Triệu Tiến cười gật đầu, những lời mới vừa rồi của hắn nói trắng ra chính là lề lối rõ ràng của cửa hiệu tích chứa ngân lượng.
Chu Học Trí nói tới nơi này giật thót, lắc đầu.- Nhưng ngàn vạn lần chớ nên biến thành giống như một tờ tiền giấy.
Triệu Tiến cười trả lời.- Có chữ tín thì sẽ không. Cái này chỉ là một thủ đoạn, cũng không phải toàn bộ thủ đoạn. Đại Minh cũng từng phát hành ngân phiếu bạc giấy. Tiền giấy Đại Minh cực nhanh đã mất giá, nhanh chóng biến thành tờ giấy lộn, cũng thành là thủ đoạn quý tộc hoàng thất Đại Minh mượn để bóc lột dân chúng. Nhưng đó là hoàng thất Đại Minh không quý trọng chữ tín của mình, mà tiền giấy và ngân phiếu lại dựa vào chính là chữ tín. Đối với Triệu Tự Doanh chữ tín này lại không cần lo âu, ít nhất ở một vùng Đông Bắc Nam Trực Lệ này không cần lo âu.
Lúc này Chu Học Trí cũng đã có chút phát cuồng rồi, điều y tối nay tới tìm Triệu Tiến muốn nói chẳng qua là đem món vàng bạc lớn trữ trong kim khố chu chuyển sinh lời, nhưng lại không ngờ rằng nghe được những lời này của Triệu Tiến. Triệu Tiến cũng không có nói quá kỹ càng, nhưng mặc dù là những lời lẽ không quá kỹ càng này đã vén màn che lên mở ra một cái góc nhỏ. Còn một góc nhỏ vén lên này lộ ra ánh hoàng kim lóng lánh, đã khiến cho Chu Học Trí rung động sâu tận đáy lòng đã khiến đầu y choáng váng hoa cả mắt.
Lúc nói chuyện với nhau, bởi vì suy tư trả lời còn giữ vững được một phần tỉnh táo. Trầm mặc chốc lát, Chu Học Trí cảm giác được vô số ý niệm trong đầu tràn tới. Y giống như nhìn thấy tiền đồ khó bề tưởng tượng nổi. Tiền đồ này khiến y thế nào cũng không điềm tĩnh nổi, tấm màn che này vừa hạ xuống, giống như là có một tòa núi vàng...
Chu Học Trí thanh âm run rẩy nói.- Tiến gia, Tiến gia hãy chờ đợi chốc lát, thuộc hạ trước hết ghi chép lại những điều này.
Lúc này y nào còn màn tới được lễ số gì nữa, sau khi nói xong cũng không đợi Triệu Tiến đồng ý, cầm ngay lấy giấy bút ghi chép lại.
Thanh âm rung rẩy thân thể cũng đang run rẩy, vừa ghi chép vừa nói.- Tiến gia, hiện giờ mỗi năm hai mùa xuân thu, đều là thời điểm mượn tiền tấp nập nhất. Chúng ta làm như thế không cần bao lâu, thì đã nắm được lương tiền của cả Nam Trực Lệ vào trong tay rồi. Mặc kệ là thu lương bán lương đều phải dùng ngân lượng nhà chúng ta, đến lúc đó, đến lúc đó....
Nói tới đây, sắc mặt Chu Học Trí thậm chí có chút sợ hãi, Nam Trực Lệ là một trong những vùng làm ra lương thực của Đại Minh, cũng là nơi giàu có đông đúc nhất. Nếu như làm được tới một bước này, vậy Triệu Tự Doanh là cái gì? Chu Học Trí vốn cho rằng mình nghĩ được điều này, nhưng chân chính cảm thấy chạm tay đến được rồi lại không dám nghĩ ngợi.
Thời khắc này Triệu Tiến quả thật thành thục hơn Chu Học Trí rất nhiều, chỉ cười nói.- Từ từ mưu đồ, hiện tại chúng ta ngay cả người mở lập phân hiệu cũng tìm không đủ, trang hiệu đổi tiền này còn sớm.
Nói tới đây, Chu Học Trí cuối cùng bình tĩnh hơn rất nhiều, thở ra một hơi dài nói.
- Tiến gia nói đúng. Chúng ta hiện tại không thiếu kẻ biết đánh biết giết, chính là thiếu kẻ viết chữ tính sổ sách làm việc kiên định. Tuy nhiên trang hiệu đổi tiền này thật là cái tên rất hay. Xoay vòng mượn tạm sinh lợi tức, thật không chỉ là cầm ngân lượng làm ăn buôn bán. A! Vậy gọi là Vân Sơn tiền trang đi.
Triệu Tiến ho khan hai tiếng, nghĩ thầm rằng chẳng lẽ bây giờ còn chưa có cách nói tiền trang phân hiệu đổi ngân lượng. Cũng còn may mình không có nói cái từ "ngân hàng" ra, ngẫm nghĩ kỹ dường như hai chữ "ngân hàng" càng hợp hơn...
Đối với Triệu Tiến chẳng qua là cuộc nói chuyện bình thường, đối với Chu Học Trí thì không phải như vậy. Y thậm chí không muốn lưu lại lâu ở nơi này, vội vàng cáo từ, phải đi về tiêu háo hết thảy lời Triệu Tiến nói ra mới nãy.
Nói chuyện nhiều như thế, kế tiếp cần làm chính là nghỉ ngơi chốc lát, hoặc là đi chỗ chợ lớn Thanh Giang xem qua. Tuy nhiên lúc này Lưu Dũng lại tới. Bọn huynh đệ đều thường trú đóng một nơi nào đó, chỉ có Triệu Tiến phải tới lui tuần tra, Cát Hương thì đi theo, mà đội Nội Vệ của Lưu Dũng làm việc độc lập vô cùng lớn, cũng cần giữ bí mật. Lưu Dũng cả ngày chạy ngược chạy xuôi giữ cửa sông Thanh Giang và Từ Châu, còn Lôi Tài thì đi tới nơi nào đó chủ trì chuyện gì đó, hai người đều có công việc phân chia của mình. Nhưng Triệu Tiến tới đây, tất cả vẫn quen tụ tập báo cáo, một số việc có được Triệu Tiến quyết đoán dù sao cũng khác.
Lưu Dũng mở miệng trước là nhận lỗi.- Đại ca, tiểu đạ có câu mạo muội không biết nên nói hay không nên nói.
Triệu Tiến nhíu mày cười nói.- Huynh đệ nhà mình có mạo muội gì, nói là được.
- Đại ca, chúng ta tuy nói từng lần dọn dẹp Văn Hương Giáo, nhưng tiểu đệ vẫn cảm thấy không trừ tận được gốc rễ. Trịnh Toàn xuất thân Hương đầu, làm việc chịu khó không giả dối, nhưng bản lĩnh kém cỏi. Tiểu đệ nghĩ bọn họ vốn chính là chúng đồ của nhà Lan tỷ, không bằng để Lan tỷ tới trông coi. Lan tỷ ở phủ nơi Đông Xưởng cũng làm ra được một phen cục diện trong Văn Hương Giáo. Để cho tỷ ấy dọn dẹp tai mắt ngầm, nội ứng của Văn Hương Giáo, khẳng định có hiệu nghiệm hơn hiện tại. Lưu Dũng nói là mạo muội, nói ra lại không có một chút lấp liếm, xem ra trong lòng sớm suy tính phương kế.
Triệu Tiến sau khi nghe chỉ là thở dài, bất đắc dĩ nói.- Trước hết để cho Tiểu Lan thư thả đôi chút. Muội ấy nhìn như điềm tĩnh, thật ra còn chưa có khôi phục lại đừng vội bảo muội ấy làm việc.
Lưu Dũng gật đầu không nói gì thêm, hai người lại nói chuyện khác. Triệu Tiến cũng không cách nào hiểu hết lòng dạ của Mộc Thục Lan, nhưng Từ Trân Trân thấy rất rõ ràng. Mặc dù Mộc Thục Lan vẫn luôn nói cười tự tại, nhưng sau khi vào Triệu gia, trước sau không bước ra khỏi nội viện Triệu gia một bước. Lúc Triệu Tiến không có mặt, không phải dính liền bên cạnh Hà Thúy Hoa thì là đi theo Từ Trân Trân. Mộc Thục Lan vẫn còn đang sợ hãi. Biến cố bất thình lình xảy ra ở Lâm Thanh kia đối với Mộc Thục Lan là đả kích quá lớn, sở dĩ biểu hiện rất tốt chẳng qua là mấy năm qua học được chút bản lãnh che giấu.
Còn về chuyện cai quản Văn Hương Giáo Từ Châu, vốn là trong tính toán của Triệu Tiến. Văn Hương Giáo Từ Châu vốn chính là địa bàn phụ thân Mộc Thục Lan, Mộc Ngô Sinh đánh ra, vợ chồng Trịnh Toàn vốn chỉ là nô bộc cận kề bên cạnh Mộc Thục Lan, do nàng tới cai quản là hợp nhất. Về phần nói nữ nhân có phải nên giữ tam tòng tứ đức trong nhà hay không, nhà khác có lẽ hợp, Triệu gia thì không cần nhắc tới. Lúc Từ Trân Trân có con nhỏ còn phải trông coi sản nghiệp việc nhà của nhà mẹ đẻ, Mộc Thục Lan có một gánh hàng của mình không phải chuyện xấu.
Giáo chủ Văn Hương Giáo bắt Thánh Nữ Văn Hương Giáo muốn thiêu chết, sau đó bị một vị thiếu niên anh hùng Từ Châu đánh cho hoa rơi nước chảy, sau đó cứu người thoát khỏi, ven đường đánh bại các lộ anh hùng. Chuyện xưa truyền kỳ bậc này trừ người đích thân trải qua người nghe thấy cũng không nhiều. Trong quan phủ thậm chí không biết một chút tin tức, trong dân chúng không biết rõ sự tình cũng là phần đông. Sơn Đông đã bị quân lương trở nên hấp hối, không ai màn tới một chút chuyện bí ẩn này.
Vận Hà không cho phép hai bờ tưới tiêu, ba phủ phía đông phải đốn củi đốt than cho kinh thành, ba phủ phía tây phải nuôi ngựa cho kinh thành, hiện giờ cộng thêm quân lương này, Sơn Đông thật sự không chống đỡ nổi. Còn có chút cảnh tượng phồn hoa cũng chỉ còn hai nơi, một là Lâm Thanh Châu, một là Tế Ninh Châu. Chớ nhìn lưu vực Vận Hà của Sơn Đông đều khổ không tả xiết, nhưng hai điểm đầu mối then chốt này vẫn có chút hưng thịnh, thậm chí không đứng sau Giang Nam.
Mộc Ngô Gia tứ thúc của Mộc Thục Lan tất nhiên sẽ không nán lại Lâm Thanh Châu, y giết ca ca của mình, bán cháu gái của mình, phe cánh Mộc gia sụp đổ tan tành, không biết bao nhiêu người đòi mạng của y. Nghe nói Lý tuần kiểm Lâm Thanh ngấm ngầm cũng lên tiếng, nói không muốn nhìn thấy hạng người đáng ghét như Mộc Ngô Gia này ở phủ Đông Xương. Người hắc đạo bạch đạo muốn lấy lòng Lý tuần kiểm thật là đông lắm. Nếu như không phải giáo chủ Văn Hương Giáo Từ Hồng Nho cho Mộc Ngô Gia một chức Hội chủ Tế Ninh, kẻ này cho dù bản thân ở phủ Duyện Châu cũng bị làm thịt, nhưng nếu như là Hội chủ Văn Hương Giáo, như vậy tất cả đều có mấy phần kiêng kỵ.
Không nói Từ Hồng Nho quả thật biết dùng người tài, Mộc lão tứ Mộc Ngô Gia giết nhị ca của mình, trong ứng ngoại hợp bắt giữ Mộc Thục Lan, để cho Từ Hồng Nho lấy được địa bàn phủ Đông Xương. Nhưng không quá mười ngày, Triệu Tiến dẫn đại đội nhân mã Từ Châu bắc tiến Vận Thành, giết thực lực Văn Hương Giáo chia năm xẻ bảy, sau đó đoạt Mộc Thục Lan đi, vả lại đánh bại các lộ truy binh dọc đường. Quan phủ và khắp nơi đại đa số không biết rõ tình hình, chốn giang hồ lại rõ mọi chuyện, đều biết Văn Hương Giáo chịu thiệt, Từ Hồng Nho rất là mất mặt. Nhưng dù sao theo tình thế như vậy, Từ Hồng Nho vẫn ưng thuận cấp chức vị cho Mộc Ngô Gia. Hội chủ Tế Ninh này chính là một chức vị nhiều màu mỡ nhất trong Văn Hương Giáo, không biết bao nhiêu người thèm thuồng.
Sau khi xảy ra chuyện Triệu Tiến đoạt người, mấy tên Hầu Ngũ, Hạ Trọng Tiến và Thẩm Trí đều đề nghị phái Mộc Ngô Giáo tới Bắc Trực Lệ hoặc là Hà Nam, thậm chí có người đề xuất diệt khẩu. Tuy nhiên Từ Hồng Nho vẫn giữ lấy lời hứa của mình, vả lại còn trấn an Mộc Ngô Gia lo lắng đề phòng.