Càng phiền phức hơn chính là, Vương Hữu Sơn không nhìn thấy bất kể khả năng thay đổi nào, chẳng lẽ Đại Minh này cứ như thế xong rồi sao? Cứ như thế bị giặc Thát Nữ Chân Kiến Châu từng bước đánh vào? Vương Hữu Sơn nghĩ tới Từ Châu, nhưng ông chưa từng cảm thấy được mấy tên tiểu bối đang ở Từ Châu kia có thật thay đổi quá nhiều hay không, có lẽ tự bảo vệ lấy mình cũng đủ rồi.
Từ lúc tin tức Liêu Dương, Thẩm Dương bị uy hiếp truyền về, Vương Hữu Sơn hằng ngày đều muốn mời người của Binh bộ ăn uống chè chén, thuận tiện dò la tin tức. Đợi về sau, vào ban ngày cũng phải đi Binh bộ một lần, nhìn xem có cấp báo gì hay không. Đợi tin tức Liêu, Thẩm rơi vào tay giặc truyền về, Vương Hữu Sơn vẫn là không ngừng tới lui, chính là mong muốn biết càng nhiều hơn nữa, muốn biết rõ còn có tiếp theo sau hay không.
Người của Binh bộ an ủi thế này.- Vương đại nhân không cần âu lo như vậy. Hiện giờ đã sắp qua tháng năm rồi. Liêu Trấn bên đó tuyết đọng băng tan, đường lầy lội không đi nổi. Đại đội nhân mã di chuyển bất tiện hẳng sẽ không có làm gì được.
Chỉ có điều câu trả lời thản nhiên này, còn có thái độ tựu chung không nên rắc rối thế này nữa, khiến trong lòng Vương Hữu Sơn cũng có lửa giận, nhưng cũng không phát tiết.
Hằng ngày lên kiệu đi tới Binh bộ, Vương Hữu Sơn cũng nhìn ra được vẻ không nhẫn nại dưới khuôn mặt tươi cười của quan lại Binh bộ, lý lẽ ông cũng nghĩ ắt hiểu rõ. Nếu như không phải yến ẩm tặng lễ đó, đối phương sớm đã làm mặt lạnh rồi.
Không khác gì với quan viên Binh bộ phỏng đoán, sau khi Liêu Dương và Thẩm Dương bị công hạ, thế công của quân Kim Nữ Chân Kiến Châu cũng ngừng lại. Thế cục Liêu Trấn lại an ổn, song cái an ổn này là sau khi để Đại Minh mất hết cả Liêu Đông. Ở Liêu Tây lần nữa bắt đầu ổn định chỉnh đốn sắp sẵn phòng ngự.
Ngồi kiệu về tới trong nhà, Vương Hữu Sơn có thói quen ngồi ở trong thư phòng ngây ngẩn cả người, cầm lấy bút thi thoảng viết vài nét bút, nghĩ tới chỗ nào đó, vẻ mặt trở nên vô cùng nặng nề, lại nghĩ tới nơi nào đó thì cười khổ tự giễu. Việc bản thân ông làm ở kinh sư có lẽ chỉ là để thỏa lòng tò mò của bọn tiểu bối ở quê nhà, bản thân tội gì chèo chống khổ sở ở nơi này, sớm chút trở về an cư làm ruộng đọc sách có gì không tốt. Nghe thấy mấy huynh đệ kết nghĩa của con trai đều đã nói việc thành thân, mình có phải cũng nên thúc giục hay không.
Vương Hữu Sơn lau mồ hôi trên trán, thư phòng rất nóng, bởi vì trong tiết trời này còn đặt chậu than, chậu than này trong mùa đông dùng để sưởi ấm, sở dĩ mùa hạ còn lưu lại là bởi vì có công dụng khác.
Nán lại ỏ kinh sư cũng không có ý đồ gì. Thế cuộc trong triều trước mắt còn không có sáng rõ, song một khi định sẵn bản thân hẳn nên dọn ra khỏi chức quan này. Chỗ Binh bộ đã quen cầm bạc của mình về sau chỉ cần ngân lượng giữ vững, tin tức cũng sẽ không đứt đoạn, ở bên cạnh lưu mấy kẻ tôi tớ thì tốt rồi.
Vương Hữu Sơn đang ở trong thư phòng suy nghĩ xa vời, đột nhiên nghe thấy ngoài phòng một hồi ồn ào huyên náo, thậm chí còn có thanh âm mắng chửi, động tĩnh này hẳn là ở ngoài trạch viện.
Tôi tớ, nô bộc đều bị Hà Thúc quản thúc rất tốt, vốn dĩ sẽ không có cãi cọ xích mích, bọn chúng đều biết rõ bản thân ông thích yên tĩnh, sẽ không lớn tiếng ồn ào, đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Vừa mới đặt bút xuống, liền nhìn thấy một gã tôi tớ thần sắc kinh hoảng vào thư phòng, vừa vào tới đã vội vàng nói.- Lão gia, Cẩm Y Vệ bao vây nhà chúng ta, nói nhà chúng ta mưu phản.
Trong lòng Vương Hữu Sơn thình thịch một cái. Mưu phản? Chẳng lẽ là xảy ra chuyện ở chỗ Từ Châu rồi, chuyện mấy tiểu bối nhà mình làm quả thật là vô pháp vô thiên, vẫn luôn lập lờ cho qua, cái dựa vào chính là dân không đưa lên quan không truy xét, hiện giờ chẳng lẽ bại lộ gì rồi sao?
Lúc tôi tớ đang bẩm báo lại nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài vang lên, Vương Hữu Sơn hít một hơi thật sâu, nắm lấy một chồng giấy viết chữ trên thư án, ném thẳng vào trong chậu than, nói với tôi tớ kia.- Nhìn chúng cháy hết bằng không sẽ có họa lớn.
Sau khi nói xong, Vương Hữu Sơn sải bước đi ra bên ngoài, thần sắc tôi tớ kia lo lắng lật đi lật lại giấy có chữ đã bốc cháy khiến cho chúng đốt nhanh hơn.
Kỳ thật giấy có chữ chẳng qua là ghi lại tin tức dò hỏi thăm ở Binh bộ, nói không được tai họa lớn gì nhưng bản lĩnh gán tội của Cẩm Y Vệ không nhỏ, ít một chút manh mối vẫn là tốt nhất.
Vương Hữu Sơn đi ra khỏi thư phòng chưa được mấy bước đã đụng phải hai gã Đông Xưởng Cẩm Y Vệ ưỡn ngực hóp bụng vênh váo hống hách. Hai kẻ này vẻ mặt thoải mái, vốn dĩ không có điệu bộ khẩn trương bắt người phá án gì, thậm chí ngay cả vẻ mặt đe dọa cũng lười làm ra.
Cách ăn vận phân rõ chủ tớ vẫn là không nhỏ, vừa nhìn thấy Vương Hữu Sơn, gã Đông Xưởng lập tức biết đây chính là chủ nhân rồi, sau khi liếc mắt dòm ngó to mồm lớn giọng nói.- Ngươi chính là Ngự sử Đô Sát Viện Vương Hữu Sơn sao?
- Chính là bản quan.
- Ngươi dính líu tới án mưu phản xảy ra. Theo chúng ta đi một chuyến.
- Mưu phản gì? Bản quan ở kinh sư nhiều năm, đường đường chính chính làm người làm quan, tiểu bối ở quê nhà cũng là giữ gìn bổn phận sao dính líu gì tới mưu phản. Trời đất sáng soi, thánh quân tại vị, các ngươi chớ nên vu cáo hãm hại dân lành. Vương Hữu Sơn lời lẽ chính nghĩa lẫm liệt, thân là Ngự sử, công phu mồm mép quả nhiên không kém cỏi.
Vương Hữu Sơn khí thế bức người, cái mũi lại khẽ động hai cái, đã ngửi thấy mùi khét lẹt giấy cháy. Vương Hữu Sơn nhủ thầm không hay, hai gã Đông Xưởng này khẳng định cũng ngửi thấy được. Nếu như cứ theo đó truy xét nhìn thấy những quân tình, tin tức Binh bộ Liêu Trấn kia, tội danh càng sẽ định chắc rồi. Cộng thêm những chuyện làm ở Từ Châu kia, đại tội mưu phản sợ chạy không được rồi.
Khiến cho Vương Hữu Sơn không ngờ được chính là, hai gã Đông Xưởng trước mặt vốn dĩ không nghe không hỏi điều này, một gã trong đó còn ngán ngẩm dùng tay phe phẩy, thanh âm bực bội nói.- Mùi gì đó?
Một gã Đông Xưởng khác thì cười nói.- Vương đại nhân, đổi lại Ngự sử khác huynh đệ chúng tôi thật đúng là phải bàn bạc nghĩ kỹ. Động vào một cái đó chính là động vào tổ ong vò vẽ. Nhưng ngài lẻ loi trơ trội không ai nương nhờ, chúng tôi sợ cái gì chứ? Bắt cũng liền bắt đi, ai sẽ đếm xỉa tới nào?
Sắc mặt Vương Hữu Sơn lập tức trở nên rất khó coi, một vị khác tiếp lời cười nói.- Vốn ban đầu Vương đại nhân cũng là kẻ có lai lịch gốc gác. Không biết làm sao phe cánh đó của ông ta đã bị tan rã rồi. Mất cái đó thật cũng không là gì. Nếu như Vương đại nhân dựa vào vị Ngô công công kia chúng ta cũng không dám chạm vào. Nhưng Ngô công công không phải đi chỗ Phượng Dương trồng rau rồi sao? Ai còn che chở được Vương đại nhân đây?
Vương Hữu Sơn trở lại trầm tĩnh thanh âm bực bội hỏi.- Các ngươi muốn cái gì? Việc tới nước này đã không còn xoay chuyển được gì rồi.
Mấy năm nay thay đổi quá nhanh, các đảng thay phiên cất đầu dậy, lại bởi vì hoàng vị nhanh chóng thay đổi, thế lực quan nội cung cũng giống như vậy rung chuyển lợi hại. Biến hóa thay đổi bậc này là có người vui có người buôn, Vương Hữu Sơn chính là một người buồn. Chưa nói tới phe đảng của mình tiêu biến sạch sẽ, chính ngay cả giao tình nội cung cũng đều không còn tồn tại, vị Ngô công công còn chiếu cố được ông cũng bị đày đi rời khỏi kinh thành.
Hai gã Đông Xưởng liếc mắt nhìn nhau, cười ha hả nói.- Trong nhà Vương đại nhân giàu có, huynh đệ chúng ta đều biết rõ. Tiền tài là vật ngoài thân. Vương đại nhân nếu như bỏ nhiều ra một chút cũng liền chịu ít đi chút tội. Chúng ta cũng không có thù hận riêng gì chỉ là việc bên trên giao phó.
Vương Hữu Sơn biết rõ mình không có đường chống cự giãy dựa nào, nhưng ông còn có một suy nghĩ. Đó chính là nếu như chỉ tới hai gã Đông Xưởng này, bảo tôi tớ trong nhà động thủ, sau đó thoát ra rời khỏi kinh thành. Trừ Hà Thúc võ công cao, Vương gia còn có ba kẻ tôi tớ thân có võ nghệ, cộng thêm người đưa tin có khoái mã đưa thư, xử trí hai gã Đông Xưởng này không khó.
Chẳng qua sau khi tới được tiền sảnh, Vương Hữu Sơn đã vứt bỏ đi ý niệm này. Cẩm Y Vệ tổng cộng tới mười mấy người, trong đó có mấy hạng người nhanh nhẹn, ai nấy đều cầm binh khí. Nếu như động thủ, càng có khả năng lớn là lưỡng bại câu thương, kinh động quá lớn, rắc rối cũng sẽ càng lớn hơn.
Hà Thúc cũng đã bị trông giữ, y nhìn thấy Vương Hữu Sơn tới, vẫn lấy ánh mắt dò hỏi, Vương Hữu Sơn trầm mặc chốc lát, vẫn là lắc đầu rất khẽ khàng.
Sau khi bắt được người, bọn Đông Xưởng Cẩm Y Vệ tất nhiên phải lục soát một phen. Vương Hữu Sơn cũng không có giấu diếm gì, nói thẳng chỗ cất bạc cho đối phương. Sau khi nhìn thấy món vàng bạc lớn kia, bọn Đông Xưởng kéo tới cũng vui mừng phấn chấn thái đội đối với Vương Hữu Sơn cũng tốt lên rất nhiều. Nếu như có tiền như thế, thiết nghĩ trong nhà càng giàu sang hơn. Đến lúc có người tới thăm nom, không thiếu được còn có chỗ tốt hơn, đối với thần tài tất nhiên phải tốt hơn chút.
Vương Hữu Sơn mấy năm nay kiến văn ở kinh sư không ít, biết rõ Đông Xưởng bắt người đều phải tra xét cẩn thận. Thư tín, chữ viết vân vân đều là chứng cớ, hơn nữa còn gán tội được, thư phòng thường thường là nơi lục soát cẩn thận nhất. Nhưng lần này tới nhiều người như thế sau khi vơ vét ngân lượng và đồ đáng giá một lượt, thứ khác lại không mảy may để ý.