Đổng Băng Phong và Trương Hổ Bân bốn mắt nhìn nhau. Đổng Băng Phong trầm tư một lát, gật đầu đáp ứng nói.- Một khi đã như vậy, ước định này chúng ta chấp nhận.
Đối với ứng đối ở cửa sông Thanh Giang bên này, sắp xếp của Triệu Tiến cũng rất đơn giản. Chỉ một mực cắt đứt Vận Hà, nhưng cũng không cần cùng quan quân khai chiến, cũng không cần đi ra ngoài công thành chiếm đất, duy trì tình trạng khiêm tốn. Nếu binh mã Nam Trực Lệ tiến đến tiêu diệt, vậy chỉ đánh tan đối phương, nhưng không được đuổi theo tiêu diệt.
Với đòi hỏi như vậy, đề xướng của phụ tá Tuần phủ rất đáng được tiếp nhận rồi. Đổng Băng Phong bên này ưng thuận, Trương Hổ Bân liếc mắt nhìn, thanh âm buồn bực hỏi.- Vậy các ngươi như thế nào cam đoan chuyện này?
Vị phụ tá bên cạnh Tuần phủ kia nói rất thành khẩn.- Nhị vị công tử, việc này làm sao bảo chứng được? Đây vốn là việc chỉ làm không nên nói. Nếu thật có cái gì để cam đoan, chẳng may ngày nào đó thứ này rơi vào tay bên trên hoặc là nơi khác, đại nhân nhà ta bên kia không có cách nào ăn nói, Từ Châu bên này phiền toái chẳng lẽ liền ít đi phải không. Đến lúc đó còn muốn có đại binh tới đây, không thiếu được ác chiến một phen. Mặc dù Từ Châu binh hùng tướng mạnh, bách chiến bách thắng, nhưng sát phạt ít chút, tiêu tốn ít chút, chẳng lẽ không phải là chuyện tốt sao? Hơn nữa, quan quân bên này rốt cuộc giở trò quỷ hay không, thì xem có chiếu theo lời ước định dừng lại hay không thì được rồi. Nếu không có khai chiến cũng chẳng muộn.
Đổng Băng Phong vẻ mặt trầm ngâm, Trương Hổ Bân chỉ chậm rãi gật đầu. Trên mặt phụ tá tuy vẫn giữ nguyên vẻ thành khẩn nhưng trong mắt đã ánh lên một tia khinh miệt.
Phụ tá Tuần phủ thừa dịp lựa lời nói.- Chư vị thiếu niên anh hào, mai sau tất nhiên đều là tiền đồ vô lượng. Đại nhân nhà ta cũng đã tính toán tốt rồi, dùng lí do bại chiến này thoái thác, liền an bài chiêu an chuyện của chư vị. Cũng mong chư vị yên lòng, nhân phẩm cốt cách của Vương đại nhân, Phủ Đài nhà ta cũng là kính trọng và ngưỡng mộ đã lâu. Những phiên vương này coi trời bằng vung, vì bản thân tư lợi gây họa hại bậc hiền năng, Phủ Đài đại nhân nhà ta đối với quan lại nắm quyền trong triều đã sớm nhìn không được. Lần này tất nhiên sẽ khiến cho Vương đại nhân bình yên thoát thân.
Lí do thoái thác lần này khiến Đổng Băng Phong và Trương Hổ Bân đều động tâm, nguyên nhân gây ra việc cắt đứt Vận Hà chính là do Vương Sơn bị giam vào thiên lao Chiếu Ngục, nếu như đối phương giúp đỡ thoát thân được, còn ra mặt điều đình được lần đại náo này, sẽ giảm bớt bao nhiêu phiền toái cho Triệu Tự Doanh, dường như không có rắc rối nào đã đoán trước đó.
Phụ tá này có bản lĩnh thuân thế lung lạc người không kém, thấy tình cảnh dịu đi, bắt đầu chiêu dụ.- Nhị vị công tử, nhìn hai vị đều anh dũng phi phàm. Nếu bằng lòng vì triều đình làm việc, Phủ đài đại nhân nhà ta rất sẵn lòng dìu dắt người ít hiểu biết. Tuy rằng còn chưa có hồi bẩm, tại hạ trước tiên dùng tính mạng bản thân để thề. Trong vòng hai năm, nhất định làm được Thủ bị một phương, về sau Trấn thủ một vùng không phải không có khả năng. Phải biết rằng, triều đình đang đúng cần người. Nhị vị...
Tuy nhiên mới nói phân nửa, nhìn đến sắc mặt của Đổng Băng Phong và Trương Hổ Bân thay đổi, phụ tá này lập tức ngậm miệng không nói, cười cười bưng bát trà lên.
Chỉ nói tới cũng coi như là đã cạn lời, phụ tá kia biết điều cáo từ. Trước lúc sắp ra cửa, Đổng Băng Phong còn cố ý dặn dò một câu.- Nếu đại nhân nhà ngươi ở kinh sư bên kia thực sự có một số cách, hãy mau đưa Vương thúc phụ trả về Từ Châu. Sự tình này sẽ liền dễ giải quyết hơn nữa. Như thế thật sự không cần đánh nhau rồi, đều tiện cho tất cả mọi người.
Phụ ta kia luôn miệng ưng thuận.
- Nào dám, nào dám, nếu phía quý vị cũng có ý tứ này, Phủ đài đại nhân nhà ta nhất định sẽ gắng sức.
Tiễn được bọn họ rời khỏi, sau khi trở về Đổng Băng Phong chỉ nói.- Mau chóng đi đưa tin cho bên phía đại ca, đem chuyện này nói cho bọn họ biết.
Trương Hổ Bân cảm thấy lẫn lộn không hiểu dò hỏi.- Lục gia bọn chúng làm việc mà không nghĩ thay cho triều đình sao? Chẳng lẽ không phái ra đại quân tới đây đánh chúng ta sao? Như thế nào lại đàm phán với chúng ta?
Trên mặt Đổng Băng Phong cũng có thần sắc hoang mang, chỉ thanh âm buồn bực nói.- Hẳn đều là cái dạng này, những kẻ làm quan ở Từ Châu vệ kia làm việc cũng là cái loại này.
Câu trả lời này cũng không tính là giải thích. Trương Hổ Bân hoang mang lắc đầu, mở miệng nói.- Thế nào cũng cảm thấy mấy tên quan đó giống với bọn nhà giàu.
sau khi một đám người của Quách Thượng Hữu Tuần phủ Phượng Dương phái tới rời khỏi cửa sông Thanh Giang, tụ hợp với tùy tùng chờ ở bên ngoài, nhưng cũng không quá mười người. Quan lại huyện phủ Hoài An và bọn người Thủ bị Sơn Dương cũng không đến nghênh đón. Ở trong quan trường, đây là cử chỉ cực kỳ thất lễ, nếu là trước đây, đã sớm xoay quanh trước sau cung phụng, nghênh đón rồi.
Nhưng người Tuần phủ phái tới không có để ý việc này. Hai vị Thiên tổng thân binh đến từ Từ Châu và Lang Sơn thì vẫn rất khẩn trương từ lúc đi vào tới đi ra, vẻ mặt tràn đầy lo lắng đề phòng. Quả thực là có người theo dõi, nhưng cũng không theo dõi sát sao, sau khi rời khỏi địa phận cửa sông Thanh Giang, người đi theo dõi liền trở về, lúc này hai Thiên tổng kia cũng không buông thỏng.
Trái lại phụ tá Tuần phủ và vị người hầu kia lúc đến thì nghiêm túc thận trọng, lúc trở về vẻ mặt thoải mái không ít, chẳng qua dọc theo đường đi cũng trầm mặc.
Một đội người bọn họ đều cưỡi ngựa, rất nhanh đã ra khỏi phủ Hoài An tiến vào Dương Châu, chờ tới lúc nghỉ chân dừng lại ở ngoài trạm dịch tại huyện Bảo Ứng, mọi người rốt cục cũng hoàn toàn thoải mái rồi.
Ba vị Tuần phủ Phượng Dương, Phó tổng binh Lang Sơn, Tham tướng Từ Châu mặc dù có phân biệt cao thấp, lại khá là độc lập, không ai lệ thuộc ai. Cho nên thời điểm tạm nghỉ, từng người đều tự tách ra, cũng không tụ lại thành một đội.
Quan sai phía Tuần phủ tới đây, mặc dù không có đi vào thành, nhưng trên dưới huyện Bảo Ứng vẫn là ra sức bợ đỡ, không chỉ có cung ứng rượu và đồ ăn, người hầu hạ cũng đầy đủ cả.
Phụ tá Tuần phủ và vị người hầu cận kia ngồi cùng một chỗ, mà hai vị Thiên tổng chỉ nói mệt mỏi, tự trở về phòng nghỉ ngơi. Nhìn cửa sổ bên cạnh khép kín, bất kể là phụ tá hay người hầu cận kia, trên mặt đều mang vẻ khinh thường.
Phụ tá nhấp một ngụm rượu, hết sức thản nhiên nói.- Trước khi gặp, còn tưởng rằng là lão tử thiên vương nào đó, không nghĩ tới chỉ là vài tên nít ranh, mới nói có mấy câu đã bị lừa đến xoay vòng vòng. Binh mã Từ Châu và Lang Sơn này không khỏi quá vô dụng.
Người hầu cận bên cạnh không có lên tiếng. Phụ tá cười cười, hạ thấp thanh âm hỏi.- Lão Khương, ngươi là kẻ thay Tiêu du kích sang đây xem, đã nhìn ra cái gì rồi?
"Người hầu cận" kia thuận miệng nói một câu.- Các ngươi cẩn thận tới mức này, ta nhìn ra được cái gì chứ.
Mặc dù đã bị gọi toạc thân phận, lão Khương vẫn mang ý tứ người hầu cận như cũ, không nhìn ra chút gì gọi là thân tín võ tướng. Y nâng ly rượu lên rồi lại buông, trầm ngâm một hồi lâu mới mở miệng nói.- Tuổi trẻ háo thắng, biết đánh nhau chỉ sợ không phải là giả. Tuy nhiên người trẻ tuổi có đầu óc không xoay chuyển, cũng chỉ biết vọt lên dùng sức đánh. Hai kẻ này nhìn dễ gạt gẫm. Đem hai kẻ dễ lừa gạt an bài đến bên này, chỉ sợ Triệu Tiến kia cũng không phải người thông minh gì.
Lão Khương nói rất có có chừng mực, nhưng phụ tá kia chậm rãi gật đầu, cũng hiểu rõ ý tứ này.
- Đại nhân, lời của Dương tiên sinh và Bả tổng Khương Hổ của thuộc hạ đều rất rõ ràng, phản nghịch Từ Châu kia không có dũng khí, chưa hẳn am hiểu được thuật dụng binh. Chỉ biết ở cửa sông Thang Giang ngăn sông, lại không biết càn quét quan binh xung quanh. Đối phó với tặc phỉ ngốc nghếch như vậy, chỉ cần một cánh kỵ binh tinh nhuệ tập kích bất ngờ, nhất định đại thắng.
Ở trong quan thự Tuần phủ Phượng Dương, trong thư phòng chỉ có hai người Tuần phủ Phượng Dượng Quách Thượng Hữu và du kích tiêu doanh Tiêu Đại Dũng. Nghe được lời nói của Tiêu Đại Dũng, Tuần phủ Quách Thượng Hữu trầm ngâm hồi lâu, mở miệng nói.- Mấy cánh binh mã của chúng ta tại Giang Bắc Nam Trực Lệ này đều đã thua thiệt nhiều, chúng ta cần gì phải gánh lấy trách tội này. Ngươi cũng muốn rơi sâu vào chốn nguy hiểm sao.
- Đại nhân, Chu tuần án còn có Hà tuần tào đã đưa tấu chương khẩn cấp đi sáu trăm dặm tới kinh sư. Bọn hắn đã nói bên phía Vận Hà là hào bá trên đất ấy ý đồ mưu phản. Chúng ta chỉ nói là loạn dân kêu gọi nhau tập họp, khẳng định là ăn nói không qua được. Hơn nữa, loạn dân tập hợp ấy cũng phải do chúng ta xuất binh xua tán, bại vẫn phải gánh lấy trách tội. Nếu như đều phải bị trách tội vì sao không xuất kỵ binh đánh bất ngờ thử xem. Nếu bại dù sao cũng đã sửa soạn báo lên bại tích ngay từ đầu. Nếu thắng được, thật chính là đại công bình định phản loạn, khôi phục tào vận, như thế nào cũng đáng để làm. Tiêu Đại Dũng tuy là một võ tướng, nhưng phân giải, bày tỏ cũng có đạo lý rõ ràng mạch lạc.
Tuần phủ Quách Thượng Hữu trầm ngâm, lúc đầu nghe Thiên tổng thân binh Lưu Mãnh bẩm báo, nghe quân tướng hai nơi Từ Châu và Lang Sơn phúc đáp, ông ta đã cảm thấy Triệu gia Từ Châu bên kia đúng là một con nhím, thà rằng rút tay về để chịu trách cứ, cũng không bằng lòng bị đâm đổ máu. Sau khi phái phụ tá đi đàm phán trở về, tin tức có được lại khiến ông ta cảm thấy trong đó có cơ hội, sau khi nghe Tiêu Đại Dũng nói, lại nổi lên lòng dạ muốn đánh.
- Lúc đó Mã Xung Hạo kia dẫn hai ngàn kỵ binh đều bị sợ hãi trở về. Ngươi thế nào lại có nắm chắc lớn như vậy?
- Đại nhân, hai ngàn kỵ binh kia chỉ là một nắm cát vụn. Nếu đại nhân ra mặt hạ lệnh sai phái, vậy là có vương pháp đại nghĩa ở đấy, ai dám không tuân sẽ có quân pháp xử trí, còn ai dám chạy loạn. Hơn nữa, đám Từ Châu kia là một ổ cướp, tất nhiên thế lớn mạnh. Nhưng khoảng cách vài trăm dặm từ cửa sông Thanh Giang đến Từ Châu này, bọn chúng với không tới a.