Hội chủ Tế Ninh có rất nhiều màu mỡ, Mộc Ngô Gia vốn cho rằng mình chẳng mảy may dính tay vào được, lại không ngờ rằng chỗ tốt bạc thường lệ hẳn nên có một phần cũng không thiếu. Chỉ có điều muốn cai quản sự việc lại không được. Thực quyền là một vị Hương chủ đã nhiều năm của Tế Ninh nắm giữ, vị này là đệ tử đích truyền của Từ Hồng Nho, trước đây từng làm nở mày nở mặt Từ Hồng Nho, người giang hồ đều phải dựng thẳng ngón tay cái nói gã lời hứa đáng ngàn vàng, về phần gốc rễ bên trong như thế nào, vốn dĩ không người đếm xỉa tới.
Nhưng Mộc Ngô Gia rất hài lòng với điều này, y không mưu đồ quản người quản việc gì, ở nơi phồn hoa như Tế Ninh Châu này, trong tay có ngân lượng phủ phê, cả ngày ăn uống phóng túng, đây chính là cuộc sống y hằng mơ ước. Về phần gầy dựng cục diện một phương, gả cháu gái cho Vương Hiếu Hiền của Vương gia, đối với Mộc Ngô Gia mà nói, những việc này chẳng qua là để hưởng dụng tốt hơn, ăn chơi đàng điếm đã đời hơn nữa mà thôi. Hiện giờ có đầy đủ rồi.
Chuyện nảy sinh ở huyện Vận Thành Mộc Ngô Gia cũng nghe nói, vào lúc tin tức truyền tới chỗ Tế Ninh, vị Hương chủ chấp chưởng thực quyền kia đã lập tức vây lấy Mộc Ngô Gia và thuộc hạ của y lại, lúc đó Mộc Ngô Gia bị dọa gần chết. Tuy nhiên Từ Hồng Nho lập tức truyền tin lại đây, Mộc Ngô Gia lại thoải mái làm chức Hội chủ của y. Sau khi trải qua chuyện này, tự bản thân Mộc Ngô Gia cũng hiểu ra. Giáo chủ Văn Hương Giáo Từ Hồng Nho cần có y xem như mượn danh nghĩa, một cái danh nghĩa chiêu mộ các lộ nhân mã giang hồ, ngay cả hạng người như thế cũng lưu lại trọng dụng, huống hồ kẻ khác.
Sau khi nghĩ thông suốt điều này, Mộc Ngô Gia cả ngày lại sống trong rượu chè túy lúy, sảng khoái một ngày là một ngày, người sinh trên đời, không phải mưu đồ những thứ này sao?
Trung tuần tháng chạp rồi, mặc dù chốn phồn hoa như Tế Ninh Châu này cửa hiệu mua bán khắp nơi cũng đều đóng chặt, nhưng tửu lầu tốt nhất trong thành là Thái Bạch Lâu lại vẫn luôn mở cửa buôn bán. Mộc Ngô Gia cả ngày đều phải tới nơi này thưởng rượu mua vui, bao hết một gian phòng riêng, từ ban ngày ở tới tối mịt mãi cho tới tửu lâu đóng cửa, lại say khướt túy lúy quay về. Thái Bạch Lâu này tuy rằng là tửu lâu, nhưng không chỉ cung ứng trà rượu, chỉ cần kẻ nào có bạc, cái gì cũng có.
Điều Mộc Ngô Gia thích Thái Bạch Lâu nhất ngoại trừ mỹ tửu mỹ thực, còn có nữ nhân nơi này. Mộc Ngô Gia không thích những nữ tử phong trần kia, từ khi ở phủ Đông Xương buôn bán người, Mộc lão tứ đã vô cùng hứng thú với bé gái nhỏ tuổi. Ham thích này bình thường nói tới thật tán tận lương tâm, nhưng vào thời đại này vốn chẳng đáng xem là gì. Đối diện Thái Bạch Lâu có một gian hàng trà, trong hàng trà toàn là trẻ con chờ mua bán. Lưu dân, nạn dân khắp nơi Sơn Đông, quá nhiều con nít bị bán tới chốn phồn hoa bậc này, mặc dù những nam hài nữ hài chờ đợi này số mệnh cũng rất thê thảm nhưng so với những người đồng trang lứa không được mua bán mà nói bọn chúng coi như may mắn lắm rồi đấy.
Bọn mối lái trong hàng trà này rất hoan nghênh Mộc Ngô Gia, vị gia này mỗi lần đều chọn một đứa đi, lúc trời sắp tối đổi trở lại. Lúc mua chiếu theo giá ban đầu, lúc đổi trở lại cũng không cần thối tiền. Tuy nói đứa bé bị giày xéo quá mức bán không được giá cao, nhưng dù sao cũng là một món tiền, lão gia hào phóng như vậy ai mà không thích.
Mộc Ngô Gia chọn lấy một bé gái thuận mắt, bảo thuộc hạ trao bạc, quay đầu đi về hướng Thái Bạch Lâu. Rời ra khỏi hàng trà liền có gã ăn mày kéo tới dập đầu xin ăn, lại bị y không nhẫn nhịn một cước đá văng ra, thuận miệng khiển trách mấy câu thuộc hạ không ngăn chặn lại. Cục diện Sơn Đông không tốt, hàng đàn lưu dân tràn vào Tế Ninh, ngay trước cửa Thái Bạch Lâu cũng có không ít, bọn tiểu nhị có dọn dẹp thế nào cũng dọn không sạch được. Những lưu dân ăn mày này muốn ăn chút cơm thừa rượu cặn, nhưng những thứ này sao tới phiên bọn họ được, sớm đã bị nhà bếp và bọn tiểu nhị chia xớt sạch sẽ. Về phẩn kẻ có tiền bố thí, nhìn cảnh tượng thê thảm mấy năm, lòng dạ mọi người sớm đã nguội lạnh rồi, ai cũng sẽ không móc một văn tiền ra cho.
Nhìn bóng lưng của Mộc Ngô Gia, một gã giáo chúng tới cùng y khóe miệng nhếch lên nét cười khinh miệt. Vị này là nhân sĩ trên đất Tế Ninh, quen thuộc hết người vai vế mặt đất này, sang đây hầu cận Mộc Ngô Gia tránh cho bởi vì người lạ không quen thuộc xảy ra bất trắc gì. Gã là thân tín của đệ tử Từ Hồng Nho, coi như chi chính cốt cán nhất bên trong Văn Hương Giáo, tất nhiên xem thường người đầu hàng như Mộc Ngô Gia này. Đều nói Mộc gia có mấy người kiệt xuất, Mộc Thánh Cô cũng có tiếng tăm rất lớn. Nhưng vị Mộc Ngô Gia này hiếu sắc thích rượu, gan bé không có đức hạnh, ở trong thành Tế Ninh cũng phải mang theo sáu hộ vệ thật sự là khiến người chê cười tới rụng răng. Hơn nữa hộ vệ này còn cái thứ gọi là "giỏi võ" Mộc Ngô Gia mang từ phủ Đông Xưởng tới, ngay cả ăn mày cũng chống đỡ không nổi.
Nếu là thượng cấp nhà mình có mặt, vốn dĩ sẽ không đá văng tên ăn mày kia, nếu như là thanh niên trung niên, thượng cấp nhà mình còn sẽ nói an ủi mấy câu, thậm chí sẽ chiêu mộ nhập giáo. Nhưng Mộc Ngô Gia này nào có hiểu được việc bản giáo gì, cả ngày chỉ biết hưởng thụ. Y chẳng lẽ không biết giáo phái Văn Hương Giáo phải khiêm tốn phải phòng bị quan phủ sao?
Trên dưới Thái Bạch Lâu đã xem Mộc Ngô Gia thành vị khách giàu có lớn mới tới Tế Ninh, vừa thấy vị này tới đây, người tiếp khách lập tức tươi cười mời người vào bên trong. Vị giáo chúng Tế Ninh đi theo Mộc Ngô Gia kia ở trên đất này cũng có chút tên tuổi, nhìn thấy vị này là tôi tớ tùy tùng, đối với Mộc Ngô Gia tất nhiên phải xem trọng hơn một chút.
Mời Mộc Ngô Gia vào gian phòng riêng đặt sẵn thường ngày, không cần chỉ bảo, điểm tâm bánh mứt quả khô và trà thơm lập tức dâng lên. Món ăn Mộc Ngô Gia thích ăn phòng bếp đã bắt đầu nấu nướng, bọn hộ vệ của y cũng cần rượu và thức ăn, vị tùy tùng kia cũng phải cùng uống rượu. Ngay cả bé gái đáng thương lạnh run lẩy bẩy kia cũng phải ăn ngon một chút, bằng không chịu sao nổi giày vò của vị khách giàu có này.
Từ chưởng quỹ tới tiểu nhị của Thái Bạch Lâu đối với giọng điều điều của Mộc Ngô Gia này không có gì lạ lùng, trên dưới trong lầu chỉ hậm hực một chuyện. Hiện giờ trời đông giá rét, uống chút danh tửu Hán Tỉnh hâm nóng cả người thoải mái, nhưng vị Mộc đại gia này lại một ngụm không dính vào, nghe tới cái tên này cũng rất chán ghét.
Tiệc rượu tất nhiên cần phải có nữ nhạc, Thái Bạch Lâu hết thảy làm rất quen tay, đợi Mộc Ngô Gia uống xong một bình Sát Nhân Hương này, cô nương và nhạc sư hát hí khúc trong nhà đã tới rồi.
Mộc Ngô Gia nước miếng bay tung tóe kể lại sự tích anh hùng của mình.- Năm đó Mộc gia chúng ta vừa tới Lâm Thanh, muốn mở ra cục diện. Đám người cứng đầu trên đất đó không cho. Một mình ta cầm đao chặn bọn chúng trước cửa nhà, tiến vào giết năm người chết bị thương sáu người, kẻ khác toàn bộ quỳ ở trên đất dập đầu với ta. Trận chiến đó quả thật là uy phong.
Vị tùy tùng Tế Ninh kia gắng gượng nhếch lên một nét cười. Sự tích này Mộc hội chủ đã nói đi nói lại ba lần bốn lượt, thật sự khiến cho người ta chán ngán. Hiềm rằng gã còn biết rõ chân tướng, lúc ấy hai huynh đệ Mộc gia cộng thêm mấy hán tử chém giết cùng nhau xông vào, thả ở trước mắt lại thành sự tích anh hùng của một mình y. Nơi an toàn như Tế Ninh Châu này còn phải mang sau hộ vệ phòng thân, lá gan này còn nói được dũng khí hào hùng gì, thật là trò cười. Mộc Ngô Gia bên đó tất nhiên không biết suy nghĩ của tùy tùng, tự mình mình nói rất vui vẻ, lại nhìn thấy điệu bộ sợ hãi của bé gái mua từ trong xó xỉnh kia, trong lòng một cỗ tà ác bốc lên, chỉ muốn mau chóng gọi rượu uống, rượu mạnh trợ hứng tốt nhất.
- Rượu đâu. Mộc Ngô Gia vỗ bàn hô to. Lão già hầu hạ chỗ Thái Bạch Lâu này, khách quan vừa thét to như thế lập tức đã có người đi lên ứng đối. Tức thì đã nghe thấy tiếng bước chân vội vàng hấp tấp vang lên ngoài gian phòng riêng, tất cả đều biết rõ là tiểu nhị đã tới rồi. Cửa gian phòng riêng bị đẩy ra, cửa vừa mở ra tất cả lại sửng sốt, không ngờ là chưởng quỹ của Thái Bạch Lâu này.
Chưởng quỹ Thái Bạch Lâu ít nhiều cũng coi như một hạng người có vai vế, Tri châu Tế Ninh ít nhiều cũng phải nể mặt. Như Mộc Ngô Gia khách giàu có bên ngoài tới, ông ta nhiều nhất cũng chỉ dâng tặng hai món đồ ăn trong tiệc, kính một ly rượu, vỗ bàn cũng sẽ không đích thân tới. Tất cả lúc đang bực bội lại nhìn thấy vẻ mặt áy náy của chưởng quỹ Thái Bạch Lâu.- Mộc lão gia, thật lòng phải cáo lỗi. Có vị khách quý bao hết Thái Bạch Lâu bọn tôi rồi. Vội vàng chiêu đãi khách. Mặt mũi vị khách quý này tiểu điếm cũng khinh bạc không được. Cho nên xin các vị tha thứ. Bổn điếm sửa soạn xe ngựa đã đặt bàn tiệc ở Trích Tinh Lâu kế cận. Xin các vị dời gót, hôm nay hết thảy tiêu tốn đều tính cho bổn điếm.
Mộc Ngô Gia trước tiên là sửng sốt, lập tức lông mày dựng thẳng, lại hung hăng vỗ bàn một cái, thanh âm ồn ồn quát.- Ông đây đã ngồi ở nơi này, ngươi dám đuổi ông đây đi sao. Đầu óc hỏng rồi à?