Tôi tớ quan lại lệ thuộc các vương phủ tất nhiên cũng gắn bó lợi ích với vương phủ, những người phủ Chu Vương mò ít đi chỗ tốt tất nhiên xem không thuận mắt những người phủ Lộ Vương kia.
Đôi bên nếu đã đối diện một con đường tất nhiên ngươi nhìn thấy được ta, ta nhìn thấy được ngươi. Ba người phủ Lộ Vương cũng nhìn thấy bọn người phủ Chu Vương ở con đường trước mặt, trên mặt mấy người bọn họ đều có vẻ mặt coi thường không thèm lý tới, một người trong đó còn cười lạnh nói.- Bày ra vai vế lớn lối gì, nếu không phải vương gia chúng ta từ bi, chúng ta làm hẳn chuyện buôn bán tới phủ Khai Phong.
Mấy người đều theo đó cười, một người lớn tuổi hơn lột vỏ viên đậu tằm ném vào trong miệng hớp nước trà nuốt xuống, lúc này mới thản nhiên nói.- Chớ coi thường Chu Vương, một chi của ông ta ở Hà Nam hai trăm năm, đông con nhiều cháu, chúng ta đắc tội không nổi.
Thoạt nhìn vị này có chút uy tín, sau khi gã nói ra lời này, người khác cũng không nói không rằng. Vị này lại uống hết một bát trà chậm rãi nói.- Các ngươi chớ có mãi nghĩ tranh giành với phủ Chu Vương gì. Phúc Vương, Đường Vương, Y Vương này ai chúng ta cũng không đắc tội nổi, chúng ta là kẻ dưới làm việc sai vặt chớ vì ân oán của gia chủ mà ra mặt.
Tất cả đều cảm thấy vô vị, lại không cách nào phản bác chỉ ở nơi đó cười khúc khích, ai nấy đều ăn điểm tâm, ăn quà vặt, uống trà. Chính trong lúc lúng túng lại nghe thấy bên ngoài huyên náo một trận, quản sự kho muối sớm đã đợi ngoài cửa bước nhanh đi xuống bậc thang, khom người cười giả lả nghênh đón. Chỉ nhìn thấy một người trẻ tuổi cười đánh tiếng chào hỏi với quản sự, có mấy hán tử cường tráng nhanh nhẹn đi theo sau lưng người trẻ tuổi này.
- Ái chà, đây chính là Triệu Tiến kia chăng. Tiểu tử này gia nghiệp to lớn, chỉ là tên côn đồ hèn mọn. Nói không chừng phải giàu có hơn vương gia chúng ta.
- Hạng người nghèo khổ xuất thân hán tử quân hộ mà thôi. Nhiều tiền như thế đều không biết tiêu thế nào. Nói là hưởng phúc trong nhà còn không bằng tôi tớ Trưởng sử vương phủ chúng ta. Bạc này của y không biết kiếm cho ai đây.
Tất cả năm lời bảy ý bàn luận, đều là coi thường và khinh bỉ, nói trắng ra đều vì ghen tị mà thôi. Người trong phủ phiên vương ra ngoài khinh rẻ nhất chính là những kẻ giàu sang xuất thân dân đen kia. Nhủ thầm ngươi cũng chẳng có thân phận quý trọng gì, cũng không có chỗ dựa chống sau lưng gì, bằng cái gì phát tài được, bằng cái gì có tiền như chúng ta. Đang lúc nói chuyện lại nhìn thấy vị hán tử lớn tuổi kia nheo mắt nhìn.
Tất cả mọi người lập tức căm bặt, còn cho rằng mình nói cái gì không nên nói, nhưng lập tức để mắt thấy không đúng. Vị hán tử lớn tuổi kia chính đang ngó chừng Triệu Tiến. Không đúng, chính đang ngó chừng một hán tử to béo sau lưng Triệu Tiến. Người nọ nhìn có chút lạ lùng, giống như hòa thượng ăn vận y phục tục gia đệ tử, thần sắc có chút trầm tĩnh, cứ như vậy đi theo sau lưng Triệu Tiến.
Hán tử to béo kia cũng quét mắt nhìn hai bên đường, chỉ thấy được vị lớn tuổi kia vội vàng cúi đầu, giả vờ uống trà. Bọn người phủ Lộ Vương trong kho muối này đều nhìn ra chỗ không ổn, nhưng tình cảnh trong nhất thời có chút lạ lùng, tất cả ai cũng không dám mở miệng.
Đợi những người bọn Triệu Tiến đi sang, quản sự kho muối cũng trở lui cười ứng đối mấy câu lại đi bận bịu. Kẻ lớn tuổi kia mới dám ngẩng đầu lên trên mặt vừa băn khoăn vừa hưng phấn. Nhìn thấy mọi người tò mò, gã nhẫn nhịn thêm chốc lát vẫn là không nhẫn nhịn được dõi mắt nhìn bốn phía, thấp giọng nói.- Các ngươi còn nhớ được vụ án bên nhà Nguyễn quý nhân không?
Tất cả đều gom lại đằng trước có người buồn bực nói.- Không phải cái tên đệ đệ dâng thuốc của Nguyễn nương nương kia sao. Đệ đệ của Nguyễn nương nương và mấy chục mạng người trong đạo quán kia đều chết sạch.
- Chính là vụ ấy. Bổ đầu trông coi vụ án đó có giao tình với ta, từng nói tướng mạo hung phạm này, má phải có nốt mục ruồi đỏ. Người sau lưng Triệu Tiến mới rồi trên mặt cũng có, thân thể diện mạo đều không nói được sai khác. Kẻ lớn tuổi này thanh âm nói chuyện cũng có chút run rẩy.
- Không phải nói người nọ chết ở Từ Châu rồi sao?
- Ngươi là thằng ngu sao? Đây là Từ Châu, kẻ này ở Từ Châu. Ngươi nghĩ không ra mấu chốt à?
- Lục lão ca.
Lục lão ca kia nhanh gọn, dứt khoát, quyết đoán nói.- Chớ nói ở nơi này. Chúng ta hôm nay phải rời đi. Về Vệ Huy. Hiện giờ đi ngay.
Những người phủ Lộ Vương này vốn ban đầu là muốn đi cửa sông Thanh Giang vui đùa mấy ngày, nhưng uy tín địa vị Lục lão ca này không thấp. Gã nếu như lên tiếng tất cả cũng không có lời nào khác. Huống hồ hơi chút cân nhắc, đã nghĩ ra được rất nhiều thứ, tất cả loáng thoáng cũng có chút hưng phấn.
Người tới tới lui lui chợ muối và chợ búa quá đông, người phủ Lộ Vương muốn rời đi cũng không có gì lạ kỳ. Rất nhanh một đám người đã cưỡi ngựa rời khỏi Hà Gia Trang, cứ như thế đi suốt theo quan đạo. Lúc đi tới nơi không quá đông người, bọn người phủ Lộ Vương mới coi như buông lỏng một chút, cũng có người ghé sát vào hỏi.- Lục lão ca, nếu chẳng may người bên cạnh Triệu Tiến kia không phải hung thủ, vậy phải làm sao?
- Không phải hung thủ à? Vóc dáng giống như thế lại còn ở Từ Châu. Quay về bẩm báo Nguyễn quý nhân, ngươi xem có đúng hay không? Lục lão ca kia nói rất thật thà.
Đám người nghĩ ngợi lời này, đều gật đầu bội phục. Trên mặt Lục lão ca lộ ra nét tươi cười lại nói.- Tới lúc đó lại nói tới tên hào phú ghê gớm Triệu Tiến này, núi vàng biển bạc đó, ngươi nhìn xem có đúng hay không?
Bị hỏi ngược lại như thế, tất cả lập tức nhẩm tới nhẩm lui. Nhưng có kẻ thường tới lui chợ muối Từ Châu càng thêm cẩn trọng thúc ngựa đi sát tới đằng trước nói.- Lục lão ca, huynh tới nơi này mới ít lần không biết chuyện thị phi nảy sinh lúc trước. Một tên quan Cẩm Y Vệ Nam Kinh tụ tập hơn hai ngàn binh mã bắc tiến bắt Triệu Tiến này, bị Triệu Tiến cứng rắn dọa chạy tán loạn.
Lục lão ca nhíu mày hỏi lại.- Truy bắt phản tặc sao? Ta sao không có nghe nói?
- Nói là quan Cẩm Y Vệ kia phô trương thanh thế.
Lần này vừa nói được phân nửa đã bị cắt ngang, Lục lão ca khinh thường nói.- Tự làm theo ý mình, đương nhiên không có người sợ. Huống chi đấy chẳng qua là đầu lĩnh của Đông Xưởng, còn là ở Nam Kinh. Nhà chúng ta chính là vương phủ, vương gia chúng ta chính là thúc thúc của đương kim vạn tuế gia. Giống sao được?
Mười lăm tháng hai năm đầu Thiên Khải.
Tư Dương thành, phủ Duyện Châu, Sơn Đông.
Nếu không có phủ Lỗ Vương tồn tại, Tư Dương cũng không có tầm vóc như hôm nay. Trên mặt đất Sơn Đông cho dù là so với thành Tế Nam, Tư Dương này cũng đáng được gọi là đại thành.
Trong thành Tư Dương vương thành của Lỗ Vương gần như đã chiếm hết một nửa. Tri phủ Duyện Châu và Tri huyện Tư Dương đều không là cái thá gì cả, chỉ có người phủ Lỗ Vương nói mới được dùng tới. Còn Lỗ Vương hằng ngày cũng chỉ là ăn uống vui chơi, luyện đan uống thuốc, kẻ chủ trì chân chính hết thảy mọi việc chính là Hữu trưởng sử Tư Văn Hiên của phủ Lỗ Vương.
Quan thự của Hữu trưởng sử ở một xó trong phủ Lỗ Vương, nhưng nơi đó là chính giữa của cả vương phủ, đến ngay cả bản thân Lỗ Vương cũng phải lễ độ mấy phần với vị Tư trưởng sử này. Nói cách khác, vốn không có người kiếm đủ cho ông ta tiêu xài, vốn không có người duy trì vận chuyển vương phủ to như thế này. Bản thân Lỗ Vương biết mình và người trong nhà không làm được điều này. Bị nuôi nhốt nhiều năm như thế, sớm đã cái gì cũng không biết tới rồi.
Viện của Tư trưởng sử không lớn, nhưng người ra ra vào vào đều phải vô cùng cung kính. Một lời một ý cười của vị Tư trưởng sử này đều khiến cho người ta giàu sang hoặc là khiến người gặp xui xẻo, sao không cung kính cho được.
Sau khi Tư trưởng sử xem xong phong thư, nhíu mày hỏi.- Gần đây có sáu nơi báo lên có xích mích với người giang hồ bên phía Từ Châu, đây rốt cuộc sao để xảy ra? Trong phòng nơi ở của gã người kính cẩn nghe sai việc đứng ở hai bên, mười mấy gã giống như quản sự phòng thu chi ngồi ở nơi đó, hoặc là ghi chép sổ sách hoặc là gẩy bàn tính, lại có mấy người trung niên mặc quan bào đứng ở bên cạnh Tư trưởng sử.
Gã vừa nhíu mày hỏi, lập tức có người đi ra trả lời.- Gần đây hình như có biến đổi gì đó. Người giang hồ Từ Châu vào nơi Sơn Đông cái gì cũng muốn quản, cái gì cũng muốn kiếm, xẩy tới đụng chạm điền trang trong phủ chúng ta liền có xích mích.
- Thật là lá gan rất lớn. Quan phủ chẳng lẽ không ai quản sao? Đều nhận được cái gì rồi? Chẳng lẽ không muốn làm chức quan này nữa sao? Hữu trưởng sử Tư Văn Hiên phủ Lỗ Vương hỏi ra ba câu, ngày thường tích chứa uy nghiêm sâu dày, người trả lời câu hỏi nọ trên trán lập tức đổ mồ hôi.
Phiên vương không được dính vào triều chính, cái này là thiết luật của Đại Minh, nhưng nếu như vương phủ nói mình ở trên đất ấy bị điêu dân ức hiếp, quan lại trên đất ấy không quản còn thêm che chở. Như thế triều đình khẳng định sẽ xử trí quan trên đất đó. Từ một khía cạnh nào đó, quan lại trên đất đó không khỏi không sợ hãi ba phần phiên vương.
- Tiểu nhơn... tiểu nhơn cũng bảo chúng điều tra. Nói là sau lưng đám người giang hồ lục lâm Từ Châu kia là cường hào Từ Châu. Tên cường hào này thế lực lớn, trên đất đó quản không được.