Một người khoảng tầm bốn mươi tuổi nhìn dáng vẻ tầm thường, trên mặt có chút hơi béo bóng nhẫy, thương nhân trong chợ muối đa số có bộ dạng này, thật cũng không có gì lạ lẫm. Tôi tớ của y cũng cỡ tuổi này, mặt trắng không râu, cúi đầu im lặng.
Mặt thương nhân kia cũng trắng trẻo, song lại là loại sắc mặt trắng bệch sau khi kinh hãi sau khi bị Triệu Tiến liếc mắt dò xét vài lần thân thể bắt đầu run rẩy từng cái không ngừng.
Không đợi Triệu Tiến đưa ra câu hỏi, bản thân thương nhân đó trước đó đã nhịn không được run rẩy quỳ xuống đất liên tục dập đầu mấy cái mang giọng nghẹn ngào nói.- Tiến gia, ngài nhất định là Tiến gia, tiểu nhân cũng bị bức ép bất đắc dĩ phải làm. Lần này tới không phải do tiểu nhân làm chủ, mong Tiến gia soi xét, mong Tiến gia tha mạng.
Không ai đếm xỉa tiếng khóc hô cầu xin của y, tất cả lúc này đều nhìn về hướng kẻ tùy tùng không có quỳ xuống, điềm tĩnh tự như kia, tới lúc này, mặc cho ai cũng nhìn ra được vị tùy tùng đó rất khác thường.
- Kỳ thật là chính ta muốn gặp Tiến gia, nhưng ta nếu như không duyên cớ lại đây, Tiến gia chưa chắc sẽ cho gặp. Vì thế luồn lách tìm cách, che che đậy đậy. Mong rằng Tiến gia chớ nên chê nhạo.
Tùy tùng kia thanh âm chậm rãi mở miệng, giọng điệu lanh lảnh, mang theo mấy phần chất giọng bán nam bán nữ, chính là một gã hoạn quan.
Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh liếc nhau, đều cảm thấy lạ lùng, nhưng đồng thời hai người đều biết, chuyện cổ quái và kỳ lạ Vương Hữu Sơn mưu phản bị bắt sắp có được câu trả lời.
Triệu Tiến trầm giọng nói.- Vị công công này xưng hô thế nào? Ngưu Kim Bảo sau lưng hoạn quan kia đi lên trước một bước ngắn.
- Ta họ Nhâm, Nhâm Đạo Hắc, cha mẹ không biết chữ, mời người tùy tiện đặt cho. Ta là người nghe sai vặt bên cạnh Hùng công công ở phủ Lỗ Vương Sơn Đông. Bái kiến Tiến gia. Vị Nhâm công công này tự báo ra tên họ lai lịch, khom người hành lễ.
- Phủ Lỗ Vương. Ánh mắt của Triệu Tiến nheo lại, cao giọng nói.- Nhâm công công xa như thế sang đây, thiết nghĩ không phải chơi đùa, nói thử ý đồ tới xem.
Xem thấy khí độ và lời lẽ của Nhâm công công này, ở phủ Lỗ Vương Sơn Đông nghĩ chắc cũng là người có thân phận địa vị, nhưng Triệu Tiến vốn dĩ không bận tâm, cũng không sắp đặt chỗ ngồi tiếp đón.
Nhâm công công đối với cái này cũng không thèm để ý, vẻ mặt từ lúc tiến vào không có biến hóa chỉ là cười nói.- Trước hết bảo vị Tuyên viên ngoại này rời đi đã. Ta cầu kiến Tiến gia, cũng phải tìm người dẫn đường. Tuyên viên ngoại này có chút quen biết với những chỗ sản nghiệp của vương phủ, thuận tiện tìm tới, ông ta cái gì cũng không biết.
Thương nhân quỳ dập đầu khóc lóc nhận tội kia cẩn thận dè dặt ngóc đầu nhìn. Triệu Tiến xua xua tay, thương nhân kia như gặp được đại xá lại dập đầu mấy cái, vội vàng chạy ra ngoài. Tiếp sau này đội Nội Vệ khẳng định phải tra xét cặn kẽ người này, hiện giờ cũng không cần đi tính toán cái gì.
- Nói đi!
- Tiến gia, Hùng công công nhà ta ở kinh thành là kẻ có gốc rễ. Mấy vị công công quản sự Đông Xưởng đều là đồng môn với Hùng công công nhà ta, bình thường thư từ tới lui cũng là không ít. Một vài ngày trước thật khéo thay biết được một chuyện. Nói là phụ thân của Vương Triệu Tĩnh huynh đệ kết nghĩa của Tiến gia Vương Hữu Sơn, chính là vị quan làm Ngự sử của Đô Sát Viện kia không ngờ bởi vì dính líu mưu phản bị Đông Xưởng bắt rồi. Hùng công công nghĩ, Sơn Đông và Từ Châu cách nhau gần như thế, tất cả cũng coi như hàng xóm nên giúp đỡ cũng nên giúp. Chính thế phái ta sang dò hỏi. Nhâm công công không vội không chậm nói chuyện, quan thoại của y mang chút khẩu âm Sơn Đông song cũng rất thuần túy.
Triệu Tiến ngược lại chuyển sang chuyện khác.- Ngươi nói là người của phủ Lỗ Vương Sơn Đông nhưng có bằng cớ gì không?
Nhâm công công kia mỉm cười lấy từ trong túi đeo bên eo ra thẻ bài và công văn nói rõ thân phận của mình, Vương Triệu Tĩnh giơ tay đón lấy đưa sang, sau khi nhíu mày nghiệm chứng gật đầu nói.- Hẳn là thật.
Triệu Tiến nheo cả hai mắt, hắn đối với hoạn quan này không có một tí khách khí, song đối phương lại kiềm chế không tệ, đây cũng là dáng vẻ có sửa soạn sẵn mà tới.
- Ngươi muốn giúp như thế nào?
- Hùng công công nhà ta quen với những người Đông Xưởng kia, biết rõ mấy vị công công kia là kẻ trong mắt chỉ có ngân lượng. Vả lại nghe nói tội chứng của Vương ngự sử dính líu mưu phản vô cùng xác thực, chuyện làm được khẳng định không dễ dàng, tiêu tốn cũng lớn. Chỗ Hùng công công tính toán sơ qua, Tiến gia bên này cầm cố chợ muối và tửu phường không chừng cũng là đủ rồi.
Sắc mặt Vương Triệu Tĩnh sắc mặt trở nên đỏ bừng, nhìn chằm chằm hai mắt Nhâm công công này giống như muốn phóng ra lửa, Triệu Tiến thì sắc mặt điềm tĩnh, dò xét hoạn quan này từ trên xuống dưới.
Triệu Tiến mở miệng hỏi.- Lời này của Nhâm công công thật khéo léo. Triệu Tiến là người thô lỗ, nghĩ tới không dám chắc chắn. Điều Nhâm công công nói là các ngươi đưa tin cho người Đông Xưởng bắt Vương ngự sử, sau đó bảo chúng ta cầm ngân lượng đi chuộc người. Chợ muối và tửu phường này là ngân lượng chuộc người. Có phải ý này chăng?
- Tiến gia hà cớ gì phải nói thẳng như thế. Đây há không phải tổn thương hòa khí lẫn nhau sao. Tuy nhiên Hùng công công nhà ta cũng nói. Chuyện hiện giờ còn kiềm nén được, chẳng qua chỉ là bắt vào vài ngày, cũng không có tra tấn ép hỏi. Chuyện kết thúc thả người ra, về thẳng Từ Châu hưởng phúc là tốt rồi. Nhưng nếu như kéo càng lâu dài, vậy thì thật phải xử trí tội danh mưu phản mưu nghịch. Mấy vị chưa từng ở kinh thành nên không biết. Đại lao Đông Xưởng kia chính là Diêm Vương điện, mặc cho ngươi là anh hùng mình đồng da sắt, ở bên trong cũng phải cúi đầu khuất phục. Vương ngự sử hạng người quyền quý, nào đâu chịu được cái tội này chứ?
Theo giảng giải của Nhâm công công này, sắc mặt Vương Triệu Tĩnh có chút trắng bệch, Triệu Tiến vẫn thản nhiên như trước. Nhâm công công này vốn dĩ không đếm xỉa vẻ mặt của Vương Triệu Tĩnh nhìn thấy biểu hiện của Triệu Tiến lại nói tiếp.- Nếu như hỏi ra được một vài thứ trên người Vương ngự sử, dính líu tới nơi Từ Châu. Điều bản thân ta suốt trên đường nhìn thấy nghe thấy, thứ Từ Châu này không tiện để người thấy thật không ít. Nếu chẳng may triều đình cho rằng là Tiến gia ngài cũng là mưu phản, phái đại binh ra tiêu diệt, vậy thật không phải đại phiền phức sao?
Triệu Tiến mở miệng nói.- Ngươi nói là, triều đình phái tới mấy vạn mười mấy vạn đại quân tiêu diệt, Từ Châu nho nhỏ chống đỡ không nổi chăng.
Vị Nhâm công công từ phủ Lỗ Vương tới này sau khi nghe lời Triệu Tiến nói gật gù, nhưng theo đó cảm thấy không ổn, nhìn ngó Triệu Tiến nhận ra quả thật thần sắc đối phương bình tĩnh cũng phán đoán không ra được rốt cuộc ổn hay không ổn, dứt khoát nói tiếp.
- Tiến gia nói thật không sai. Triều đình chỉ cần trở nên nghiêm túc, thì không có chuyện gì làm không được. Trước nay các loại Bạch Liên Giáo, binh Bạch Y, Thát tử, giặc Oa gì đó chỉ cần triều đình nghiêm túc đối phó còn không phải từng đám bị diệt. Tiến gia những năm qua cũng tích cóp được núi vàng biển bạc. Nhiều tiền tài như thế thì hẳn nên hưởng dụng giàu sang thật tốt. Nếu như rơi xuống cái tội danh mưu phản, mất đầu soát nhà, không được sống yên ổn. Đây tội gì phải thế?
Triệu Tiến hỏi rất thẳng thừng.- Chợ muối và tửu phường giao đứt cho các ngươi sao? Người liền thả trở về được không?
Nhâm công công trở lời cũng như đinh đóng cột.- Được, Hùng công công nhà ta là kẻ nói lời giữ lời, chỉ cần lấy được chợ muối và tửu phường, lập tức sẽ dùng khoái mã truyền tin cho chỗ kinh sư bảo bọn họ thả người.
Vương Triệu Tĩnh nhịn không đặng muốn mở miệng, lại bị Triệu Tiến xua tay ngăn lại, hắn cười lạnh nói.- Trao đổi này Từ Châu không khỏi rất thua lỗ. Cho các ngươi chỗ tốt, nếu như người không thả ra thì phải làm sao. Ta đây bên này chẳng phải là tốn công toi, lấy giỏ trúc múc nước sao?
Trên mặt Nhâm công công lộ ra nét cười mỉm, gật đầu nói.- Tiến gia, Vương ngự sử ở trong đại lao nhiều thêm một ngày thì chịu tội thêm một ngày. Nếu chẳng may không chịu nổi nói ra cái gì đó. Tới lúc đó Hùng công công nhà ta ra mặt cũng vô dụng. Đây đối với Tiến gia và thuộc hạ Tiến gia chính là tai họa chạy không thoát a.
- Ý của ngơi là chúng ta không có chọn lựa khác sao?
Giọng điệu Nhâm công công kia trở nên sâu xa khó dò.- Ta cũng không có nói như thế. Chỉ là đặt mình vào hoàn cảnh người khác nghĩ thay cho Tiến gia. Tiền tài là vật ngoài thân, so ra với tính mạng cũng thật không tính là gì. Tiến gia phải sớm quyết đoán a.
Triệu Tiến trở nên trầm ngâm, Vương Triệu Tĩnh muốn mở miệng, lại bị ánh mắt nghiêm nghị của hắn trừng mắt trở lại, từng tấc lòng của Vương Triệu Tĩnh đã có chút rối loạn, lúc này mở miệng chẳng khác nào là thêm phiền.
Trầm ngâm một lát, trên mặt Triệu Tiến lộ ra nét tươi cười, xua tay nói.- Để cho Nhâm công công đứng lâu như thế, lại còn không đưa ghế ngồi, không có trà nóng.thật là chậm trễ rồi.
Trong lúc nói chuyện phất tay ra hiệu, Tôn Đại Lâm lập tức giúp đưa lên trà nóng. Nhâm công công kia nói cảm tạ một câu ngồi xuống đối diện Vương Triệu Tĩnh. Triệu Tiến lại gọi tới Mạnh Chí Kỳ thấp giọng nói mấy câu, y bước nhanh đi ra ngoài.
Mặc dù đã mời ngồi dâng trà nhưng tình cảnh trong phòng cũng không thấy có mảy may dịu đi. Vương Triệu Tĩnh sắc mặt âm trầm nhìn thẳng Nhâm công công không rời mắt, sắc mặt Triệu Tiến vẫn bình tĩnh như trước. Nhâm công công kia lại điềm nhiên uống trà, rất là tự tại.
Không quá bao lâu, Mạnh Chí Kỳ đi ra mang mấy gia đinh trở lại, mấy cái rương gỗ được chuyển vào trong phòng, gia đinh sau khi lui ra liền đóng cửa lại.
Mạnh Chí Kỳ mở rương gỗ ra, trong nháy mắt trong phòng đều sáng ngời hơn một chút. Cử chỉ của Nhâm công công cũng ngưng lại, nhìn vào trong rương gỗ. Trong rương gỗ xếp vàng thỏi ngay ngắn, mấy rương gần như quá con số ngàn lượng.- Triệu mỗ là người thô lậu, nói chuyện không có che đậy gì. Nhâm công công đi một chuyến làm việc vặt thay phủ Lỗ Vương, hết sức cực khổ gánh lấy mạo hiểm, kiếm được bao nhiêu ngân lượng. Làm việc cho Triệu mỗ, đây chỉ là món thù lao đầu tiên, nói ra tin tức của phủ Lỗ vương giúp đỡ cứu vãn một phần, những thứ này chính là của Nhâm công công. Nếu như không đủ, cũng xin Nhâm công công mở miệng.
Nhâm công công kia nhìn thỏi vàng sáng rực rỡ, nét cười trên mặt càng lúc càng mạnh, thản nhiên mở miệng nói.- Tiến gia ra tay thật lớn. Trong vương phủ chúng ta cho dù là thiên tuế vương gia, chỉ sợ một lần cũng không lấy ra được nhiều như thế. Tiền tài động lòng người, những thứ này ta cũng muốn cầm, nhưng lại không cầm được. Cái ta biết đều nói với Tiến gia rồi. Ta ở trong vương phủ thân phận thấp kém cũng không giúp đỡ được cái gì. Không công không dám Nhâm thưởng.
Nói là động lòng, nhưng vẻ mặt Nhâm công công này lại rất nhẹ nhàng, sắc mặt Triệu Tiến trầm xuống, hắn giơ tay lên làm tư thế bổ chém. Ngưu Kim Bảo đứng đằng sau Nhâm công công gật đầu, đi lền muốn động thủ.
Nhâm công công quay đầu liếc nhìn, y cũng biết sắp làm cái gì, nhưng Nhâm công công này không có kinh hoảng lại còn ngồi ở nơi đó mở miệng cười nói.- Tiến gia, xử trí ta không có chỗ hữu dụng gì đâu. Ba ngày sau không có tin tức về vương phủ, chỗ vương phủ sẽ phái thêm người sang đây. Nếu như cứ từng lần giết đi, giết hại quan lại bộ thuộc nội thị của phiên vương cũng là đại tội mưu phản.tới lúc đó mặc kệ hỏi ra được gì trong miệng Vương ngự sử, Xưởng Vệ đều phải tra rõ, triều đình cũng phải phái đi đại quân tiêu diệt.
Giải bày bậc này thật khiến cho Triệu Tiến có chút kinh ngạc, hắn phất tay ngăn cử động của Ngưu Kim Bảo, thanh âm không mấy vui vẻ hỏi.- Ngươi thật không sợ chết sao?