Tuy rằng ông ta ở trong triều đã lâu biết rõ ý nghĩ này buồn cười đến cỡ nào, nhưng thời khắc này, ông ta chỉ dùng được loại ý niệm này an ủi bản thân.
Không mất bao lâu, người Nữ Chân đã ùa vào trong thành chính đang giết về hướng lầu thành bên này. Còn bọn thân binh dưới lầu thành tuy rằng đang gắng sức ngăn cản nhưng trước mặt những binh sĩ Nữ Chân đã giết tới mắt đỏ ngầu này hiển nhiên chống đỡ không được quá lâu.
Cũng hẳn là tới lúc rồi.
Viên Ứng Thái thở dài sóng sượt, hình như là đang vì mình, vì bá tánh Liêu Đông vì vận mạng của triều đình Đại Minh ngậm ngùi.
Kế đó ông ta cố gắng cử động thân mình đã cứng ngắc, chậm rãi quỳ bái một cái về hướng tây nam, vì lỗi lầm sai phạm của mình và người bên cạnh xin thiên tử Đại Minh ở Bắc Kinh nơi xa lơ xa lắc thứ lỗi.
Sau đó ông ta thì thào nói.- Trời xanh xa vời ơi, mở mắt đi thôi. Tiếp đó bước lên trên ghế đẩu, một cước đá ngã lăn cái ghế.
Liêu Đông đại bại, Kinh lược Liêu Đông Viên Ứng Thái tự vẫn, hai tòa đại thành Thẩm Dương và Liêu Dương bị Nữ Chân Kiến Châu chiếm lĩnh. Sau khi tin tức truyền tới kinh sư, lại không có khuấy đọng lên gợn sóng nào giống như trận chiến Tát Nhĩ Hử, từ trên xuống dưới đều giống như chết lặng.
Lẽ ra lúc này trong triều là Đông Lâm nắm quyền, chính là lúc cái gọi là "chúng chính doanh triều". Trong thư cũng giảng giải rằng hết thảy chúng chính doanh triều đều là vì dân giàu nước mạnh, triều đình không bỏ sót hiền tài, man di bốn phương thần phục, giặc Thát Nữ Chân gì đó đều không đáng nhắc tới, sở dĩ còn đang kiêu ngạo ngang ngược thiết nghĩ còn chưa có nhận được cảm hóa của chư vị hiền thần đại đức của Đông Lâm, đợi sau khi cảm thụ đại đức cảm hóa, tất nhiên sẽ không quấy rầy biên trấn mà là sẽ xưng thần tiến cống.
Cho nên loạn nhỏ rơm rác như nay cũng không cần để ở trong lòng, mau chóng để cho đương kim thánh thượng giáng chức đám có lòng gian tà, chọn dùng hiền đức Đông Lâm mới là việc chính đáng.
Người đảng Đông Lâm trong án dời cung dốc rất nhiều sức lực tất nhiên muốn được trả công ban thưởng. Tất cả chức quan trọng yếu nhất của Nội các, Lục bộ, Đô Sát Viện đều là người trong Đông Lâm.
Chuyện này vào lúc Thiên Khải đăng cơ còn tốt, nhưng hiện giờ lại càng lúc càng khó xử trí, bởi vì thiên tử Thiên Khải cũng giống mấy vị thiên tử trước kia, bắt đầu để cho hoạn quan thân tín của mình tham sự việc triều chính rồi.
Đám hoạn quan làm việc từ Nội Thư Đường tới hai mươi bốn nha môn, từng trải suốt mười năm hai mươi năm nhưng không phải giống thiên tử trẻ tuổi không có kiến văn gì, bọn họ trừ thân thể khiếm khuyết, ở trong việc tranh giành quyền bính so với những kẻ sĩ chỉ biết kết đảng đấu đá ngoài triều đó càng thông thạo hơn nữa.
Dù sao tháng ngày đám hoạn quan đọc sách ngắn, đa số lúc đều là dùng vào trong việc hầu hạ. Còn bọn kẻ sĩ muốn bước vào quan trường, đọc sách hay là đọc tứ thư ngũ kinh vô dụng đều tiêu tốn quá nhiều năm tháng và tinh lực của bọn họ.
Thái giám hoạn quan quyền trọng, kẻ hạ ý chỉ dù sao cũng là thiên tử, triều thần Đông Lâm lập đại công trong án dời cung lại còn dựa vào án hồng hoàn quét sạch trơn đối thủ, xin xỏ với thiên tử, thiên tử cũng sẽ không tùy tiện bác bỏ.
Mà vào lúc này vị Thiên Khải hoàng gia này lại giống với hoàng tổ phụ của y, không thích thượng triều. Đăng cơ chưa được mấy tháng, trong ngoài kinh thành đều biết rõ vị vạn tuế gia này yêu thích làm nghề mộc, yêu thích tiểu hoạn quan mặt đẹp dáng thon, cái không yêu thích chính là thượng triều nghe chính sự.
Mắt thấy lợi thế không dễ dàng lấy được sắp đánh mất, người đảng Đông Lâm lo lắng sốt vó, bắt đầu dồn tất cả sức mạnh trong ngoài muốn níu kéo trở lại, theo cục diện như thế, ai còn màn tới Liêu Đông gì kia.
Nếu như Viên Ứng Thái tuẫn tiết vì nước, cái tên Hùng Đình Bật lúc trước kia làm như thế cũng không tệ, vứt sang đó đi thử lần nữa, dù sao đi tới Liêu Đông cũng sẽ không có kết cuộc gì tốt, Hùng Đình Bật này cũng chẳng phải người trong Đông Lâm, qua bên kia tự sinh tự diệt thì tốt rồi.
So với bá quan kinh sư không màn tới hoặc không thèm đếm xỉa tới, Vương Hữu Sơn đều vạn phần bận tâm để mắt tới nhất cử nhất động nảy sinh ở Liêu Đông.
Ngay từ đầu ông cũng cảm thấy không cần quá mức để ý, từ sau khi Thành Tổ bắc phạt, phía bắc Đại Minh số lần hung hiểm không coi là ít. Biến Thổ Mộc Bảo ngay cả thiên tử cũng vứt bỏ, Tiểu Vương Tử, Yêm Đáp từng kẻ xưng là bá chủ trên thảo nguyên xuất hiện. Đại Minh hết lần này tới lần khác chịu thiệt, kinh thành này bị binh mã Thát tử mò tới bên cạnh cũng không phải lần một lần hai. Đại Minh còn không phải tồn tại rất tốt đến mãi hôm nay sao. Những kẻ kiêu hùng thảo nguyên kia chết thì chết, tan tác thì tan tác, sớm đã không biết tới nơi nào rồi.
Nữ Chân Kiến Châu lại là hạng gì, còn cần để ý như thế sao? Vào năm thứ hai mươi Vạn Lịch còn đang ngoan ngoãn triều cống, một tiểu bộ lạc chẳng quá hai mươi vạn người mà thôi. Lúc mới đầu Đại Minh khẳng định phải chịu thiệt, cái này cũng là lệ thường nhiều lần bao năm qua. Nhưng chầm chậm tiếp diễn như thế, Nữ Chân Kiến Châu cũng sẽ không còn luồng tinh khí thần nào nữa, cũng sẽ chầm chậm yếu dần đi. Sau mười năm mấy chục năm, tất cả cũng chỉ tìm được trong sử sách mà thôi.
Nhưng Nữ Chân Kiến Châu tự xưng Đại Kim đánh hạ được thành Phủ Thuận, đánh hạ lũy thành Thanh Hà, sau đó đại thắng Tát Nhĩ Hử, lại buộc Vương Hữu Sơn phải coi trọng rồi.
Đông lỗ Nữ Chân và tây địch Mông Cổ có gốc gác rất khác biệt, đó chính là bọn chúng không chỉ biết đánh trận trên đất bằng, cũng biết công thành nhổ trại. Sau khi dò hỏi qua, Vương Hữu sơn biết rõ Phủ Thuận và Thanh Hà rốt cuộc là thành trì như thế nào. Thành kiên cố, pháo đài trọng yếu như thế còn là biên quân Liêu Trấn tố chất đánh gọi là tinh nhuệ thủ hộ cứ như thế bị đội quân Nữ Chân Kiến Châu công hạ. Trước nay các bộ lạc mông cổ xâm nhập, chiến đấu trên đất bằng không ai dám xung phong đương cự, nhưng vườn không nhà trống tất cả lại làm được. Đều biết rõ các bộ lạc Mông Cổ không giỏi công thành, mấy tòa thành trì thi thoảng bị chiếm cũng là loại huyện thành nhỏ yếu mỏng manh kia.
Chiến thắng trên đất bằng, lại biết công thành nhổ trại, chẳng khác nào Đại Minh không có gì che đậy nào trước mặt chúng. Nhìn về lâu về dài có lẽ có khả năng tự mình suy sụp nhuệ khí, nhưng hiện giờ nhìn lại, mặc kệ nói thế nào đều là mối họa lớn trong lòng Đại Minh.
Vương Hữu Sơn hiện giờ quen biết với một đám quan Thị lang Lại mục Binh bộ rất là tốt đẹp. Tiền đồ của ông trên quan trường đã không còn rồi, cái này tất cả mọi người đều rất rõ ràng. Tuy nhiên vị Vương ngự sử này tiêu tiều rất rộng rãi, không nói chi tới thường xuyên mở tiệc mời mọi người, quà tặng lễ tết vân vân cũng rất là hậu hĩnh, điều cầu cạnh cũng rất là qua loa, chính là muốn mau chóng biết được việc biên thùy của Liêu Trấn.
Người có trăm ngàn loại, Vương Hữu Sơn hào phóng như vậy, nghĩ tới là kẻ không thiếu bạc, thăng quan tiến chức cũng không hy vọng đi tới, có lẽ chỉ đành đem hứng thú bỏ vào trên việc binh việc nước.
Tin tức chỗ Liêu Trấn cũng không phải cơ mật của nước của quân gì, huống chi giữ bí mật cũng sẽ không cho mình có lợi lộc gì, cái nên nói cho biết thì nói. Huống chi ai càng nói sớm, Vương Hữu Sơn bên này báo đền càng hậu hĩnh, tháng ngày dài lâu tiếp như thế, các vị quan Binh bộ đều tranh giành tới trước lộ ra tin tức.
Lúc nhận được tin tức, Vương Hữu Sơn vẫn làm ra nét mặt tươi cười khách khí, song khuôn mặt càng lúc càng cứng ngắc. Liêu Dương và Thẩm Dương là nơi chốn nào, đó là nơi cốt lõi của Liêu Trấn, bằng với lại trọng trấn tỉnh lỵ của các tỉnh bên trong quan ải. Nơi như thế cũng bị Nữ Chân Kiến Châu đánh hạ, đại thần triều đình tự vẫn tuẫn tiết, Đại Minh nào còn có che chở gì?
Nhìn dáng vẻ cao thấp Binh bộ chẳng màn để ý, điều này khiến cho Vương Hữu Sơn càng thêm lạnh lòng. Từ lúc Nữ Chân Kiến Châu khởi binh tới xâm phạm, Liêu Trấn đã mất sáu tòa đại thành, pháo đài, lũy trại mất đi vô số, Tổng binh, Đại tướng chết không dưới mười người, Tham tướng bên dưới không đếm xuể, binh tốt vượt quá mươi vạn. Đại Minh quả thật đất rộng của nhiều, nhưng cũng chẳng qua chỉ mười mấy tỉnh, lại có được bao nhiêu đại thành như Liêu, Thẩm, lại có được bao nhiêu Tổng binh, Tham tướng, lại có được bao nhiêu mười vạn binh tốt.
Binh bộ không có người để ý, người Đô Sát Viện để ý cũng chẳng qua là vì tranh giành đảng phái, nhìn thử ai năm đó bỏ cũ thay mới Hùng Đình Bật, ai đề bạt Viên Ứng Thái, ai nên gánh vác trận đại bại Liêu Đông này? Lại còn ai nên gánh vác thế cục Liêu Đông kế tiếp?
Mọi người coi khinh, đại đa số ngu đần ấu trĩ, khiến Vương Hữu Sơn cảm thấy được bản thân trơ trọi cũng khiến ông cảm thấy không rét mà run, rốt cuộc là mình sai lầm hay là người khác sai lầm. Nếu như mình không có sai tại làm sao từ trên xuống dưới kinh sư đều không có để mắt tới Liêu Đông và Nữ Chân chứ?
Ai cũng đều nói đây là căn bệnh ghẻ lở, đều nói sửa đức cảm hóa giặc Thát tự sẽ tới đầu hàng. Nhưng Vương Hữu Sơn lại cảm thấy mấy tiểu bối ở Từ Châu kia nói rất đúng. Đại Minh quả thật là một gốc cây đại thụ lắm cành nhiều lá nhưng Nữ Chân Kiến Châu lại đang cầm rìu chặt từng cái. Chặt xuống một rìu căn cơ Đại Minh ít đi một chút. Chặt xuống từng cái như vậy sớm muộn sẽ chém ngã được gốc đại thụ này. Có lẽ người chặt cây thò đầu nhìn sang bên cạnh, còn sẽ nhận ra kẻ sĩ Đại Minh chính đang cầm cưa ở một phía khác cưa cây. Quả thật, bọn chúng sẽ nói, làm như thế là vì càng tốt hơn cho Đại Minh.