Ngay sau khi khoái mã đưa ý chỉ của triều đình tới Nam Trực Lệ, lòng tin của mọi người lại lớn hơn rất nhiều. Nam Trực Lệ vốn nên xuất binh bình loạn, điều này không có gì đáng nói nhưng triều đình an bài binh mã Sơn Đông và Bắc Trực Lệ xuôi nam giúp tiêu diệt lại khiến người ta tinh thần phấn chấn. Không nói gì khác ai cũng biết nơi cửa sông Thanh Giang chỉ là một phần của Từ Châu, đại đội vẫn ở chỗ Từ Châu. Đánh thắng nơi cửa sông Thanh Giang này, tất cả cũng phải ngồi xuống đàm phán. Hơn nữa đi đánh cửa sông Thanh Giang còn có mạo hiểm cực lớn chính là chẳng may Từ Châu phái viện binh tới thì làm thế nào. Hiện giờ thì không cần lo lắng nhiều như thế, có binh mã triều đình kiềm chế bên đó, bên này liền ung dung động thủ.
Tới lúc này, mới thật là nam bắc giáp công, khiến đám phản tặc Từ Châu kia trước sau không đủ sức tương trợ, bên này đánh thắng rồi, bên đó đánh càng dễ dàng, bên này cho dù vấp váp, bên kia cũng sẽ kiềm chế được Từ Châu, khiến cho quân giặc không dám truy đuổi.
Có loại tâm thái này yên bụng, sĩ khí quân tâm đều tăng vọt, vốn ban đầu chỉ muốn để cho kỵ binh tập kích bất ngờ đối phương trở tay không kịp, nhưng hiện giờ lại có kỵ binh tiến trước, bộ tốt từ từ ép vào, sau đó đại đội binh mã Lang Sơn đuổi kịp theo sau.
Nam Trực Lệ lại bất đồng với nơi khác, hai bờ Vận Hà của nó đều là chốn giàu có và đông đúc, đường sông Vận Hà đi lại thuận tiện. Nơi khác hành quân đánh trận, sau khi tụ tập binh mã còn phải đợi lương thảo đầy đủ, thiếp lập binh trạm mới chầm chậm tiến lên được, bằng không đường lương thảo hơi có rắc rối vậy chính là việc đại họa quân tâm suy sụp. Nhưng quan quân triều đình ở Nam Trực Lệ lại không e dè chuyện này. Phía Từ Châu chỉ là cắt đứt Vận Hà, trú đóng một điểm ở cửa sông Thanh Giang cũng không có ra ngoài càn quét, Nam Trực Lệ hết thảy như thường. Theo cục diện như thế hành quân tuy rằng thận trọng nhưng cũng kém không quá nhiều so với di chuyển tuyến đường bên trong.
Hơn nữa bước chân di chuyển của kỵ binh nhanh, bộ tốt thì đóng quân ở châu Cao Bưu gần đây cho nên hôm ngày mồng hai tháng tám đại quân tập hợp đủ, mồng ba tháng tám thì lên đường bắc tiến. Chiếu theo tin tức có được bên kia, phỏng chừng bốn ngàn binh mã Tổng binh Bảo Định là Lỗ Khâm suất lĩnh hẳn đã rời khỏi phủ Bảo Định.
Ba ngàn sáu trăm bộ hạ của Phó tướng Lang Sơn, quân trú đóng ở Phượng Dương hai trăm, nhân mã tiêu doanh Tuần phủ một ngàn hai trăm, cộng lại năm ngàn người, do Du kích tiêu doanh Tiêu Đại Dũng thống suất, phòng thủ đường biển Hoài Dương Trạch Chính Hiền làm giám quân, men theo Vận Hà bắc tiến, lương thảo tiếp viện đều có chỗ trù bị, vận chuyển dọc theo sông, các châu huyện phủ Dương Châu mỗi chỗ đều điều động dân tráng ra sức.
Đại quân bình loạn khuôn mẫu bậc này theo lệ thường phải do quan văn thống lĩnh, Tuần phủ không cần đích thân tới, nhưng Đạo thần cũng phải có một vị. Song nơi Giang Bắc Nam Trực Lệ, Binh bị đạo của Dĩnh Châu ở tây bắc Phượng Dương, Binh bị đạo Từ Châu bỏ không đã lâu chỉ đành dùng Đạo thần phòng thủ bờ biển Hoài Dương gánh vác lãnh binh. (quan trông coi chỉnh đốn quân đội và phòng thủ những vùng trọng yếu thời Minh)
Đội ngũ Tuần phủ Phượng Dương tụ tập di chuyển cũng không nhanh, mỗi ngày đi ba mươi dặm, nói ra cũng không chậm nhưng quân nhu đồ đạc của bọn họ đều vận chuyển dọc theo sông, bộ tốt quân trang nhẹ tiến lên vốn phải đi càng nhanh hơn.
Không sai biệt lắm với phán đoán của đôi bên, trên đường di chuyển của quan quân Nam Trực Lệ, nhân mã Từ Châu ở cửa sông Thanh Giang vẫn luôn theo dõi chặt chẽ, nhưng cũng không có quá mức mạo phạm chỉ dùng khinh kỵ chạy lòng vòng xa xa, sáng tối đều có người đi theo.
Mà quan quân cũng không có nhàn rỗi, không ngừng có khoái mã tới lui, chỉ chẳng qua khoái mã của bọn họ không phải để trinh sát, dò thám mà là xác định quan quân Bảo Định và Sơn Đông di chuyển tới chỗ nào.
Từ châu Cao Bưu bắc tiến cửa sông Thanh Giang, khoái mã cũng phải mất hai ngày hai đêm càng chớ nói chi đại quân di chuyển. Còn từ Bảo Định Bắc Trực Lệ tụ họp binh mã đi về hướng Lâm Thanh Châu Sơn Đông, hội hợp với binh mã Sơn Đông bên kia, dọc theo Vận Hà xuôi nam, đây khẳng định cần càng nhiều ngày hơn.
Tin tức giữa kinh sư và cửa sông Thanh Giang tới lui thông suốt, tin tức phát binh tiêu diệt bên này cũng biết được nhanh nhất. Người vào nam ra bắc nhiều như thế cũng đoán được đại khái lúc khai chiến.
Khung cảnh đã dần dần khẩn trương lên rồi, nhưng tất cả đều biết khai chiến sợ rằng phải trước sau trung thu, còn lúc nào đánh xong vậy thì chỉ có trời mới biết được.
Nếu kéo dài tới tháng chín, tháng mười lương thực vụ thu vẫn không chuyển ra ngoài được, thậm chí ngay cả lương thực cũng không cách nào tụ tập tới cửa sông Thanh Giang, vậy thì đại kế phát tài năm nay của rất nhiều người sắp bị thất bại nặng nề, bên chỗ cửa sông Thanh Giang kiếm không được ngân lượng, lợi lộc cung phụng tới Nam Kinh và kinh sư tất nhiên cũng phải giảm rất nhiều.
Triều đình lúc trước không có phô bày thái độ, tất cả đều nghiến răng nín nhịn, nhưng triều đình một khi có tin tức, khắp nơi cửa sông Thanh Giang cũng liền không nhẫn nhịn được nữa rồi. Hễ là kẻ lợi ích có dính tới tào vận ai nấy đều tỏ cùng một vẻ, nghĩ hết cách thúc giục bước chân đại quân di chuyển thêm nhanh hơn. Về phần chuyện cứu Vương Hữu Sơn từ trong đại lao kinh sự ra ngoài thì vốn dĩ không người nào nghĩ tới, cũng chẳng có ai sẽ chịu đích thân nhắc tới.
So với Mã Xung Hạo dẫn đội bắc tiến, cửa sông Thanh Giang lần này đích xác cảm thấy vô cùng khẩn trương. Chợ lớn Thanh Giang đã hoàn toàn đóng cửa, còn bọn người giàu sang, thương nhân giàu có bên trong cửa sông Thanh Giang kẻ nào đi được đều đồng loạt tạm thời rời đi, lúc này đi Dương Châu vui sướng mấy ngày đúng hợp. Mà gia đình giàu có rời đi được cũng chạy mất, chỉ có những bá tánh dân thường không có chỗ để đi kia không cam lòng cay đắng chịu đựng trong sợ hãi.
Động tĩnh của Văn Hương Giáo cũng theo đó trở nên ngang ngược, vốn dĩ người bên phía Từ Hồng Nho ra khỏi ranh giới tỉnh Sơn Đông thì không có quá nhiều hữu dụng, nhưng hiện giờ một dãy Vận Hà quả thật là khắp chốn nở hoa, tai mắt đội Nội Vệ và Triệu Tự Doanh hằng ngày đều có trình báo.
Nguyên dân này cũng rất đơn giản, vốn ban đầu giáo chúng thắp hương trong tào đinh trên tào vận không ít, chỉ chẳng qua bọn chúng tự thành một thể không dính với bên phía Sơn Đông, cũng không đi can thiệp vào ân oán của Sơn Đông và Từ Châu. Nhưng hiện giờ lại bất đồng, Vận Hà vừa đứt, kế sinh nhai của mọi người đều xấu đi, tất nhiên oán giận bùng phát.
Ban đầu giáo chúng bên chỗ Sơn Đông muốn làm cái gì, nơi tào vận vốn dĩ không rảnh để ý tới, nhà mình ăn uống no đủ tội gì phải đi can thiệp vào những chuyện có mạo hiểm kia. Nhưng hiện giờ hoặc là lòng có oán giận, hoặc là muốn trả đũa hoặc nhiều hoặc ít cho chỗ thuận tiện, chất chứa lòng dạ sợ rằng thiên hạ không loạn.
Nhưng việc tới như nay muốn gây náo loạn lại không dễ dàng. Ngay vào lúc này, cảm giác như là khắp nơi dính dáng tới Triệu Tự Doanh thật không chỗ nào không để ý tới, chỉ cần phạm vào quy củ lập tức bắt người. Hoặc là đưa tới chỗ bãi cỏ hoang làm khổ sai, hoặc là lập tức mất đầu. Theo nghiêm hình tàn khốc, thật cũng không náo loạn ra được chuyện gì.
Hơn nữa chiếu theo tin tức phi ký đứt đoạn chỗ Mộc Thục Lan, tổng đà Vận Thành Sơn Đông liên tục phát ra mệnh lệnh, bảo tất cả kiềm nén chờ đợi đại biến, không được liều lĩnh.
Bởi vì vào lúc này, binh mã trấn Bảo Đinh Bắc Trực Lệ xuôi nam ngang qua Sơn Đông, binh mã Nam Trực Lệ đang bắc tiến, đích tới của bọn họ tất nhiên là Triệu Tiến, nhưng nếu như Văn Hương Giáo trong lúc này gây náo loạn, quan quân cũng giống như vậy sẽ đại khai sát giới.
Sau khi quan quân Trạch Chính Hiền phòng giữ bờ biển Hoài Dương và Du kích tiêu doanh Tuần phủ Tiêu Đại Dũng suất lĩnh tới được huyện Bảo Ứng, cứ chiếu theo ước định trước đó dừng lại.
Đối với quan quân mà nói thật cũng không có gì, bởi vì tới hiện giờ còn chưa rời khỏi địa phận phủ Dương Châu bộ tốt vốn dĩ không có chuyển dời quá xa, người đội nhân mã lại không nhiều, trên đất này lại giàu có hưng thịnh, cung ứng sung túc. Mọi người không vui hưởng được lâu dài, từ sau khi bình ổn giặc Oa, Nam Trực Lệ vốn chưa từng xảy ra loạn lạc gì. Thái bình tốt đẹp động binh đao đổ máu ai cũng không bằng lòng.
Huyện Bảo Ứng vào lúc này ngược lại hưng thịnh rất nhiều so với trước. Nguyên do cũng đơn giản, cửa sông Thanh Giang then chốt tào vận phương bắc bị cắt đứt, thuyền bè ngược bắc chỉ đành dừng lại. Không ít thuyền bè đã tới được bên đó đều phải quay đầu trở lui, rất nhiều thuyền hoặc là dỡ hàng ở huyện Bảo Ứng, hoặc là giảm giá trao đổi ở nơi này.
Bởi vì người trao đổi không ít, thậm chí còn tạo thành chợ búa tầm cỡ nhỏ, rõ ràng còn có thương gia cửa sông Thanh Giang tới trao đổi buôn bán. Dù sao huyện Bảo Ứng là huyện thành cách cửa sông Thanh Giang gần nhất về phía nam, hơn nữa bên trong phủ Dương Châu giàu có đông đúc, ở nơi này trao đổi cũng gắng gượng cũng tỏa ra được hào quang như mấy nơi Dương Châu và Phượng Dương. Mọi người đều nói cửa sông Thanh Giang phải đánh lớn, bên đó đã là một mảnh đất chết, nhưng huyện Bảo Ứng không tồn tại mối lo lắng này, còn có chuyện làm ăn để làm.
Thuyền bè ngược bắc quay đầu trở lui còn có thuyền neo đậu ở nơi này, biến đoạn sông từ cửa sông Thanh Giang tới Bảo Ứng này đông đúc chen chúc khác thường, thậm chí còn có thương nhân thuê xe ngựa tới nơi này làm ăn buôn bán.