Mã lão gia này chính là nhà giàu chỗ này, trên thân còn có công danh tú tài, nghe nói anh ruột là một cử nhân, ở mảnh đất này coi như gia đình thượng đẳng.
Vừa nghe ông ta tới, cả nhà Lưu Tiểu Khả tới thăm hỏi này cuống quýt ra ngoài nghênh đón. Hạng người chợ búa giống con kiến như Lưu Tiểu Khả sao dám đối chọi với Mã tú tài, hoảng hốt muốn rời đi. Đứa con trai lớn nhà này đầu óc nhanh nhạy một chút, nói với đứa út, mau mang tên sao chổi này trốn vào trong buồng, để cho Mã lão gia nhìn thấy mặt mũi nhà mình đều mất sạch sẽ.
Đạo lý là đạo lý này, đứa con trai út kia dắt Lưu Tiểu Khả trốn vào buồng trong, Lưu Tiểu Khả lúc này cũng không dám tranh cãi, cứ như thế bị dắt đi.
Đối với người nhà hộ này, Mã tú tài đến nhà đó thật là vẻ vang cho kẻ hèn, cả nhà đều lo sợ tột cùng, bình thường Mã tú tài mặt đều hướng lên trời, như thế nào lại nhìn tới bá tánh thường dân bậc này. Lưu Tiểu Khả cũng buồn bực, ở trong phòng vểnh tai nghe ngóng.
- Các ngươi có biết không? Đám người Từ Châu kia chính là muốn tạo phản. Bọn chúng ngăn chặn đường sông, không để cho người cửa sông Thanh Giang chúng ta kiếm cơm, còn muốn ép chúng ta cùng chúng tạo phản. Tới lúc đại quân triều đình tới, khẳng định sẽ diệt đám mọi rợ Từ Châu này. Nhưng người cửa sông Thanh Giang chúng ta không lên tiếng, tới lúc đó quan phủ chắc chắn định cho chúng ta tội danh theo giặc, tránh không khỏi tội mất đầu tịch thu sản nghiệp. Mã tú tài kia lúc nói sắc mặt thanh âm đều dữ dội.
Bá tánh tin nhất chính là người đọc sách, vừa nghe Mã tú tài này nói như thế, lập tức đã hoảng hốt rồi, liên thanh dò hỏi có cách nào trốn được kiếp nạn hay không.
- Ngày mai bái hà bá, đám người chúng ta ở nơi đó nói ra oan khuất, náo loạn một phen. Có nhớ được chuyện mấy năm trước đây không. Bá tánh chúng ta tụ lại, ngay cả quan phủ cũng phải trấn an. Người Từ Châu chúng chẳng qua là một đám côn đồ, bá tánh cửa sông Thanh Giang chúng ta đoàn kết, bọn chúng cũng phải sợ hãi. Tới lúc đó hoặc là khai thông sông, cho dù không khai thông sông, đợi đại quân triều đình tới rồi, chúng ta cũng là công thần.
Lưu Tiểu Khả ở trong buồng nghe lén càng nghe càng lạ lùng, chiêu số lời lẽ này tuy rằng rất hùng hồn, nhưng có gì khác biệt với lời mình đâu, cũng chẳng qua là xúi bậy người đi gây loạn thôi.
Ý nghĩ lạ lùng này không khiến cho Lưu Tiểu Khả kinh hãi ngược lại khiến gã trở nên hưng phấn, ngay cả kẻ đọc sách như Mã lão gia cũng tham dự vào, vậy mình còn sợ cái gì.
Mã tú tài kia khích lệ một phen, vỗ ngực nói mình cũng sẽ sang đấy dẫn đầu, sau đó lại hứa một số lợi lộc, tự mình đi sang nhà khác.
Nếu bên này đã khích lệ xong rồi, Lưu Tiểu Khả cũng không mong muốn lưu lại ở bên này chịu vẻ mặt lạnh lùng. Người bên đó vừa đi, bên này đã chạy ra ngoài. Lưu Tiểu Khả ra ngoài hơi sớm chút, tới lúc này, gã mới nhìn thấy, rất nhiều người đều đang đi từng nhà từng hộ, nhìn ra có kẻ trong chợ búa giống như gã cũng có quản sự hãng buôn, sĩ tử đọc sách xưa nay rất có thể diện, thậm chí còn nhìn thấy một cử nhân. Lưu Tiểu Khả chỉ cảm thấy trong lòng bốc lửa nóng, chẳng phải là sợ hãi mà là hận không được ngay tức thì gây náo loạn.
Đợi trở về tới căn nhà rách nát gã ở kia, mấy huynh đệ tốt đều trở về rồi, trao đổi một phen với nhau, nhận ra điều mắt thấy tai nghe y hệt nhau. Vùng đất cửa sông Thanh Giang gần kề Vận Hà đều đang móc nối thành một chuỗi, không ít người đều được khích lệ, ở bên trong đó cũng có kẻ cẩn thận dè dặt. Nhưng nghe nói làm việc như thế không thấy được người Từ Châu cử động chút xíu nào, ngay cả người hai võ quán kia hiện giờ cũng đang ở chỗ đường sông bị chặn cùng với khắp nơi xung quanh, vốn dĩ không có ai đếm xỉa nơi này. Đây mới khiến tất cả càng cảm thấy hưng phấn xem ra đại sự này có lẽ thành công.
Bằng hữu nọ của Lưu Tiểu Khả vào lúc nửa đêm lại tới, lần này mang đủ tiền bạc, còn mang mấy cái chiêng đồng, nói vào ngày mai cũng phải gõ chiêng triệu tập, sau đó lại đưa ngân lượng cho Lưu Tiểu Khả.
Bằng hữu này thoạt nhìn cũng rất hưng phấn, đêm đó nhịn không được nói với Lưu Tiểu Khả này, nếu không phải năm đó Lưu Tiểu Khả từng tiếp tế cho y, việc tốt lần này cũng sẽ không tìm gã. Chuyện ngày mai làm thành công khẳng định là một đám nhà giàu có lớn tựa trời. Bằng hữu Lưu Tiểu Khả còn nhịn không được nói ra mấy cái tên.
Nghe thấy mấy cái tên chấn động cửa sông Thanh Giang này, Lưu Tiểu Khả suýt chút nữa quỳ xuống lạy bằng hữu nọ của mình. Có lão đại như thế ở sau lưng, chuyện như thế này sao làm không thành. Xem ra đám mọi rợ Từ Chân này quả nhiên chọc giận tới ông trời rồi. Bản thân gã tham dự vào, chèo kéo dược lão đại như thế, khẳng định ngày sau phú quý. Tảng sáng ngày mười bảy tháng bảy, các nhà các hộ sau khi ăn điểm tâm đều đi đến bến thuyền. Lẽ ra họ đã đến bến thuyền từ sáng sớm để mưu sinh kiếm sống như ngày thường, nhưng hiện tại mọi người đã sớm chạy ra bên ngoài. Lúc này, ở nơi làm việc bên ngoài cửa sông Thanh Giang có rất nhiều người không đi làm việc mà chạy đến nơi bái thần sông. Những kẻ nhát gan không muốn đi sang đấy nhưng người tối hôm qua gào thét đoàn kết, sáng hôm nay lại tới đây, muốn không đi cũng không được.
Người nhà nhà hộ hộ tụ tập trong hẻm nhỏ, người từng con hẻm nhỏ thành dãy dài trên đường phố, sau đó cùng đi về phía bến thuyền. Người càng ngày càng đông, trong mỗi một đội người đều có vài kẻ bất mãn với Từ Châu, chúng lớn tiếng chửi bậy, còn to mồm khiêu khích. Ban đầu mọi người còn có chút sợ, nhưng người bất mãn ngày càng nhiều, dũng khí cũng mỗi lúc một tăng lên, oán khí trong lòng cũng dâng lên theo.
Vốn dĩ trước đây sáng sớm thức dậy, đi chưa được mấy bước đã đến bến thuyền. Chủ thuyền vận chuyển hàng hóa còn có tiền thưởng, lương thực ở bên này cũng rất tiện lợi, giữa trưa ăn được cơm với cá khô, buổi tối còn dùng vài đồng tiền mua rượu mạnh trở về, khỏi phải nói cũng biết mỗi ngày đi làm đều vô cùng an nhàn tự tại. Nhưng hiện tại, mỗi ngày muốn đi tới chỗ xây dựng phải tốn hơn nửa canh giờ, thân thể mệt mỏi đẫm mồ hôi, làm không tốt còn bị đánh mắng, ăn được cũng chỉ là gạo nát với dưa muối. Cuộc sống mỗi lúc một kém còn không phải là do đám mọi rợ Từ Châu náo loạn sao.
Một đám côn đồ ở nơi hẻo lánh, từ trước đến nay ở cửa sông Thanh Giang này luôn bị người ta xem thường, không ngờ hiện giờ đã ngồi trên đầu mọi người rồi. Trước đây luôn coi khinh Từ Châu, còn bây giờ nói đến Từ Châu là nói đến những người thượng đẳng. Đây là cái thói đời khốn kiếp gì chứ?
Lòng phẫn nộ, miệng gào to, mượn thêm can đảm từ người bên cạnh, lại thấy không lẽ nào đông người không địch lại, lá gan của mọi người càng lúc càng lớn, cùng nhau đi đến bến thuyền.
Vốn trước kia nơi tế bái thần sông cũng không rộng lắm, bởi vì trên bến thuyền đã chất đầy hàng hóa được dỡ xuống. Nơi tế bái chỉ có một khu đất được dọn sạch để dùng, dùng xong rồi còn phải mau chóng khôi phục. Nhưng chuyện cắt sông này cũng tầm một tháng rồi, hàng hóa hoặc là đổi hướng vận chuyển đến cảng Cáp Lỵ, hoặc là dỡ xuống ngay tại chỗ để nhập kho. Trên bến thuyền trống rỗng nhưng người tới thực sự khá đông, mặc dù tưởng chừng rộng ra gấp nhiều lần nhưng vẫn chứa đầy người.
Xung quanh bến thuyền có các cửa hiệu hay nha hành vân vân, đều rộng rãi mở cửa cho người ta tham dự tế thần. Trước cửa còn có thùng gỗ lớn chứa nước sôi, bên cạnh đặt một bầu nước, người nào khát nước đều lại đây uống một chén. Bọn họ cũng do tình cảnh cắt sông này tràn đầy lửa giận trong lòng.
Cũng có nhiều thương gia mặc dù trong lòng bất mãn nhưng khi nhìn thấy quần chúng nhiều người đám đông hùng hổ như vậy, cũng hiểu được sự tình không ổn, đều đã đóng cửa treo bảng, thu thập đồ tế nhuyễn, người rời đi trước trốn tránh.
Mấy tửu lâu lớn tất nhiên cũng đóng cửa, cái gì mà Thanh Giang Lâu, Lâm Phong Lâu, đã sớm đóng cửa, nhưng ở cửa sổ một phòng gian phòng trang nhã trên lầu hai của Lâm Phong lâu đối diện bến thuyền mở rộng, có vài người đang xem cảnh tượng phía dưới.
Mấy người đang nhìn xuống này đều nép vào trong phòng, dù cho người phía dưới ngẩng đầu lên cũng không thấy rõ họ. Nhưng nếu đã thấy được, khẳng định là sẽ giật mình, bởi vì vài thương nhân giàu có nhất cửa sông Thanh Giang đều ở gian phòng trang nhã. Tạ gia, Bạch gia... còn nhìn thấy sĩ tử ăn mặc giàu sang, cách ăn vận như thế không phải con của gia đình có gia thế thì là kẻ có công danh cử nhân, bằng không cũng không ngồi được ở nơi này.
- Lần này thật bị các ngươi kéo lên thuyền hải tặc rồi. Nếu chẳng may làm đám mọi rợ Từ Châu kia phát điên, thực dễ máu chảy thành sông.
- Bây giờ nói cái này có lợi ích gì, bố trí cũng đã bố trí rồi. Bởi vì cắt sông lần này nhà ngươi chịu thiệt còn ít hả, nhị thúc ngươi không phải cũng mắc bệnh nặng rồi sao? Hơn nữa, không phải chúng ta náo loạn, mà là chính đám dân chúng bởi vì chuyện cắt sông gây loạn. Bọn chúng cực khổ mỗi ngày như vậy, nhất định phải nổi dậy gây rối. Đợi phá hủy những thứ đồ ngăn trở con sông này, để xem Triệu gia hắn dám làm gì. Ta không tin nhiều người như vậy hắn thực sự muốn giết hết!
- Chỉ cần hủy đi một lần, chúng ta lại vùng lên phá hủy một lần nữa, mãi đến khi hắn không còn mặt mũi.