Mà bên cạnh y, là từng đống từng đống xác chết, vừa có quan binh quân Minh, cũng có binh sĩ Nữ Chân, nhưng càng nhiều hơn thế là những bá tính người Hán y hạ lệnh bắt trong thôn trại quanh đây kéo sang đào mương, nhưng y ngay cả liếc mắt cũng không, giẫm đạp lên thân thể những xác chết này nghênh ngang tiến lên.
- Đại Hãn có lệnh, đánh hạ Liêu Dương, nam nữ tiền tài người Hán tự mình thỏa sức lấy...
Sau đó, y đột nhiên cảm giác có chút không được bình thường.
Từng đội binh sĩ mặc khôi giáp phất cờ trắng đột nhiên từ bên cạnh đội quân của y xông ra, cũng gia nhập vào hàng ngũ công thành.
Đây là binh sĩ của Chính Bạch Kỳ.
Trong lòng A Mẫn đột nhiên bùng lên ngon lửa giận không còn cách nào áp chế được.
Hoàng Thái Cực cái tên đớn hèn này, vừa rồi không thấy bóng người, hiện giờ mình đánh hạ thành xông lại tới tấn công cướp đoạt.
Theo sợ hãi, giận dữ đan xen y hung hăng quất một roi về phía thân binh bên cạnh, đánh đối phương cả mặt đều là máu.
- Còn không mau đi truyền lệnh bảo bọn chúng tấn công thật gấp. Mau chóng tiến vào thành không được để cho người Chính Bạch Kỳ chiếm được chỗ tốt.
Hậu phương hàng ngũ của quân Kim Nữ Chân Kiến Châu, Đại Hãn nước Hậu Kim Nỗ Nhĩ Cáp Xích cũng đang giống như vậy nhìn chăm chú cuộc chiến công thủ trên đầu thành.
Theo ánh mắt chăm chú của ông ta, quân Kim Nữ Chân Kiến Châu thoải mái đánh lui binh lính quân Minh trên đầu thành, đang chen chúc ùn ùn xông vào bên trong thành.
Dễ dàng, quá dễ dàng rồi.
Ông ta vốn ban đầu muốn mượn tay quân Minh ý đồ làm suy yếu A Mẫn và Hoàng Thái Cực, thế mà bởi vì quân Minh yếu ớt mà vô phương thi hành.
Người Hán sao càng lúc càng không chịu nổi một đòn? Tình cảnh thế này, chính ngay cả bản thân ông ta cũng nhịn không được sinh ra nghi ngờ như thế.
Vị Đại Hãn đã qua tuổi lục tuần đột nhiên nửa thì vui mừng nứa thì tiếc hận thở dài.- Bọn người Hán không còn là người nữa sao?
Ông ta lúc còn trẻ thấy qua dũng mãnh của đội quân Lý gia, cho dù lúc khởi binh cũng thường xuyên có khiếp sợ bất an, không ngờ rằng qua hai mươi năm sau, quái vật khổng lồ đã từng nhìn như không có khả năng bị lay chuyển đã yếu ớt tới mức như nay rồi, chỉ còn nước để mặc cho ông ta tung hoành ngang dọc ở Liêu Đông rõ ràng không có chút xíu cách nào chống đỡ.
Sau chốc lát, ông ta lần nữa tinh thần bừng lên phấn khởi. Mặc kệ như thế nào, thành Liêu Dương đã rất mau chóng công hạ chiếm lấy rồi, ông ta sắp trở thành Đại Hãn chúa tể Liêu Đông, đây tóm lại là một tin tức tốt.
Tiếp đó ông ta hạ một đạo mệnh lệnh mới với thân binh bên cạnh.- Truyền lệnh xuống, không được làm bị thương Viên Ứng Thái, phải bắt sống y.
Nếu như bắt sống được một vị Đốc sư Đại Minh hơn nữa lệnh kẻ đó quy hàng, nhất định đủ cho thiên tử Đại Minh, cho tất cả người Hán một nỗi nhục nhã to lớn, trong lòng của ông ta cười lạnh.
Theo tan vỡ của quân Minh, cuộc chiến phòng thủ thành Liêu Dương đã tiến tới hồi kết. Tới lúc chạng vạng tối, quân Kim Nữ Chân Kiến Châu tấn công không ngừng nghỉ lầu thành đã bốc cháy, còn người Nữ Chân từ cổng thành tây như đàn ong vào thành, trong thành đã đại loạn, khắp nơi đều là tiếng chém giết và tiếng la khóc.
Thành Liêu Dương đã ắt hẳn phải rơi vào trong tay người Nữ Chân rồi.
Kinh lược Đại Minh Viên Ứng Thái lúc này vẫn đứng trên lầu thành như trước ngây ngẩn nhìn hết thảy mọi chuyện nảy sinh trước mắt.
Ông ta mặc nguyên bộ quan phục Kinh lược cầm bội kiếm hoàng thượng ban cho tựa như đang lúc duyệt binh, ngây ngẩn nhìn đám binh tóc bím chen chúc ùa vào.
Với lý giải của ông ta về Kiến Nô, ông ta đương nhiên biết Liêu Dương sau khi rơi vào tay giặc sắp phải hứng chịu vận mạng nào. Đại thành ngưng tụ máu thịt trăm năm của trăm vạn dân đất Liêu sẽ biến thành hang ổ của Kiến Nô, không biết lúc nào mới tỏa rạng ánh sáng, trở thành non sông của người Hán lần nữa. Mà binh sĩ và bá tính người Hán trong thành trước tiên sẽ đối mặt một lần cướp đoạt sạch trơn, rất nhiều người sẽ chết đi trong cuộc đánh cướp của binh sĩ Nữ Chân, những kẻ may mắn còn lại kia sẽ suốt đời làm nô lệ, chịu cảnh ngược đãi sống không bằng chết.
- Bọn ta vô năng, phụ mất lòng thánh thượng, gây họa bá tánh, tội đáng muôn chết.
Trong đầu Viên Ứng Thái đột nhiên không ngừng quanh quẩn lời lầm bầm của Trương Thuyên vừa rồi.
Hắn nói không sai. Ài! Bọn ta đều đáng chết muôn lần.
Võ tướng Liêu Đông sợ địch như cọp, văn thần nói viển vông hại nước, Giám quân lâm trận bỏ chạy, trong triều đình quan to quan nhỏ còn đang không ngừng tranh giành. Kẻ nào không đáng chết? Không có những kẻ như bọn ta đây, vạn dân Liêu Đông cớ sao phải hứng chịu tai họa bất ngờ thế này.
Theo tâm tình khuấy động, ông ta cũng không tự kiềm chế được thều thào tự nói với mình.- Bọn ta đáng chết muôn lần...
Lầu thành đã cháy rồi, tuy rằng ngọn lửa còn chưa có bừng lên tới đỉnh chóp nhưng cũng đủ để uy hiếp tính mạng của ông ta, nhưng ông ta không thèm đếm xỉa, bởi vì ông ta đã định bụng ở nơi này kết thúc tính mạng của mình.
Đúng vậy, huy hoàng tới hai trăm năm, Đại Minh lẽ nào chưa có hoàng đế từng bị giặc bắt giữ, lẽ nào còn chưa từng có quan văn phẩm bậc cao hàng man di, cũng có lẽ hàng rồi giữ được tính mạng. Nhưng bản thân Viên Ứng Thái tuyệt nhiên không muốn làm cái điều sỉ nhục đứng đầu này. Đốc sư Đại Minh quyết không được rơi vào trong tay người Nữ Chân thành công cụ để bọn chúng sỉ nhục hoàng thượng, sỉ nhục Đại Minh.
Trên xà lầu đã có mấy thước lụa trắng rủ xuống dưới, bất cứ lúc nào ông ta cũng đi tới con đường cuối cùng.
Cho nên ông ta không vội.
Ông ta còn đang suy ngẫm, tại làm sao một mình bộ lạc man di ít người như thế lại đủ bức ép ông ta, bức ép Đại Minh đất nước hưng thịnh nhất, phồn vinh nhất thiên hạ này tới bước đường như thế. Rốt cuộc làm sai điều gì?
Nếu năm đó Lý Thành Lương giết chết Nỗ Nhĩ Cáp Xích.
Nếu như trước đây phát binh tiêu diệt bộ lạc Nữ Chân này.
Nếu như giữa các quan văn tướng võ không phải mỗi người đều mang tâm tư cản trở lẫn nhau, mà ra sức đoàn kết giúp nước nhà.
Nếu như có những thứ nếu như này, cớ sao lại như nay.
Viên Ứng Thái nhìn ngọn lửa không ngừng biến ảo dưới lầu, trong nháy mắt xẹt ngang qua vô số ý nghĩ.
Ngay từ đầu sau khi ông ta tới được Liêu Đông, cũng từng hùng tâm vạn trượng, nhưng ngay lúc bắt đầu làm việc đã nhận ra cực kỳ phức tạp, khắp nơi cản trở tay chân, cuối cùng cái gì cũng đều không có làm thành công.
Hiện giờ trầm luân vào bước này cũng coi như tự mình gieo gió gặt bão a. Viên Ứng Thái nở nụ cười chua xót.
Tin tức Trương Huyên bên kia còn chưa có truyền sang, không biết y thủ như thế nào rồi? Có thủ tốt hơn minh một chút hay không, có giết nhiều thêm một tên Kiên Nô hay không.
Hẳn sẽ nên là thế, bản lãnh của Trương Huyên, Viên Ứng Thái vẫn hết sức bội phục.
Tuy nhiên, tình thế trước mắt xem ra, cho dù Trương Huyên bên kia thủ tốt như thế nào cũng không có tài nào xoay chuyển đại cục rồi, chờ đợi y cũng chỉ có bại cục cuối đường mà thôi.
Cuối cùng, y cũng rơi vào kết cục giống như mình mà thôi. Không sai, thông qua lý giải của mình với Trương Thuyên, biết rõ y cũng đã có sẵn lựa chọn giống mình, xả thân vì nước.
Xả thân vì nước.
Bốn chữ nhẹ nhõm thoải mái, lại có bao nhiêu nặng nề.
Tổng binh Hạ Thế Hiền, Vưu Thế Công, Tham tướng Hạ Quốc Khánh, Trương Cương, Tri châu Đoạn Triển, Đồng tri Trần Phụ Quang, Tổng binh Xuyên Chiết Trần Sách đột nhiên từng bóng người thoáng vụt lên trong đầu Viên Ứng Thái.
Những người này đều là đồng liêu của ông ta cũng đều ở trong trận Thẩm Dương trước đây cùng người Nữ Chân chiến đấu xả thân vì nước rồi.
Bọn họ đều làm được, thân ta là Đốc sư há có lý nào làm không được như thế?
Khóe miệng Viên Ứng Thái hơi cử động một chút, nhếch lên một nét cười khổ rất gian nan.
Sớm đã giác ngộ với vận mạng của mình, ông cũng không sợ hãi cái chết, những lúc này trong lòng ông ta lại ngập tràn một loại sợ hãi, một loại sợ hãi âm thầm cho mai sau.
Từ trên những khuôn mặt hưng phấn sau khi cướp đoạt và giết chóc mờ nhạt mà vặn vẹo của binh sĩ Nữ Chân dưới lầu thành, ông ta cảm nhận được một loại sợ hãi, một loại sợ hãi loáng thoáng lượn lờ đối với "Hoa Hạ" mai sau.
Hữu phục chương chi mỹ vị chi Hoa, hữu lễ nghĩa chi đại vị chi Hạ, (có phong tục, chữ viết, ăn mặc đẹp như Hoa, có lễ nghĩa, nề nếp, khuôn phép như Hạ) nếu như bị đám người này giết vào trong quan ải, còn có Hoa Hạ nữa sao?
Không biết bao nhiêu thành trấn phồn hoa, sẽ sắp biến thành một đống hoang tàn, không biết dân đen người Hán sẽ sắp biến thành oan hồn, xương khô, không biết bao nhiêu tinh hoa của Hoa Hạ, sẽ sắp biến thành máu thịt hôi hám của man di? (Ở đây tác giả dùng từ đãn nghĩa là đàn bà sinh con cho tộc khác)
Bọn ta hại nước, đến nỗi có kết cục hôm nay chết không đáng tiếc. Nhưng giang sơn Đại Minh ở ngoài quan ải, ức vạn sinh linh tới lúc đó phải làm sao bây giờ, ai tới cứu giúp bọn họ.
Ai tới cứu giúp bọn họ.
Chỉ còn trông cậy Đốc sư kế tiếp của triều đình có đủ sức ngăn cơn sóng dữ hay không. Không, là nhất định phải được. Nếu như không được thì toàn bộ Đại Minh xong rồi. Ở ngoài quan ải vẫn còn giang sơn vạn dặm, vẫn có ức triệu bá tánh, chỉ cần thiên tử tỉnh lại, ba quân có sức mạnh, văn võ không tham tiền không tiếc mạng, lo gì không diệt được Kiến Nô nhỏ nhoi? Kinh lược Đại Minh tuổi đã cao vô số lần tự nói với mình.