tràn vào, đều là từ chỗ phủ Duyện Châu Sơn Đông đến. Còn có, đoàn thứ ba ở trang viên hồ Lạc Mã hoàn toàn tự cấp được. Đối với cung ứng quân nhu của đoàn thứ ba, trang viên hoàn toàn đáp ứng ổn thỏa, cũng không cần chiếm giữ hàng tích trữ mùa đông của các hộ nông dân.
Sau khi nghị luận nửa canh giờ, chợt nghe được Nhiếp Hắc ngoài cửa hồi báo, nói là Tôn Truyền Đình đã mời đến. Nhiếp Hắc dẫn mấy người đi, thái độ rất khách khí.