- Vậy huynh nói nên làm gì đây? Nghe A Mẫn giải thích xong, Tề Nhĩ Cáp Lãng cũng đã hiểu rõ hoàn cảnh khó khăn hiện đang phải đối mặt, cho nên cũng từ trong kích động ban nãy dần khôi phục bình tĩnh.
A Mẫn không trả lời, chỉ đang từ từ suy ngẫm.
Qua một lúc, y đã định được chủ ý.
- Những chiến hào này rất phiền toái, chúng ta nếu chậm rãi làm cầu, phải đợi đến khi nào? Chúng ta phải nghĩ cách đem nước trong chiến hào này rút sạch.
Tề Nhĩ Cáp Lãng trong lòng đã hiểu.- Huynh nói là phải đào rãnh dẫn nước bên trong ra? Nhưng sau một lát lại có chút nghi hoặc.- Nhưng làm như vậy có kịp không? Đại Hãn không nhất định sẽ chậm rãi chờ chúng ta a, nếu ông ta thúc giục thì phải làm sao?
A Mẫn mặt hơi co giật, lộ ra một cỗ dữ tợn.- Nhất định phải kịp. Đi bảo người Hán đào đất, khẩn trương đào, chết bao nhiêu người cũng không sao. Dù sao người Hán cũng có. Sau khi đến Liêu Dương, đệ đi xung quanh tìm kiếm, Viên Ứng Thái không cách nào đem tất cả người Hán xung quanh di dời hết vào trong thành Liêu Dương. Đệ phải bắt hết những người Hán tìm được lại cho ta, để bọn chúng liều mạng đào đất, hiểu chưa?
Tề Nhĩ Cáp Lãng vội vàng gật đầu.- Được, đã hiểu rõ.
A Mẫn lạnh lùng nói.- Huynh dẫn quân phía sau các đệ đôn đốc. Người quân Minh sẽ không nhìn chúng ta đào rãnh như vậy. Bọn chúng nhất định muốn chạy ra ngăn cản. Chỉ cần chúng dám ra, huynh liền giết đến, đánh cho chúng hoa rơi nước chảy. Chỉ cần chúng ta hạ được Liêu Dương, từ trong đó cướp đoạt tiền tài nô lệ, sẽ không sợ không có cơ hội lớn mạnh hơn nữa.
Chỉ cần đủ lớn mạnh, như vậy đến lúc đó cho dù Nỗ Nhĩ Cáp Xích cũng không có cách nào tùy ý sai khiến ta, gã hung ác thêm vào một câu ở trong lòng.
Trăm ngàn năm qua, quy tắc sinh tồn của các bộ lạc Mông Cổ và Nữ Chân chính là đơn giản như vậy. Cá lớn nuốt cá bé, kẻ yếu cho tới bây giờ chỉ có cách phục tùng người mạnh, chịu đựng áp bức và ức hiếp của đối phương, chưa bao giờ tồn tại một chút thân tình.
Sau mấy ngày hành quân, đại quân Hậu Kim do Nỗ Nhĩ Cáp Xích thống lĩnh cuối cùng đến được dưới thành Liêu Dương. Quân Kim Nữ Chân Kiến Châu sắp đến dưới thành liền lẳng lặng ở ngoài thành dựng trại, chờ đợi ngày công phá tòa thành lớn này.
Vào lúc này trong thành Liêu Dương, đại quân Nữ Chân đến đã dấy lên một trận hoang mang. Tuy rằng trước đó người người đều biết rằng sau khi hạ được Thẩm Dương, thành Liêu Dương cuối cùng cũng sẽ trở thành tiền tuyến tiếp theo chống lại người Nữ Chân, nhưng khi cánh đại quân người Nữ Chân này đến trước mặt, mọi người vẫn theo bản năng cảm nhận được loại sợ hãi này.
Ở đầu thành Liêu Dương, Kinh lược Liêu Đông Đại Minh Viên Ứng Thái và Ngự Sử Tuần án Trương Thuyên cùng nhau đi lên đầu thành, quan sát quân trận của đối phương. Quân Kim Nữ Chân Kiến Châu ở nơi xa đang không ngừng tuần tra ngoài thành, dựng trại đóng quân. Đại quân mặc dù bận rộn nhưng rất ngay ngắn có lớp lang. Giống như dã thú bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng nhằm vào người mà cắn.
Sau khi cẩn thận quan sát một lát, Kinh Lược Đại Minh ân thầm thở dài một cái.
Đội quân trước mặt này ngay ngắn có khuôn phép, tiến thoái thành thục, quân pháp nghiêm khắc, không hổ là đủ để đem tiền nhiệm Dương Hạo và chính hắn đánh cho thất bại thảm hại, cũng đẩy đội quân mạnh mẽ của mình vào đường cùng.
Tuy rằng biết rõ mình và các bộ hạ đánh không lại đội quân này, nhưng ông ta cũng không có dự định rút lui, bởi ông ta nhất định phải cùng tồn vong cùng thành Liêu Dương.
Dưới thành là đội quân họ thống lãnh, là lực lượng võ trang cuối cùng chống cự với người Nữ Chân ở Liêu Đông của Đại Minh. Lúc này, họ đang bày bố dọc các chiến hào, trong lòng tràn đầy lo lắng nhìn về đội quân ở phía xa. Tuy rằng họ đều tay cầm binh khí, khôi giáp đầy đủ, bên cạnh còn có hồng y đại pháo ánh sáng lấp lánh, nhưng họ cũng không dám thở mạnh, hiển nhiên sĩ khí đã vô cùng giảm sút.
Sau khi nhìn xong thế quân hai bên, Ngự sử Tuần án Trương Thuyên bên cạnh Viên Ứng Thái đột nhiên thở dài.- Ai! Chỉ hận năm đó Lý Dẫn Thành nhất thời sơ suất, kết cuộc khiến lão Nỗ đó lớn mạnh như vậy.
Lý Dẫn Thành là chỉ Lý Thành Lương, một trong những tướng lĩnh tiếng tăm lừng lẫy nhất trong triều đại Vạn Lịch đại Minh, trước sau mười lần hướng triều đình báo đại thắng, nhận được vô số phong thưởng của triều đình. Song cũng chính là hắn, từng thu Nỗ Nhĩ Cáp Xích làm con nuôi, càng cho y cơ hộ lớn mạnh. Nếu dưới hoàng tuyền biết được, ông ta rốt cuộc hẳn nghĩ như thế nào đây?
Viên Ứng Thái không trả lời, mà quay đầu qua nhìn Trương Thuyên.
Gã hiện tại sắc mặt tái nhợt, lông mày chau lại, ngay cả tay cũng hơi run, rõ ràng đã tức giận đến cực điểm.
Nhìn biểu hiện của đối phương, Viên Ứng Thái không nhịn được trách cứ một câu.- Vũ Hành, chớ vội làm vẻ ta đây. Hiện tướng sĩ đều đang nhìn bọn ta, nếu bọn ta không trấn tĩnh tự tại làm gương, ngược lại hoang mang thất kinh. Vậy tướng sĩ không phải đều giảm khí thế sao? Đến lúc đó còn giữ thành thế nào?
- Việc đã đến nước này, bọn ta cho dù miễn cưỡng trấn tĩnh thì có tác dụng gì? Trương Thuyên cười khổ hỏi lại.- Đại cục đã mất, bọn ta cho dù làm thế nào, cũng chỉ cố gắng hết sức thôi.
Viên Ứng Thái không nhịn được quát lớn.- Vũ Hành
Trương Thuyên vẫn cười khổ, nhỏ giọng hỏi lại.- Đại Lai chẳng lẽ cho rằng ta sợ sao? Viên Ứng Thái nhất thời nghẹn lời
Trương Thuyên không có khả năng là con chuột nhắt nhát gan, điều này ông ta biết. Thậm chí ông ta cảm thấy Trương Thuyên là một trong những văn thần có đủ thực lực biết làm việc hiếm có được ở Liêu Đông. Trước trận Tát Nhĩ Hử, Trương Thuyên gửi tấu chương lên triều đình, nhận định Dương Hạo không phải là soái tài, chỉ huy không nổi những tướng lĩnh ngạo ngược như: Đỗ Tùng, Lưu Đĩnh, Lý Như Bách. Hơn nữa đối với việc bày bố đơn độc thâm nhập của Dương Hạo cũng có chút kín đáo phê bình. Nhưng triều đình cũng không có nghe lời ly gián của gã, cuối cùng một trận đại bại Tát Nhĩ Hử, tổn binh hao tướng mấy chục vạn.
Vào mùa hạ Vạn Lịch năm bốn mươi tám, gã lại một lần nữa can gián triều đình không nên vì bình ổn loạn Kiến Nô mà gia tăng quân lương bên trong nước, tránh khơi lên dân biến bên trong, thậm chí dùng đến "dốc cả thiên hạ để cứu Liêu Đông, đất Liêu chưa chắc an ổn, mà thiên hạ đã nguy. Nay tốt nhất là gắn kết lòng người để củng cố căn cơ, há chẳng phải chính là bụng không còn mối lo, đuổi đi được loạn lạc." Đạo lý đều nói đủ rõ ràng, nhưng là triều đình vẫn không nghe gã.
Cho dù Viên Ứng Thái thân là thượng cấp, nhưng khi bản thân gã cảm thấy cách làm có sai sót, Trương Thuyên cũng thường không chút do dự đưa ra cách nghĩ. Chẳng hạn như khi ngay lúc đầu Viên Ứng Thái hạ lệnh thu nhận đầu hàng, ý đồ đem người Mông Cổ và Nữ Chân đầu hàng đến để bù đắp thêm cho mình, Trương Thuyên cố gắng tranh cãi, nói trong đó mạo hiểm rất lớn. Nhưng Viên Ứng Thái lúc ấy không có nghe theo, Trương Thuyên bất đắc dĩ chỉ đành thở dài nói.- Họa bắt đầu từ đấy.
Sau khi xảy ra chuyện nhìn lại, đề xướng của Trương Thuyên là rất có đạo lý, những người kéo tới đầu hàng đại đa số không đáng tin, thậm chí bên trong còn trà trộn không ít mật thám của người Nữ Chân. Nhiều khi người Nữ Chân chính là dựa vào những nội ứng này đánh hạ thành trì, chẳng hạn gần nhất là Thẩm Dương.
Nhưng hiện tại hối hận có ý nghĩa gì? Viên Ứng Thái trong lòng ảm đạm thở dài.
Gã lúc đầu hạ lệnh tiếp nhận đầu hàng không phải là không biết nguy hiểm trong đó, chỉ là lúc đó việc trên đất Liêu quả thực bại hoại, hơn nữa nội bộ quân Minh đã mang theo nỗi sợ hãi khắc sâu đối với quân Nữ Chân. Bởi vậy ông ta mới muốn dùng những người biết đánh nhau đến bù đắp thực lực bên mình, chỉ là
Sau khi trầm mặc một hồi lâu, Viên Ứng Thái thở dài.- Vũ Hành, ta biết ngươi trong lòng tức giận, cho rằng bọn ta hại nước nhà. Ta cũng không có lời nào để nói, đúng là ta có sai. Nhưng hiện giờ đại cục làm trọng, ta không muốn lại tiếp tục tranh cãi khí phách nữa. Vũ Hành, ngươi ngày mai rời khỏi Liêu Dương đi. Đi Hà Tây đi, nơi đó còn cần có người chủ trì đại cục.
Trương Thuyên ban đầu có chút không hiểu, sau đó đột nhiên giống như hiểu ra điều gì, rồi nổi giận đến chòm râu đều dựng đứng lên.
- Viên đại nhân người là bảo ta mau chóng chạy sao? Coi ta thành loại người gì đây? Ta Trương Thuyên sao lại là hạng người ham sống sợ chết như vậy.
Viên Ứng Thái cũng có chút nóng nảy.- Vũ Hành, ta sao lại xem thường ngươi chứ? Chỉ là hiện ngươi lưu lại đây cũng chỉ vô dụng, hà tất phải như vậy? Ta là Kinh Lược, không được tự ý rời khỏi nơi trấn thủ. Đợi đến khi chiến sự Liêu Đông kết thúc, đến đó thu dọn cục diện, vì triều đình trấn an người ở Liêu Đông chỉ có ngươi thôi.
Trương Thuyên vẫn đang giận xung đầu, lại quát lớn.- Cục diện, còn có cục diện gì nữa? Đều đã xong rồi. Bọn ta đều là hạng người hại nước, còn có mặt mũi gì đi nói giúp triều đình thu dọn cục diện. Chỉ mong triều đình phái được một hai viên mãnh tướng đến, bình ổn cục diện Liêu Đông. Như vậy ta mới có mặt mũi đi gặp liệt tổ liệt tông.
Khi nói tới đây, hai người không hẹn mà cùng trầm lặng, hiển nhiên đối với việc triều đình sau này rốt cuộc có "phái một hai viên mãnh tướng, bình ổn cục diện Liêu Đông" hay không, không hề có lòng tin. Cánh quân trước mặt này, Đại Minh thực có ai dẹp yên được đây?