Nếu như là loại Hội chủ, Hương chủ cắm rễ làm việc của Văn Hương Giáo, cả ngày lẩn lút trong nhà ít ra ngoài, khiêm tốn làm việc ngay cả hành tung cũng rất khó nắm bắt. Nhưng Mộc Ngô Gia thích đồ ăn ngon, háo sắc, ưa khoa trương, lại rất dễ dàng nắm bắt được đường đi lối lại. Chiếu theo mưu kế vạch ra của Lôi Tài là sửa soạn ở trong Thái Bạch Lâu trước là hạ độc sau mới động thủ, nếu như không thành công, vậy ở trước cửa Thái Bạch Lâu dùng đám ăn mày giả dạng tấn công.
Không ngờ tới việc sắp tới chân còn xảy ra trắc trở, vị Trưởng sử phủ Lỗ Vương kia bao hết cả tửu lầu, khách khác đều phải rời khỏi. Tuy nhiên Lôi Tài cũng tính toán sẵn đường tới đường lùi, biết động thủ thế nào sau đó cũng ung dung thoát thân, vào lúc này phải động thủ luôn. Tương kế tựu kế, bảo gia đinh đội Nội Vệ giả trang tiểu nhị vứt bánh bột tới trước mặt đám người Mộc Ngô Gia, cách làm này chỉ để cho "đám ăn mày" xông sang càng hợp hơn một chút.
Triệu Tiến ở trên giường nhỏ giọng kể lại, lúc chưa nói xong đã nhìn thấy Mộc Thục Lan ngủ ngon lành, tin tức này khiến thiếu nữ vô cùng thả lỏng.
Giống như năm rồi, Triệu Tiến và Từ Trân Trân không có trở về nhà mẹ đẻ, còn phụ tử Từ Bản Vinh và Từ Hậu Sinh rất sớm đã tới chỗ biệt viện Hà Gia Trang. Vào hôm mồng ba tháng giêng, tất cả cũng không câu nệ tục lễ, hai nhà cùng nhau mở tiệc rượu đoàn viên chỗ ở của Triệu Tiến.
Nhưng người hai nhà ở chung một chỗ quả thật không cách nào tự tại. Triệu Chấn Đường và Triệu Tiến đều xuất thân người luyện võ, còn Từ Bản Vinh tự cho mình là danh sĩ, Từ Hậu Sinh lại là kẻ đọc sách. Chuyện văn võ khác đường này, giữa Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh nhìn không ra được, nhưng giữa nhạc phụ của mình cùng với cậu em vợ rất rõ ràng.
Những năm gần đây, Triệu Tiến luyện gia đinh, ra trận phá địch, sát phạt quyết liệt, trong lúc vô ý trên người biểu lộ ra sát khí uy phong. Phụ tử Từ gia trước nay lớn lên ở trong giàu sang nào chịu được điều này, trên bàn tiệc đã vô cùng trói buộc. Cũng may Từ Bản Vinh rất yêu thích cháu trai cháu gái của mình, đây mới không khiến cho tình cảnh quá mức lúng túng không tự tại.
Từ Hậu Sinh vẫn bó buộc rụt rè, thường ngày ngồi một lát sẽ kiếm cớ rời khỏi, nhưng lần này lại thủy chung không rời đi ngập ngừng giống như có chuyện muốn nói. Triệu Tiến không có để mắt thấy, ngược lại Từ Trân Trân tâm tư linh mẫn đã nhìn ra được, dịu dàng nói.- Đều là người một nhà, có gì không tiện mở miệng. Có lời nào đệ cứ nói.
Nàng bên này vừa nói, ánh mắt của người trên bàn mới chuyển tới chỗ Từ Hậu Sinh. Từ Hậu Sinh mặt đỏ chín, nhìn người khắp bàn, lại có ý không nhìn tới phụ thân mình, khép nép như nữ nhân nói.- Tỷ phu, đệ không muốn đọc sách mong câu công danh nữa. Đệ muốn theo chỗ tỷ tỷ học trông coi gia nghiệp.
Nghe thấy điều này, Từ Bản Vinh lập tức trừng mắt nhìn sang, Từ Hậu Sinh lại không ngó thấy, Triệu Tiến thật có chút lạ lùng, nhìn về hướng Từ Trân Trân nói.- Hậu Sinh chẳng lẽ còn đang đọc sách sao?
Triệu Tiến nhớ rất rõ ràng, lúc đó Từ Trân Trân từng hỏi mình mưu lấy được công danh cử nhân hay không. Sau khi có được câu trả lời phủ nhận thì nói bảo Từ Hậu Sinh học quản gia. Tính ra cách lúc nói chuyện này cũng đã được nửa năm tới một năm rồi, sao còn chưa có học trông coi việc nhà.
Tuy nhiên Từ Trân Trân chỉ nhìn về hướng Từ Bản Vinh, vãn bối không chỉ trích trưởng bối gì, nhưng cái nhìn này lại khiến Triệu Tiến hiểu rõ. Vị nhạc phụ nhà mình này là kẻ trọng văn khinh võ, bản thân học vấn không được tốt lắm, lại luôn tự xưng là danh sĩ, tất nhiên không bằng lòng cho con trai làm chuyện buôn bán gì, có lẽ ở trong mắt cảm thấy rất hạ đẳng.
Triệu Tiến lắc đầu, không có thực vụ hạ đẳng này, nào có được vẻ nhàn nhã tiêu dao của ông. Hơn nữa thực vụ vất vả này, những năm qua đều là do Từ Trân Trân tới chấp chưởng, nói khó nghe chút, chẳng khác nào là Từ Trân Trân đang nuôi dưỡng thú tiêu dao của phụ thân mình, việc học hành của đệ đệ mình.
Triệu Tiến cười mở miệng nói.- Than sắt là đại sự làm gốc. Đệ muốn học quản vậy thì chăm chỉ cần mẫn học. Học thành rồi phải giúp tỷ tỷ của đệ và huynh làm việc thật tốt.
Trưởng bối và vãn bối là một chuyện, nhưng tất cả đều biết rõ rốt cuộc ai quyết đoán hữu dụng nhất. Triệu Tiến vừa mở miệng, Từ Bản Vinh mặc dù sắc mặt rất khó coi, nhưng lời gì cũng đều không ra khỏi miệng được.
Sau khi tan tiệc, Triệu Tiến nói với Từ Trân Trân rất rõ ràng.- Đọc sách biết chữ không phải chuyện xấu, nhưng đi đường công danh lại chưa hẳn là chuyện tốt gì. Còn chưa nói tới chúng ta tranh giành không lại với kẻ khác. Người nhà chúng ta tội gì phải đi con đường này chứ?
- Tất cả do phu phân làm chủ. Từ Trân Trân khó có được lúc nói ra lời này. Tuy nhiên nhìn biểu tình luôn cười tươi của nàng cũng biết đây chẳng qua là trêu đùa giữa vợ chồng. Sau khi nói xong câu này, thần sắc Từ Trân Trân mới trở nên nghiêm nghị một chút, thở dài nói.- Cũng may là phu quân nói những lời này, thiếp đây thì không dễ nói ra.
Nhạc phụ Từ Bản Vinh tuy rằng là người trong nhà, nhưng dù sao tách rời rất xa, có một số việc nhìn không được rõ ràng như vậy tất nhiên vẫn muốn bảo con trai đọc sách thi lấy công danh, cho rằng đây là con đường chính đáng, dẫu sao là dòng dõi thi thư truyền đời. Đây cũng là tính toán của bọn người giàu sang thường thấy lúc này. Tuy nhiên ông ta lại không ngờ rằng về sau con đường này chưa chắc dễ đi, huống chi Từ gia còn là nhạc gia của Triệu Tiến.
Tính toán bảo Mộc Thục Lan trông coi Văn Hương Giáo Từ Châu, Triệu Tiến không có giấu diếm Từ Trân Trân, vừa hay lúc này giảng giải rất rõ ràng. Việc như vầy nếu như che đậy úp mở, ngược lại rước lấy thị phi. Từ Trân Trân đối với cái này cũng không có kiến nghị gì, chỉ ngồi yên ở chỗ của mình cười nói.- May thay thiếp thân bên này còn phải màn tới gia nghiệp của Từ gia. Bằng không một khi rảnh rỗi, cả ngày chăm nom Đại Phượng và Tiểu Long, tâm tư dư thừa ra nào có chỗ dùng. Trong nhà khẳng định phải xảy ra nhiễu loạn.
Lời này lại là tự giễu, lại là thái độ với an bài của Triệu Tiến. Hắn cười kéo Từ Trân Trân sát vào cười nói.- Ta ở bên ngoài chăm lo đại cục, nàng ở trong nhà chăm lo đại cục, đều không quá dễ dàng.
Từ Trân Trân úp mặt vào lòng Triệu Tiến, giọng điệu nói chuyện có chút được mất.- Thiếp đây hiện giờ chỉ muốn các con lớn lên thật khỏe mạnh chớ không tranh giành gì khác, cũng không thèm nghĩ gì nữa.
Trước lúc sắp đi ngủ, Triệu Tiến nằm ở nơi đó đột nhiên nghĩ tới, mình và Từ Trân Trân, một người mới hai mươi, một người hơn hai mươi, sau suy nghĩ và cách nói chuyện với nhau đều giống như người bốn mươi mấy tuổi rồi, thật là đáng buồn cười.
Đối với bá tính cùng khổ, từng giờ từng khắc đều đang mong thức ăn cầu đường sống, vốn dĩ không có ý niệm sẽ có cái tết này. Đối với kẻ gia cảnh dư giả năm ngoái phải qua tháng giêng kết thúc mới tính là xong, vất vả một năm đều phải vào tháng này chơi bời thật tưng bừng. Đối với bọn người giàu sang, bọn họ ngày nào cũng đang đón năm mới, giao thừa tháng giêng không có gì đáng hiếm thấy. Đối với bọn huynh đệ và Triệu Tiến, hôm mồng năm tết vừa chấm dứt, thật sự đã có quá nhiều chuyện phải bận rộn.