Giáo chủ Văn Hương Giáo Từ Hồng Nho cũng là hạng người đỉnh cấp nhất của cả Sơn Đông, nếu y đã lấy tín vật của mình ra phát thệ, mọi người đều sẽ thấy rằng không phải là giả. Đổi lại là người khác, mọi người còn lo lắng kẻ đó lấy được số bạc này ra hay không, nhưng Văn Hương Giáo vơ vét nhiều năm như vậy, lại có cục diện to lớn như vậy, nhất định là lấy ra được.
Người khác nói thì còn phải lo lắng thật giả, nhưng nếu giáo chủ Văn Hương Giáo Từ Hồng Nho nói ra mà không phải là thật, sau này y làm thế nào làm người ở Sơn Đông, làm thế nào hiệu lệnh thuộc hạ, mọi người cũng không lo tới làm gì.
Nếu đã có nhiều bạc như vậy đặt ở trước mắt, ai mà không động lòng, ai mà không đỏ mắt, ai mà không muốn thử vận may?
Triệu Tiến là kẻ nào, mọi người đều đã nghe danh, nhưng Triệu Tiến chẳng qua cũng chỉ là cường hào Nam Trực Lệ Từ Châu mà thôi, cường long còn không trấn áp nổi rắn độc, hắn là người ở Từ Châu đến Sơn Đông có gì đáng ngại?
Tin tức mà Văn Hương Giáo tuồng ra không phải là giả, nói rằng Triệu Tiến dẫn theo đội nhân mã hơn bốn trăm. Đây quả thật là một lực lượng to lớn, chỉ bằng một nhà không cách nào nuốt trôi, nhưng hào kiệt các nơi của Sơn Đông đều nhận được tín tức, mọi người đều đi đến, dù làm thế nào cũng gặm được một miếng. Dù sao cũng là bốn vạn lượng, cho dù là mọi người cùng chia với nhau, cũng có được mấy ngàn lượng, nếu may mắn giết được Triệu Tiến, thật sẽ có được một vạn lượng đến tay.
Hơn nữa Văn Hương Giáo gầy dựng ở Sơn Đông nhiều năm như vậy, hiểu biết rất nguồn cội vùng đất này. Lần này bọn họ truyền tin treo thưởng tuy là gấp gáp, nhưng những đối tượng nhận được tin tức đều là cường hào có đủ thực lực. Từ võ tướng quan quân đến cường hào khắp nơi, lại đến long đầu đà chủ trong giang hồ, chỉ có những người có vai vế lấy được phần thưởng thì mới nhận được tin tức.
Về phần Thạch gia cản đường kia, chẳng qua là quân cờ Văn Hương Giáo dùng để ngăn cản bước chân của Triệu Tiến mà thôi. Thế quái nào mà đội ngũ của Triệu Tiến quá mức hung hãn, sau khi tiêu diệt Thạch gia, những người khác cân nhắc kỹ lưỡng vốn không dám đến gần trêu chọc.
Nhưng những nhà khác chưa từng nhìn thấy cuộc chiến này, cũng không biết đội ngũ của Triệu Tiến rốt cuộc là dũng mãnh đến mức độ nào. Điều bọn họ phải làm rất đơn giản, đuổi theo, chặn đường Triệu Tiến lại, thử vận may.
Mạch nước ngầm khắp nơi trong phương viên cả Duyện Châu phủ bắt đầu tuôn chảy. Đội nhân mã dưới trướng vị Tham tướng nào đó đột nhiên xuất phát, nói muốn đi nơi nào đó diệt phỉ, đại hào nào đó tụ tập đội nhân mã và cao thủ các nơi, nói muốn đi xa luận võ, những ổ trộm cướp lớn của giới lục lâm thì tụ tập thuộc hạ nói là muốn xuống núi phát tài.
Khắp nơi trên đường lớn quan đạo thấy được những đội nhân mã phi nhanh. Bá tánh khách thương không rõ nội tình còn cho rằng có chuyện lớn xảy ra. Nhưng lúc này đã sắp gần cuối năm, mặt đất Sơn Đông toàn là cảnh vạn vật tiêu điều, vốn dĩ không có nhiều người như vậy sinh sống ngoài thành trì, cũng không ai để mắt đến chuyện này.
Cũng có mấy thế lực nhỏ không dám hy vọng xa vời đến phần trọng thưởng mấy vạn lượng này, nhưng một cái đầu một trăm lượng, khoản tiền này vẫn rất mê người. Bọn họ nhận được tin tức cũng chen chúc đi theo, muốn cắn vào tảng "thịt béo" này một cái.
Lúc đội ngũ của Triệu Tiến đến gần huyện Kim Hương, thì không đi được nhanh như vậy nữa. Xung quanh bắt đầu xuất hiện những đội nhân mã nhỏ lẻ, đi theo lúc gần lúc xa, có chút thả lỏng thì sẽ đi lại gần.
Trời đã sắp tối, xung quanh đã có bốn đội đuổi theo. Đại đội Triệu Tự Doanh thì chú trọng liên tục di chuyển, tấn công thì lại không được.
Hiện tại cổng thành các nơi đã đóng lại, trên quan đạo cũng không nhìn thấy người đi đường thương lái bình thường nữa, cho dù là bá tánh thôn trấn cũng sớm đã trở về nơi ở của mình. Lúc này, ngoài thành chính là thế giới của những kẻ vô pháp vô thiên.
Bốn đội vây quanh mỗi đội đều có bốn năm mươi người cưỡi ngựa, đội phía đông đặc biệt kiêu ngạo, thỉnh thoảng đến gần. Lúc đến gần đủ một tầm tên bắn, thì gia đinh của Triệu Tự Doanh sắp động thủ xua đuổi, bọn họ vội vàng phóng ngựa chạy đi, còn phát ra tiếng cười ngạo mạn, khiến người của đội nhân mã Triệu Tự Doanh nóng mặt.
Triệu Tiến ngồi trên lưng ngựa nói một câu.
- Xem ra không tài nào đi suốt đêm được rồi.
Sau đó hắn vung trường mâu cầm trong tay lên, đây chính là tín hiệu dừng bước, có tiếng hét to liên tục, cả đại đội đều dừng lại.
Triệu Tiến ngồi trên ngựa hạ lệnh.
- Đại Hương, đệ chọn ra năm mươi người có mã thuật tốt, chỉ mặc giáp ngực, một người hai ngựa, giết hết đám người của đội phía đông, ngựa thì mang về, người thì mang đầu về, đi ngay bây giờ.
Cát Hương lập tức dạ một tiếng rồi đi chọn người.
Triệu Tiến quay đầu nói tiếp.
- Tiểu Dũng, đệ chọn ra ba mươi người có tiễn thuật tốt, có ai tiến lại gần nữa, cứ việc bắn chết.
Triệu Tiến hạ mệnh lệnh sau cùng cho Mạnh Chí Kỳ.
- Truyền tin cho người cưỡi ngựa chạy loanh quanh phía trước, tìm một thôn trang, đêm nay chúng ta dựa và thôn trang hạ trại nghỉ ngơi.
Tên thân binh này hét to một tiếng, thúc ngựa lao về phía trước.
Đại đội cứ thế mà dừng chân giữa quan đạo. Cát Hương thúc ngựa đi chọn những gia đình mà mình quen thuộc. Sau khi Đổng Băng Phong đi đoàn thứ ba, đội nhân mã cũng ở dưới trướng đội Thân Vệ, y đương nhiên hiểu rõ những người này.
Từng người được chọn ra, liền xuống ngựa vội mang những vật nặng dư thừa chuyển lên ngựa thồ. Mệnh lệnh này rất rõ ràng, chính là trang bị nhẹ truy đuổi.
Vừa rồi lúc đại đội đang tiến lên, thì mã đội bốn phía vẫn tiếp cận quấy rầy, nhưng đại đội dừng lại, bọn họ lại tản ra xa.
Triệu Tiến lạnh lùng đánh giá.
- Đây đều là lão tặc nhiều năm rồi. Đại đội vừa đứng yên, chúng lao về phía trước thì có khả năng bị bắt được. Đại đội vừa di chuyển, không dễ dàng chuyển hướng, chúng liền tiện tay lao lên cắn một miếng.
Mặt trời đã xuống núi, ánh chiều tà vẫn đang soi rọi mảnh trời đất này, nhưng không lâu nữa trời sẽ tối.
Trần Thăng nói theo.
- Mã tặc Sơn Đông cũng có tiếng trong thiên hạ. Nghe ông nội của đệ nói, rất nhiều toán cướp Sơn Đông đều truyền mấy đời, hơn nữa thật ra bọn chúng chính là thổ hào trên đất này. Lúc bình thường thì là dân lành, đi xa khỏi cửa thì là quân cướp.
Triệu Tiến huơ trường mâu, đại đội lại chậm rãi tiến về phía trước. Lúc này Cát Hương đã không còn đi trước Triệu Tiến dẫn đội nữa, mà là người dẫn người được lựa chọn đi đến sườn đông của đội ngũ.
Đại đội vừa di chuyển, nhìn từ xa đám người kia lại tiếp cận. Triệu Tiến lắc đầu cảm thán.
- Một nơi như Sơn Đông không ngờ lại nhiều mã tặc như vậy, thật là khiến người ta không hiểu nổi.
Trần Thăng ở bên cạnh mở miệng nói:
- Có gì mà không hiểu nổi. Từ thời Thái Tổ thì đã là nơi loạn lạc. Đường Trại Nhi làm loạn, Hán Vương khởi binh, Bạch Liên Giáo và những giáo phái khác từng đời truyền xuống, thêm mối họa Vận Hà này nữa, sao còn không loạn. Hôm ấy chẳng phải từng nói, ven bờ Vận Hà, không được đào giếng, không được dẫn nước trong dòng sông để tưới tiêu. Làm khổ như vậy, bình dân bá tánh làm sao sống, chỉ đành đi làm trộm cướp mà thôi.
Mộc Thục Lan ở sau lưng xen vào.
- Tiểu Tiến ca ca, muội nhớ huynh từng nói với muội Sơn Đông là một nơi rất tốt, còn nói hiện tại Đăng Châu Lai Châu càng tốt hơn. Muôi đi mới biết, nơi đó là khổ cực nhất.
Triệu Tiến lắc đầu cười cười, thuận miệng đưa ra một cái cớ để giải thích.
- Một nơi tốt như vậy, nếu nằm trong tay chúng ta, nhất định sẽ không thua gì Từ Châu.
Chuyện trong ký ức trước đây và hiện tại khác nhau rất nhiều, nhiều lúc sẽ không phạm sai lầm, thỉnh thoảng sẽ có lầm lẫn một chút.
Đại đội lại bắt đầu di chuyển, mấy đội nhân mã kia bắt đầu sát lại gần, trông như muốn trêu đùa, nhưng thật ra lại là ấn giấu sát khí. Triệu Tự Doanh biết rất rõ, chỉ cần có chút lơi lỏng, mấy đội nhân mã này sẽ gặm lấy một miếng thịt trên người Triệu Tự Doanh.
Lần tiếp cận này giống với lần vừa rồi, ở ngoài tầm tên bắn. Đội nhân mã phía đông thì không lại gần nữa, ngược lại lớn tiếng mắng chửi cười nhạo, mặc sức gây rối loạn, trêu đùa.
Tuy nhiên đội nhân mã của Triệu Tự Doanh vẫn hết sức trầm tĩnh đi về phía trước, trong đầu chỉ hơi bực bội, cứ im lặng như vậy mà đi, không nhìn thấy bất kỳ điệu bộ nào. Đội phía đông gom lại lại sát lại gần một chút, mấy lần quấy rầy mắng chửi. Bên này hoặc sẽ có người nóng nảy rời đội truy đuổi, hoặc là nhẫn nhịn im lặng. Nhưng bất kể là rời đội hay là nhẫn nhịn, đều là lúc lơi lỏng cảnh giác, đến gần là động thủ được ngay.
Cho dù quấy rầy như vậy đội nhân mã cũng không hoàn toàn thả lỏng cảnh giác, bọn họ tiến đến gần mấy bước, liền rời đi xa hơn, sợ đây là một cái bẫy. Nhưng lúc Cát Hương chọn người, đã sớm căn dặn, tất cả đều phải giữ bình tĩnh, giống như không hề để ý đến những lời mắng chửi khiêu khích kia, dù gì thì cũng sẽ không mất miếng thịt nào.
Đội nhân mã quấy rầy mọi người cuối cùng đã yên tâm. Theo bọn họ thấy, đám người Từ Châu này cuối cùng đã lơi lỏng, rơi vào mưu kế của bọn họ.
Càng đến càng gần, lúc đến gần khoảng hai mươi bước, đám gia đinh của đội nhân mã ở sườn đông Triệu Tự Doanh đã có nhúc nhích. Những người ở ngoài đều đã có sẵn cung tiễn trong tay, giương cung lắp tên bắn.
Hơn hai mươi bước, cho dù là kịp thời nhận ra, muốn điều khiển vật cưỡi chạy trốn trong lúc giương cung lắp tên này, cũng không có cách nào thoát khỏi cung tiễn bắn chết, trong lúc chạy trốn trong tầm tên bắn, cũng đủ bắn hai đợt rồi.
Lưng ngựa xóc nảy, thân hình lắc lư, cưỡi ngựa bắn cung cũng chỉ trong vòng mười mấy bước mới chuẩn xác, nhưng ở trong khoảng cách này, chỉ cần bắn tên ra được là tốt rồi, không cần biết là bắn trúng người hay gì cả.
Hai đợt mưa tên rào rạt, người ngã ngựa đổ, hỗn loạn vô cùng. Cát Hương hô một tiếng, thúc ngựa bắt đầu chuyển hướng. Đại đội bước đi vốn dĩ không nhanh, thúc ngựa chuyển hướng lại không khó khăn như vậy.
Đội nhân mã tiếp cận từ sườn đông đã cảm thấy không êm xuôi. Mười mấy thi thể, còn có mười mấy người vì bị thương hoặc ngựa bị hoảng sợ mà bị hất xuống khỏi ngựa. Những người còn lại đã không còn màn đến đồng bọn của mình nữa, chỉ hô to thúc ngựa rời khỏi, ra sức cúi rạp người xuống lưng ngựa, sợ bị tên bắn trúng.
Cát Hương chuyển hướng cần tốn chút công phu, nhưng đội nhân mã đang tiếp cận muốn chuyển hướng cũng cần có thì giờ. Có người may mắn chạy ra trước mấy bước, nhưng bốn năm người phía sau lại bị giữ chân. Ở khoảng cách gần như vậy, nào có chỗ cho bọn chúng trả đòn. Trường đao chặt xuống, trường mâu đâm tới, từng tên bị đánh rơi xuống ngựa, mười mấy tên còn lại đã bị dọa đến hồn phi phách tán, liều mạng thúc ngựa chạy như điên, nhưng đã không thoát khỏi truy kích của Cát Hương.
Thú cưỡi của mọi người đều tiêu hao sức lực gần giống nhau, mà tọa kỵ của đội nhân mã kia thậm chí còn mệt hơn một chút, làm sao chạy nhanh chóng đều đặn về phía trước được. Đội nhân mã của Triệu Tự Doanh giảm bớt sức ngựa, sớm muộn gì cũng sẽ đuổi kịp, đừng nói chi, hiện tại người đuổi không kịp, cung tiễn vẫn sẽ đuổi kịp.
Những người ngã ngựa đương nhiên trốn không thoát, những người này hoàn toàn không còn vẻ kiêu ngạo lúc nãy, có người tuyệt vọng quay đầu chạy ra ngoài, có người thì khóc lóc quỳ xuống cầu xin tha mạng.
Triệu Tự Doanh lại có hai mươi kỵ chuyển hướng đuổi theo, giết từng tên bỏ chạy, mấy tên xin tha cũng chém chết, chỉ chừa lại một tên bị trói gô lại vứt lên con ngựa thồ còn trống, mang theo mà đi.
Mấy đội nhân mã không ngừng sát lại gần còn lại sớm đã bị dọa tránh xa, dùy trì khoảng cách mấy dặm, vốn không dám đến gần.