Nguyên nhân cũng rất đơn giản, Ngụy công công Ngụy Trung Hiền được thiên tử Thiên Khải tin sủng nhất, lại kết phu phụ với Khách Thị, làm mối ân tình với Thiên Tử càng sâu hơn. Vương An muốn vào Ty Lễ Giám làm Thái giám Chưởng ấn lúc trước, cũng là vì trở mặt với Ngụy Trung Hiền, kết cuộc là bị hỏi tội, giam giữ ở trong vườn rau, hiện tại vẫn còn đang trong cảnh sống không bằng chết, mà Vương Thể Càn có được cái ghế Thái giám Chưởng ấn này, cũng là đi qua cánh cửa của Ngụy Trung Hiền và Khách Thị.
Mọi người đều hiểu rõ khúc chiết này. Nếu như không phải Ngụy Trung Hiền không biết chữ, cần một người phê hồng điểm chỉ, cần có người đọc hiểu công văn của triều đình, thì chức Thái giám Chưởng ấn này đã do Ngụy công công đảm đương rồi, tám chín phần còn giống như Phùng Bảo những năm Vạn Lịch, nắm cả Đông Xưởng trong tay.
Hiện tại Vương Thể Càn và Ngụy Trung Hiền ngoài mặt đều cùng hàng chữ hoạn quan, nhưng những người khác lại đối đãi với Ngụy công công như tổ tông, chỉ sợ cung kính không đủ.
Hơn nữa Ngụy công công làm việc cũng rất khôn khéo. Vạn Lịch hoàng gia chán ghét triều chính, bên Đông Xưởng cũng hoang phế đã lâu, người làm việc đều chi lo cho cuộc sống nhà mình, vốn dĩ không bận tâm đến việc công gì cả. Mà sau khi Ngụy công công đôn đốc Đông Xưởng, sửa trị lại một phen, từ trên xuống dưới đều trở nên chăm chỉ, không ai dám lười nhác, tin tức nơi nơi cũng đều tụ vào trong cung, trong ngoài có việc gì cũng không giấu diếm được y.
Khôn khéo thì khôn khéo, Ngụy Trung Hiền làm việc lại không khắc nghiệt, trước giờ không quản chuyện người bên dưới phát tài, thậm chí lúc giúp được còn đưa tay ra trợ giúp. Chẳng hạn như nửa canh giờ sau giờ cơm trưa hằng ngày, Ngụy công công hầu hạ hoàng gia xong không vội nghỉ ngơi, mà trước tiên nghe thuộc hạ và đám tiểu bối bẩm báo, cho bọn họ một cơ hội phát tài thăng chức. Một cái ô lớn rộng lượng như thế này, trên dưới nội cung đương nhiên đều rất ủng hộ.
- Tiểu Khuông, chuyện như vầy mà ngươi cũng đám mở miệng nói sao? Có phải là ta dễ gạt gẫm lắm không?
Ngụy Trung Hiền ngồi trên chiếc ghế xích đu không mở mắt, vừa lắc lư vừa chầm chậm nói.
Chiếc áo mãng bào màu đỏ thẫm mà Thái giám mới được mặc đang treo trên giá, Ngụy Trung Hiền mặc cho mình một bộ thường phục. Lão không phải là người nhập cung lúc thiếu niến, bảo dưỡng cũng không giống như nội quan sống an nhàn sung sướng trong cung, sắc mặt hơi sạm, nếp nhăn ngang dọc, nhìn giống như một người đọc sách ở thôn quê.
Mà Tiểu Khuông đang đứng một bên bẩm báo thì trắng trẻo mập mạp, giống như phú ông Giang Nam, mấy đời phú quý.
Nhưng nghe Ngụy Trung Hiền nói như thế, Tiểu Khuông liền quỳ xuống đất, luôn miệng nói.
- Lão tổ tông, cho dù tiểu nhân có tim sói gan báo, cũng không dám giả dối trước mặt lão ngài một câu nào. Bên kia đã hứa một ngàn hai trăm lượng vàng, cũng đã đặt cọc năm trăm lượng rồi. Bọn họ bảo tiểu nhân truyền lời đến đây, nhiều tiền tài như vậy, quả khiến người giật mình kinh hãi, tiểu nhân không dám làm việc cẩu thả.
- Xuất ra được một khoản lớn như vậy, mua đứt người có phải là tốt hơn không, tội tình già phải phí sức như vậy. Tìm đến ngươi, lại muốn tìm đến ta sao?
- Lão tổ tông, tiểu nhân đi hỏi vụ án này, là do bên Lưu Vân Bằng của phòng văn thư đánh tiếng, hơn nữa người của phủ Lỗ Vương theo dõi rất gắt, lại còn là đại án mưu phản, lấy ra một khoản bạc lớn như thế này, chỉ sợ không ai dám làm, còn kinh động nhiều người, cho nên mới tìm đến chỗ tiểu nhân. Tiểu nhân cũng biết việc quá lớn, nên mới thỉnh lão tổ tông đưa ra chủ ý.
Ngụy Trung Hiền nằm trên ghế mở mắt ra, trên mặt tỏ vẻ giận dữ, giọng nói trở nên có chút bén nhọn.
- Không dám kinh động mà dám đến uy hiếp, bọn chúng thật là gan to bằng trời. Làm một thất phẩm thanh quý cỏn con, không ngờ lại dám suy nghĩ đến một cái tội lớn như vầy. Triều đình này bị uy hiếp được sao? Ngươi đi đại lao, chém tên Vương Sơn gì đó thành ngàn vạn mảnh, sau đó tìm người bên ngoài tấu thỉnh vạn tuế gia, tiêu diệt phản tặc kia.
Tiểu Khuông liền quỳ xuống đất dập đầu, quỳ gối tiến lên hai bước, nói.
- Lão tổ tông, tiểu nhân liều chết nói mấy câu. Việc này đã đến đầu tiểu nhân, tuy nói tiểu nhân động lòng với số vàng bạc kia, nhưng cũng không dám lấy chuyện không đâu để tìm lão tổ tông. Tiểu nhân đã cố ý dặn dò người đi tra xét. Năm xưa nơi đó đã từng dọa lui ba ngàn kỵ binh tinh nhuệ của quan quân, có được thế lực như vậy thật, lẽ nào còn việc gì thật làm không thành. Lão tổ tông, chỉ sợ chẳng may a. Chẳng may chúng ta không để ý bên đó, kết cuộc là bên kia gây động tĩnh quá lớn, về sau sẽ truy cứu. Lão tổ tông quản chuyện thiên hạ, dù sao cũng phải gánh chút can hệ.
Ngụy Trung Hiền lặp lại một lần.
- Ba ngàn kỵ binh quan quân?
Lão là người Bắc Trực Lệ, lại am hiểu bắn cung cưỡi ngựa, ý niệm về việc binh lại giỏi hơn những tên hoạn quan khác nhiều.
- Lão tổ tông, hiện tại trong cung kẻ tiểu nhân gian tà không phục ngài vẫn còn nhiều, nhưng hiện giờ là lúc thái bình, không tỏ được bản lĩnh thông thiên triệt địa của lão nhân gia ngài. Nếu sự việc này trở nên ồn ào sau đó chúng ta lại bình định được, từ trong ra ngoài đều sẽ khâm phục lão nhân gia ngài, vạn tuế gia cũng sẽ càng thêm tín trọng.
Ngụy Trung Hiền nghiêm mặt lớn tiếng, cả người cũng ngồi thẳng dậy.
- Hoang đường. Sự việc chấn động thiên hạ bậc này sao dùng để làm lợi thế cho được. Nếu thật sự làm ầm ĩ lên, nói dừng thì sẽ dừng được sao. Gửi công văn, bảo Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ đi bắt người.
Trên mặt Tiểu Khuông kia lộ ra một nụ cười khổ, nói.
- Lão tổ tông, bọn họ làm việc cũng khá chu toàn, nếu đã an bài hài nhi đến truyền lời, thiết nghĩ bên đó đã làm được rồi.
Ngụy Trung Hiền vỗ thật mạnh lên tay vịn của ghế, thanh âm sắc nhọn nói.
- Thiên Tử thánh minh còn tại vị, sao lại có thứ yêu ma quỷ quái như thế hoành hành, chẳng lẽ không còn vương pháp nữa sao? Phái Xưởng Vệ, đi hai lộ ngoài sáng trong tối. Nếu bên kia dám náo loạn, thì phái binh tiêu diệt. Thiên hạ lớn như vậy, còn dung được trò hề rẻ tiền như vầy hay sao.
Tiểu Khuông vội vàng dập đầu lĩnh mệnh. Y không dám nhiều lời nữa. Không đợi Tiểu Khương tiếp tục nói, Ngụy Trung Hiền lại mở miệng.
- Truyền lệnh của ta, Tiểu Khuông ngươi đi cảnh giác tên họ Vương kia, trông coi đại lao Đông Xưởng cho thật kỹ càng, sau khi xong việc đã có kết cuộc thì xử trí sau.
Nghe vậy, Tiểu Khuông liền sững người, rồi lập tức nở một nụ cười tươi, vội vàng dập đầu tuân lệnh, đứng dậy đi ra ngoài.
- Tiểu Khuông, bạc có lúc lấy được, có lúc không được dây vào. Lần này không kiếm được thì không kiếm được, lần sau ta sẽ tìm cho ngươi một công việc, nở mày nở mặt.
- Không dám dối gạt lão tổ tông, bên kia chỉ cần kết quả này, đợi khi có kết quả thì lại xử lý sau. Hài nhi lấy được số vàng còn dư, sau khi để dành đủ, hài nhi đều sẽ hiếu kính cho lão tổ tông ngài.
Tiểu Khuông cười hì hì. Sau khi nói xong, Ngụy Trung Hiền lại im lặng một hồi, chậm rãi lắc đầu, nói.
- Bọn chúng nắm chắc lớn như vậy? Vì một tên thất phẩm phiền phức ư?
Thấy Ngụy Trung Hiền rơi vào trầm tư, tên Tiểu Khuông này cũng không dám hỏi thêm gì nữa, chỉ lựa lúc cười nói.
- Lão tổ tông, vàng thật bạc trắng dù sao cũng không làm giả được.
Ngụy Trung Hiền nói một câu không đầu không đuôi.
- Quan ngoại đã mất liên tiếp hai tòa thành lớn, Nam Trực Lệ lại sắp náo loạn, trong lòng vạn tuế gia rất đau khổ đấy.
Sau đó thở dài một tiếng.
Xe lớn hai ngựa, bánh xe gỗ bọc sắt lún xuống đường, nhưng trên xe lại không có nhiều hành lý cho lắm. Kẻ thông thạo trong giang hồ vừa thấy thì biết, trên chiếc xe này nhất định chở những vật đáng giá như vàng bạc đồng thiếc.
Nếu đổi lại là nơi khác, mấy chiếc xe lớn như thế này đi trên quan đạo, không biết sẽ chuốc lấy bao nhiêu cường hào trộm cướp, nhưng hiện tại những chiếc xe vẫn yên bình tiến lên. Cho dù có ý đồ gì, nhìn thấy lá cờ thêu chữ Triệu trên nóc xe thì ý niệm gì trong đầu cũng biến mất.
Hơn nữa hộ tống bên cạnh xa lớn cũng đều là gia đinh đoàn luyện của Triệu Tự Doanh, nhìn thì chỉ là thanh niên cường tráng, nhưng muốn cường công chưa chắc đánh thắng được.
Ngoại trừ những điều này, mấy người ngồi trên xe trông lại không hợp lắm. Những người này trắng trẻo mập mạp, nghênh ngang kiêu ngạo, giọng điệu khi nói với đám gia đinh đoàn luyện hộ tống bên cạnh xe ngựa cũng không tốt đẹp gì, quả thật là cổ quái.
Trong Triệu Tự Doanh và Vân Sơn Hành, không nhìn thấy mấy người mập mạp trắng trẻo, hơn nữa dưới tay Triệu Tiện, không có ai trọng văn khinh võ như vậy. Địa vị của đám gia đinh đoàn luyện rất cao, tuyệt đối sẽ không bị người khác đối đãi khinh miệt như vậy. Người đi đường hay khách hành thương cũng nhìn ra được, năm mươi gia đinh đoàn luyện hộ tống năm chiếc xe lớn, ai nấy đều giận dữ mà không dám nói năng hay tỏ vẻ gì.
Người tin tức linh thông đều thầm nhủ trong lòng, chẳng lẽ lời đồn đãi này là thật, rằng Triệu Tự Doanh đã bị Vương phủ ở bên ngoài nắm được nhược điểm, chợ muối và tửu phường đều đã nhượng cho. Hiện tại càng lúc càng có nhiều người mang khẩu âm Duyện Châu ở Hà Gia Trang, ước chừng hơn trăm, cũng không phải là người làm ăn. Bọn chúng làm việc hoành hành bá đạo, còn ngầm lộ ra lời nói rằng Triệu Tiến sắp xong đời rồi, mọi người phải nhìn rõ cục diện, đừng chuốc lấy xui xẻo.
Sau chuyện Mã Xung Hạo, trước khi cục diện chưa được rõ ràng, nhất là ở nơi chốn Từ Châu này, không ai dám vọng động làm loạn, trừ phi sợ mình chết không đủ nhanh.
Hơn nữa mọi người cũng nhìn ra được chỗ không đúng. Nếu như nói là bị vương phủ nắm thóp, không lý nào người mà phủ Lộ Vương phái đến Từ Châu làm việc lại bị bắt. Nghe nói lần này còn là em ruột gì đó của phi tử Lộ Vương đến, còn mang theo mấy tên cao thủ giang hồ, kết cuộc là bị người ta đánh gãy tay chân ở trong nha môn, ném thẳng vào đại lao.
Tính ra, hiện tại thân cận giữa phủ Lộ Vương và thiên tử Thiên Khải càng gần gũi hơn, phủ Lỗ Vương càng xa cách hơn, không lý nào lại sợ kẻ ở xa hơn, không sợ kẻ ở gần.
Đủ thứ chuyện kỳ quái, khiến mọi người đều không dám làm loạn. Chuyện mọi người làm được, chỉ có ở bên quan sát, chờ kết cuộc mà thôi.
Đội xe lớn chứa tài sản này chậm chạp lăn bánh, đã ra khỏi địa phận Từ Châu, tiến vào huyện Ngư Đài Sơn Đông, mấy người trên xe cũng bất chấp sĩ diện, lại ghé vào nhỏ tiếng bàn tán.
- Nhiều vàng bạc như vậy, chúng ta cứ thế mà đưa về sao? Không bằng chia ra một chút nhỉ?
- Ngươi muốn chết sao? Bọn người bên Kiều sơn đã điểm đủ số, khoái mã đưa về Vương phủ, về đến kiểm kê không đúng, nhất định sẽ khai đao với mấy người chúng ta.
- Thật là khốn kiếp, sao lại xui xẻo đến mức rút thăm trúng mấy người chúng ta. Đám người kia nhất định đều đã ở lại phát tài to rồi. Chậc chậc, mấy cái thôn trang đều đã vào đến tay rồi.
- Nghe nói trong thôn trang có không ít khuê nữ còn xuân.
Vừa oán giận vừa cười đùa, nhưng bọn họ lại không để ý đến một người cưỡi khoái mã đã đi vượt mặt bọn họ, cũng không để ý ở phía trước trăm mấy bước có mấy chiếc xe lớn, xe lớn đằng đó giống y hệt chiếc xe lớn chở đầy của cải.
Lúc khoái mã nọ vượt mặt đội xe liền đi chậm lại, người cưỡi trên lưng ngựa liếc mắt nhìn một cái, sau đó tiếp tục thúc ngựa đi về phía trước, đến nơi chiếc xe lớn dừng cạnh đường ở phía trước, nhưng lại nằm vắt ngang con đường.
Không lâu sau đội xe đã đến, kỵ sĩ nọ đưa tay huơ huơ, nói.
- Tin tức chuẩn xác truyền đến rồi, phải quay trở về, mau lên một chút.