Hàng hóa buôn bán tụ tập ở huyện thành Bảo Ứng tất nhiên khiến cho huyện Bảo Ứng từ cao xuống thấp mòn được không ít ơn mưa móc. Đối với một cánh đại quân trú đóng ở ngoài huyện thành cũng không có một câu oán hận nào, hơn nữa tất cả cũng có lo lắng. Một khi cửa sông Thanh Giang ra tay đánh nhau to, binh tai sẽ lan tới Bảo Ứng, có một cánh quan quân như thế ở đây ít nhiều khiến người ta yên lòng hơn.
Hơn nữa hai vị quan to Giang Bắc là Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu và Thái giám Tổng đốc tào vận Thủ bị Phượng Dương Thôi Văn Thăng cung ứng đối với cánh binh mã này cũng rất chu toàn. Lương thảo quân lương chia phát đều coi như đúng lúc, chọn mua ngay tại chỗ cũng không trở thành ép mua ép bán, sức ép trên đất này cũng không tính là lớn thậm chí còn làm một số chuyện làm ăn với quan quân, phồn vinh rơi xuống trong chợ.
Khó có được quan quân không cần phải bóc lột khắp nơi. Nhưng người trên đất này cũng có lo lắng của mình, quan quân như cường đạo, quân kỷ một khi trói buộc không đặng, chính là đại họa đối với đất này. Nhưng chân chính khiến quan dân huyện Bảo Ứng bất ngờ, đám binh mã lấy danh tiếng là bình giặc dừng chân ở huyện Bảo Ứng không tiến lên nữa này không ngờ còn trói buộc được.
Bộ tốt nhận được nghiêm lệnh ở trong doanh trại, gia đinh kỵ binh ngang ngược càn rỡ nhất, trừ canh gác, thăm dò, truyền tin cũng cả ngày không rời doanh trại, rất là kín kẽ.
Ở trong trại quan quân, Thiên tổng Lưu Mãnh trầm giọng bẩm báo.- Hiện giờ phản tặc Từ Châu tổng cộng phái tám tới mười thám mã tới lui trinh sát báo tin. Người cưỡi ngựa cũng chỉ nhiều như thế. Lén lút có lẽ còn có thám tử, tới buổi tối hẳn là trên con đường từ doanh trại tới phía bắc còn có hai kẻ cưỡi ngựa gác đêm.
Du kích tiêu doanh Tiêu Đại Dũng gật đầu mở miệng nói.- Vào ban ngày chúng ta nếu như cử động, phản loạn Từ Châu ở cửa sông Thanh Giang kia sẽ lập tức có lòng đề phòng, chúng ta nên đi vào ban đêm.
Nói xong câu này, mấy vị Thiên tổng dẫn binh trong phòng cùng với vị Đạo thần thống lĩnh Trạch Chính Hiền chỉ có danh nghĩa kia đều tập trung lại đây. Tiêu Đại Dũng nói tiếp.- Mấy ngày nay cũng còn nắng ráo trời trong, thời khắc canh hai ngày mai dùng lính trinh sát trừ hai thám tử kia, sau đó chúng ta thừa lúc ban đêm lên đường, đuổi gấp về hướng cửa sông Thanh Giang.
Mọi người vẻ mặt nghiêm túc, Tiêu Đại Dũng lại nói.- Tới lúc đó, cho dù có người phát giác cũng đuổi không kịp. Tất cả không cần chiều chuộng vật cưỡi, sức ngựa. Đợi tới chỗ cửa sông Thanh Giang, xông vào doanh trại bọn giặc chém giết. Phá doanh giết tướng, đó chính là đại công nhất đẳng, tới lúc đó mặc kệ có tiêu tốn gì cũng sẽ có bù lỗ gấp đôi.
Lời này nói ra sĩ khí mọi người càng thêm tăng vọt. Phi nước đại tập kích như thế chắc chắn sẽ có ngựa chết bị thương, đây chính là một món tổn thất khá lớn tuy nhiên hứa hẹn bù lỗ gấp đôi vậy thì khiến mọi người yên tâm, cũng khiến mọi người vô cùng say đắm với chỗ tốt sau khi đánh hạ cửa sông Thanh Giang.
Sở dĩ nói ngoài doanh trại sẽ có thám tử là bởi vì hiện giờ ở nơi đặt binh doanh, xung quanh bên ngoài chính là chỗ bọn thương nhân bỏ hàng hóa, dừng xe ngựa. Bọn thương nhân thật cũng không phải lớn gan, nhưng trong ngoài huyện Bảo Ứng quả thật không có bao nhiêu đất trống, ruộng vườn hoa mầu nhà người ta sắp phải thu hoạch cũng không đụng chạm vào được.
Còn chỗ trú đóng quan quân này, lại là nơi quan phủ bản xứ trưng dụng, tất cả gom lại để theo đó chiếm chút tiện lợi, hà cớ sao mà không làm.
Ngoài doanh trại quan quân, cả ngày hàng hóa buôn bán như nước chảy không tắc nghẽn, xe ngựa chất chuyển hàng hóa. Xa phu, phu khuân vác chất dỡ hàng, thậm chí còn có trao đổi buôn bán giữa bọn thương nhân, loáng thoáng có chút dáng vẻ của chợ lớn Thanh Giang.
Quân tướng dẫn binh ban đầu cũng muốn xua đuổi, song bọn thương nhân lại rất am hiểu cách làm người. Chỗ tốt lớn có nhỏ có đưa sang, người quản sự cũng liền nhắm một con mở một con, thậm chí còn sợ nếu như đuổi thương nhân đi rồi thì không có khoản đút túi riêng.
Cả ngày hôm đó doanh trại vẫn đóng chặt như trước, bên ngoài vẫn phi thường náo nhiệt như trước, nhưng bộ tốt trong doanh quan quân đang thao luyện, bọn kỵ binh lại đang nghỉ ngơi tích tụ tinh thần, ngựa cũng đều cho ăn đủ lương. Hơn nữa một số bộ tốt nhanh nhẹn mặc thường phục rời khỏi doanh, bọn họ phải ở dọc đường làm kẻ dẫn đường, hết thảy cứ đợi tới ban đêm động thủ.
Sau khi đêm đã vào khuya, quân tướng dẫn đội truyền lệnh xuống từng tầng, trời sáng đã làm xong lương khô, bảo cho bọn kỵ binh sửa soạn xuất chinh ăn no trước khi đi. Còn mười lăm tên lính trinh sát đã cưỡi ngựa sẵn sàng ở trước cổng doanh, bọn họ đều là tinh nhuệ bậc nhất trong các doanh, kỵ thuật tốt, thân thủ cao cường.
Có người ở trên mộc lâu trước cổng doanh giơ tay chỉ nói.- Các ngươi nhìn thấy bên kia hay không. Hai đống lửa, một xa một gần.
Bọn lính trinh sát đều nhìn ngó về phía đó, đến lúc trời tối đen, đội thương buôn gần kề quân doanh cũng điểm thêm đèn đuốc, nhưng ngoài xa hơn lại là một mảnh tối mịt, hai đống lửa kia cũng rất rõ ràng.
Người giơ tay chỉ thanh âm nghiêm túc nói.- Bên kia chính là chỗ thám tử quân giặc, buổi tối ở bên đó ăn cơm nghỉ ngơi, đã gần năm ngày rồi, thiết nghĩ đã lười nhác. Các ngươi quét dọn bọn chúng, đại đội sắp rời khỏi doanh.
Lính trinh sát quan quân đều đè nén thanh âm vâng dạ, Thiên tổng Lưu Mãnh lúc này lại mở miệng nói.- Chớ nên khinh địch, không được lười nhác. Sống chết của quân giặc không cần lo. Đêm nay thành công rồi, mỗi người các người đều được thưởng gấp đôi.
Lại có tiếng vâng dạ, Thiên tổng Lưu Mãnh phất tay, rào gỗ tam giác bày ở trước cổng doanh bị đẩy mở, hơn mười kỵ binh lính trinh sát chậm rãi rời đi.
Mười mấy thớt ngựa đạp đất thanh âm lại không hề lớn, bởi vì chân của mỗi con ngựa đều dùng vải bông bao kín, miệng ngựa cũng có hàm thiếc, bảo đảm yên lặng không ra tiếng động.
Ánh lửa trong doanh trại quan quân tới gần cổng doanh toàn bộ tắt ngắm, chính là muốn khiến cho người ngoài không thấy rõ ràng động tĩnh bên này. Sau khi bọn lính trinh sát rời khỏi doanh, Lưu Mãnh bước nhanh lên mộc lâu đắp dựng tạm thời. Lên cao nhìn xa, ở nơi này nhìn thấy được càng rõ ràng hơn chút, nếu hai đống lửa kia dập tắt, đại đội bên này sẽ rời khỏi doanh.
Giờ giấc đã không còn sớm, đuốc lửa của nơi trú đóng để hàng của đội thương buôn cũng đều lần lượt tắt ngấm. Bọn thương nhân đều ở trong huyện thành tầm hoan hưởng lạc, bọn kham khổ bên ngoài này đều ngủ rất sớm.
Tính ra lính trinh sát đã đi ra ngoài được một khoảng, đèn đuốc chỗ quân doanh lần nữa bừng cháy lên. Doanh trại to lớn tựu chung là giơ tay không thấy được năm ngón rất dễ dàng xảy ra náo loạn.
Lưu Mãnh đang nhìn xung quanh đột nhiên nghe thấy một tiếng rít phá không, đây là động tĩnh của mũi tên phá không, thanh âm không lớn, chẳng lẽ là bọn lính trinh sát đã mò sang được rồi, bên đó sao có khả năng nghe thấy được?
Chính lúc Lưu Mãnh bên này vỏn vẹn kịp phán đoán tới cái này, một mũi vũ tiễn chuẩn xác xuyên thẳng qua cổ họng của gã. Lưu Mãnh tay nắm lấy thân tên muốn nhổ mũi tên xuống, gã cứ như vậy nắm thân tên té từ trên mộc lâu xuống đất.
Tiếng rít của mũi tên phá không vang lên liên tiếp, binh lính quan quân dưới ánh đuốc giống như là bia ngắm bắn, bị từng mũi tên bắn chết ở nơi đó. Nhưng cũng không phải mỗi mũi tên đều chuẩn xác như thần giống mũi tên bắn chết Lưu Mãnh kia, binh sĩ bị thương lớn tiếng kêu thảm còn có người lớn tiếng cảnh báo.
- Có người tập kích doanh.
- Có người đánh tới rồi.
Người trước cổng doanh trại quan quân hoặc là trúng tên trên người chết bị thương té ra đất, hoặc là co cẳng chạy như bay vào trong doanh, người bên ngoài lại không có lập tức đuổi theo, móc sắt liền với dây thừng được tròng vào hàng rào cổng doanh, bên này hô quát một tiếng, những rào gỗ kia lập tức bị đẩy mở.
- Xếp hàng! Đứng thẳng! Nhìn thẳng! Tiếng chỉnh đốn đội ngũ nối tiếp nhau vang lên bên ngoài. Ngoài doanh trại mới vừa rồi còn một mảnh tối đen đột nhiên có từng đốm lửa sáng bừng lên.
Từng chậu than bị đẩy ra biến thành luồng sáng màu đỏ chiếu rọi, từng cây đuốc quấn vải tẩm dầu ướt đẫm bị nhét vào trong chậu than lập tức bốc cháy lên, sau đó bị rút ra phân phát tới trong tay đoàn luyện và gia đinh xếp hàng hoàn tất.
Đổng Băng Phong lớn tiếng nói.- Xông vào. Chiếu theo chỉ bảo trước đó, xông thẳng về phía trước đánh xuyên qua doanh trại mới được quay đầu lại.
Một mũi tên bắn hạ Lưu Mãnh trên mộc lâu mới rồi chính là của y bắn, song lúc này cung tiễn của y đã vứt bỏ, trong tay cầm một thanh trường mâu, cả người mặc cả bộ giáp trụ.
Hai liên đứng ở đằng trước y cũng đều khôi giáp đầy đủ, toàn thân là sắt. Trong tay hai liên này thì không có đuốc, chỉ cầm trường mâu, ở bên cạnh bọn họ đứng ba mươi mấy cung thủ vụn vặt lẻ tẻ.
- Dàn ra năm người một hàng theo ta xông vào. Đơn giản nói xong, Đổng Băng Phong đứng ở hàng đầu của đội ngũ, trường mâu vừa vung lên, sải bước dẫn đội ngũ xông vào bên trong.
Khôi giáp va chạm vang lên tiếng leng keng, tiếng bước chân đạp đất ngay ngắn đều nhịp, mặc dù trước khi xông vào chỉ có hai liên, nhưng cả doanh trại quan quân đều giống như bị chấn động.
Hai liên đằng trước xông vào, các liên đằng sau lần lượt mà vào. Trong tám liên đằng sau đoàn thứ ba, còn có hai liên toàn bộ mặc giáp, còn lại đều là một phần mặc giáp, nhưng gia đinh mặc giáp nhất định là hàng đầu tiên đứng ngoài cùng. Lấy liên đội toàn bộ mặc giáp làm đầu lĩnh, các liên khác làm hai cánh, còn bọn đoàn luyện tay cầm đuốc thì đi theo đội phía sau bọn họ. Đoàn luyện gia đinh chia thành ba mũi, xông vào bên trong doanh trại.
Đội ngũ đoàn luyện trong tay Trương Hổ Bân, có bốn liên là một phần mặc giáp, bốn liên đội này thì người mặc giáp không cầm đuốc, người còn lại thì cầm đuốc, chờ đợi ở đằng sau chốc lát, cách ra một đoạn, cũng xông vào theo.