- Thả y vào đây. Nghiêm mặt đen hô một tiếng, diêm đinh trước cửa lập tức thả người tiến vào.
Khi Trương tam ca vừa vào cửa, sau khi nhìn thấy gương mặt nghiêm nghị của Nghiêm mặt đen, lập tức quỳ xuống, khóc lóc dập đầu trong miệng hô lên.- Nghiêm gia, tiểu nhân bị cướp muối lại còn bị đánh nữa, ngài bảo tiểu nhân biết làm sao bây giờ.
Nghiêm mặt đen nhìn thấy Trương tam ca mặt mũi bầm dập quỳ phía trước, quần áo trên người cũng thảm hại không kém. Nhìn thấy kẻ này Nghiêm Hắc Liễm đã cảm thấy không ổn, nghe thấy như vậy cũng cảm thấy sửng sốt. Hiện giờ dám ở huyện Ngư Đài buôn lậu muối đều phải có được cho phép của mình, cũng chính là cam đoan của Triệu Tự Doanh, dám động thủ đánh cướp thì chẳng khác nào làm kẻ địch với Triệu Tự Doanh.
Nơi khác không nói, nhưng ở huyện Ngư Đài này ai không biết đến lợi hại của Triệu Tự Doanh, lại không phân biệt phải trái như vậy. Nghiêm mặt đen lăn lộn trong giang hồ nhiều năm, nhận ra được không ổn trong lời nói của Trương tam ca. Nếu là bị cướp đoạt hoặc giả thế nào đó thì nên nói "Xin Nghiêm lão gia làm chủ", cũng chính là xin Nghiêm mặt đen ra mặt lấy lại danh dự, hoặc là có ý tứ trả thù, nhưng y lại "làm sao bây giờ", khóc lóc kể lể đáng thương, xin Nghiêm mặt đen chiếu cố cho.
- Ngươi là bị ai cướp, ai đánh? Nghiêm mặt đen nghiêm mặt ép hỏi, mấy trăm cân muối chỉ là chuyện nhỏ, ở huyện Ngư Đài này ai lại dám cùng người Từ Châu đối kháng mới là chuyện lớn, to gan như vậy nhất định là không tầm thường.
Chưa từng nghĩ qua sẽ bị hỏi như vậy, Trương tam ca cũng không dám nói, chỉ dám dập đầu tiếp tục khóc.- Nghiêm gia, trong nhà tiểu nhân còn mẹ già, vợ con phải nuôi, chỉ có ít vốn làm ăn, bây giờ mất hai trăm cân muối không phải là muốn lấy mạng người ư. Nghiêm gia, tiểu nhân thật đáng thương a, ngài cho tiểu nhân vay hai trăm cân muối, đợi cho đến khi tiểu nhân đủ vốn được không.
- Con mẹ nó đừng nói nhảm nữa, là bị ai cướp, lão tử đây giúp ngươi hả giận. Nghiêm mặt đen không còn kiên nhẫn nghe tiếp, Trương tam ca không dám nói nữa, chỉ biết ở đó dập đầu.
Nhìn thấy điệu bộ này của y càng làm cho Nghiêm mặt đen phẫn nộ, lật tay rút từ eo ra một thanh đoản đao, một tay phóng về phía Trương tam ca, đặt ngay trên cổ y, tức giận mắng.- Còn nói nhảm một câu nữa ta liền chặt đứt cổ ngươi, nói mau, là ai
Trương tam ca cả người run lên, lại ngửi thấy một cỗ mùi hôi thối, hóa ra là bị kinh hãi không khống chế nổi. Nghiêm mặt đen năm đó cũng là hào kiệt trong chợ búa, người chết trong tay hắn cũng không ít, trở nên hung ác thật là đáng sợ.
- Là Cốc gia trang phía đông huyện Ngư Đài. Trương tam ca thanh âm bé tí giống như tiếng muỗi kêu. Nghiêm mặt đen nhíu mày, hắn đương nhiên có thể nghe ra Trương tam ca có chuyện không dám nói, nhưng hỏi ra địa điểm là cũng đủ rồi.
Thôn trại mang danh hiệu, vậy chính là thôn trang trên đất này, nơi ở yên một chỗ bậc này lại dám đoạt muối, lá gan cũng thật là lớn tới không bến bờ rồi, chẳng lẽ không biết rằng hòa thượng chạy rồi cũng vẫn còn miếu sao, nếu truy cứu thì có chạy cũng không thoát được?
Nghiêm mặt đen biết chỗ của Cốc gia trang ở huyện Ngư Đài, thôn trang này sát với hồ Vi Sơn cách huyện thành hơn hai canh giờ đi đường, khi mà gã tới Đơn huyện và Ngưa Đài đã từng cưỡi ngựa đi qua các nơi một lượt, để cho mình quen thuộc.
- Gọi các huynh đệ đội thứ sáu đến. Mỗi người cầm theo một cây gậy. Nghiêm mặt đen hét lớn. Hai trăm diêm đinh được biên chế ở trong tay Như Huệ chia đến bên này là đội thứ năm và đội thứ sáu.
Đội ngũ rất nhanh đã sẵn sàng đâu ra đấy. Nghiêm mặt đen cũng không cưỡi ngựa, bản thân gã cầm một cây phác đao, dẫn đầu đội ngũ ra khỏi huyện thành Ngư Đài. Nhìn thấy đội nhân mã khí thế hùng hổ ra khỏi thành, làm cho rất nhiều người tụ vào bàn tán, không biết những kẻ mạnh mẽ Từ Châu này muốn đi đâu.
Người rảnh rỗi thích tán chuyện cũng không thiếu, không ít người cũng muốn cùng đi ra ngoài xem náo nhiệt. Nghiêm mặt đen thực ra làm việc rất cẩn thận, chu toàn, hô luôn người Từ Châu bên trong thành, ngăn những người muốn đi xem náo nhiệt trở về. Một trăm diêm đinh đoàn luyện đối phó với một cái thôn trang là chuyện rất đơn giản, nhưng chẳng may xảy ra sơ xuất, thì chẳng phải sẽ làm mất thể diện của Triệu Tự Doanh hay sao, vẫn nên lấy cẩn thận làm đầu.
Nghiêm mặt đen vẫn chưa từng ở trong đoàn đội gia đinh của Triệu Tự Doanh, tuy nhiên cách làm của Triệu Tự Doanh gã không phải là không biết, trên đường đi cả đội dừng lại nghỉ ngơi và chỉnh đốn lại đội ngũ, đều làm rất có quy củ. Đợi lúc đến được Cốc gia trang, Nghiêm mặt đen cảm giác dường như mình chuyện bé xé ra to rồi, nếu chẳng may Trương tam ca là bị vài tên sâu một cướp muối, nhưng mình lại gióng chống khua chiêng như thế này, sau khi xong việc há chẳng phải là bị mọi người chê cười hay sao.
Tuy nhiên điều này cũng không hề kì quái chút nào, nếu nghe đến thể diện của Triệu Tự Doanh bị mất, mọi người hẳn sẽ rất tức giận, huống chi lần này xuất động một trăm người, thôn trang nào ở huyện Ngư Đài chống đỡ nổi.
Trước mắt đã là Cốc gia trang rồi, nơi bảo đảm dẫn nước tưới được ruộng chung quy so với ruộng cạn khô nhìn bầu trời ăn cơm cũng là tốt hơn nhiều rồi. Tuy nhiên nơi quân lương vơ vét qua mấy lần, chỉnh chu thế nào cũng có hạn, nhìn xa xa đã thấy cảnh tượng khốn khó. Sau khi nhìn thấy dáng vẻ này Nghiêm mặt đen càng buồn bực, nơi khốn khó chưa có đến ba trăm hộ dân như thế, lại dám động đến muối lậu. Tuy nói Trương tam ca là một người một xe, nhưng người nào lại không biết dân buôn muối trước sau đều không yếu kém?
Hơn trăm người như vậy xếp hàng đi tới gần, bên ngoài có mấy đứa con nít đang chơi đùa, rất nhanh liền phát hiện ra đám diêm đinh cầm đao thương, mộc côn đi tới, liền biết đám người này ý đồ đến không tốt, vội chạy nhanh về báo tin. Không bao lâu ở cửa thôn xuất hiện khoảng hơn trăm trai tráng, bộ dạng hùng hổ.
Nhìn thấy đội ngũ chỉnh tề bên mình, trang bị đao thương đầy đủ, nhưng đối phương lại không hề phái người sang đây đầu hàng, không ngờ là đã thẳng thừng sửa soạn đấu võ. Rốt cuộc Cốc gia trang này dựa vào cái gì sao phô bày ra điệu bộ này. Nghiêm mặt đen trong lòng lại bắt đầu cân nhắc, ở huyện Ngư Đài nho nhỏ này, nếu quả thật có hạng người vai vế lớn, hoặc là có thế lực lớn chống lưng thì những thám tử đội Nội Vệ tai thính mắt tinh sớm đã điều tra ra rồi.
Hai bên càng ngày càng tiến lại gần, đội ngũ đoàn luyện diêm đinh thủy chung không hề toán loạn, các bước đi đã được thao luyện, đội hình như thế này tất nhiên sẽ có một loại sức ép cho bọn tráng đinh hộ nông dân. Đi tới càng gần, những tráng niên nông dân cầm nông cụ, mộc côn lại càng không vững vàng, rất nhiều người trên mặt đã lộ ra thần sắc nao núng.
Tuy nhiên, ba người đứng ở phía đầu của bọn nông dân Cốc gia trang vẫn là bình tĩnh, y phục trên người bọn họ cũng không giống với bọn nông dân, hai người mặc vải bông lụa mịn, người còn lại mặc áo bông lót gấm, hơn nữa đều là hơi béo, mặt mũi còn có chút trơn nhẫy, vừa nhìn đã biết xuất thân gia đình giàu sang, lại nhìn mũ quả dưa trên đầu, đây hẳn là hào nô nhất đẳng trong trạch viện nhà giàu.
- Các ngươi giữa ban ngày ban mặt là muốn làm cái gì, đây là muốn tạo phản sao?
Thấy càng ngày càng tiến gần, người trung niên mặc áo gấm ra tiếng quát, đây là khẩu âm của thổ dân vùng Duyện Châu.
Nghiêm mặt đen nói.- Chúng ta là người ở Từ Châu tới, là thôn trang các ngươi cướp muối sao?
Vừa nghe vậy, ba người dẫn đầu kia lập tức buông lỏng không ít, vẻ mặt khẩn trương cũng hoàn toàn biến mất, ngược lại trở nên kiêu căng ngạo mạn. Người trung niên lúc trước mở miệng, coi thường không thèm để ý nói.- Muối lậu là tang vật phạm vào lệnh cấm, qua đường chúng ta dĩ nhiên là chúng ta được quản. Chẳng lẽ các người là đồng phạm của tên dân buôn muối kia. Mấy trăm cân muối, đây là phải tịch thu gia sản rơi đầu đấy. Các ngươi không sợ sao?
Nghiêm mặt đen nghe thấy như vậy liền bực bội, nhìn tới bộ dáng của mấy tên dáng vẻ như nô bộc nhà giàu này, rõ ràng không phải khẩu âm người trên đất này, không biết từ nơi nào xuất hiện, cũng là miệng lưỡi đầy giọng nhà quan. Nhìn đại đội nhân mã từ Từ Châu tới, không hề cảm thấy sợ hãi, đây thật là quỷ tha ma bắt. Hơn nữa Nghiêm mặt đen còn thấy nông dân Cốc gia trang phía sau ba tên nô bộc nhà giàu này cũng đều có dáng vẻ không sợ.
Hiện giờ trong bốn huyện ở Sơn Đông, ai dám đắc tội với người Từ Châu, người trên đất này nghe nói tới Từ Châu cũng phải cung kính, khách khí, nhưng những nông dân này tại sao lại lớn mật như vậy.
- Muối của Tiến gia mà các ngươi cũng dám cướp, chán sống rồi sao? Nghiêm mặt đen cũng lười nói nhiều, bào ngay ra danh hiệu của Triệu Tiến, xem đối phương rốt cuộc biểu tình thế nào.
Danh hiệu Triệu Tiến vừa được nói ra, Nghiêm mặt đen thấy được trên mặt của mỗi nông dân ở phía đối diện đều là sợ hãi và rúng động, nhưng ba tên nô bộc lại không hề có phản ứng, tên mặc áo gấm chẳng hề để ý, nói.- Cái gì Tiến gia, y tại nha môn nhậm chức gì? Mấy phẩm hả?
Nghiêm mặt đen chỉ cảm thấy đầu óc sắp nổ tung, tên khốn khiếp nơi nào tới, muốn gây chuyện thị phi sao? Nghiêm mặt đen nhổ ra một ngụm nước miếng, mở miệng hét lớn.- Con mẹ nó, tiến lên đánh cho ta, cho bọn chúng nếm chút lợi hại.
Phía sau đoàn luyện diêm đinh cùng quát lên một tiếng, cất bước tiến lên. Đồng thanh hò hét nhất tề cất bước này thanh thế quả là kinh người, tuy rằng không phải là trường mâu, nhưng đao, côn giơ lên cũng đủ uy phong. Cùng nhau bước như thế, ba kẻ lời lẽ kiêu ngạo không biết tới Triệu Tiến vừa rồi lập tức biến sắc, vội vàng thối lui về phía sau mấy bước, nhưng nông dân phía sau lại càng kinh hoảng.
Dù khốn khiếp thế nào cũng sợ đánh, cũng không cần nhiều lời làm gì, đánh một trận rồi nói tiếp. Nghiêm mặt đen động sát tâm, không rút đao ra khỏi vỏ mà chỉ cầm một cây gậy trong tay sắp dồn sức động thủ, trước cứ đánh vài tên đáng ghét trước mắt đã rồi nói tiếp.
Thấy tình thế không ổn, người trung niên mặc áo gấm hô lớn.- Chúng ta là quản sự của phủ Lỗ Vương. Luận vai vế vương gia chúng ta còn là bác của hoàng thượng. Các ngươi dám động thủ, các ngươi muốn tạo phản à?
Nghe được hai chữ "Lỗ Vương", Nghiêm mặt đen theo đó dừng lại. Người trung niên này âm thanh hô to có chút thảm thiết, đoàn luyện diêm đinh bên này cũng đều nghe được rõ ràng, ngạc nhiên dừng lại. Còn những nông dân Cốc gia trang rụt rè chạy tứ tán cũng đột nhiên có được khích lệ, kêu la đi về phía này.
Đây chính là Lỗ Vương, là một phiên vương của Sơn Đông, nhưng là họ Chu, là thân thích của đương kim Hoàng thượng, động tới sản nghiệp của ngài ấy thì chính là mưu phản rồi, hèn chi bọn họ dám đến cướp muối lậu. Người phủ Lỗ Vương ở phủ Duyện Châu trước giờ không kiêng nể gì cả, nếu động thủ với bọn hộ quan phủ khằng định sẽ thiên vị, thật muốn nhấc lên tội danh mưu phản cũng không phải là không được. Nhưng Tiến gia sẽ đếm xỉa tới sao? Tiến gia làm lớn như vậy, nhưng vẫn luôn hành sự khiêm tốn, sẽ vứt tốt bảo vệ xe, bỏ mình ra ngoài hay không?
Trong nháy mắt ngắn ngủi, trong đầu Nghiêm mặt đen nảy ra vô số ý niệm, sắc mặt cũng không ngừng biến ảo, chẳng quá gã lập tức nghĩ tới một điểm, nếu như mình không động thủ, không lấy số muối này về, thì cũng sẽ bị xử trí theo quy củ, phạm sai lầm bị xử trí, việc này trước giờ chưa hề qua loa, như đính đóng cột.
Sau một lát cân nhắc, Nghiêm mặt đen đã quyết định, phác đao trong tay gã vung lên, hô to.
- Các huynh đệ, con mẹ nó, đánh cho ta.
- Ngươi dám đánh, ngươi dám đánh ta. Tên quản sự của phủ Lỗ Vương cao giọng chất vấn, lại bị Nghiêm mặt đen tiến lên một cước đá bay, hai tên còn lại thấy tình thế bất lợi, quay mình muốn chạy, cũng bị Nghiêm mặt đen tay cầm phác đao đánh ngã từ phía sau lưng, tất nhiên là dùng sống đao bao lấy vỏ đao.