Vài người trong gia tộc các thương gia giàu có đều nghiến răng nghiến lợi nói, vẻ mặt tràn đầy hận ý. Một vị sĩ tử trung niên ngồi một bên mang vẻ mặt bày mưu tính kế, quyết thắng ngàn dặm cười nói.- Các vị không cần lo lắng. Học trò đã nói qua. Bọn chúng ngăn sông đánh đồng với mưu phản, lại chỉ nói mình vì giải oan mà đến. Đây là trong lòng có kiêng dè, không dám phơi bày thật sự, chẳng qua chỉ là lừa bịp tống tiền mà thôi. Trò lừa bịp tống tiền này. Lừa dối được liền thắng, hù không được sẽ thua. Chúng ta khiến nhiều người bùng lên như vậy, hắn làm sao dám động thủ. Giết một người, giết mười người, giết trăm người có lẽ còn che lấp được, ngàn vạn người thì làm sao hắn dám động thủ. Động tới một nơi chốn như vậy thì làm sao giấu diếm được. Cho dù hắn giấu diếm được, các vị báo lên trên, đây sẽ là một đại án mưu phản bày ra trước mắt. Từ Châu gì đó, Triệu Tiến gì kia, bọn chúng đều không dám.
Sau khi phân giải, ai cũng bớt lo lắng, thần sắc cũng với đi không ít. Một người vỗ ngực nói.- Trần tiên sinh cứ yên tâm, sang năm chọn quan chúng tôi bao hết, nhất định cấp cho một chức quan tốt gần bên, đây mới không phụ tài học của tiên sinh.
Trần tiên sinh kia cười gật đầu, thản nhiên nói ra.- Cử nhân làm quan có được cái gì. Vẫn là mong các vị lúc làm ăn chiếu cố nhiều hơn chút, cũng giúp học trò ở trong chợ lớn có một chỗ tốt hơn.
- Nào dám, nào dám. Mọi người cười vang.
Bến thuyền bên kia hơi an tĩnh, bởi vì nghi thức bái tế thần sông đã sắp bắt đầu. Người coi miếu dâng cống phẩm, sau đó dẫn mọi người dập đầu cúi lạy, lại đem cống phẩm và giấy gói ném xuống Vận Hà, sau đó châm ngòi đốt pháo. Nghi thức chấm dứt, hằng năm kế tiếp thường là hát hí khúc và hội chùa, để mọi người thật vui vẻ náo nhiệt một phen.
Nhưng năm nay lại không phải như vậy, sau khi châm ngòi pháo xong, đám người các nơi đều la lên và thét to.
- Trước đây chúng ta trải qua cuộc sống thế nào, bây giờ thì thế nào.
- Bọn người Từ Châu không dựa vào Vận Hà kiếm sống, bằng vào cái gì nói cắt liền cắt.
Còn có người đấm ngực giậm chân khóc lớn, thanh âm xé ruột xé gan.- Cha ta bệnh nặng một trận, cũng bởi vì cắt sông mà không nhận được tin tức, bệnh chết ở nhà rồi.
- Đám người chúng ta còn nhịn được nữa sao?
- Cùng đi hủy những thứ ngăn sông kia. Chúng ta muốn ăn cơm, ai không đi là con rùa rụt cổ.
- Chúng ta mỗi ngày đều ăn cơm ăn cá tại bờ sông này, bằng vào cái gì mệt mỏi trối chết phải đi nhai trấu nuốt rơm. Hủy thứ ngăn sông kia đi. Chúng ta liền có được những ngày tháng tốt lành.
- Dưới gầm trời này còn có công đạo hay không, còn có vương pháp lý lẽ hay không?
Liên tiếp hô to thét lớn, còn có người đập trống gõ chiêng, dẫn theo mọi người đi về phía trước. Ngoài những kẻ nhát gan không đi ra, nếu như lăn đi được cũng liền trà trộn vào, nếu bị phát hiện thì đều bị những hảo hán chợ búa kia uy hiếp đi về phía trước.
Nhìn đám đông cuồn cuộn trên bến thuyền đi về hướng nơi ngăn sông kia, tất cả mọi người ngồi trong gian phóng trang nhã không kìm nổi thò đầu ra thăm dò. Lúc này đoàn người đều đi thẳng phía trước, không ai chú ý ngẩng đầu nhìn xung quanh.
- Triệu Tự Doanh kia tai mắt rất nhiều, sự tình huyên náo như vậy bọn họ vẫn chưa có an bài sao?
Đã trải qua sự tình liên tiếp, trong lòng mọi người cũng còn sợ hãi.
- Bọn họ hiện tại không rút ra người được, cắt đứt tào vận là chuyện đại sự, triều đình khẳng định sẽ phái binh tới tiêu diệt. Hiện tại những đoàn luyện gia đinh của Triệu Tự Doanh đều rút ra ngoài sửa soạn chiến đấu, ngay cả trong thành cũng không thấy rồi. Phần đông các thương gia giàu có ở cửa sông Thanh Giang đều thuộc dạng tai mắt đông đúc trên đất này, gió thổi cỏ lay cũng không giấu diếm được bọn họ.
Mặc dù mọi người đã sớm biến chuyện này, nhưng sau khi nghe người ta nói, trong lòng cũng thoải mái không ít. Lại có người nghi ngờ.
- Triệu Tiến kia thực muốn tạo phản sao?
- Tạo phản cái gì chứ, chỉ là muốn ép buộc quan phủ, thuận tiện làm lớn chuyện buôn bán hãng thuyền nhà hắn. Mấy ngày nay, hãng xe kia kinh doanh rất tốt, nghe nói trâu ngựa đều mệt chết đi được. Ngươi nói xem kiếm lời được bao nhiêu. Cả ngày dỡ hàng chuyển hàng giống như nước chảy, đây đúng là nằm sấp trên người của chúng ta hút máu a.
Nghe bên kia oán giận, vị Trần cử nhân kia thanh âm cười lạnh, khinh thường nói.- Dẫu cho có mấy phần khôn ngoan, cũng đều là côn đồ kiến văn nông cạn, lộng hành mấy nơi liền cho là mình tung hoành được thiên hạ. Triều đình nếu thật nghiêm túc, đoàn luyện Từ Châu kia của hắn có là cái thá gì chứ.
Phía trên đang nói chuyện, lại nghe thấy thanh âm thét to truyền lên, là nô bộc nhà ai đang đuổi người.- Hôm nay đóng cửa, đi nơi khác đi.
Lưu Tiểu Khả lẫn trong đám đông, nhìn đoàn người có chút tản mát, liền động thủ gõ chiêng, mở miệng tụ họp mọi người, sau đó mắng to Triệu Tiến và người Từ Châu, lời lẽ uy bức dụ lợi không thiếu, cứ như vậy tụ họp mọi người đi về phía trước. Lo lắng của Lưu Tiểu Khả tan đi một chút, càng đi về phía trước, càng cảm thấy nắm chắc thành công lớn.
Bằng hữu kia của mình thật có cách, không ngờ xúi giục nhiều người đến như vậy. Ngẫm lại mấy cái tên họ bằng hữu của mình nói, Lưu Tiểu Khả có chút không nhịn nổi cười, bợ đỡ được người vai vế lớn như vậy, sau này mình sung sướng rồi.
Cũng chẳng trách làm ra tràng diện lớn như vậy, cũng chỉ có mấy nhà kia mới có vốn liếng lớn như thế, sai khiến động dụng đủ hạng người giang hồ chợ búa, thậm chí những sĩ tử đọc sách đều nghe hiệu lệnh của bọn họ.
Một đám người Lưu Tiểu Khả đi khá gần phía trước. Gã thậm chí nhìn thấy được trong đội ngũ có không ít gương mặt quen mắt. Những gương mặt đó cũng không phải tiểu tặc chuyên trộm đạo lừa gạt, mà là những kẻ chém giết nổi danh hung ác, vừa ra tay đã phải đổ máu, bình thường đều là được hạng người có thế lực nuôi dưỡng, cũng chính là người Từ Châu hiện giờ lộng quyền, bọn chúng mới ngoan ngoãn rất nhiều. Không ngờ rằng lần này cũng tung ra rồi, trách không được có người nói, cửa sông Thanh Giang bất kể hắc đạo, bạch đạo đều là nô tài của những thương nhân giàu có lớn kia, xem ra lời này thật không phải giả.
Những người này chỉ sợ là muốn thừa dịp loạn động thủ đổ máu. Trong lòng Lưu Tiểu Khả có chút hoảng sợ không yên, nhưng lòng tin chẳng hiểu sao càng tràn đầy hơn chút, đám người Từ Châu kia chính xác một chút bày bố sẵn cũng không có, nhưng bên mình chuẩn bị đầy đủ như vậy, nổi dậy náo loạn, tất nhiên không dễ dàng đè ép như thế.
Khoảng cách giữa bến thuyền với nơi ngăn sông không xa, hãm được đường sông cũng phải chọn chỗ khá là thuận lợi. Tất cả mọi người đều nhìn thấy được bên kia đang bận rộn, tụ tập rất nhiều cỗ xe ngựa, chắc là đang đợi chất dỡ hàng hóa chuyên chở.
Có người rống giận hô.- Các hương thân phụ lão, đây là tai họa cho nơi chốn chúng ta. Chúng ta chịu khổ nhọc, bọn chúng đánh xe ngựa lại ăn ngon uống sướng, chúng ta chấp nhận được sao?
Nơi cửa sông Thanh Giang này đều dựa vào đường sông, đều coi trọng thuyền hơn xa mã. Hơn nữa người đánh các loại xe trâu, xe ngựa đều là người cùng khổ trên đất này, đây càng khiến dân chúng bản xứ xem thường. Nhưng bây giờ từng ngày trôi qua, những loại người đó càng ngày càng sống tốt hơn, trong lòng mọi người đương nhiên sẽ bất bình ghen tị, vô cùng phẫn hận. Lời nói này càng khiến lửa giận của mọi người bùng phát. Không biết bao nhiêu người đồng thanh hét to.- Mọi người kéo sang, hủy cái kia đi.
Đột nhiên bạo phát động tĩnh lớn như vậy khiến cho trâu ngựa trên bờ cũng bị kinh động, nghe được vài tiếng hí vang, đến phu xe cũng đang hoảng hốt khống chế, luống cuống tay chân làm cho người bên này cũng thả lỏng. Cũng đã đến chỗ này rồi, người Từ Châu nhất định là chưa bày bố gì, chuyện lần này làm thành rồi.
- Các bà con, các bà con. Có người hắng giọng hô to. Dựa theo trước đó, một đám người Lưu Tiểu Khả đập chiêng hòa ứng, kế tiếp sẽ xúi giục đoàn người xông lên động thủ.
Vừa lúc đó, lại nhìn thấy xe ngựa dừng ở bên kia cũng bắt đầu cử động, thấy được mấy cái xe ngựa này tán loạn chạy về phía xa. Trong lòng mọi người càng thêm hưng phấn, thậm chí có người bật cười, dũng khí càng hăng. Đám xe ngựa kia là bị dọa sợ rồi.
Nhưng ngay sau đó tiếng cười đột nhiên dừng lại, tiếng chiêng cũng trở nên ngắt quãng. Đoàn xe ngựa chạy đi lúc nãy lại vòng trở lại đi hậu đội, chính là chân chính sắp thành một đội hình.
Xe ngựa ở bờ sông cũng không một chút tán loạn, sắp thành đội ngũ ngay ngắn. Ngựa xông về hướng đại đội dân chúng cửa sông Thanh Giang tụ tập bái thần. Ở xa xa trông lại trên xe ngựa còn có người đứng, rốt cuộc là có chuyện gì? Tất cả mọi người đều có chút hỗn loạn, nhưng đáy lòng đã nổi lên một cơn ớn lạnh, ai cũng cảm thấy có điều bất thường.
- Bọn chúng sợ rồi. Phá cái đập ngăn sông này đi liền có hai mươi lượng tới tay chúng ta, trút được ấm ức này. Người đâu... Lên... Lưu Tiểu Khả nhận ra tên vừa thét to kia, chính là bọn người hung ác trên tay vấy máu kia. Bọn chúng ở nơi đó cổ súy, bọn chuột nhắt hóa cáo dũng khí càng ngày càng tăng. Tiếng chiêng càng to, thanh thế xao động. Những kẻ đọc sách ở đằng sau kia cũng cùng một dáng vẻ, lớn tiếng nói.- Đám người Từ Châu này chính là làm chuyện tạo phản, đánh chết bọn chúng nha môn cũng không định tội. Nói không chừng còn có phong thưởng, bọn chúng không dám động thủ đâu. Bọn chúng không...
Cũng không biết là ai hét to chữ "Không" kia, lại nghe thấy bên kia lần lượt vang lên từng tiếng kèn sắc nhọn, lại nghe thấy tiếng thét to và roi ngựa vút chan chát, đội hình xe ngựa kia bắt đầu di chuyển về phía trước.