Ở Từ gia Cảnh Sơn nghỉ ngơi hai ngày, sau đó suốt đường đi về phía tây, tụ họp với đội ngũ nghỉ ngơi ở doanh trại hai nơi khác, cùng nhau vượt sông tới bờ nam Từ Châu, sau đó đi về hướng Hà Gia Trang.
Tới được nơi này, Triệu Tiến, bọn huynh đệ cùng với tất cả người trong đội ngũ mới chân chính buông lỏng. Đây là về nhà rồi. Sau khi bước lên trên bờ nam Hoàng Hà, Triệu Tiến đã cảm giác được rõ ràng huynh đệ và bọn thuộc hạ tâm tình biến hóa. Hắn tuy rằng cũng thả lỏng lại nói mấy câu cảm thán với Trần Thăng.- Chỗ chúng ta khống chế đã không nhỏ, nhưng người của chúng ta vẫn không rời khỏi được Từ Châu, vẫn xem nơi Từ Châu này thành căn cơ.
Trần Thăng ngược lại không quá nhiều cảm thán như vậy.- Nhà ở nơi này cũng không có gì lạ lùng.
Triệu Tiến cười nói.- Về sau, nơi chúng ta muốn có rất nhiều, mãi không rời khỏi Từ Châu, vậy thì ở nơi khác không cắm được gốc rễ xuống. Kéo dài mãi cái này, há không phải chúng ta vẫn chỉ nắm lấy được một vùng Từ Châu.
Trần Thăng khó có được khi nào cười đùa mấy câu.- Lo lắng điều này hãy còn sớm. Huynh hay là đang ngẫm nghĩ về nhà sao mà ăn nói hả.
- Lần đi Sơn Đông này, trong nhà cũng không phải không biết đi làm cái gì. Triệu Tiến như không để ý trả lời một câu. Sau khi nói xong vẫn là không kìm được quay đầu liếc nhìn. Mộc Thục Lan ở trên lưng ngựa rất yên lặng, tò mò nhìn Từ Châu, nơi này là Từ Châu, lại khác hoàn toàn với mấy năm đó.
Theo khoảng cách càng lúc càng gần Hà Gia Trang, Mộc Thục Lan rốt cuộc kiềm nén chẳng đặng nghi hoặc của mình.- Tiến ca, nơi này là Từ Châu sao? Muội nhớ trước giờ không rộn rịp như vậy.
Người khác hỏi câu hỏi này, Triệu Tiến vẫn khá là bình thản, chẳng biết tại sao, Mộc Thục Lan hỏi tới, trong lòng Triệu Tiến lại dấy lên một cỗ tự hào không sao hiểu nổi, ở trên ngựa cười nói.- Muội không ở nơi này mấy năm, sớm đã biến dạng khác xưa rồi. Hiện giờ Từ Châu chúng ta thật không kém hơn chỗ Lâm Thanh.
Mộc Thục Lan cười ở trên ngựa gật đầu, thanh âm mềm mại nói.- Hai năm trước thật không dễ dàng mua chuộc được một người tới Từ Châu xem. Y trở về nói biến hóa phồn hoa của Hà Gia Trang với muội. Muội ở Lâm Thanh nghe xong, thế nào cũng không tin tưởng được, lại không ngờ rằng hết thảy đều là sự thật. Nơi này còn phải tốt hơn so với muội nghĩ.
Trần Thăng giật dây cương một cái để cho mình rơi lại đằng sau một chút lưu lại cho hai người Mộc Thục Lan và Triệu Tiến khoảng trống riêng, chỉ có Ngưu Kim Bảo vẫn đi theo như trước.
Nghe xong lời thiếu nữ, Triệu Tiến trầm mặc chốc lát, qua hồi lâu mới mở miệng nói.- Muội sao không bảo người nọi nói cho huynh biết. Huynh vẫn luôn không biết muội ở Sơn Đông. Huynh còn cho rằng cả đời này chúng ta không gặp được nhau nữa. Nếu như muội nói với huynh, muội đã không cần chịu khổ ở nơi đó. Lần này rơi vào hung hiểm như vậy.
So với trầm mặc của Triệu Tiến đầu óc Mộc Thục Lan rất mau mắn. Thiếu nữ cười vén lọn tóc chỗ thái dương, lắc đầu nói.- Muội sợ liên lụy Tiến ca. Lại nói... lại nói lúc đó Tiến ca huynh vừa mới thành thân.
Nói tới lúc này, hai người trong lúc nhất thời đều không biết nói cái gì mới tốt, ai nấy đều trầm ngâm, cứ như vậy để mặc cho vật cưỡi tiến lên.
Lúc Triệu Tiến và Trần Thăng không ở Hà Gia Trang, người chủ quản là Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ. Tin tức bọn Triệu Tiến trở về rất sớm được báo tới, không thiếu được một đám chủ quản có vai vế đều phải ra ngoài nghênh đón. Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ làm việc chu toàn hơn nhiều so với bọn Triệu Tiến, người đi theo bọn họ ra khỏi Hà Gia Trang còn có một chiếc xe ngựa chuyên dành cho nữ quyến ngồi vào, hơn nữa lúc nghênh đón, là Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ tách rời đại đội dẫn xe ngựa đi tuốt ở đằng trước.
Đợi tới được trước mặt, Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ đều cười chắp tay bái xuống. Sau khi thẳng dậy, Như Huệ lùi về sau một bước, Vương Triệu Tĩnh thanh âm ôn hòa nói.- Đại ca đi dương oai lần này, khải hoàn trở về, tiểu đệ và Tào tiên sinh ở đây chúc mừng.
Triệu Tiến và Trần Thăng trên ngựa liếc nhìn nhau, bật cười nói.- Huynh đệ nhà mình, đệ lấy những thứ giả vờ giả vịt đó làm gì.
Vương Triệu Tĩnh cười trả lời nói.- Hiện giờ cục diện đại ca càng lúc càng lớn, phép tắc này cũng hẳn lập nên.
Nghe thấy lời này của y, mọi người đều nghiêm trang. Cục diện Triệu Tự Doanh lúc này quả thật càng lúc càng lớn. Lấy Từ Châu làm tâm, phía tây đã khống chế được phủ Quy Đức, phía đông bỏ phủ Hoài An vào trong túi, Túc Châu phía nam cũng coi như là trang viên của mình. Hiện giờ phía bắc tay cũng đã duỗi tới được bên trong địa phận Sơn Đông. Địa bàn lớn như thế, thuộc hạ lại có nhiều binh mã như lang như hổ thế này, tài hùng thế lớn như nay quả thật hẳn phải làm ra phép tắc. Vương tam gia quả nhiên là mưu sĩ của Tiến gia, chủ ý này thật tuyệt diệu.
Chẳng ai ngờ rằng Triệu TIến lập tức xoay người xuống ngựa, sải bước đi tới trước mặt Vương Triệu Tĩnh, ra sức ôm y một cái, sau đó lại vỗ thật mạnh bả vai Như Huệ cười nói.- Huynh đệ một nhà, người một nhà, lấy cái lễ tiết vô nghĩa làm cái gì. Rất giả dối.
Như Huệ chỉ cười gật đầu, Vương Triệu Tĩnh vẻ mặt không cam lòng, Triệu Tiến lại dường như cố ý lại tăng thêm sức vỗ một cái. Lúc này vẻ không cam lòng trên mặt Vương Triệu Tĩnh biến thành cười khổ. Tất cả xem một màn này đều cười.
Bên này ồn ào, Vương Triệu Tĩnh mới khách khí chắp tay nói với Mộc Thục Lan.- Mộc muội muội, đã lâu không gặp.
Mộc Thục Lan cười khẽ khom người trên ngựa.- Triệu Tĩnh ca ca, huynh một tí cũng không thay đổi. Không chỉ là huynh, bọn Đại Thăng một tí cũng không thay đổi.
Tuy nhiên ý trong lời này mọi người cũng nghe hiểu được, Triệu Tiến thay đổi rồi.
Cứ như vậy về tới trong Hà Gia Trang, Triệu Tiến không vội về nhà, trước hết tới phòng nghị sự với bọn huynh đệ. Mộc Thục Lan cũng đi theo, nhưng chỉ ở hậu đường. Mười mấy gia đinh bị thương cũng được người dìu đỡ sang đấy.
Hơn bốn trăm người cưỡi ngựa tập kích mấy trăm dặm, ở Từ Châu tiến vào Sơn Đông, xâm nhập địa bàn Văn Hương Giáo khống chế, lúc trở về lại bị các lộ nhân mã vây đuổi chặn đánh, tổng cộng có hơn bốn mươi người bị thương. Điều này nói ra cũng đủ kinh thế hãi tục rồi, cũng đủ tỏ rõ sức mạnh to lớn của Triệu Tự Doanh. Triệu Tiến và bọn huynh lấy làm tự hào.
Nhưng đoạn đường gắng gượng nói là kinh tâm động phách này cũng không làm được tuyệt đối không có xảy ra sai sót. Có khôi giáp hộ thân, trong chiến đấu cũng tránh không được bị thương, khiển ngựa thuần thục cũng khó tránh khỏi sẽ có té ngã. Mặc dù Triệu Tư Doanh mang hết người bị thương trở về nhưng nhiều nhất cũng có bảy người không làm gia đinh đi chiến đấu được nữa, bọn họ cũng không tự hào gì.
Suốt đường mệt nhọc vẫn chưa kịp tĩnh dưỡng, thần sắc ai nấy đều rất uể oải. Vốn muốn để bọn họ ở bờ bắc Hoàng Hà tĩnh dưỡng, đợi thân thể tốt hơn rồi lại trở về Hà Gia Trang đợi sắp xếp sau. Nhưng người bị thương đều không bằng lòng, dứt khoát muốn được mang trở về.
Triệu Tiến nói thẳng vào chuyện chính.- Dưỡng thương thật tốt. Tĩnh dưỡng tốt thân thể mau chóng lành lặn trở về đội. Kẻ không quay về đội được, chỗ ta cũng có an bài ổn thỏa. Các người không cần lo lắng tháng ngày sau này của mình.
Những gia đinh vết thương nhẹ kia cố gắng đứng thẳng, nhưng những kẻ đã tàn tật khác lại vẻ mặt buồn bã. Ở trong Triệu Tự Doanh mọi người đều không sợ chết, bởi vì chỉ cần vừa chết cả nhà đã có bảo đảm, có ruộng đất, miễn thuế phú, con cháu còn được tiếp tục làm gia đinh. Nhưng bị thương thì rất phiền phức. Mặc dù Triệu Tự Doanh cũng có chăm nom và bảo đảm, nhưng kẻ bị thương cũng phải ở nhà được người chăm nom, cũng phải ăn cơm hao tốn, chẳng khác nào tăng thêm gánh nặng rất lớn cho người trong nhà, cuộc sống thật không tốt.
Triệu Tiến tất nhiên biết nỗi băn khoăn của bọn họ, hắn tiếp tục ở nơi đó nói.- Kẻ không quay về đội được, đợi thương thế dưỡng tốt rồi, thì đi các phân hiệu Vân Sơn Hành làm học việc. Các ngươi không cần làm vẻ mặt khóc tang. Ở nơi đó làm học việc, tháng ngày sau này phải thay ta đi quản kẻ bên dưới. Các ngươi chỉ biết vũ đao xách thương, không đi nơi đó học bản lãnh quy củ, chẳng lẽ cứ như thế làm việc tiếp được?
Hắn nói rất không nhẫn nại, nhưng sắc mặt gia đinh bên dưới lại thay đổi tốt hơn. Triệu Tiến lại tiếp tục nói.- Các ngươi đi theo ta vào sinh ra tử, là huynh đệ ta tin cậy nhất. Địa bàn đánh hạ được rồi, để cho các ngươi đi quản mới yên lòng. Tiền đồ này chẳng lẽ kém hơn làm gia đinh sao?
Nghe thấy câu hỏi của Triệu Tiến, bọn gia đinh quỳ xuống được tự mình quỳ xuống, không quỳ xuống được thì bảo đồng bọn dìu đỡ đều đồng thanh nói.- Đa tạ đại ân của Tiến gia.
Cho dù kẻ lẩm cẩm cũng nghe hiểu được ý của Triệu Tiến. Đây chính là đi khắp nơi làm quan trên đất ấy. Uy phong chỗ tốt của bọn quan lại tất cả đều thấy được tận mắt, có được tiền đồ này quả nhiên không kém hơn so với làm gia đinh.
- Chớ cảm thấy theo ta vào sinh ra tử thì muốn làm gì cũng được. Làm gia đinh phải có khuôn phép của gia đinh, ở Vân Sơn Hành phải có quy củ của Vân Sơn Hành. Làm hỏng quy củ, nơi đó có quân pháp. Trừng trị bên ấy cũng sẽ không nhẹ hơn quân pháp, đừng có đầu óc u mê làm loạn, đợi lúc đao kề cổ hối hận không kịp nữa. Lấy ra bản lãnh huấn luyện của các ngươi đi làm việc, vậy thì không kém rồi. Triệu Tiến nói rất thực lòng, hắn dặn dò một số việc với gia đinh của mình đích thật là không cần khéo léo dỗ dành gì.