Thế nhưng, chính vào lúc này hàng ngũ phía sau quân Kim Nữ Chân Kiến Châu đột nhiên xao động, bọn chúng không phải là muốn rút quân, mà ngược lại có mấy kỵ binh từ hai cánh đánh vào, những kỵ binh này nhanh chóng từ hai cánh tấn công vào chính giữa, hơn nữa một mực nhắm hướng phía sau quân Minh đuổi theo.
- Không tốt, không xong. Tổng binh Hạ Thế Hiền phát hiện có chút không ổn, vội vàng hô to, muốn thu binh.- Mau rút lui, mau rút lui.
Hắn vừa hô, thân vệ gia tướng gia binh bên cạnh đều hét theo, kẻ cầm cờ luôn theo sát chủ tướng cũng bắt đầu lay động cờ hiệu, người quan chiến ở trên thành cũng bắt đầu hò hét lớn.
Nhưng hết thảy đều đã không kịp, quân Minh ra sức tấn công đã cắt sâu vào trong trận của quân Kim Nữ Chân Kiến Châu, quân trận cũng bởi vì rải ra đuổi theo các đội quân binh không cách nào dễ dàng thu lại. Còn vào lúc này, quân Kim Nữ Chân Kiến Châu mới vừa rồi còn "rối loạn chạy trốn" cũng đột nhiên hồi mã thương quay lại giết, một lần nữa hướng quân Minh bên này giết đến, các lộ binh mã của quân Kim Nữ Chân Kiến Châu vây quân Minh ở bên trong.
Trong nháy mắt, gần như tất cả binh lính quân Minh còn đang giữ vững tỉnh táo, trong đầu đều thoáng hiện lên một ý nghĩ.- Trúng mai phục.
Ý nghĩ này giống như nước lạnh giội tắt ngọn lửa bừng lên trước đó của bọn họ, dũng khí lập công lĩnh thưởng gì đó đều tan thành mây khói, mỗi người đều lập tức tỉnh trí cần phải làm gì. Chạy mau.
Quân Minh ở trên thành Thẩm Dương đương nhiên phát hiện tình thế không ổn, quan Tổng binh Vưu Thế Công vội vàng dẫn binh đến cứu viện. Quân Minh đã sa vào trùng vây vì hy vọng sống sót cũng điên cuồng một lần nữa giết đuổi về hướng về phía thành Thẩm Dương.
Theo dẫn dắt của hai quan Tổng binh Hạ Thế Hiền và Vưu Thế Công, hai cánh quân Minh coi như bức lui kỵ binh của Nữ Chân ở giữa, gắng gượng tụ hợp lại cùng nhau, nhưng lúc này bọn họ phát hiện, quân Kim Nữ Chân Kiến Châu đã dốc toàn bộ sức mạnh lao về phía bọn họ.
Mấy vạn nhân mã cùng nhau gào thét, cùng nhau xông về phía trước, thanh âm ầm ầm như sóng dậy tan mây, dường như cả một vùng lớn đều đang chấn động.
Hai Tổng binh gần như đồng thời ra lệnh.- Mau rút lui.
Quân Minh hội hợp lại cùng nhau xông về phía thành Thẩm Dương, nhưng đoàn quân trước đó vốn cho rằng sắp đại thắng thục mạng chạy như điên truy đuổi, vốn dĩ không có nghĩ tới giữ sức, vừa rồi kinh hãi khẩn trương, mệt mỏi lại càng nhiều hơn, thân thể đã không theo kịp. Kẻ cưỡi ngựa đằng trước còn chạy được, nhưng kẻ đằng sau chạy không nổi. Huống chi quân Kim Nữ Châu Kiến Châu còn một mực giằng co, càng làm cho đại đội không có cách nào chạy nhanh. Đừng nói là cánh quân của Hạ tổng binh, đến cả đội viện binh kia cũng bị liên lụy.
Chém giết ác liệt lại một lần nữa bùng nổ, tuy nhiên lần này quân Minh đối diện với cục diện chênh lệch quá xa, chỉ tập kết được mấy trận thế nhỏ chống cự với dòng nước lũ của đại quân Nữ Chân. Bọn họ vừa đánh vừa lui, muốn dựa vào cuộc chiến trả bằng máu để lui vào trong thành Thẩm Dương.
Mấy canh giờ trôi qua, binh lính chết trận càng ngày càng nhiều, sức lực chống cự của quân Minh càng ngày càng yếu, nhưng bọn họ đã cách cổng thành Thẩm Dương càng ngày càng gần, nhất định phải chạy nhanh hơn, bằng không những kẻ trong thành kia đó rất có khả năng sẽ đóng cửa thành, bỏ mặc vứt tất cả ở ngoài thành.
Càng ngày càng gần, cổng thành vẫn đang mở, ngay lúc hy vọng của người còn sót lại một lần nữa bùng lên, nỗi tuyệt vọng mới lại tàn nhẫn đả kích lên người bọn họ.
Đầu thành đột nhiên phát ra tiếng chém giết ác liệt, sau đó bùng lên từng đống lửa lớn.
- Chuyện gì xảy ra?
Sau một lát kinh ngạc, Tổng binh Vưu Thế Công mới tỉnh hồn lại.- Không tốt, có kẻ làm phản.- Là hàng binh, nhất định là mấy tên hàng binh Thát tử chó má vong ân phụ nghĩa kia.
Nhưng mà, lúc này kịp hiểu ra đã chậm rồi, ngay ở trước mắt bọn họ, chém giết trên đầu thành càng ngày càng ác liệt, còn cầu treo cổng thành đã bị phản binh cắt đứt, cũng cắt đi đường lui về thành của quân Minh.
Mắt thấy đã không còn cách nào rút về thành Thẩm Dương, Vưu Thế Công một lần nữa xoay người lại, nhìn đại quân Nữ Chân Kiến Châu đuổi theo giết tới, hai mắt hắn đã đỏ lên, lúc này khắp người y là máu, không biết là dính máu quân địch, chiến hữu, hay là của chính mình chảy xuống.
Y quát to mọt tiếng.- Cùng lão tử liều mạng. Những gia đinh gia tướng còn lại bên cạnh Tổng binh Vưu Thế Công đều không chần chừ gì, đồng thanh hét theo, thúc ngựa cùng xông về quân trận Kiến Châu, sau đó bị mưa tên và trường mâu đâm trúng mà ngã xuống.
Chiến đấu đến lúc này, quân Minh hiển nhiên đại thế đã mất. Ngoài thành mấy cánh quân có chút chống cự, y hệt cục đá rơi vào dòng nước, khơi dậy vài gợn sóng nhỏ, nhưng rất nhanh bị dòng nước lũ cuồn cuộn nghiền nuốt mất.
Ngoài có cường địch, trong có phản binh, dưới hai tầng đả kích, binh sĩ quân Minh đánh ra ngoài thành rất nhanh toàn quân đã bị tiêu diệt, ngoài hai Tổng binh Hạ Thế Hiền và Vưu Thế Công, còn có rất nhiều quan binh quân Minh chết ngay tại trận.
Đả kích đối với quân Minh, vẫn chưa có kết thúc.
Theo tiếng tù và thúc giục tấn công của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, quân Kim Nữ Châu Kiến Châu sau khi đánh tan quân Minh ngoài thành không có bất kỳ giây lát ngưng nghỉ nào, mà lập tức giết thăng đến thành Thẩm Dương. Rất nhanh bọn chúng đã đến bên tường thành, sau đó bắt đầu leo lên. Mà những phản binh làm nội ứng lúc này cũng nhận được cổ vũ của đại thắng ngoài thành, càng giết càng hăng, khống chế được một đoạn tường thành dài, cũng giúp quân Kim Nữ Chân Kiến Châu công thành trở lên càng dễ dàng hơn. Còn hết lần này tới lần khác thất bại cũng khiến sĩ khí quân Minh sụt giảm, càng ngày càng nhiều binh sĩ quân Minh không cùng quân địch chém giết nữa, mà xoay người bỏ chạy về phía trong thành.
Thành Thẩm Dương đã bị công phá.
Rất nhanh, một đám lớn binh sĩ Nữ Chân đã ùa vào trong thành Thẩm Dương, sắp sửa tiêu diệt chống cự cuối cùng của quân Minh. Bọn binh sĩ Nữ Chân chen chúc như ong tiến vào, tàn sát tất cả những người còn sống trước mặt, mặc xác đó là quan binh quân Minh hay già trẻ thường dân trong thành. Bọn chúng muốn trong giết chóc tìm niềm vui, từ giết chóc cướp đoạt của cải cho bản thân, âm thanh la khóc và tiếng hô giết nhanh chóng bao phủ toàn thành.
Trên lầu thành cổng thành đông Thẩm Dương, Nỗ Nhĩ Cáp Xích nhìn xa xa nơi trong thành, khắp nơi khói lửa và giết chóc, lạnh lùng không nói, tiếng cười gằn dữ tợn và tiếng khóc rống thảm thiết gã đều loáng thoáng nghe được.
Hết thảy đều vô cùng thuận lợi, hạ được toà thành lớn này đã là chuyện ván đã đóng thuyền. Trải qua từng lần thắng lợi công thành nhổ trại ở Phủ Thuận và Thanh Hà, Nỗ Nhĩ Cáp Xích cũng không cảm hưng phấn như thế.
Nếu đã công hạ xong tòa thành này, vậy để cho binh lính thủ hạ làm càn giết người phóng hỏa, hưởng thụ một chút hương vị thắng lợi. Quân đội của gã cần phát tiết loại dục vọng giết người này, cũng chỉ dựa vào giết chóc và đánh cướp để giữ gìn. Không vui sướng, há không phải áy náy với mọi người vào sinh ra tử hay sao? Trước đây, sau khi công phá từng cái thành trì của người Hán, gã cũng đều làm như vậy, hơn nữa hài lòng nhìn thấy bởi vì được trọng thưởng như vậy sĩ khí của các bộ hạ càng ngày càng cao.
Nhưng mà, lần này lại hơi có chút khác biệt.
Lần này, gã không chỉ là muốn đánh cướp, mà là muốn chiến hữu tòa thành lớn này mãi mãi.
Đúng vậy, ai nói Nữ Chân Kiến Châu chỉ được phép nằm trong vùng đất lạnh giá cằn cỗi ở phía đông bắc? Cũng giống như thế ai nói nước Đại Kim của hắn không được xưng nước dựng đô ở trong thành lớn? Ai bằng lòng ở cái mộc trại kia ở Hách Đồ A Lạp, Đại Kim bây giờ, đã đến thời điểm ngang hàng cùng Đại Minh rồi.
Làm cho dân Hán tự cao tự đại không biết đúng sai trong thành biết chút giáo huấn cũng tốt, nhưng không nên cướp giết quá độc ác, vẫn cần lưu lại bọn chúng để trồng trọt chăn thả, làm ăn buôn bán, thậm chí ra trận chém giết, tòa thành này cũng cần lưu lại, hiện tại đây là của mình và các con, không được phá hỏng.
Đang lẳng lặng lắng nghe ân thanh chém giết trong thành, chờ đợi một hồi lâu sau, gã cho gọi thân vệ tới truyền lệnh.
- Nhanh đi các nơi truyền lệnh, bảo bọn chúng trói buộc binh lính của mình một chút, không được thiêu trụi cả thành Thẩm Dương.
Thân binh vội vàng lĩnh mệnh lui đi, sau đó Nỗ Nhĩ Cáp Xích một lần nữa nhìn về thành Thẩm Dương phía dưới lầu thành, một tòa thành thật lớn a.
Gã năm đó thời điểm lần đầu tiên đến tòa thành Thẩm Dương này, vẫn chỉ là một đứa trẻ ngây thơ, lúc ấy gã chỉ là con trai của tộc trưởng một bộ tộc nho nhỏ. Nỗ Nhĩ Cáp Xích còn nhớ rõ, phụ thân của mình tự xưng là Chỉ huy sứ, nhưng một Bả tổng nho nhỏ nơi này cũng đối đãi rất là nhạo báng khinh miệt.
Nhưng mà, đã qua mấy chục năm, gã đã trở thành Đại Hãn của nước Đại Kim, thống lĩnh mấy vạn tinh binh và lãnh thổ ngàn dặm, hiện tại đến toà thành lớn tráng lệ này cũng sắp thuộc về hắn. Cho dù là luôn luôn trầm ổn bình tĩnh, Nỗ Nhĩ Cáp Xích lúc này trong lòng cũng đã hiện lên một tia kích động, và cảm giác thành tựu khó nói thành lời.
Ta, Ái Tân Giác La Nỗ Nhĩ Cáp Xích, cũng có được ngày hôm nay.
Ngay lúc Nỗ Nhĩ Cáp Xích còn đang đắm chìm trong cảm giác mơ màng này, một thân binh từ dưới cổng thành chạy rất nhanh lên.
Chờ y lên lầu thành, Nỗ Nhĩ Cáp Xích nhẹ giọng hỏi.- Chuyện gì?
Thân binh vội vàng quỳ rạp trên đất, cung kính trả lời câu hỏi của Đại Hãn.
- Khởi bẩm Đại Hãn, theo Đại Bối Lặc tấu trình, Tổng binh Xuyên Chiết của quân Minh là Trần Sách dẫn Xuyên binh qua Hồn Hà, ý đồ tăng viện cho Thẩm Dương. Sau bị quân ta tập kích, quân Minh toàn quân bị diệt, bọn Trần Sách và Đồng Trọng Quỹ đều tử trận.
Ngay cả viện quân cũng đã bị diệt sạch sao? Hôm nay thật là một ngày vui a.
Gã trước đó cũng đặt phục binh ở phụ cận Hồn Hà, không ngờ tới cũng thật sự đánh bại viện binh của quân Minh.
Sau chốc lát hân hoan lại lần nữa bị yên tĩnh thay thế.
Vẫn chưa đi đến điểm cuối cùng, Liêu Dương vẫn chưa chiếm đóng được.
Cho dù lại một lần nữa có được đại thắng, Đại Hãn cũng vẫn điềm tĩnh như thường.- Đã biết, lui xuống đi.
Kế tiếp, nên là Liêu Dương rồi.