Sau khi Vương Sâm lão giáo chủ thăng tiên, lại bảo con lão là Vương Hiếu Hiền kết thân với Mộc Thục Lan. Rất nhiều phe phái có thực lực trong Văn Hương Giáo đều biết tin này, tất cả mọi người đều hiểu điều này có ý nghĩa như thế nào. Vương Hiếu Hiền tuy ngu ngốc vô năng, nhưng danh nghĩa chính thống vẫn còn đó, Bắc Trực Lệ và Sơn Tây không thiếu phân hội do y cầm đầu. Mà phủ Đông Xương của Mộc gia là nơi sung túc tài phú, huynh đệ Mộc gia lại rất có bản lãnh. Vương Gia và Mộc gia kết hợp liền có vốn liếng chống lại Từ Hồng Nho, có lẽ lần này Văn Hương Giáo sẽ lâm vào cục diện chia thành bắc tông và nam tông.
Nếu chia thành hai tông, vậy thì cơ hội để mọi người làm giá cũng nhiều hơn, có vô số lợi ích chính đang gần kề.
Nhưng ngay trước khi thế cục này hình thành, Mộc gia giống như một tờ giấy mỏng, bị Từ Hồng Nho xé nát trong một ngày. Ngay cả thánh nữ Mộc Thục Lan danh tiếng vang lừng khắp nơi cũng bị bắt trở về.
Chuyện lần này rúng động bốn phương, người ngoài chỉ biết là ở Lâm Thanh Châu xuất hiện một yêu nghiệt giả trang Thánh Nữ, nhưng các thế lực bên trong Văn Hương Giáo, thậm chí là bao gồm cả Bổng Chùy Hội, Hồng Nguyên Giáo bên ngoài đều lập tức run rẩy quy phục. Qua lần động tĩnh này ai cũng nhận thức được mạnh mẽ, quyết liệt của Từ Hồng Nho. Mộc gia gầy dựng cục diện như vậy còn sụp đổ trong một ngày, thế mạnh uy phong như vậy, còn ai dám chống cự, nên cũng chỉ đành ngoan ngoãn thần phục.
Thậm chí cả nhất mạch của Vương Hiếu Hiền tại Loan Châu đều phái người cáo tội, nói chỉ cần có Từ giáo chủ, Vương Hiếu Hiền chẳng qua chỉ là tôn giả trong giáo, tuyệt không dám nói xằng giáo chủ.
Những điều trên vẫn chưa đủ để thỏa mãn Từ Hồng Nho. Hắn muốn hỏa thiêu Mộc Thục Lan trước đông người, mời thế lực khắp nơi về đây xem lễ, cũng là một cách cảnh cáo trắng trợn đối với mọi người: kẻ nào dám bất tuân, đây chính là kết cục.
Việc thị uy giết gà dọa khỉ này đương nhiên càng nhiều người biết càng tốt, nhất là từ trên đến dưới bên trong Văn Hương giáo, cho nên cũng không hề giữ bí mật, thành ra việc hỏi thăm tin tức rất dễ dàng.
Ai cũng chỉ nghĩ rằng Lý Ngọc Lương có lẽ đã bị những chuyện xưa cướp pháp trường trong đồn đại, bình thoại làm mờ mắt, đơn thương độc mã đến Vận Thành cứu người, không ngờ được Lý Ngọc Lương lại đi Từ Châu cầu cứu, càng không có kẻ nào lường được Triệu Tiến lại thật sự dẫn đội ngũ bắc tiến cứu người
Giữa song phương không ngừng xảy ra xung đột trong ngấm ngầm. Đám huynh đệ Triệu Tiến trúng phục kích ngoài thành, Tiểu Bát Nghĩa lại thừa dịp lúc ban đêm diệt sát Hà Gia Trang, dẹp sạch mười vạn lưu tặc dưới thành, Văn Hương Giáo an bài người ẩn nấp, tìm thời cơ ám sát. Nhưng không một lần thành công, chỉ là từng lần chịu hao binh tổn tướng, rất nhiều người thiệt mạng ở Từ Châu.
Nhưng hết thảy đều có hẹn ước ngầm, ngươi không đi Sơn Đông, ta không xuống Từ Châu, xung đột cực hạn cũng ở nơi biên giới. Dù sao cả hai đều là thế lực lớn, thực sự không đáng để trở mặt rồi lưỡng bại câu thương.
Thậm chí không ai nghĩ đến thân tình giữa Mộc Thục Lan và Triệu Tiến. Trong mấy năm nay, chưa từng nghe hai người có thư từ qua lại gì.
Triệu Tiến trầm giọng nói.
- Có hai loại khả năng, hắn tuyên bố hỏa thiêu diễn ra vào ngày mười một tháng mười một, chúng ta không nên tin hoàn toàn. Hay là như vậy, nếu người bên kia còn sống, vậy đi cứu người, nếu người đã mất thì lập tức quay về.
Trần Thăng nhướng mày, gằn giọng nói.
- Nếu người không còn, chúng ta liền huyết tẩy Từ gia, diệt trừ cái giáo phái chết tiệt này.
Triệu Tiến lắc đầu, hạ giọng nói.
- Phải huyết tẩy, phải diệt cái giáo phái khốn kiếp này, nhưng không phải bây giờ.
Lưu Dũng nhìn Triệu Tiến và Trần Thăng, ho một tiếng rồi mở miệng nói.
- Sơn Đông là trưng thu quân lương năm thứ hai, nơi nơi đều là táng gia bại sản, mặt đất rất là hỗn loạn. Quan đạo đường nhỏ, bọn cướp đường và mã tặc đều còn nhiều. Những kẻ này không dám ngáng đường chúng ta, cũng sẽ không mật báo cho kẻ địch. Nhưng để tránh né chuyện chẳng may, tốt nhất ta vẫn nên di chuyển lúc hoàng hôn và rạng sáng, ban ngày cắm trại nghỉ ngơi.
Mọi người bỏ qua một bên chuyện vừa nãy, đều gật đầu, Lưu Dũng dùng ngón tay nhúng vào nước trà rồi vừa vẽ trên bàn vừa tiếp tục.
- Qua Ngư Đài đến huyện Kim Hương chỉ mất nửa ngày, nhưng qua Kim Hương đến Cự Dã cần phải đi một ngày rưỡi. Theo lời người dẫn đường thì trên đường ta phải nghỉ lại ở Cao Bằng Sơn một đêm, sau đó lặn lội đường xa không ngừng bước sang được huyện Cự Dã lúc chính ngọ, đến đêm khuya lúc hạ trại sẽ còn cách huyện Vận Thành không tới hai mươi dặm.
Cát Hương nhíu mày nói.
- Tường huyện Vận Thành không khó trèo, một người lên trước tất cả đều theo đó leo lên được. Chỉ là đi đêm chắc chắn sẽ mỏi mệt vất vả, nhất định phải nghỉ ngơi chỉnh đốn trước mới bắt đầu được. Tính toán kỹ lưỡng thì nếu thi hành không tốt trời sẽ sáng. Nếu là ngày mười một tháng mười một mới bắt đầu, dù sao ta cũng còn thời gian. Có nên dừng lại ngoài thành một ngày, lại động thủ vào ban đêm?
Ngón tay Triệu Tiến gõ hai cái trên bàn, hắn lắc đầu nói.
- Động thủ ban ngày. Mặc cho trời sáng trời tối, bất kể ta đột nhập thế nào, đột ngột như thế nào, bọn chúng chắc chắn sẽ phát giác, ta buộc phải đánh, Nếu đã phải giao chiến, vậy cứ chọn lúc ban ngày, khi thực lực chúng ta phát huy tốt nhất để đánh.
Lưu Dũng thì thào nói.
- Chúng có lẽ chó cùng rứt giậu, bắt Tiểu Lan tỷ làm con tin không?
- Chẳng lẽ vào hoàn cảnh khác thì chúng sẽ không làm vậy ư?
Triệu Tiến lạnh lùng hỏi lại. Từ khi tiến vào vùng đất địa phận Sơn Đông, tính tình của hắn có chút nôn nóng khó hiểu.
Một đêm vô sự, ngày hôm sau đại đội khởi hành, số người đội ngũ không còn giống như khi xuất phát ở Từ Châu mà đã gần năm trăm. Có ít người là vây cánh bên ngoài của Triệu Tự Doanh phía bờ bắc Hoàng Hà, đều là những kẻ đáng tin cậy nhất, những người còn lại là cọc ngầm trong nội vệ đội. Bọn họ sẽ không di chuyển cùng đại đội mà chia đều làm nhiều nhóm vây quanh bốn phía bản đội của Triệu Tiến, dò la tin tức, che đậy hành tung.
Từ Ngư Đài đến Kim Hương rồi lại đi hướng Cự Dã, con đường này cách Vận Hà không xa, nhưng người dân cũng không được lợi thế gì từ Vận Hà, trái lại chịu nhiều đau khổ. Vì để duy trì lượng nước, mực nước của tào vận, đã lập trạm chủ quản kiểm soát sông ngòi, không cho phép người bên hai bờ Vận Hà này khơi thông giếng nước và đào rãnh mương. Đã không có nước tưới tiêu, cũng chỉ trông chờ vào ông trời, muốn có mùa màng tốt thật không dễ dàng.
Đất đai nơi đây vốn đã không có thu hoạch đáng kể, sau này lại còn gặp nạn quân lương, năm thứ nhất như cuồng phong lướt qua, đầy đất cửa nát nhà tan. Năm nay đã là năm hai, ngay cả trung tiểu địa chủ chống đỡ không đặng cũng đều phá sản, khắp nơi gặp khó khăn, đạo tặc nhiều như cỏ. Vốn toán cướp trăm người đã xem như thế lực lớn, hiện tại động chút là kêu gọi tụ tập vài trăm người, quan sai cũng không dám quản.
Bọn mã tặc lớn mạnh như vậy, nơi đồng ruộng đều có tai mắt của bọn chúng, ven đường quan đạo không biết có bao người mật báo cho bọn chúng. Bốn trăm kỵ binh của Triệu Tự doanh đi lại trên đường bị để ý là điều hiển nhiên, nhưng không có phương nào dám vọng động.
Chuyện đùa, đại đội thanh thế lớn như vậy đi đường, chỉ kẻ ngu mới trêu chọc vào, ai chắn trước mặt họ chắc chắn sẽ bị nghiền nát không còn xương, tốt nhất là biết thân phận mà trốn xa một chút.
Những nơi tin tức linh thông cũng biết được đây là nhân mã Từ Châu của Triệu Tự Doanh, thế lực lớn như Tiến Gia, rốt cuộc cũng vươn tay đến mảnh đất Sơn Đông, họ cũng không thấy bất ngờ, chỉ cảm thấy đến quá muộn.
Muốn ẩn dấu hành tung cũng không dễ, dù sao hơn bốn trăm kỵ binh, hơn một ngàn con ngựa, bất kể đi đến đâu đều sẽ bị người để mắt đến. Nhưng sau khi qua huyện Kim Hương, liền bắt đầu khởi hành vào rạng sáng, thái dương ló dạng liền ngừng lại, hoàng hôn mặt trời chuẩn bị xuống núi lại xuất phát, trời hoàn toàn đen lại ngừng nghỉ ngơi.
Hiện nay đất Sơn Đông không yên bình, hộ thương nhân lớn đều dọc theo Vận Hà ra nam vào bắc, bất đắc dĩ thì phải đi quan đạo nơi khác, đều cố gắng khởi hành lúc ban ngày ban mặt, xuất phát sau khi trời sáng, trước khi trời tối cố gắng tìm nơi ngủ trọ hoặc hạ trại, tránh đi đạo tặc thổ phỉ không biết kiêng nể gì. Vậy nhưng đội ngũ Triệu Tự Doanh lại khiến kẻ khác tránh xa, bọn họ chỉ muốn cố gắng không bị càng nhiều người để mắt hơn thôi.
Lưu Dũng thấp giọng bẩm báo.
- Đại ca, lúc qua huyện Kim Hương bên phía Văn Hương Giáo chắc chắn đã có tin tức gửi về Vận Thành, chỉ là bọn hắn không biết chúng ta rốt cuộc đi nơi nào.
Văn Hương Giáo gầy dựng ở Sơn Đông đã lâu như vậy, tất nhiên cũng có một bộ chiêu trò phòng bị rất có nghề, thậm chí sau khi tra xét sàng lọc từng lần ở Từ Châu vẫn có kẻ lọt lưới. Triệu Tiến không lạc quan đến mức cho là sau khi mình xuất phát Sơn Đông lại không có bất kỳ động tĩnh nào, thế nhưng hắn cũng không xác định được một vài chuyện. Tỷ như Văn Hương Giáo có biết mình vào Sơn Đông hay không, Văn Hương Giáo có biết chỗ đến Sơn Đông của Triệu Tự Doanh, hay Văn Hương giáo có hay biết chuyện Lý Ngọc Lương báo tin?
Mặc dù đã biết hướng đi của đại đội, dù ven đường ẩn nấp quan sát theo dõi che đậy vết tích, nhưng mọi người vẫn cảm thấy ban đêm nên hạ trại nghỉ ngơi, không nên đi đường.