Tất cả trả lời như đinh đóng cột.- Chúng tiểu nhân biết rõ. Chúng tiểu nhân nếu như làm mất mặt Tiến gia, ngàn đao vạn chém đều nên thế. Buồn bực trên mặt lúc này đều đã tiêu tan rất nhiều, Triệu Tiến đã chỉ ra một con đường cho bọn họ.
Đợi bọn gia đinh tản đi, Vương Triệu Tĩnh gật đầu cười nói.- Bọn gia đinh là cùng nhau vào sinh ra tử với chúng ta, bán mạng đổ máu. Những kẻ này trung thành khẳng định sẽ không kém, nếu như đại ca muốn dùng bọn họ, như vậy gia đinh lui lại từ trước có cần suy xét hay không. Hiện giờ phân hiệu Vân Sơn Hành khắp nơi vô cùng thiếu người, bọn gia đinh bị thương vừa hay bù vào được.
Triệu Tiến vào lúc này nói rất tỉnh táo.- Học được, làm việc được mới thả ra được. Quy củ này phải nghiêm, bằng không nuôi dưỡng tốt suốt đời là được.
Hai người Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ đều gật đầu, Triệu Tiến lại nghiêm nghị nói.- Phân hiệu khắp nơi của Vân Sơn Hành cũng là căn cơ của chúng ta, thay chúng ta trong coi các nơi. Thu thuế thu lương, triệu tập lao dịch, còn phải trở thành tai mắt khắp nơi của chúng ta. Chuyện của bọn chúng phần nhiều lại không cần vào sinh ra tử, quyền cao lợi lớn, bên trong đó rất dễ dàng xảy ra chuyện. Ngẫm xem trong Lại mục và sai dịch làm quan sai trong nha môn, chưởng quỹ và tiểu nhị trong phân hiệu của chúng ta chớ nên tới càng về sau càng giống như bọn chúng.
Nghe Triệu Tiến nói tới đây, sắc mặt Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ cũng trở nên nghiêm nghị. Triệu Tiến quay đầu nhìn Lưu Dũng, lại nói với Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ.- Nói trước, phân hiệu các nơi của Vân Sơn Hành, đội Nội Vệ sẽ an bài tai mắt bên trong, sẽ không ngừng tra xét phòng bị, có sai sót sẽ moi ra được. Tuy nhiên hai người cũng không được chỉ trông cậy đội Nội Vệ tới tra xét. Bản thân cả hai phải tự tìm cách, chiêu mộ người, chuyên tra xét việc không tuân phép tắc trong phân hiệu. Phải mau chóng, bằng không đợi phân hiệu nhiều lên rồi, chuyện nhiều lên rồi, thì quản không tới được.
Vương Triệu Tĩnh sắc mặt, biểu tình không thay đổi liếc mắt nhìn Lưu Dũng lại trao đổi ánh mắt với Như Huệ sau cùng nói với Triệu Tiến.- Ý đại ca nói tiểu đệ hiểu rõ. Đây chính là Ngự sử đài của Đô Sát Viện, bảo bọn họ dò la tra xét giữ khuôn phép.
Giọng điệu Triệu Tiến có chút nghiêm khắc.- Không sai là dò la tra xét giữ khuôn phép, là điều tra, là có chứng cớ, là sau khi xác nhận có việc thực xảy ra, thi hành điều tra. Là thời thời khắc khắc giám sát không cho người có cơ hội phạm lỗi, mà không phải làm vô ích gì. Hiện giờ những quan can gián của Đại Minh từng làm được việc thật gì. Hằng ngày nói mạnh miệng cầu thanh danh lớn, chúng ta tuyệt không được như thế.
Như Huệ cười tiếp lời.- Xin lão gia yên lòng, thuộc hạ sẽ mau chóng cùng với tam gia ra một lề lối. Tới lúc đó xin lão gia định đoạt.
Triệu Tiến gật đầu lại mở miệng nói.- Nội trong năm ngày phát ra tin tức cho bốn huyện Đàm Thành, Dịch huyện, Đơn huyện, Ngư Đài của Sơn Đông, bảo bọn chúng tự báo nhân đinh đồng ruộng, hết hạn đến tháng hai sang năm. Tới lúc đó chúng ta đi tra lần nữa, kẻ am hiểu cách làm thì là người của mình, kẻ không hiểu chính hay để giết người lập uy. Tín đồ thắp hương nơi đó cũng phải tra xét, để cho các lộ người Từ Châu và Bi Châu kéo hết sang đấy.
Ngư Đài, Đơn huyện, Dịch huyện, và Đàm Thành chính là bốn huyện Sơn Đông gần kề Từ Châu và Bi Châu. Bốn nơi này chẳng khác gì là lá chắn của Triệu Tự Doanh ở Sơn Đông, nhất định phải lấy được.
Nghe thấy thế, Cát Hương nhẫn nhịn không được chen mồm vào.- Đại ca, chỗ Sơn Đông là cái dạng gì chúng ta cũng trải qua, hà cớ gì chỉ lấy bốn huyện này. Phủ Duyện Châu trù phú như thế, ăn hết vào tốt hơn nhiều chứ?
- Không vội, ngay cả bốn huyện này huynh cũng không muốn lấy. Nhưng nếu như gióng trống khua chiêng đi như vậy, sau khi trở về cái gì cũng không động tới, vậy thì có vẻ quá mức lạ lùng, cho nên mới phải động tay. Nếu như theo chủ ý của huynh, chúng ta chỉ cần lấy huyện Ngư Đài. Đối với của Cát Hương, Triệu Tiến ngược lại bình thản giải thích. Song sau khi hắn nói xong, trong phòng thật yên ắng.
Lúc này Vương Triệu Tĩnh cười đứng lên nói.- Gia phụ ở kinh sư lại có thư tráp tới. Bên trong nói hết sức thú vị. Tuy nhiên ngày khác mới đọc cho đại ca được. Đại ca ra ngoài nhiều ngày như thế, đại tẩu bên kia nhất định rất lo lắng, hay là sớm về nhà một chút thăm nom thì tốt hơn.
Tất cả mọi người đều cười gật đầu, Triệu Tiến cười lắc đầu đứng lên nói.- Trong nhà các đệ thiết nghĩ cũng đang lo lắng, đều trở về báo tiếng bình an. Ngày kia chúng ta lại tụ họp. Tụ họp phải ngẫm lại cẩn thận trải qua lần tiến bắc xuôi nam này một lượt nữa. Triệu Tự Doanh chúng ta khó có được lúc đội nhân mã đơn độc xuất trận, gặp qua lần này chính thật khó có được.
Mọi người đều vâng dạ, ai nấy đều cáo từ rời khỏi. Đợi một người cuối cùng rời khỏi cửa, Ngưu Kim Bảo mới từ ngoài cửa đi vào, thấp giọng bẩm báo.- Lão gia, thái phu nhân bên kia phái người tới hỏi. Nói bà muốn gặp mặt Mộc tiểu thư một chút. Phu nhân bên đó cũng phái người tới hỏi lão gia tối nay lúc nào thì về ăn cơm.
Triệu Tiến giơ tay day trán mở miệng nói.- Đều ở cùng một chỗ, phái một người tới hỏi không phải được rồi sao. Thế nào lại phải hai lượt. Đi về trước vậy.
Bên kia Ngưu Kim Bảo ậm ừ rồi, Triệu Tiến vòng sang hậu đường gọi Mộc Thục Lan. Lúc hắn đi sang, nhìn thấy thiếu nữ đang ngơ ngẩn ở nơi đó. Hắn tiến tới dò hỏi, Mộc Thục Lan gật đầu đứng lên, thần tình trên mặt rất tẻ nhạt ngồi xe ngựa theo Triệu Tiến tới hậu viện, đi tới nửa đường đột nhiên hỏi.- Tiến ca, huynh có phải không dám dẫn muội đi gặp người trong nhà không?
Triệu Tiến không mấy vui vẻ nói một câu.- Chớ suy nghĩ lung tung, công việc khẩn yếu. Sau khi nói xong mới cảm thấy giọng nói có chút nặng nề, nhưng Mộc Thục Lan lại cười rất vui vẻ.
Chỗ phòng nghị sự cách nơi ở không xa, tuy nhiên nơi doanh trại nữ quyến không nhiều, vẫn là ngồi xe rất tiện. Triệu Tiến sau khi an bài Mộc Thục Lan lên xe ngựa, bản thân mới lên ngựa đi theo trở về. Người ở trên ngựa Triệu Tiến đột nhiên nghĩ tới, mình vội vàng bàn việc công trước như thế, giống như có ý không biết trở về ứng đối thế nào.
Vừa tới trong nhà, lập tức có nha hoàn đón lấy Mộc Thục Lan tới chỗ Hà Thúy Hoa. Thân phận làm mẫu thân của Triệu Tiến, ở Từ Châu cũng không có nữ nhân nào quý trọng hơn bà, nếu như không phải bản thân Hà Thúy Hoa cảm thấy rắc rối kẻ hầu hạ bên cạnh bà, hưởng dụng bình thường cũng sẽ không kém hơn mệnh phụ quyền quý. Nhưng hiện giờ bên cạnh cũng có sáu nha hoàn hầu hạ, những nha hoàn này đều là con cái quân hộ trong Từ Châu và Bi Châu vệ được cha mẹ thân thích đỏ mắt chờ mong đưa sang đây, trông cậy thiếu nữ trẻ tuổi này hợp ý Triệu Tiến, còn phải trọng yếu hơn so với nịnh bợ tâm ý của Hà Thúy Hoa.
Những đứa con gái quân hộ này cũng không biết hầu hạ người, sau khi tới đây, còn phải được Từ Trân Trân an bài người dạy dỗ, hiểu được khuôn phép biết làm việc như thế nào sau đó mới dám đưa tới chỗ Hà Thúy Hoa. Mặc dù như vậy mẫu thân của Triệu Tiến cũng cảm thấy bên mình không được tự tại, gần đây mới coi như hơi quen thuộc chút.
- Lão phu nhân nói, bà muốn nói chuyện nhà nữ nhân với Mộc tiểu thư. Bảo thiếu gia trước về nhà mình săn sóc vợ con. Nha Hoàn nơm nớp lo sợ nói. Con cháu quân hộ am hiểu được chút chuyện võ nghệ, sát khí trên mình Triệu Tiến bọn họ cảm nhận rất rõ ràng. Nhiều năm sát phạt như vậy tích chứa xuống, nơm nớp lo sợ đã coi như có can đảm rồi.
Triệu Tiến gật đầu. Mẫu thân và Tiểu Lan nhiều năm không gặp, khẳng định có rất nhiều lời muốn nói. Năm đó mẫu thân chính thật là xem Mộc Thục Lan thành con dâu rồi.
Đợi về tới chỗ ở của mình, nha hoàn quản sự nội phòng Mai Hương dẫn vú em ra trước nghênh đón cũng không thấy bóng dáng của Từ Trân Trân. Triệu Phượng được vú em dắt tay vừa nhìn thấy phụ thân Triệu Tiến lập tức giẫy thoát khỏi vú em, cười chạy sang muốn được bế. Còn Triệu Long trong lòng vú em vốn đang ngủ ngon lại bị điều này kinh động, đầu tiên là oa oa khóc lớn sau đó tò mò nhìn về phía Triệu Tiến.
Sao lại thế này? Không đợi Triệu Tiến hỏi, nha hoàn quản sự Mai Hương trước khom người thi lễ thanh âm khẽ khàng nói.- Phu nhân đi chỗ thái phu nhân rồi. Cơm nước đều đã sửa soạn sẵn, mời lão gia dùng cơm.
Cực nhọc bên ngoài, chòm râu đã dài tua tủa chọc mắt người, Triệu Phượng giơ tay bắt loạn, tình cờ nắm được thì cười khanh khách. Triệu Tiến nhìn con gái lanh lợi như thế, ở nơi đó tò mò nhìn xung quanh có tinh thần như thế, cũng nhịn không nổi bật cười. Nhưng nghe được lời của Mai Hương lại cảm thấy trở nên đau đầu rồi.
Mặc kệ đau đầu lo lắng thế nào, mệt mỏi suốt một đường trải sương gió là thật sự, trong nhà sớm biết thói quen của Triệu Tiến. Sau khi Triệu Tiến ăn cơm tối xong, nước ấm đã sắp sẵn, Triệu Tiến trầm mình trong thùng tắm thư thái. Mệt mỏi nổi lên, ngủ luôn trong thùng tắm. Lúc tỉnh dậy, nước ấm còn chưa nguội, Triệu Tiến chỉ cảm thấy mí mắt mở không lên lại muốn đánh một giấc thật ngon.
Lúc này Triệu Phượng và Triệu Long đều đã ngủ rồi, Triệu Tiến tay chân nhẹ nhàng lên giường, mơ mơ màng màng vừa muốn ngủ, Từ Trân Trân đã trở về rồi. Triệu Tiến cũng không biết lúc này đã muộn nhiều ít, chỉ biết trời tối đen đã một chập rồi, thuận miệng hỏi.- Sao muộn thế này mới trở về đây?