Một đám người Chu quản sự chẳng khác nào bị vứt từ xe bò xuống, ngã ra đất đau nhức. Bị đánh lại bị ngã thật nặng như thế, xương cốt toàn thân đều rời ra từng khúc, ước chừng nằm hơn hai canh giờ mới gom đủ sức lực, dìu dắt lẫn nhau bò dậy. Trong lúc này không ngờ không có một người nào lại đây để mắt tới.
Sau khi đứng dậy, trời cũng sắp tối rồi, cổng thành cũng sắp đóng. Mấy người Chu quản sự nhìn ngó lẫn nhau, đều cảm thấy vô cùng tức giận điên cuồng. Chỉ một tên côn đồ Từ Châu hèn mọn, không ngờ dám đối đãi với quan lại bộ thuộc của phủ Lộ Vương. Chỉ một nha môn tri châu Từ Châu thấp hèn, không ngờ dám đánh quan lại bộ thuộc của phủ Lộ Vương. Lão vương gia chúng ta chính là em trai ruột của hoàng đế Vạn Lịch, vương gia hiện giờ chính là cháu ruột là chú của đương kim hoàng gia Thiên Khải, sao dám khinh mạn như thế.
Tức giận điên cuồng thì tức giận điên cuồng, nhưng tận mắt thấy dáng vẻ kinh ngạo của Triệu Tiến cũng nhìn thấy thái độ của nha môn tri châu, khiến bọn họ nán lại ngoài trời quả thật là không dám. Thật cũng không phải không có cách, một đám người dắt ngựa đi mấy dặm, tìm được thôn trang tốn mấy lượng bạc ngủ nhờ một đêm ở nhà hộ bá tánh nông dân.
- Các ngươi yên tâm ngủ thật ngon. Chúng ta tuyệt sẽ không mưu tài sát hại mạng người. Tiến gia định sẵn quy củ, ai cũng không dám làm loạn. Thương buôn tìm nhà dân ngủ trọ, thường có kẻ bị người mưu tài sát hại mạng người. Nhà này còn cố ý giảng giải rõ ràng, tỏ vẻ trong lòng ngay thẳng.
Nói thì nói như thế, một đám người Chu quản sự nào có ngủ được, lo lắng thấp thỏm qua hết một đêm. Tới lúc này, cũng bất chấp tính toán phát tài của mình chỉ nghiến rằng nghiến lợi phát lời thề thốt với nhau. Lần này trở về phủ Lộ Vương nhất định phải nói động tới vương gia đích thân viết thư hạ lệnh, khiến cho đám mọi rợ Từ Châu coi trời bằng vung kia thịt nát xương tan. Bọn họ lại không phát giác được một việc, rõ rành rành côn bổng đánh loạn quyền đấm chân đá, nhưng tất cả lại không gãy xương đứt gân, sau khi qua mấy canh giờ cử động đã không còn trở ngại gì nữa.
Đương nhiên, mặc dù là phát giác được tiểu tiết này, bọn họ cũng sẽ thấy đối phương là sợ hãi quyền thế của phủ Lộ Vương không dám xuống quá nặng tay, vốn dĩ sẽ không nghĩ nhiều.
Ngày hôm sau trời vừa sáng một đám người Chu quản sự khởi hành, mặc dù hận không được ăn thịt uống máu Triệu Tiến và Từ Châu nhưng bọn họ cũng thấy được đất Từ Châu thực an toàn, sáng đi từ rất sớm cũng không cần lo lắng mã tặc mã tặc gì, lên đường sóm một chút cũng không nguy hiểm gì. Cứ như vậy đi một mạch về hướng tây, trên đường đến bến đò thành Khai Phong qua sông lần nữa trở lại phủ Vệ Huy, như vậy là tiện nhất.
Dọc trên đường Từ Châu không ít thương nhân đi lại, một đám người Chu quản sự đi lẫn vào trong đó. Càng đi càng thấy Từ Châu này thật phồn hoa, nơi nơi chốn chốn đều là vàng bạc, liền nghĩ nếu như Triệu Tiến kia hiểu lý lẽ, núi vàng biển bạc thế này lẽ dĩ nhiên mình cũng phải có một phần. Nhưng bây giờ chỉ đành đợi vương phủ nuốt hết còn lại mới được chia ra. Ngẫm lại thì vương phủ cũng chỉ ủy thác cho quan phủ ra tay, tầng tầng vơ vét chia lãi, chờ đến tay vương phủ liền ít đi nhiều rồi, bản thân mình nhúng tay vào nữa, vậy thì càng ít rồi.
Càng nghĩ càng giận, càng giận thì càng nghiến răng giậm chân, trong đầu sóng dâng biển lật làm sao xử lý bọn người Từ Châu không có mắt này như thế nào. Đi đường không dừng lại nghỉ, sau hai ngày một đêm, một đám người Chu quản sự này cũng ra khỏi địa phận của Từ Châu Nam Trực Lệ, đi vào trong vùng đất phủ Quy Đức của Hà Nam.
Vừa bước vào phủ Quy Đức, bọn người Chu quản sự lập tức thở phào nhẹ nhõm, đây chính là địa bàn Hà Nam rồi. Bọn chúng đương nhiên không biết bên này cũng là vùng đất bị Triệu Tự Doanh khống chế. Trong phủ phiên vương to như vậy chỉ có mấy người có qua lại với giang hồ, mà Triệu Tự Doanh khống chế phủ Quy Đức, ở mức độ nào đó là thuộc về giang hồ. Quan phủ vẫn là quan phủ Đại Minh, điều thi hành cũng là luật lệ Đại Minh, dù thế nào thì đây cũng là đất vua Đại Minh, nào có dính dáng với cường hào Từ Châu?
Đám người Chu quản sự cũng không nóng vội, ở Từ Châu chịu nhiều cục tức, gặp phải kẻ đắc tội nhiều như vậy, thế nào cũng phải nghĩ ngơi một đêm, đuổi hết dơ bẩn xui xẻo trên người đi, bằng không với bộ dạng này mà đi vào phủ Khai Phong, bị người Chu Vương bên kia nhận ra sẽ giễu cợt thì phải làm sao. Mất mặt phủ Lộ Vương, trở về nhất định phải gặp xui xẻo.
Từ Đãng Sơn của Từ Châu vào huyện Hạ Ấp của phủ Quy Đức, đi mười dặm đường qua Cầu Long Câu, đến trạm dịch huyện Hạ Ấp, Chu quản sự là quan lại bộ thuộc vương phủ, có thân phận để dừng nghỉ chân, hơn nữa nơi này là vùng đất riêng của quan phủ, ở đây cũng yên tâm chút ít. (Cầu Long Câu là một địa danh du lịch nổi tiếng hiện nay của Trung Quốc lưu giữ được rất nhiều ngôi nhà cổ xưa, cổ vật có giá trị)
Nhìn trạm nghỉ dịch từ xa, những người phủ Lộ vương càng thêm buông thỏng, có người thấp giọng nói cười, có người lớn tiếng chửi rủa, mắng tới tất nhiên là chuyện gặp phải ở chỗ Từ Châu. Mặt trời lặn về tây, người đi trên đường cũng phần đông là vào thành hoặc đi tìm trạm dịch, khách điếm để ngủ trọ, bất chợt còn nghe được có người lầm bầm bảo nhanh tìm chỗ ở. Phủ Quy Đức so với Từ Châu thì kém xa, buổi tối thật không yên ổn.
Bây giờ Chu quản sự không muốn nghe người khác nói Từ Châu thật là tốt, nhưng trên đường cũng không có cách nào phát tác, chỉ căm hận phun nước miếng về hướng đó.
Phun nước miếng ra, nhưng lại mang theo tiếng rít gió sắc bén khiến Chu quản sự hoảng sợ ngay dựng. Nhủ thầm, nhổ một ngụm nước miếng mà còn có thanh thế lớn như vậy. Sau đó chính là một tiếng phập, có tiếng la thảm và kinh hoảng kêu lên, Chu quản sự nhìn một gã đồng bọn bên cạnh bị một mũi tên xuyên qua, kêu thảm từ trên ngựa ngã xuống.
Bất ngờ không kịp đề phòng, đám người phủ Lộ Vương đều đã ngây ngẩn, kẻ kịp tỉnh trí cũng sợ tới phải hô to. Tiếng rít sắc nhọn liên tục vang lên, lại có người trúng tên rớt khỏi ngựa. Chu quản sự sợ đến vỡ mật, nhưng lúc này cũng kịp nhận ra nguy hiểm, liều mạng quất ngựa chạy, chạy trước, mạng sống làm đầu, còn lại nói sau.
Mặt trời còn chưa xuống núi, giữa ban ngày ban mặt, lại trên quan đạo gần thành trì bất thình lình lại có người làm chuyện ác, người đi trên đường cũng bị dọa đến bay mất hồn vía, vội vàng chạy xuống khỏi quan đạo, còn mấy kẻ nhát gan kia bị hù tới cứng đờ luôn rồi, bất chấp tất cả nằm sấp ở trên quan đạo như vậy, tình cảnh lập tức loạn thành một bầy.
Mấy người Chu quản sự cưỡi ngựa, lúc này chỉ xông thẳng về phía trước, bọn họ nghĩ rằng chỉ cần tiến vào được huyện thành Hạ Ấp thì hết thảy mọi chuyện sẽ an toàn. Đến nước này Chu quản sự không khỏi nghĩ đến, vẫn là trên đất Từ Châu an bình, nếu như ở bên kia làm cao sẽ có chuyện như vậy được.
Giữa lúc đang chạy trối chết, lại nhìn thấy phía trước có mấy tên cưỡi ngựa thúc ngựa hoành ngang, người trên ngựa giương cung lắp tên, hướng bên này mà bắn. Vừa rồi nhìn chẳng phải chỉ là mấy người bán rong quá đỗi bình thường, sao đột nhiên đã thành quỷ vô thường đòi mạng.