Nghe được Triệu Tiến nói nghiêm túc, Mã Xung Hạo vội vàng đứng thẳng nghiêm nghị lãnh mệnh, xoay người bước nhanh rời khỏi. Đợi gã rời khỏi cửa, Triệu Tiến xoay đầu nói với Mạnh Chí Kỳ.- Tiểu Mạnh, từ hôm nay trở đi ngươi không cần đi theo ta nữa. Đi chỗ đội học đinh, mau chóng huấn luyện hỏa khí. Súng hỏa mai kiểu mới sẽ không ngừng đưa tới, ngươi nhìn thấy kẻ nào rèn luyện tốt thì chiêu mộ vào trong liên đội hỏa khí, có việc gì làm không được, sang đây tìm ta.
Chẳng ai ngờ rằng đột nhiên chọc một câu nói này vào, Mạnh Chí Kỳ nhất thời không có kịp nhận ra, chỉ theo đó quỳ xuống đất lãnh mệnh. Đợi sau khi đứng dậy trên mặt lại có thần sắc không cam lòng. Bả tổng bên cạnh Tổng binh phạm lỗi nặng phải ra đô ti bên ngoài phòng giữ. Ở bên cạnh Triệu Tiến nghe sai việc truyền lệnh địa vị gần như ngang bằng đại đội trưởng, hiện giờ chỉ đi làm liên trưởng hỏa khí, vậy làm sao cam lòng được. (Chỗ đặt trạm gác của quan quân)
Tuy nhiên Mạnh Chí Kỳ đầu óc cũng không chậm, vào thời điểm này thật không phải là lúc mình chọn ba lấy bốn, chỉ đứng thẳng trang nghiêm lại không có bất kỳ lễ tiết vô nghĩa nào.
Triệu Tiến giao thẳng ấn đồng và con dấu cho Như Huệ, y viết cấp tốc một bức công văn, đóng dấu ấn chứng, sau đó Triệu Tiến đưa thẻ bài cho Mạnh Chí Kỳ, Mạnh Chí Kỳ ngây như phỗng đón lấy, bước nhanh rời khỏi phòng.
Nhìn bóng lưng của Mạnh Chí Kỳ, Như Huệ cười nói.- Đoán chừng Tiểu Mạnh là không cam lòng rời đi. Song lão gia an bài nó đi làm chức liên trưởng này, người không phục khẳng định không ít.
Triệu Tiến cười giải thích đôi câu.- Liên trưởng, đội trưởng các đoàn các đội đầu óc đều đã luyện thành sắt cứng cả rồi, cảm thấy dựa vào trường mâu mười thước trong tay mình cộng thêm phương trận đã tung hoàng thiên hạ được rồi. Chỉ muốn từ trên xuống dưới khổ luyện công phu phương trận và trường mâu. Hỏa khí cung tiễn gì, kỵ binh chiến thuyền gì, hết thảy cảm thấy đều là tà môn ngoại đạo. Cũng chỉ có ở trong đội học đinh loại lòng dạ này còn không nhiều lắm, còn dạy dỗ ra được.
Triệu Tiến mở miệng nói tiếp.- Tào tiên sinh, sắp sẵn một đội người đi chỗ phủ Lỗ Vương. Mặc kệ bọn chúng có phải tai mắt ngầm hay không đều nhất định phải là người chuyên làm ăn. Khế ước, công văn của tửu phường và chợ muối của chúng ta đều lấy ra, đi phủ Lỗ Vương kết giao với bọn chúng. Nhớ kỹ phải nói rõ một điểm, nói tốt nhất là phải tới chỗ tửu phường và chợ muối kiểm kê rõ ràng, bằng không không thấy đồ thật rất dễ dàng có sai sót gì, rất dễ dàng bị chúng ta giở trò.
Như Huệ theo đó nhấc bút ghi chép, sau khi viết được mấy câu tay run lên, nước mực nhỏ giọt ra giấy, Như Huệ ngạc nhiên nhìn Triệu Tiến nói.- Lão gia thật muốn đưa cho bọn chúng sao?
Triệu Tiến khẽ gật đầu, Như Huệ chần chừ chốc lát, nhìn xem ngoài cửa lại đứng dậy nhích sát tới bên cạnh Triệu Tiến thấp giọng nói.- Lão gia, đưa cho lần này, thì còn có lần thứ hai. Kiềm kẹp để ý của vương phủ Sơn Đông là đại sự, nếu không để ý cũng không lớn hơn so với Mã Xung Hạo lần đó chỗ nào.
Nói xong lời này, Như Huệ lại ngó nghiêng ngoài cửa liếc mắt nhìn Ngưu Kim Bảo và Tôn Đại Lâm cách đó không xa, đè ép thanh âm thêm chút nữa cắn chặt răng nói.- Tiến gia, nên cắt thì cắt đì.
Triệu Tiến quay đầu nhìn về hướng Như Huê, thần tình lạnh nhạt. Như Huệ lại bởi vì vẻ mặt này của Triệu Tiến trong lòng nhảy mạnh một cái, nhủ thầm lời này của mình không phải nói quá rồi chứ.
Triệu Tiến hỏi.
- Nếu như là ngươi làm ra chuyện như vậy, ngươi cảm thấy kẻ khác sẽ nói thế nào?
Như Huệ trầm ngâm, cũng mỉm cười, tiếp tục thấp giọng nói.- Tiến gia bên này có lẽ sẽ chiếu cố, mấy vị khác đoán chừng sẽ có cùng ý niệm trong đầu thuộc hạ.
Triệu Tiến bị câu trả lời này nói làm cho sửng sốt, sau khi ngẫm nghĩ chốc lát dở khóc dở cười lắc đầu mở miệng nói.- Ngươi đi an bài thì được. Hiện giờ chúng ta làm lớn hơn rồi, va chạm với xung quanh. Phủ Lỗ Vương mưu đồ sản nghiệp tiền tài của chúng ta, phủ Lộ Vương chẳng lẽ không phải. Chu Vương, Phúc Vương, Đường Vương vân vân biết rõ chẳng lẽ sẽ không sao? Trên mặt đất Nam Trực Lệ này đã từng có qua chuyện của Mã Xung Hạo. Nam Kinh có tên Trấn Thủ Thái Giám, có Ngụy Quốc Công. Phượng Dương còn có Thủ bị Thái giám, hai Tuần phủ. Còn có những Thượng thư vân vân của Nam Kinh kia. Chúng ta ở Từ Châu, ở cửa sông Thanh Giang làm ăn sinh sôi như vậy, bọn chúng chẳng lẽ không đỏ mắt sao? Cho dù không đỏ mắt, chúng ta phát tài thì tất nhiên bọn chúng kiếm ít đi. Dứt đường làm giàu của người ta, sớm muộn phải người chết ta sống. Hôm nay bắt phụ thân Vương Triệu Tĩnh dính líu mưu phản kiềm kẹp, ngày mai sẽ nói chúng ta tạo phản hay không? Gây rối không ngừng, không dứt như thế chúng ta còn làm được chính sự hay không. Cho nên phải nghĩ cách một lần xong hết mọi chuyện.
Nghe thấy câu một lần xong hết mọi chuyện này, sắc mặt Như Huệ cũng biến đổi, dùng giọng nói không lớn hơn so với mũi bao nhiêu hỏi.- Lão gia muốn làm đại sự sao?
Nghư thấy lời này, Triệu Tiến lại lắc đầu bật cười mở miệng nói.- Người chớ học theo Đại Hương. Đại sự hay không đại sự gì, chúng ta vội cái gì nào.
Lúc này Như Huệ lại có chút mù mờ rồi, liếc nhìn chằm chằm Triệu Tiến mấy lần, bật cười nói.- Cũng đúng. Nên làm thế nào, lão gia làm chủ thì được, thuộc hạ chiếu theo đi làm, khẳng định không sai sót.
Sau khi nói xong khom người chắp tay, xoay người đi nhanh ra cửa, nhìn cử chỉ này của y, thật giống như là buông bỏ được rối rắm trong lòng.
Triệu Tiến cười cười, tựa lưng trên ghế dài hai mắt khép hờ dường như là ngủ rồi. Cả một đêm qua không ngủ cả lòng đầy lo nghĩ, quả thật là mệt chết đi được.
Ngay khi Tôn Đại Lâm sắp đi đóng cửa sổ lại, Triệu Tiến nhắm mắt mở miệng nói.- Đại Lâm, gọi Trần Thăng, Cát Hương và Lưu Dũng sang đây. Chỉ ba người bọn họ, người khác không cho phép tiến vào.
Mặc dù đêm qua bận rộn tới khuya khoắt, nhưng bọn Trần Thăng còn chưa sang đây Vương Triệu Tĩnh đã tới bên này, vẻ mặt tiều tụy vành mắt đen thùi.
Triệu Tiến cười hỏi.- Không ngủ sao?
- Đại ca còn không phải cả đêm không ngủ sao? Vương Triệu Tĩnh hỏi ngược lại, tình trạng Triệu Tiến không tốt hơn quá nhiều so với Vương Triệu Tĩnh.
Triệu Tiến lại cười, trên mặt Vương Triệu Tĩnh thì không có biểu tình gì, tự đi tới bên bàn ở góc phòng lấy ra giấy bút, sắp sẵn bắt đầu bận rộn, Triệu Tiến trầm mặc nhìn y chốc lát, lúc này mới chậm rãi mở miệng nói.- Lời này vốn không nên hỏi, nhưng liên lụy rất lớn tới chuyện phụ thân của đệ vẫn là phải hỏi một câu. Đệ tin huynh không?
Câu hỏi bất chợt khiến Vương Triệu Tĩnh sửng sốt chốc lát, lập tức trịnh trọng gật đầu nói.- Tiểu đệ đương nhiên tin đại ca, nếu không, làm sao sẽ theo đại ca vào sinh ra tử.
- Tốt, vậy kế tiếp đệ muốn làm cái gì, hết thảy nghe huynh dặn dò. Cứu phụ thân đệ, huynh đã có cách. Cách đó chưa chắc nói là vẹn toàn, nhưng lại rất có nắm chắc.
Nghe xong lời của Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh thở một hơi dài, chắp tay vái thật sâu với Triệu Tiến nghiêm nghị nói.- Vậy toàn bộ nghe đại ca chỉ bảo.
Ngoài cửa vang lên tiếng gia đinh bẩm báo.- Bọn người nhị gia tới rồi.
Tới đầu tháng sáu, người không lanh lợi cũng nhìn ra được có chút không ổn, nhưng đến cuối cùng có gì không ổn, tất cả lại không nói ra được rõ ràng.
Các đoàn đội Triệu Tự Doanh điều động không giấu diếm được người, nhưng di chuyển các đoàn, các đoàn các đại đội đều là điều động ở trong phương viên phòng giữ của mình, không có gì kỳ lạ.
Hơn nữa, Triệu Tự Doanh phái ra ngoài đóng quân cũng mới không tới hai năm, vốn không có khuôn phép gì mà theo, có lẽ là Triệu Tiến tìm được vùng trú đóng càng hợp lẽ hơn.
Mặt khác chính là doanh trại đội học đinh gần kề Triệu Tự Doanh, luôn nghe thấy được tiếng đùng đoàng giống như tiếng pháo đốt vang. Tất cả đều biết rõ bên đó là đang phóng thử hỏa khí. Cái này cũng không giấu được người bởi vì bọn thương nhân trong chợ búa đều biết rõ, chỗ Từ Châu giá thu mua đồ làm ra hỏa được tăng lên ba thành, nếu số lượng lớn giá tiền còn tốt hơn.
Tạo súng hỏa mai gì đó cũng không có gì ngạc nhiên, kẻ đi trời nam đất bắc, trong dân chúng ngay cả hỏa pháo cũng không hiếm lạ, chớ nói chi là mấy cây súng kíp. Triệu Tự Doanh làm điều này không hiếm lạ, làm muộn như thế mới khiến người ta cảm thấy kỳ lạ.
Người tới từ kinh sư và phủ Duyện Châu vô cùng được để mắt tới, mặc dù bọn thương nhân không có từng trải giang hồ gì cũng cảm giác được mình bị theo dõi gắt gao, hơn nữa luôn có người dò hỏi thế này thế nọ.
Đối với điều này tất cả cũng không kỳ quái, Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều là người trẻ tuổi, đối với bên ngoài luôn có tò mò, bọn khách thương từ nam chí bắc đều được đãi ngộ tương tự.
Ngược lại có kẻ tin tức cực kỳ thông thạo khác, loáng thoáng nghe nói Triệu Tự Doanh ở bốn huyện Sơn Đông không có mở rộng gì, sau khi va chạm xích mích với sản nghiệp, điền trang của phủ Lỗ Vương, cũng không có chuyện gì kế tiếp, xem ra là e dè quyền thế của phiên vương rồi.
Tuy nhiên thôn trang của phủ Lỗ Vương cũng yên ắng, cũng không có đi tìm trút thù hận bị đánh gì, cũng không có tiếp tục xung đột với thế lực giang hồ Triệu Tự Doanh phái sang, thoạt nhìn cũng là bị ngang tàng của võ phu Từ Châu dọa sợ rồi.
Tất cả nhìn ra và để mắt tới cũng chỉ nhiều được như thế, nhưng thứ khác hoặc là không nhìn thấy, hoặc là nhìn thấy cũng sẽ không để mắt tới, vốn dĩ không biết có ý nghĩa gì.
Nói chẳng hạn như chỗ Vân Sơn Tự núi Vân Long kia đang xây dựng rầm rộ, đào rãnh sâu, sửa tường cao, tu bổ đường núi rộng rãi, xây dựng kho hàng, sau đó từng chiếc xe lương thực và đồ đạc chuyển lên trên núi, kho hàng trang viên khắp nơi cũng kiểm kê và xây rộng hơn, lương thực phân bố ở khắp nơi đang tập trung ở mấy chỗ.
Đối với những thứ này, chính ngay cả người trên đất Từ Châu cũng không có cảm giác gì, bởi vì những chỗ này đều là tài sản riêng của Triệu Tiến, vốn dĩ không cách nào tới gần và ra vào. Sau đó tất cả lao dịch bắt đầu điều động đều là nông dân trong trang viên Triệu Tiến. Tính toán ra, những người này đều là tá điều đầy tớ của Triệu Tiến vốn dĩ không dính với bên ngoài.
Kế đó nữa là chuyện của giang hồ chợ búa Từ Châu đều có quy luật, bọn bá tính, lương dân và hộ thương nhân tất nhiên không nhìn thấy, bọn họ có lẽ cảm thấy được biến hóa vi diệu của hoàn cảnh lại không biết ngọn nguồn.
Khoái mã chạy tới kinh sư, lại có xe chở vàng bạc chạy về hướng thành Lâm Thanh, những việc này người ngoài nhìn vào chẳng qua là thói thường của Hà Gia Trang, cũng quá quen thuộc.
Thật ra, chính ngay cả bọn gia đinh và đoàn luyện của Triệu Tự Doanh cũng không biết sắp xảy ra chuyện gì, bọn họ chỉ biết tăng thêm huấn luyện, thức ăn trở nên tốt hơn, sau đó quân kỷ càng nghiêm ngặt.
- Kiều đại nhân, chợ muối này là con gà vàng đẻ trứng vàng, nuôi tốt được hàng năm đều có trứng vàng. Nếu như quá vội vã giết gà lấy trứng thậm chí gà bay trứng vỡ, vậy cũng chỉ có ăn được một năm hoặc giả ăn được mấy tháng.
- Lời này của ngươi thật không sai. Nhưng cục diện thịnh vượng như vậy, cũng không có lý nào một văn tiền không giao lên. Nghe nói hộ thương nhân trong chợ muối này đều ước gì không được giao thêm mấy năm tiền thuê. Tất cả nhiệt tâm như vậy, chúng ta cũng không lẽ nào gạt bỏ được. Trước hết giao ra ba năm, ngân lượng thường lệ không vội, cuối năm thu lần nữa là tốt rồi.
Sứ giả Triệu Tự Doanh rất mau đã tới chỗ phủ Lỗ Vương ở thành Tư Dương phủ Duyện Châu Sơn Đông, người phủ Lỗ Vương tay chân cũng không chậm rất nhanh đã phái người sang đây. Người tới tất cả thật không xa lạ, kẻ dẫn đầu không ngờ là vị Kiều bách hộ Kiều Sơn bị đánh ở Bi Châu kia.