Mấy ngày sau khi chiếm đóng Thẩm Dương, trên đường lớn đi thẳng về hướng thành Thẩm Dương có một cánh đại quân đang hành quân.
Đội hình của cánh quân vô cùng nghiêm chỉnh, bộ binh và kỵ binh đều tự tập họp, hành quân ngay ngắn lớp lang, lộ ra một cỗ sát khí đội quân có quân kỷ nghiêm minh. Phóng tầm mắt nhìn, hàng ngàn đỉnh nhọn mũ giáp lấp lánh phát sáng dưới ánh mặt trời, đâm vào mắt nhìn đau nhức. Liêu Đông đầu xuân vẫn rất lạnh, gió lạnh thổi qua quân trận, lướt động bào phục mũ túi, giống như cơn gió lốc thổi qua rừng rậm, ngọn cây lay động, tạo lên vạn ngọn sóng. Con đường này khắp nơi đều có tuyết đọng dày, nhưng những binh sĩ hành quân không hề để ý đến tuyết đọng, sải bước tiến lên trên con đường, giống như chỉ dựa vào ngọn lửa hừng hực thiêu đốt trong lòng là hòa tan được tất cả tuyết đọng.
Những binh sĩ lặng lẽ không tiếng động, chinh chiến đã lâu. Bởi vì khôi giáp, vũ khí và vật dụng tùy thân không giống nhau, hơn nữa màu cờ không giống nhau, nhìn qua muôn màu muôn vẻ, nhưng lại không mất đi vẻ uy nghiêm. Cánh quân này giống như muốn đem hết thảy chướng ngại phía trước đều nghiền vụn thành hư không, những binh sĩ để tóc dài, giống như rừng tùng bốn phía dọc theo bên đường, mặt không biểu cảm, kiên định nhìn về phía trước.
Đằng sau đội quân mang cờ vàng óng, trắng bạc, đỏ thẫm, lam chàm chen lẫn nhau có một bầy kỵ binh không biết mệt mỏi, đi qua các đoàn quân trận, giống như bồ câu đưa thư không ngừng bay lượn trên bầu trời, bay tới bay lui ở giữa đoàn quân, truyền đi các mệnh lệnh, duy trì bước tiến hành quân của cả đoàn quân.
Ngoài tiếng động hành quân này ra, cả cánh quân đều yên tĩnh không tiếng động. Gió xuân thổi nhẹ dải dây trên mũ phượng quân tướng, càng tôn lên vẻ mặt trầm ngâm của các binh sĩ. Chỉ có tiếng sắt của vũ khi vô ý va chạm vào nhau phát ra, và tiếng rền vang của vó ngựa nện trên nền đất. Những tiếng vang nhè nhẹ này giống như tiếng sấm rền dự báo trước cơn giông bão, tuyên cáo luồng sinh khí mới mạnh mẽ của quốc gia mới, cùng với lời thề quyết tâm phải phá hủy hết thảy chướng ngại.
Tuy nhiên cũng có chút ít bất đồng, đại bộ phận binh mã thì trầm mặc, nhưng cũng có số ít rất ồn ào, các đội Bát Kỳ nhìn qua, trên mặt đều có vẻ khinh thường và miệt thị, mà đội ồn ào kia lại không tự biết lấy, vẻ mặt đều là vui vẻ và kiêu ngạo.
Đây là quân Minh nhiều lần quy thuận đầu hàng trong chiến đấu, có lẽ ngay cả họ cũng cảm thấy kỳ lạ. Năm đó khi đối địch cùng quân Kim Nữ Chân Kiến Châu là địch, rất dễ dàng sụp đổ, không hề dám phản kháng. Nhưng hiện so với trước kia, không ngờ lại dũng mãnh thiện chiến như vậy, dám xung phong, cũng dám dùng cung tiễn gỗ đá công thành. Còn về vẻ khinh thường của binh lính Bát Kỳ xung quanh, những hàng quân này cũng không để ở trong lòng, đầu hàng vốn nên đãi ngộ như vậy.
Có Ngưu lục ngạch chân khinh thường bàn bạc.- Lũ hèn mạt này, đánh giặc công thành không thấy được bản lĩnh, ở trong thành Thẩm Dương đốt giết sung sướng so với bất kỳ ai cũng đều hăng hái hơn.
Ở phía sau của cánh đại quân, có một tiểu đội kỵ binh luôn theo sát, đội kỵ binh này cũng không phải hành quân bình thường, mà là trước sau vây quanh người mặc khôi giáp hoàng kim, cưỡi con ngựa cao to, cẩn thận bảo hộ người này. Hơn nữa, thỉnh thoảng có vài kỵ binh tới tới lui lui quanh y, bẩm báo với y tình hình đội quân, đồng thời đi truyền đạt bất kỳ mệnh lệnh nào của y.
Mỗi binh lính tới gần người này đều không nhịn được ánh mắt phóng đến trên người nam nhân có vẻ uy phong lẫm liệt này, một cỗ nhiệt tình khó nói lên lời trong đám người đang đợi dâng cao, đến bước chân cũng dường như nhanh thêm vài phần.
Bởi vì đó là Đại Hãn của họ, người có thiên mệnh dẫn dắt họ đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác, người này rõ rành rành đã là một lão già, nhưng thoạt nhìn lại như một trung niên tinh lực tràn đầy, từ trong ra ngoài đều như có một ngọn lửa thiêu đốt.
Chính là người này, từ lúc khởi binh, bách chiến bách thắng, chinh phục từng bộ tộc một, sau đó thống nhất nắm giữ dưới trướng của mình, bắt đầu từng bước chinh phục một loạt kế tiếp. Trải qua mười mấy năm chinh chiến, không còn có một bộ tộc Nữ Chân dám kháng cự hào quang của y, tất cả mọi người đều phủ phục dưới chân của y, trở thành tay sai ưng khuyển tiếp tục chinh chiến vì y.
Loại hào quang này, không lâu trước đây đã bước tới đỉnh cao mà người ta không dám tin. Dưới dẫn dắt của Đại Hãn, họ dùng khí thế không sợ hãi bất cứ thứ gì, mạnh mẽ ra trận, đánh bại đội quân đại Minh nhiều gấp mấy lần của mình, sau cùng ngay trong trận quyết chiến Tát Nhĩ Hử khiến đội quân đại Minh toàn bộ bị diệt. Vẻ ngạo mạn ngất trời của đại Minh trước mặt y không ngờ không chịu nổi một đòn, y như củi mục bị bẻ gẫy nghiền nát.
Ngoài y ra, không có ai hoàn thành được sự nghiệp vĩ đại này.
Sau khi đánh thắng trận Tát Nhĩ Hử, Nỗ Nhĩ Cáp Xích quả thực đã được binh sĩ thủ hạ tôn sùng như thần linh, họ đã vứt bỏ nỗi sợ hãi và chần chừ ban đầu, kiên định tin tưởng chỉ cần đứng sau y, mới không có khả năng thất bại lần nữa, mà đây chính là sĩ khí mà Đại Hãn mong muốn.
Đang lúc mọi người nhìn lên và chăm chú, Đại Hãn Nỗ Nhĩ Cáp Xích điềm tĩnh hạ xuống từng lệnh, duy trì đội quân hành quân chỉnh tề, hướng về đại thành cuối cùng ở Liễu Đông của Đại Minh ùn ùn kéo tới nghiền nát.
Trong khoảng khắc tình cờ, suy ngẫm của y không có dừng lại trong đoàn hành quân đường như không có điểm cuối này, mà ngược lại, bay tới nơi rất xa, bay về rất lâu trước đây.
Đúng vậy, y lúc này không hề giống vẻ ngoài bình tĩnh của mình, ngược lại có một loại kích động khống chế không được, nhiệt huyết toàn thân dường như cũng sôi trào, giống như không có chút cảm nhận được trận gió lạnh thấu xương đập vào mặt.
Bởi vì y mới vừa giành được thắng lợi to lớn mà trước nay chưa từng dám tưởng tượng, cũng thông qua một trận thắng lợi này đoạt được địa vị bá chủ Liêu Đông.
Sau khi đánh thắng trận chiến Tát Nhĩ Hử, Thẩm Dương đã bị quân đội của y dễ dàng đoạt được, hiện chỉ còn lại Liêu Dương, tòa thành trì lớn nhất ngoài quan ải đó nằm cuối con đường này, hơn nữa không có người, không có bất kỳ ai ngăn cản y đoạt lấy thắng lợi này.
Chỉ cần đoạt được Liêu Dương, như vậy nơi ngoài quan ải này còn có nơi nào không đẻ mặc y rong ruổi tung hoành?
Khi y biết được Ni Kham Ngoại Lan tàn sát cả nhà y, khi y đem đệ đệ mình hoảng sợ trốn về Kiến Châu, khi y chỉ dùng mười ba bộ áo giáp nghiễm nhiên khởi binh, tuyên chiến với Đại Minh hùng mạnh không cách nào lung lay, làm sao từng nghĩ đến sẽ lập được nhiều thành công như vậy.
Không, đây vẫn chưa phải là điểm kết thúc của thành công, y cảm thấy dục vọng chinh phục của y chưa mất đi trong thắng lợi như vậy, ngược lại thiêu đốt càng ngày càng mãnh liệt hơn.
Đỗ Tùng và Lưu Đĩnh được xưng danh tướng thiên hạ, kết cuộc khi giao chiến một trận đã thất bại, đến tính mạng đều không cách nào bảo toàn. Viên Ứng Thái được xưng văn võ song toàn, là quan văn đỉnh cấp nhất của Đại Minh, kết cuộc trước mặt đội quân của mình thất bại thảm hại, hiện chỉ còn nước co đầu rụt cổ trong thành Liêu Dương, đợi bị bản thân y gõ một hồi trước đã hạ xong.
Y biết, sau khi trải qua thảm bại như vậy, Đại Minh sau này nhất định sẽ không cam lòng vứt bỏ, nhất định sẽ tiếp tục điều động càng nhiều tướng lĩnh, càng nhiều quan văn đến đối chiến với mình.
Nhưng y không chút sợ hãi.
Thắng lợi trước nay chưa từng có không chỉ để cho binh sĩ tin tưởng, cũng khiến bản thân Nỗ Nhĩ Cáp Xích cũng trở lên vô cùng tự tin.
Thiên hạ này, còn vó ai chống lại được với ta.
Sau thắng lợi, đắc chí vừa lòng, còn có tràn ngập hăng hái, khiến vị Đại Hãn người Nữ Chân này không khỏi ngửa mặt lên trời phá lên cười.
Đám kỵ binh bên cạnh không biết Đại Hãn nhà mình đang cười gì, nhưng lại cảm nhận được hào khí trong tiếng cười của Đại Hãn, họ chỉ lẳng lặng đi bên cạnh Đại Hãn, không nói lời nào.
Ngay tại thời điểm Nỗ Nhĩ Cáp Xích ngửa mặt cười to, mấy người cưỡi ngựa từ trong hàng quân trận mang cờ đỏ đi ra, hướng phía Đại Hãn chạy tới.
Tình cảnh không bình thường như vậy, đương nhiên thu hút tầm mắt của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, y nhịn không được nhìn về phía đó, sau đó phát hiện đầu lĩnh đội quân đó không ngờ là nhi tử thứ hai của mình, cũng chính là Kỳ chủ Chính Hồng Kỳ Đại Thiện.
Khi mấy người cưỡi ngựa sắp đến trước mặt mình, Nỗ Nhĩ Cáp Xích liền quát hỏi.- Đại Thiện, có chuyện gì?
Không tùy ý giống Nỗ Nhĩ Cáp Xích, Đại Thiện trước khi đến trước mặt Nỗ Nhĩ Cáp Xích, lập tức xoay người xuống ngựa, cung kính quỳ trên mặt đất, sau đó lớn giọng trả lời.
- Đại Thiện có việc muốn bẩm báo Phụ Hãn.
Nỗ Nhĩ Cáp Xích ghìm ngựa chậm rãi đi về phía trước.- Đứng lên nói.
Bởi vì con trai lớn của Nỗ Nhĩ Cáp Xích Chử Anh mấy năm trước đã bị chính Nỗ Nhĩ Cáp Xích giam cầm mà chết, Đại Thiện hiện trở thành con trai lớn của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, cũng là một tướng lĩnh trọng yếu dưới trướng của y, về công về tư Nỗ Nhĩ Cáp Xích đều sẽ ngoài mặt cho gã tôn trọng nhất định.
Sau khi được lệnh của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, Đại Thiện không dám chậm trễ, vội vàng lại tiếp tục cưỡi lên ngựa, cùng Nỗ Nhĩ Cáp Xích chầm chậm đi theo đại đội tiến về phía trước.
- Nói đi, chuyện gì.
- Khởi bẩm Phụ Hãn, chiếu theo bước chân hành quân hiện nay, trong hai ba ngày chúng ta sẽ đến được thành Liêu Dương.