Thế nhưng, không lâu sau đó, một đám người Tây Dương đến lại làm cho chút hy vọng cuối cùng của Lộ Dịch tan thành bọt biển. Người Hà Lan lúc này cũng phát hiện Châu Á là nơi tồn tại cơ hội buôn bán, bọn họ cũng đem thương nghiệp của mình tới Nhật Bản, phái ra hàng loạt thương thuyền tới Nhật Bản thông thương. Những người Hà Lan này thờ phụng đạo Tin Lành, bọn họ chỉ muốn dựa vào mậu dịch để kiếm tiền thôi, đối với việc truyền giáo vốn dĩ là không có bao nhiêu tâm huyết, hiển nhiên so với những người Tây Ban Nha càng khiến Mạc Phủ thêm vui mừng. Vì thế cuối cùng Mạc Phủ cũng hạ lệnh đuổi toàn bộ người Tây Ban Nha đi, chỉ cùng người Hà Lan làm ăn buôn bán mà không chút nghi ngại nào. Lộ Dịch hiển nhiên cũng nằm trong danh sách bị đuổi đi.
Những giáo sĩ không muốn rời đi, đã xúi giục giáo đồ Thiên Chúa Giáo Nhật Bản nổi dậy làm phản, cuối cùng lại bị quân đội Mạc Phủ trấn áp thảm khốc, phần lớn giáo đồ Thiên Chúa Giáo và giáo sĩ đều bị giết chết.
Lộ Dịch tận mắt nhìn thấy người Nhật bản hành quyết những giáo đồ Thiên Chúa Giáo ấy như thế nào sau lần trấn áp phản loạn Thiên Chúa Giáo lần thứ nhất. Quân đội Mạc Phủ đem một đám giáo dân Thiên Chúa Giáo dẫn đến trên bờ cát, sau đó bị ép mặc áo tẩm dầu, tiếp theo là quân lính Mạc Phủ châm lửa đốt. Những giáo dân bắt lửa kêu gào không ngừng nhảy dựng lên, quan binh Mạc Phủ vây xung quanh nhìn xem lại cười ha ha, như thể đang xem nhảy múa vậy.
Lộ Dịch không có tham gia xúi giục nhưng thấy loại chết chóc này lại sợ tới mức kinh hồn bạt vía, cuối cùng chỉ đành mang theo một ít của cải mấy năm nay tích góp được, ngồi trên một còn thuyền của người Nhật Bản lưu luyến rời khỏi cảng Trường Khung, tính việc quay lại Phi Luật Tân tìm cơ hội mới.
Mãi tới sau khi con thuyền gặp phải gió bão, Lộ Dịch mới nhận ra vận rủi của mình cũng không phải là tận cùng. Lúc giữa trận cuồng phong bão vũ ấy, con thuyền y ngồi bị gió bão xé thành từng mảnh vụn. Y bị rơi xuống nước, thiếu chút nữa là chết đuối, do người hầu của y bám được một mảnh thuyền bị vỡ, sau đó kéo lấy y, mới khiến y không bị đại dương bao la ấy nuốt mất. Hai người trải qua những trôi nổi trên biển tựa như vô hạn, tìm kiếm cơ hội sống sót ngày càng xa vời.
Hai ngày đằng đẵng, lúc Lộ Dịch vừa đói vừa khát đến mức sắp không chịu được mà phải uống mấy ngụm nước biển, thì trước mắt y cuối cùng cũng xuất hiện một con thuyền. Sau khi cẩn thận quan sát, y nhận ra đấy không phải là ảo giác, mà đúng là thuyền thật. Y và người hầu vội vàng dùng chút sức lực cuối cùng hô to lên, hy vọng người trên thuyền phát ra lòng tốt đến cứu mạng. Ngay lúc người trên thuyền cũng phát hiện ra Lộ Dịch hơn nữa còn bắt đầu chuyển bánh lái qua hướng bên này vui mừng điên cuồng như nuốt hết cả người Lộ Dịch.
Rốt cục cũng được cứu rồi, y mang theo niềm vui sống sót ấy mà hôn mê đi.
- Đại ca không biết, người Phật Lang Cơ truyền giáo bận này nói lời thật thà không nhiều lắm. Thường vui cười nói mình không gì làm không được, đến truyền dạy tín ngưỡng lừa gạt người khác. Chúng ta ở Đại Minh lâu rồi, nhận lãnh lễ pháp thấm nhuần giờ mới hiểu chút khuôn phép. Tiểu đệ cứu vị Lỗ mỗ này lên, hỏi thăm vài điều cũng to mồm khoác lác. Nhưng người bậc này ở Giang Nam thực sự nhiều lắm, không phải việc lạ. Tiểu đệ phải hỏi kỹ càng một chút.
Có câu sư thầy từ bên ngoài đến mới biết tụng kinh, lại có cách nói khác là vật hiếm là vật quý. Nhưng tất cả vào thời Mông Nguyên thấy qua nhiều người mắt xanh, sau khi tu sĩ truyền giáo Tây Dương tới cũng bị coi như một món hàng hóa. Vừa mới bắt đầu lừa được nhiều người, những món hàng hóa mà những người Tây Dương bọn họ lấy ra cũng là những đồ vật bị người khác coi là của hiếm, nhưng lại không có mấy ai coi trọng.
Ở đây tâm tình cũng tốt lên, Lộ Dịch đến từ nước Pháp mới đầu rất xấu hổ. Y vẫn theo thói quen của mình ở Lã Tống và Oa quốc, trước tiên khoác lác bản thân vô cùng cao quý, không thiếu việc thêm vào tước vị Công Tước, Hầu Tước, lại có thân phận của Hồng Y giáo chủ, nhưng lại bị người thông dịch Dư gia mời tới khinh thường vạch trần, gặp nhiều thủ đoạn bịp bợm hơn vậy, vốn dĩ sẽ không mắc mưu.
Cũng may Lộ dịch mấy năm nay trải qua nhiều lần thất bại, đối với những xấu hổ này vốn dĩ không bận tâm. Y từ trong dò hỏi của đối phương rồi phân tích ra, đối phương dường như muốn biết mình có tài năng gì. Lộ Dịch theo đó liền cảm thấy đây chính là một cơ hội, y bắt đầu kể về tài nghệ của bản thân. Triết học, nghệ thuật, tài chính, hàng hải, thậm chí là máy móc, những thứ này y điều hiểu biết cả hoặc khiến cho người khác cho rằng đó là tài nghệ y am hiểu, từng chuyện từng chuyện mà nói ra.
Mặc cho y ba hoa chích chòe, có lẽ người thông dịch viên kia ngôn ngữ cũng không đủ phong phú. Người trẻ tuổi đi cùng người thông dịch trước sau đều vẻ mặt âm trầm. Việc nhìn mặt đoán ý Lộ Dịch cũng biết, những lời mình vừa nói không đánh động được đối phương kia, Lộ Dịch ngoài mặt biểu hiện vẻ trầm tĩnh, nhưng trong lòng có chút sốt ruột rồi. Lúc được cứu đến nơi này, Lộ Dịch đã quan sát xung quanh, thành trấn sầm uất như vậy vượt qua tất cả nơi nào mà y đã thấy qua, mà căn nhà giàu sáng này cũng vượt qua nhà của những phú thương và danh tiếng lớn trước đây mà y từng thấy ở Oa quốc. Nơi này nhất định là gần thủ thành Đại Minh, người cứu mình nhất định là quý tộc Đại Minh. Về phần những thủy thủ trên thuyền nói đô thành Đại Minh ở phương bắc hay cái gì đó, những lời mà những thủy thủ này nói ra vốn dĩ không đáng tin hoàn toàn được.
Đối phương bên kia khẳng định là đang cần thứ gì đó, Lộ Dịch tự nói với bản thân mình là nhất định phải nắm bắt được cơ hội này, nhưng rốt cục là đối phương muốn cái gì y cũng không rõ nữa. Không biết như thế nào, chuyện súng đạn cũng đã được nói tới, đối với cái này Lộ Dịch đúng là hiểu một chút, dù sao cũng từng ở Ni Đức Lan, ở Châu Mỹ, những nơi ấy dùng súng đạn nhiều lắm, Lộ Dịch không cảm thấy đây là một tài năng, người dùng được thực sự là quá đông quá nhiều, tới ngay cả Oa Quốc cũng có.
Lúc đối phương hỏi về súng hỏa mai, Lộ Dịch vẫn luôn cảm thấy khó hiểu, nhưng vẫn biết rõ mấu chốt, y cùng người hầu già của mình nói vài câu, sau đó hướng về phía đối phương nói cần giấy bút, đương nhiên cái loại bút lông ấy y căn bản là không biết sử dụng, chỉ bảo đối phương mang than củi đến, tự mình dùng dao gọt than thành một cây than chì dùng tạm được, ở trên tờ giấy gập ghềnh vẽ phác họa.
Vẽ phác họa vật thật cũng là một trong những thứ viện thần học đã dạy, hơn nữa loại cách vẽ tả thật này đối với tu sĩ truyền giáo thực sự rất có ích, cho nên lúc dạy và học đôi bên đều rất nghiêm túc.
Lộ Dịch vẽ nhanh ra một bức họa trên đó là một người lính cầm một vật giống như súng ngòi lửa mà bắn, dùng giá gỗ đỡ lấy súng, cử chỉ rất là đúng chuẩn, bất kể là người lính hay là cây súng ngòi lửa, cũng đều rất thật. Người hầu đi theo y nhìn ra được nhiều họa tiết không hợp lắm, nhưng tất nhiên là gã sẽ không chỉ ra. Lộ Dịch còn nhớ rõ xuất xứ của bức hình này, đây là thời điểm chiến loạn ở Ni Đức Lan, thu được một quyển sách trên người quân lính Ni Đức Lan, nghe đâu là thân vương Mạc Lý Tư vẽ tất cả mỗi động tác bắn súng lại thành một bức họa, để cho bọn binh sĩ dựa theo mà làm.
Bức hình không chuẩn xác này bắt đầu có hữu dụng, Dư gia trên biển cũng có chút lâu năm, cũng từng giao thiệp với người Phật Lang Cơ, cũng đã gặp súng đạn của người Phật Lang Cơ, trên bức họa này đúng là loại đó. Hơn nữa Lộ Dịch còn lấy người hầu của mình làm tư thế bắn mẫu, mặc dù tay phải của người đó không còn dùng được, nhưng chỉ cầm một cây côn gỗ chỉ chỉ vạch vạch tư thế cũng rất chuẩn mực.
Ký họa nhanh và biểu diễn khiến Dư Trí Viễn lập tức trở nên hưng phấn. Lúc nhận được nhờ cậy của Triệu Tiến, y còn nghĩ rằng đây là việc dễ như trở bàn tay, không nghĩ tới việc ngày tháng càng lúc càng dài, hơn nữa Triệu Tiến thực rất chú trọng tới chuyện này. Điều này khiến áp lực của Dư Trí Viễn càng lúc càng lớn, hai người trước mắt kia cũng coi như là giải quyết được chuyện khó khăn này rồi, tuy rằng cái Triệu Tiến cần là vật thật, nhưng tìm tới được hai người am hiểu này cũng giao qua được rồi.
Dư Trí Viễn không dám cẩu thả với Triệu Tiến, súng thật Phật Lang Cơ thực vẫn phải tìm tiếp, nhưng trước tiên đưa hai người kia qua đã, cũng tở rõ bản thân mình có làm việc rồi.
Về phần vị giáo sĩ kia cùng người hầu của y nghĩ như thế nào, Dư Trí Viễn vốn dĩ không rảnh để mà để ý tới, Dư gia mặc dù là dòng dõi thi thư nhiều đời, nhưng gầy dựng đội thuyền trên biển cũng không phải là chưa thấy máu bao giờ.
Tất nhiên, Lộ Dịch rất trông chờ chuyện gì kế tiếp, nhất là sau khi y dò hỏi qua người phiên dịch, biết rõ Tùng Giang này bất quá là một tiểu thành thị trù phú ở Đại Minh, Dư gia chẳng qua là một gã phú thương, Lộ Dịch liền thêm hứng thú đối với mảnh đất này. Y thậm chí còn cảm thấy hối hận vì sao mình không đến Đại Minh sớm hơn tí. Đại Lục Thần Kỳ trong sách chép chuyện du lịch của Mã Khả Ba La này, bây giờ nhìn lại, nơi này thực sự là đất nước hoàng kim trải rộng khắp mặt đất.
Người mang đến trước mặt Triệu Tiến tất nhiên không được cẩu thả, Dư Trí Viễn đã cố gắng hỏi rõ ràng hết mức, lúc y thấy Triệu Tiến thực có hứng thú, trong lòng dư trí Viễn cũng nhẹ nhõm phần nào, dù sao cũng có lời ăn nói.
Triệu Tiến cười nói một câu.- Mang vào đây xem một chút.
Cát Hương âm thầm trao đổi ánh mắt với Ngưu Kim Bảo phía sau Triệu Tiến, sau đó ra hiệu bằng tay ra ngoài, Ngưu Kim Bảo cùng mấy gia đinh đi ra ngoài.
Cũng không lâu lắm, Ngưu Kim Bảo đi vào, bẩm báo với Triệu Tiến.- Người tưởi tác lớn kia là một lão binh, chỉ có điều tay phải đã bị thương tật rồi, khí lực cũng hơi yếu, không cần để ý. Còn người trẻ tuổi thân thủ không tệ, xem những vết chai ở hổ khẩu và dáng dấp đứng thẳng chỉ sợ là đã từng luyện kiếm. Hai người này đều đã lục soát toàn thân, không có gì đáng ngại.
Lộ Dịch cùng người hầu của y được dẫn vào, còn có cả người thông dịch mà Dư gia mời tới, Triệu Tiến híp mắt nhìn người thông dịch ấy một cái, hỏi Dư Trí Viễn.- Người thông dịch này yên tâm không?
Dư Trí Viễn nói đảm bảo.- Người thông dịch này chính là người hầu làm việc cho Dư gia, đã có hai đời, xin địa ca cứ yên tâm. Dư Trí Viễn lên tiếng giới thiệu.- Vị này chính là vị quý nhân muốn gặp các ngươi, Triệu đại quan nhân. Người thông dịch phiên dịch lại.
Lộ Dịch không nghĩ đến việc người phải gặp lại trẻ như vậy, chiếu theo trải nghiệm của y ở Châu Âu và Oa quốc thì người cầm quyền ít nhất cũng phải bốn mươi trở lên, cũng không ít người già yếu. Người cao quý trẻ tuổi như vậy chỉ có khả năng là con cháu những nhà quyền quý. Biết rõ lòng người thế nên Lộ Dịch theo đó muốn giả ra bộ một giáo sĩ thận trọng và uyên thâm, nhưng sau khi để mắt đến ánh mắt sắc bén của người trẻ tuổi đấy, Lộ Dịch lập tức đổi chủ ý, hành lễ rất là khoa trương, đầu cũng cúi thấp xuống đất.
Chỉ có điều lễ tiết đông tây khác nhau quá lớn, Lộ Dịch vẫy múa tay chân khoa trương như thế khiến mấy người trong phòng không nhịn được bật cười. Triệu Tiến cười hỏi.
- Ngươi am hiểu chế tạo súng đạn không?
Người thông dịch vừa định mở miệng nói, Triệu Tiến liền thêm vào một câu.- Ta hỏi chính là hỏa khí, không phải súng hỏa mai, cái này bao gồm cả súng hỏa mai và đại bác.
Nếu như không ngữ không thông, phiên dịch như thế cũng cần cố gắng để truyền đạt chính xác nhất. Người thông dịch kia nói lẩm nhẩm một tí, rồi mới mở miệng nói lại. Tiếng Phật Lang Cơ mọi người quả thật nghe không hiểu, nhưng nhìn người thông dịch kia lắp bắp như vậy, thậm chí còn bắt đầu khoa tay múa chân, cũng biết người thông dịch kia cũng chưa chắc đã hiểu bao nhiêu rồi.
Người thông dịch quay lại nói với Triệu Tiến.- Lão gia, người nước ngoài này nói hắn biết cách chế tạo súng hỏa mai như thế nào, cũng biết đúc pháo như thế nào.