Nhìn thủ lĩnh như thế, đoàn luyện Diêm đinh sau lưng cũng chen chúc tiến lên, cầm lấy côn gỗ đánh loạn bổ đầu nện mặt. Đám người bọn họ có huấn luyện và đội ngũ, lại là liên thủ rất lâu rồi, nông dân của Cốc gia trang làm sao đánh thắng được, thật ra vẫn chưa đợi chạm nhau, người bên phía Cốc gia trang quay đầu bỏ chạy, nào có chạy được dễ dàng, gậy gộc đánh nhau, rất nhanh lăn lộn đầy mặt đất.
- Không nhất thiết phải dùng đồ sắt, đừng làm hại mạng người. Nghiêm mặt đen gân cổ hô to, thật ra không cần hắn nói, bản thân bọn đoàn luyện diêm đinh đều nương tay rồi, khắp mặt đất không ít kẻ đầu rơi máu chảy, lại đều là vết thương ngoài da.
Muối rất nhanh đã bị lôi ra, bọn đoàn luyện diêm đinh lấy luôn chiếc xe rách nát ở trong thôn làng chất lên. Chuyện Nghiêm mặt đen phải làm vẫn chưa có xong hết, gã bắt người của Cốc gia trang ra tra hỏi. Cốc gia trang này trong quân lương vốn đã không chịu nổi rồi, đất đai ở cả thôn làng đều đã cầm cố cho hộ giàu có trong thôn làng. Tuy nhiên trên người của những vị hộ giàu này không có công danh, lại cũng không phải là những thổ hào đủ hung hoành, quân lương đưa xuống cũng chịu không nổi. Tuy nhiên thôn trang này gần kề hồ Vi Sơn, của cải ruộng đồng đều không tồi, tất nhiên có người chằm chằm gom mua sạch, lần này là người của phủ Lỗ Vương ra mặt.
Vì Tri phủ nhậm chức lần này của phủ Duyện Châu thân cận phủ Diễn Thánh Công, không hề qua lại với phủ Lỗ Vương, cho nên mấy người của phủ Lỗ Vương cũng không dám làm quá, quy ra tiền bao nhiêu rồi đưa cho mấy người nhà giàu, chiếm toàn bộ thôn trang.
Từ đầu tháng chạp đến cuối tháng giêng, rất nhiều người đều sống không qua nổi một tháng này. Thuế khóa quân lương đều róc sạch ngay cả máu thịt cũng đem ra rồi. Những người có một chút tích cóp thì đến lúc đó cũng tiêu hao hầu như không còn. Những nhà quyền quý chân chính đều là nhân cơ hội này ra sức thâu tóm đất đai bốn phương. Ba người của phủ Lỗ Vương này cũng vậy, sau khi mua thôn trang sửa sang lại, trong tháng hai trở về phủ Lỗ Vương để hạch toán sổ sách chi tiêu, đây cũng là quy củ lệ thường của phủ Lỗ Vương.
Tai mắt đội Nội Vệ là trước tháng mười một rải khắp huyện Ngư Đài, điền trang nhỏ như Cốc gia trang tất nhiên sẽ không để mắt tới. Mấy tên quản sự đó lẩn lút làm việc ở Cốc gia trang, xuất thân là người của phủ Lỗ Vương, ở Sơn Đông vốn không coi ai ra gì, dĩ nhiên cũng không hề biết đến Tiến gia. Nhìn thấy mấy trăm cân muối lậu qua địa phận, lại chỉ có một người đi buôn lẻ loi, tiện tay liền cướp, đổi lấy mấy văn tiền thưởng lại đi lung lạc lòng dạ người trong trang. Những hộ nông dân Cốc gia trang dĩ nhiên sẵn lòng chiếm món lợi này, hơn trang này thành trang ấp của vương phủ, tất cả ít nhiều vẫn có đường sống, lòng dạ cũng dâng lên một tí, chính đang nghĩ ngợi nên biểu hiện tốt trước mặt mấy tên quản sự đó.
Về phần biểu hiện của Trương tam ca lúc trước, Nghiêm mặt đen cũng nghĩ thông suốt, nghe thấy cái tên "Lỗ Vương" lớn tựa trời cao, đều bị dọa đến chân mềm nhũn, nào còn dám đi tranh cãi, chỉ muốn tỏ ra đáng thương khẩn cầu, nhìn xem trước mắt bù được chút vốn hay không.
Nghiêm mặt đen sa sầm mặt mày, việc này cũng không nói được là trùng hợp, chẳng qua là đụng phải mình, người đánh cũng đã đánh rồi, cho dù không đánh thì chính mình khi trở về cũng sẽ chịu tội. Hiện tại phải xem Tiến gia muốn xử trí mình thế nào, còn có phủ Lỗ Vương sẽ làm gì tiếp theo?
Nhìn ba người quản sự phủ Lỗ Vương đang kêu rên đau đớn trên đất, Nghiêm mặt đen tay đặt ở trên vỏ đao phác đao. Nếu như ở nơi này diệt khẩu, có lẽ xong hết được mọi chuyện. Nhìn thấy nông dân Cốc gia trang đầy cả đất, lại quay đầu lại ngó đoàn luyện diêm đinh, Nghiêm mặt đen khẽ cắn môi, vẫn là bỏ đi ý niệm giết người trong đầu.
Mới rồi vừa nghe đến danh hiệu "Lỗ Vương", đoàn luyện diêm đinh đều do dự chần chừ. Thật sự muốn động thủ giết người của phủ Lỗ Vương, có phải cũng nên diệt khẩu những hộ nông dân của Cốc gia trang này, đoàn luyện diêm đinh của mình liệu thật có đáng tin cậy không? Nghiêm mặt đen trong lòng không có nắm chắc, đến ngay cả bản thân nghe được danh hiệu phủ Lỗ Vương cũng đều giật nảy mình, suy tính đủ loại hậu quả, huống chi là đoàn luyện diêm đinh. Hơn nữa đoàn luyện diêm đinh này không chỉ là đoàn luyện lưu dân không có gánh nặng trên người, cũng có tráng niên buôn muối vốn trước kia là của Từ Châu và Bi Châu, những người này có nhà có miệng, làm việc càng phải kiêng nể nhiều hơn.
Ai nghĩ đến tùy tiện đi ra đánh một lần, không ngờ chọc giận đến người phủ Lỗ Vương. Nghiêm mặt đen vẻ mặt bình tĩnh, trong lòng lại đang mắng thầm, muốn trước hết hô gọi đại đội rời đi, nhưng lại nhẫn nhịn không đặng, đi lên cho ba tên quản sự của Lỗ vương phủ kia mấy cú đá, hung tợn mắng mỏ.- Lại còn không biết tốt xấu, lão tử sẽ phải động đao rồi.
Mấy cú đá không có nương tay, ba người trên đất đều bị đá cuộn tròn, miệng mở lớn ôi ôi mấy tiếng, nhưng nói không ra lời hoàn chỉnh.
Nghiêm mặt đen dẫn theo đại đội rời khỏi, lưu lại đầy đất đám người Cốc gia trang cuộn mình kêu đau. Lẽ ra đại thắng quay về, nhưng một đội người Nghiêm mặt đen lại không có gì phấn chấn cao hứng đắc thắng, tất cả con người đều có chút phát bực.
Nhìn bọn Nghiêm mặt đen mang muối rời khỏi, đi ra ngoài chừng hai trăm bước những người ở Cốc gia trang này liền bò dậy. Tuy rằng vừa rồi đánh đập huyên náo, đau kêu rú thảm, nhưng đám người kia nương tay lưu tình, không đánh đập quá ác, đau thì có đau, lại không bị tổn thương gân cốt gì.
- Làm sao bây giờ?
Người trung niên mặc áo gấm xoa chỗ máu tươi ở ngoài miệng mũi, hung hãn nói.- Còn làm sao nữa? Cái này trở về bẩm báo. Chỉ là đám côn đồ hèn mọn một phương, lại dám đụng đến người xuất thân phủ Lỗ Vương chúng ta, thật đúng là không biết chữ chết viết thế nào rồi. Lần này phải rút gân lột da bọn chúng.
Ở trong phòng nghị sự Triệu Tiến cao giọng nói.
- Ở bốn huyện Sơn Đông, chúng ta đều đụng phải người của phủ Lỗ Vương và phủ Diễn Thánh Công. Có nơi đã đánh nhau, có nơi vẫn được coi là lễ độ vói nhau, vẫn có nơi chúng ta chịu thiệt. Tuy nhiên lòng dạ mọi người lại giống nhau, chiếm lợi thế sợ rước lấy họa cho mình, lễ độ cũng là sợ rước lấy họa cho mình, chịu thiệt thòi cũng là sợ rước lấy họa cho mình.
Trần Thăng, Vương Triệu Tĩnh, Cát Hương, Lưu Dũng và Như Huệ đều đang ngồi, Lê Đại Tân thì đứng sang một bên, vẻ mặt mọi người đều có chút nghiêm túc. Thế lực các phương Từ châu mới ban đầu tiến vào bốn huyện Sơn Đông vẫn chưa thấy xâm nhập, than sĩ thổ hào trên đất ấy lần lượt cúi đầu, nhìn hết thảy thuận lợi, nhưng chỉ khi cắm xuống một lỗ nhỏ, thì bắt đầu đụng chạm với các thế lực khác.
Bốn nơi này có chỗ là sản nghiệp của tham tướng, có thôn trang Thị lang ở kinh thành, nhưng những thứ này ngược lại không có gì là trở ngại. Chuyện làm ăn của của bọn họ và chốn giang hồ vốn dĩ không dính dấp, cũng chưa bao giờ giao nộp thuế khóa cho quan phủ, tất nhiên cũng sẽ không cùng với thế lực phái đến của Triệu Tự Doanh nảy sinh xích mích. Chỉ có điều thôn trang của phủ Lỗ Vương và Khổng phủ Diễn Thánh Công lại rất phiền toái.
Lưu Dũng tự thấy không làm tròn bổn phận phái ra càng nhiều người đến bốn huyện Sơn Đông, thậm chí đến ngay cả giáo chúng Văn Hương Giáo thủ hạ của Trịnh Toàn cũng được điều động. Tin tức càng kỹ lưỡng cũng được đưa ngược trở về. Điều tra cẩn thận ngoài sáng trong tối của tai mắt đội nội vệ trước đó không nói được là có sơ xuất. Bởi vì bốn huyện này ngoại trừ hai thôn trang Đàm Thành hiên ngang nói là trang của Lỗ Vương ra, thì những nơi khác đều không có nói rõ với bên ngoài, đến ngay cả người dân trên đất ấy cũng còn không rõ lắm.
Nguyên do cũng đơn giản, tự đời Tĩnh Nan khai quốc đến hiện tại, dân Sơn Đông biến đổi không ngừng, thiên tai không ngừng. Mỗi khi có chuyện xảy ra, nguyên cớ Lỗ phiên vương này thôn tính thổ địa quá nặng sẽ bị các đại thần lấy ra nói, nhất là đại thần xuất thân từ Sơn Đông, đối với cái này công kích càng lợi hại. Phủ Diễn Thánh Công là nguồn cội của nhà Nho, bên đó thật sự phải kiêng dè, nhưng thân thích hoàng gia lại không có che chở này. Ngươi thôn tính quá nhiều rồi, chúng ta không mua được sản nghiệp, tất nhiên muốn lấy việc ra để nói.
Ngày rộng tháng dài tiếp tục như vậy, phủ Lỗ Vương thôn tính ruộng đất ở Sơn Đông cũng phải khiêm tốn một chút. Nên thôn tính vẫn là thôn tính, chẳng qua mặt ngoài che lấp đi chút, sau khi mua được điền trang thường sẽ không lộ ra. Những quản sự vương phủ mua được điền trang đó, thường thường còn có thân phận khác. Thân phận này đủ để trốn tránh thuế, trên địa phương cũng không có cách gì, thật tới lúc bị đụng tới bất đắc dĩ mới lộ ra thân phận vương phủ.
Thủ đoạn là thủ đoạn tốt, nhưng trang chủ vương phủ phái quản sự trong các thôn trang quá nhiều rồi, vốn dĩ trói buộc không nổi, bình thường trong vương phủ luồng cúi làm tiểu nhơn, nói chuyện đều nói nhỏ nhẹ, thật vất vả được thả ra ngoài, lý nào không tác oai tác quái.
Đám người này sau khi ra ngoài, cũng biết bản thân mình là người của phủ Lỗ Vương, khắp chốn quản không được cũng không dám quản, người bên ngoài đều phải kính sợ ba phần. Dáng vẻ kiêu căng tất nhiên càng ngày càng kiêu ngạo, không cần nói đến việc ở bên trong thôn trang của chính mình, bên ngoài thôn trang có điều gì tốt cũng muốn mò một phen, ổ chứa, muối lậu vân vân đều phải mó tay vào.
Tuy nhiên bàn tay điền trang vương phủ giơ ra không xa lắm, cũng biết Sơn Đông bên này bọn cướp đường mã tặc đông lắm, nhất là ở mảnh đất giữa ranh giới tỉnh hai nơi. Cho nên ruộng đất vương phủ của bốn huyện Sơn Đông không coi như là không tồn tại, thôn trang của Khổng phủ Diễn Thánh Công cũng là cùng lý lẽ như vậy. Đây cũng là lúc các lộ thế lực Từ Châu mới bắt đầu tiến vào không có thị phi, đợi trong tháng giêng mới có nguyên do bùng nổ "hẹn ước ngầm" này, hiện tại mọi người đã chạm phải rồi, lợi ích bắt đầu có xích mích.
- Tiểu Dũng, đệ sắp xếp cốt cán đội Nội Vệ đi bốn huyện này, đốc thúc bọn họ làm việc. Không cần sợ chuốc lấy họa, nên đánh liền đánh, đáng chết liền giết, không dám động thủ liền có người thay thế.
Phương kế giải quyết của Triệu Tiến cũng thẳng thắn dứt khoát.
Thường thường cách một lần quét sạch hết này mọi người không có dị nghị, nhưng lần này người mở miệng đầu tiên là Trần Thăng, y nói rất thẳng thừng.- Triệu Tiến, đây chính là vương phủ, chúng ta hiên nay hiện tại đã đến lúc buông tay lộ rõ mặt sao?
Vương Triệu Tĩnh cũng rất thận trọng đề xướng.- Đại ca, dính líu đến vương phủ chính là đại sự. Máu mủ nhà trời, khắp nơi thường thường sẽ xem thành vụ án mưu phản gì gì đó đến xử trí. Quá dễ dàng nảy sinh chuyện lớn.
Triệu Tiến cười một cái nói rằng.- Phủ Lỗ Vương ở thành Tư Dương, không ở bốn huyện Sơn Đông này. Đệ coi bọn chúng là điền trang bình thường là tốt rồi. Chúng ta hiện nay không được lui một bước, lui rồi sẽ bị người khác liền giẫm lên.
- Đại ca, ai dám giẫm lên chúng ta? Cát Hương xen vào nói, trên mặt hơi có chút không phục.
- Phủ Lỗ Vương, phủ Diễn Thánh Công, hai nhà này cái đầu cũng đủ lớn rồi. Hiện nay bên dưới nổi lên xích mích, rất nhanh phải náo lên tới phía trên. Chúng ta trong mắt bọn chúng, chẳng qua chỉ là thổ hào ở thôn làng Từ Châu mà thôi. Đệ cảm thấy liệu có giẫm lên không? Triệu Tiến hỏi ngược lại, Cát Hương ngẫm nghĩ không có lên tiếng.
Nhìn mọi người không có dị nghị gì, Lưu Dũng đứng dậy đáp lại lời nói của Triệu Tiến, mở miệng nói rằng.- Đại ca yên tâm, tin tức hôm nay sẽ đưa ra ngoài. Tuy nhiên hiện giờ chính là lúc Hoàng Hà tan băng, khả năng phải chậm một ngày mới đến được.
Bên kia Tôn Đại Lâm đã cầm một bộ áo bào tiến vào, đạo bào sửa đổi đường may kỹ lưỡng, vạt áo buông thõng xuống đất, tay áo đổi thành áo bó, không dài rộng tí nào, khá là vừa người, đây chính là y phục thường ngày của Triệu Tiến rồi. Vài tên hộ vệ giúp đỡ Triệu Tiến mặc vào, lúc choàng áo vào Triệu Tiến nói.- Đừng vì chúng là vương phủ liền sợ hãi khiếp đảm. Xem chúng như một gã thổ hào lớn là được. Phủ Lỗ Vương thì thế nào. Trên chợ muối chúng ta còn có còn có các cửa hiệu bán muối của vương phủ sang đây nhập hàng. Còn không phải giống như đã từng giao thiệp.