Triệu Tiến trước dìu Mộc Thục Lan đặt ở trên chăn lông, sau đó tự mình xoay người lên ngựa. Tay rất nhiều gia đinh Triệu Tự Doanh đã đặt trên binh khí chờ đợi hạ lệnh sẵn sàng động thủ. Tiếng gào khóc mắng to cũng dừng lại rồi, rất nhiều người nhắm chặt hai mắt. Trong tay tất cả đều từng dính mạng người, biết lúc này giờ chết tới rồi.
Triệu Tiến hạ lệnh đơn giản.
- Đi! Về Từ Châu.
Hắn bên này vừa mới mở miệng, chính ngay cả Trần Thăng cũng xoay đầu nhìn sang, người gần sát Triệu Tiến đều kinh ngạc nhìn qua. Nhưng Triệu Tự Doanh làm sai lệnh phải trừng phạt, mệnh lệnh đã ra, lạ lùng thì lạ lùng đều phải lên ngựa. Cát Hương giơ trường mâu lên phát ra hiệu lệnh, đội nhân mã đi ra ngoài.
Đội nhân mã Triệu Tự Doanh nhúc nhích rồi, một đám người dưới đại trướng đài đất ai nấy mở to hai mắt nhìn. Đội nhân mã theo Triệu Tiến dẫn đầu tới đây đang rời khỏi, bọn họ vốn không có từ trên đài đất bước xuống, vốn cho rằng tiếp theo là mỗi người một đao lại không ngờ rằng cứ như vậy đi rồi.
Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Nhìn thấy thi thể máu thịt khắp cả mặt đất, ngó đội nhân mã dần đi xa. Chẳng lẽ tới chính là để cứu nữ nhân Mộc Thục Lan kia sao, chẳng lẽ không phải nên thuận tay giết sạch tất cả sao? Sau đó biến Sơn Đông thành địa bàn của Triệu Tiến Từ Châu y sao? Nhưng cái gì cũng không làm, cứ như vậy đi rồi sao?
Tất cả mọi người bản đội Triệu Tiến, cũng giống vậy không ít người nghi hoặc. Trần Thăng sau khi liếc nhìn mấy lần thì chăm chú khiển ngựa, Cát Hương không ngừng nhìn về hướng Triệu Tiến. Ngược lại Mã Xung Hạo rơi lại đằng sau nhìn bọn người Từ Hồng Nho dưới đại trướng, lại nhìn xem Triệu Tiến trên mặt như thoáng chút suy tư. Mã Xung Hạo làm xong cử chỉ này, Lưu Dũng cũng lên ngựa quay đầu sang, lặp lại những gì Mã Xung Hạo mới làm.
Nghe tiếng vó ngựa rền vang đi xa, đội nhân mã Triệu Tự Doanh trong tầm mắt chỉ còn lại một điểm nhỏ, bọn người cốt lõi của Văn Hương Giáo dưới đại trướng đài đất mới xác nhận mình được cứu rồi, tới lúc này đã không màn tới suy xét tại làm sao, đều bắt đầu nghĩ cách thoát thân.
Rốt cuộc là kẻ lăn lộn nhiều năm chốn giang hồ, có kẻ tiện tay sờ mó đã từ trên người lôi ra đoản đao chừng hơn tấc, dùng ngón tay kẹp xoay chuyển, dây thừng trói buộc rất nhanh đã bị cắt đứt. Cắt đứt phía mình xong, lại đi giúp kẻ khác, không bao lâu một đám người dưới đại trướng đều đã thoát thân.
Các lộ nhân mã Văn Hương Giáo tàn dư bên ngoài cũng đều giẫy thoát trói buộc, những kẻ này ngược lại không có chạy trốn tán loạn, còn có trói buộc bản thân còn đó, cầm lấy binh khí tụ tập lại chỗ các đầu lĩnh của mình.
Từ Hồng Nho đứng ngẩn ngơ ở nơi đó, từ lúc đội nhân mã này vừa tới đến bây giờ, biểu hiện của ông không có lỗi với chức giáo chủ này, nhưng tới bây giờ, lại hồn vía bay đâu mất. Còn đệ đệ của ông ta Từ Hồng Cử thì cực kỳ tức giận, sau khi vải rách trong miệng bị móc ra, thì ở nơi đó luôn mồm mắng chửi. Một đám Hội chủ các nơi khác đều lẳng lặng không dám lên tiếng, chuyện tới như nay, bọn họ cũng quả thật không biết nên làm thế nào cho phải.
Tạ Minh Huyền lớn tiếng nói.
- Trước đi về thành. Người của Tăng gia thu dọn sạch xác chết. Tiền tài vân vân cứ tùy tiện. Sau khi xong việc ngươi cũng mang theo vợ con vào thành.
Mấy vị người nhà họ Tăng có mặt tới hiện tại mới khóc òa lên, sau khi nghe thấy lời của Tạ Minh Huyền cũng bất chấp nghĩ cái gì, không ngừng vâng dạ nghe theo.
Gom góp những sức mạnh còn sót lại, Tạ Minh Huyền ghé sát bên tai Từ Hồng Nho nói mấy câu gì đó, Từ Hồng Nho chỉ buồn bã gật đầu. Tạ Minh Huyền lại cao giọng nói.
- Các huynh đệ vào sinh ra tử hôm nay, sau khi về thành mỗi người thưởng mười lượng bạc.
Đây chính là mười lượng bạc, tất cả bình thường được đối đãi không tệ, nhưng mười lượng này cũng là nửa năm, một năm mới kiếm ra được. Lăn lộn trên mũi đao, cái đầu giắt ở lưng quần, mưu cầu chính là ấm no và tiền bạc. Vừa mới rồi tuy rằng kinh hồn bạt vía nhưng đó là vừa rồi, hiện giờ có chỗ tốt như vậy, ai nấy lập tức trở nên phấn chấn.
Dùng khao thưởng khiến bọn võ phu nghe lệnh, giữ vững được cục diện này, một đám người chỉnh đốn sơ qua, đã lập tức đi vào trong thành. Vừa rồi đội nhân mã Triệu Tự Doanh tuy rằng không có giết sạch người, nhưng tất cả gia súc lớn trong trang viên không phải mang đi thì đuổi chạy rất xa, mọi người cũng chỉ đành đi bộ.
Kẻ không kìm nổi thất thố trên người ươn ướt tanh hôi, lúc này cũng không cố gắng thu dọn, trời mới biết đám sát nhân kia lúc nào quay lại, trước hết phải an toàn trở về trong thành. Đó chính là thành trì của Đại Minh, bên trong còn có quan quân thủ vệ, nếu Triệu Tiến kia không có thẳng thừng phất cờ tạo phản thiết nghĩ không dám tấn công thẳng vào thành trì.
Ai nấy đều bám bụi đất, nghiêng ngả lảo đảo đi về hướng huyện Vận Thành. Sau khi ra khỏi Tăng gia trang, gặp mặt ngay bá tánh ven đường, có người nhận ra Từ Hồng Nho trong đội ngũ đều vội vàng quỳ lạy. Từ Chân Nhân ở trên mặt đất lân cận huyện Vận Thành này, chính là thần tiên sống, bình thường không thấy được, có được phúc phần gặp mặt, hiển nhiên phải dập đầu cầu khấn một phen.
Từ Hồng Nho trước kia đều sẽ dừng bước chân lại, nói chuyện mấy câu, nếu như là loại tỏ vẻ khó xử hoặc là khẩn cầu "thần tích" kia còn tiện thể sắp xếp.
Nhưng hôm nay Từ Hồng Nho lại không màn tới việc này, chỉ mặt mày âm trầm sải bước đi về phía trước đã có người bước nhanh chạy về hướng Vận Thành. Nhưng lúc này dù sao không phải cưỡi ngựa, thế nào cũng đi nhanh không nổi.
Từ Hồng Nho đột nhiên mở miệng nói.
- Minh Huyền, chúng ta nếu như đuổi theo Triệu Tiến kia, đuổi kịp y ở Sơn Đông hay không?
Thanh âm không cao, giọng điệu còn rất khàn đặc run rẩy. Tạ Minh Huyền cúi gầm đầu đi nhanh trên đường dừng lại, bước chân cũng bỗng chậm lại, nhíu mày tính toán một hồi, mở miệng nói.
- Bọn chúng đều trang bị nặng, lại có đội ngũ, khẳng định chạy không quá nhanh. Lần này chỉ là đi về hướng Từ Châu. Nếu như chúng ta may mắn, đuổi kịp ở giữa Ngư Đài và Kim Hương.
Nói tới đây, ánh mắt của Từ Hồng Nho và Tạ Minh Huyền chạm vào nhau, gã đã hiểu ý của Từ Hồng Nho trầm ngâm chốc lát mở miệng nói.
- Cho đủ trọng thưởng, quan binh và tư binh cả phủ Duyện Châu cũng điều động được. Hôm nay đưa khoái mã đi báo tin khẩn cấp, người đuổi tới đó sẽ không quá ít.
- Bạc trắng vạn lượng. Không, hai vạn lượng. Không, ba vạn lượng. Bộ hạ Triệu Tiến kia một cái đầu người đáng giá trăm lượng. Cái đầu Triệu Tiến giá một vạn lượng. Nếu bắt hết toàn bộ, bản giáo còn trọng thưởng ba vạn lượng.
Thanh âm Từ Hồng Nho càng lúc càng cao, vẻ mặt mới vừa rồi còn bình tĩnh đã trở nên vô cùng dữ tợn.
Sau khi con số ba vạn lượng bạc trắng Từ Hồng Nho nói ra này, kẻ đang hoảng hốt đi ở đằng sau đều khựng lại, trên mặt không kiềm chế được lộ ra thần sắc tham lam.
Trong tay mỗi người đều có đội nhân mã tư binh của mình, lần này mang tới không nhiều, có nên gom ra ăn một mớ này hay không?
Nhưng biểu cảm trên mặt mọi người lại trở nên chán nản. Vừa rồi Triệu Tiến dẫn bộ hạ kéo tới, nhìn hùng binh người ngựa như rồng kia, toàn thân từ trên xuống dưới là sắt, dũng mãnh giết người không chớp mắt, mọi người tội gì lấy của cải nhà mình ra đi đưa đồ ăn, cho dù kiến đông cắn chết voi, kẻ cuối cùng chiếm được lợi cũng chưa chắc là bản thân mình.
Từ Hồng Nho dĩ nhiên hiểu được lòng dạ của mọi người, ông ta nhìn giống như điên cuồng lại rõ ràng mạch lạc.
- Đưa tin tức ra ngoài, không cần sợ chạy chết ngựa. Đi mau! Đi mau!
Lúc này không biết ai than thở một câu,
- Vừa rồi Triệu Tiến kia thật sự thả chúng ta.
- Đó là Triệu Tiến tuổi trẻ đầu óc u mê, sau khi nhìn thấy nữ sắc quên hết tất cả không biết nhổ cỏ tận gốc. Chúng ta không được phạm sai lầm này. Không trừ Triệu Tiến, bản giáo, bổn tọa, còn có cuộc sống tốt đẹp của chúng ta toàn bộ phải mất hết. Xem thử Từ Châu, ngươi cho rằng Triệu Tiến kia sẽ lưu con đường sống cho các ngươi sao.
Từ Hồng Nho lúc này đây lại không khống chế được, gầm thét nói ra lời này, tất cả mọi người đều câm như hến. Từ Hồng Nho nói xong những lời này, lại không màn tới thể diện gì, dùng sức đẩy Từ Hồng Cử, gầm lên.
- Còn thất thần làm cái gì, vào thành truyền lệnh, Không ngựa thì đi cướp. Đi mau!
Cử động của bản đội Triệu Tiến không khác biệt nhiều với suy đoán của Tạ Minh Huyền. Bọn họ mặc giáp nặng, vốn dĩ không có cách nào phóng ngựa phi nhanh.
Tuy nhiên đội người này cũng không cần lo lắng sẽ bị cản đường, một vùng đất này, cho dù là Văn Hương Giáo cũng không gom ra được đội nhân mã mạnh hơn đội kỵ binh của Triệu Tiến.
Từ Triệu Tiến cho tới gia đinh bên dưới, đều biết không nên lưu lại lâu dài ở nơi này, dù sao nơi này không phải Từ Châu cùng với vùng đất xung quanh, đối thủ lại là Văn Hương Giáo tín đồ nhiều kỳ lạ, ở lâu một khắc sẽ xảy ra phiền toái vô tận, nếu như đi vậy phải đi cho mau.
Dọc đường đi hơn một canh giờ, Tăng gia trăng lui lại rất ra ở đằng sau, bước chân đội nhân mã cũng tạm thời chậm dần. Bước chân thú cưỡi vừa chậm lại Mộc Thục Lan trên ngựa Triệu Tiến cũng từ trong hôn mê tỉnh lại.
Sau khi thiếu nữ mở bừng hai mắt theo đó nhìn khắp bốn phía xung quanh, vẻ mặt lo lắng hoảng sợ, giống như đang tìm kiếm gì đó, nhưng sau khi xoay đầu nhìn thấy Triệu Tiến, sắc mặt Mộc Thục Lan nhanh chóng thoải mái, vẻ tươi cười cũng lộ rõ.