Lưu Dũng nói theo.- Cũng chẳng phải là ngựa của bọn chúng, bọn chúng không có thương tiếc đâu. Huynh chưa nghe Băng Phong nói sao? Trong doanh có người lấy ngựa tốt, ra ngoài bán giá cao, sau đó dùng giá thấp mua một con ngựa già, bạc chênh lệch thì rơi vào túi của bọn chúng. Nghe nói cỏ khô gì đó cũng cắt xén.
Mọi người đều lắc đầu, cảm thấy khó bề tin nổi.
Triệu Tiến bình tĩnh phán đoán.- Bốn lộ ngăn cản chúng ta chẳng qua chỉ là đến sớm, sau lưng sẽ còn có người đuổi đến. Chúng ta mang nhiều đồ nặng lại nhiều ngựa, chạy được lâu dài, nhưng lại chạy không nhanh, đối phương muốn đuổi đến thì sẽ đuổi kịp. Giằng co một khắc thì phiền phức thêm một khắc. Không được buông lỏng, qua được huyện Ngư Đài rồi nói tiếp. Bảo các huynh đệ giữ vững, chúng ta sắp phải đi.
Hắn ra lệnh một tiếng, không ai dám lơi lỏng. Tiếng hô to lại vang lên, đám gia đinh của Triệu Tự Doanh đều cố nén chán chường và mệt mỏi, sửa sang lại chiến mã. Liên tiếp chiến đấu như vậy, cũng có mười mấy thương binh, những người này đương nhiên phải mang theo toàn bộ, dùng dây thừng buộc trên ngựa thồ. Những nữ nhân kia cũng lo liệu việc này. Đám nữ nhân bị quan quân bắt còn cho rằng mình vừa mới ra khỏi hang sói lại vào miệng hổ, nhưng cũng đã câm nín nhận lệnh, đám người Từ Châu mặc giáp này quả thật là rất hung hãn.
Đại đội lên ngựa, tuy rằng là phải trang bị nhẹ đi nhanh, nhưng còn có ngựa và yên cương của quan quân được sửa sang sơ sịa, mang theo cùng lên đường, ban đầu là một người ba ngựa, một số người đã trở thành một người bốn ngựa. Nối với nhau bằng dây thừng, chạy theo cũng không phiền phức, chuyện rắc rối duy nhất là đội ngũ trên quan đạo kéo dài rất dài.
Sau khi đánh bốn nơi, mặt trời cũng vừa lúc mọc lên, đại đội Triệu Tự Doanh cứ thế mà một mạch xuôi nam. Đi được khoảng hai canh giờ, đã chỉnh đốn một lần, ở phía đằng sau, bắt đầu nhìn thấy khói bụi mù mịt, truy binh đã xuất hiện.
Khói bụi trên đường lúc đến càng lúc càng lớn, truy binh cũng càng ngày càng nhiều. Triệu Tự Doanh mặc dù không có nhiều ngựa như thế, trọng lượng khôi giáp, binh khí và lương thảo cũng không nhẹ, chạy e rằng còn sẽ càng chậm hơn. Nhưng truy binh đằng sau lại không kiêng nể gì đuổi sát phía trước, khoảng cách đôi bên cũng càng kéo càng gần. Dần dần hậu đội của Triệu Tự Doanh đã nhìn thấy được tiền đội của truy binh.
Đối với truy binh đằng trước kẻ nào kẻ nấy đều là một trăm lượng bạc, thậm chí còn có thủ cấp đáng giá vạn lượng, đuổi theo kịp chính là của cải giàu sang. Vì của cải giàu sang này thế nào cũng phải đánh cuộc một lần. Có người đuổi trên quan đạo, người đằng sau đoạt không được, nhanh gọn thúc ngựa chạy vào trong ruộng nương, muốn đi đường vòng sang từ nơi khác. Người cưỡi ngựa chạy vào trong ruộng nương càng lúc càng nhiều, đội ngũ truy binh đằng sau bản đội Triệu Tự Doanh dần dần mở rộng, giống như muốn bao vây bản đội Triệu Tự Doanh vào bên trong đó.
Cung thủ một đội này của Triệu Tiến đều đã tới chỗ hậu đội, tiến bước theo đại đội, nhưng chỉ cần truy binh sáp tới gần trong tầm tên bắn lập tức xoay người mở cung phóng tiễn. Cưỡi ngựa bắn cung, giằng xóc vẹo lệch, chuẩn xác vân vân không đáng coi trọng, nhưng truy binh tụ lại đông đảo, chen chúc ở bên kia, một mũi tên bắn vòng sang, không làm bị thương người cũng sẽ tạo thành hỗn loạn. Có một số kẻ né tránh không kịp, lập tức sẽ từ trên vật cưỡi té xuống. Vào lúc này, mặc kệ là đồng bọn của y hay là đối thủ, ai cũng sẽ không né tránh cứu trợ, giục ngựa giẫm đạp thẳng qua, chết cũng không chết được tử tế.
Nếu chỉ có một đội truy binh, theo cục diện cung tiễn bắn lén, rất nhanh sẽ làm chậm lại cước bộ, nhưng nhiều người như thế đều nối đuôi nhau đuổi thẳng, một chút thương vong máu tanh ngược lại khiến cho hung tính của bọn chúng bùng phát, liều mạnh thúc ngựa vọt tới trước cũng có người ở trên ngựa giường cung lắp tên. Cũng mặc cho có bắn trúng người đằng trước hay không, chỉ cần mũi tên bay sang, chung quy làm một trận hỗn loạn. Cứ như vậy càng lúc càng gần thậm chí có người thừa cơ chém loạn cắt đứt dây thừng nối ngựa, đoạt ngựa thồ để không của Triệu Tự Doanh tới tay. Tuy nói chỉ có hai người thành công, lại khích lệ mọi người càng gào thét khen ngợi, ai nấy liều mạng lao về trước.
Mặt trời đã gần giữa trưa, thì giờ Triệu Tự Doanh nghỉ ngơi đêm qua cũng rất ngắn, bắt đầu từ hôm qua vẫn luôn không ngừng chạy trên đường tiến lên, người ngựa đều vô cùng mệt mỏi. Huống hồ đằng sau có đại đội truy binh càng khiến cho người ta lo lắng thấp thỏm, mấy lần giao tranh, khiến uể oải và nôn nóng của con người càng lộ rõ, số lần cung thủ hậu đội trên ngựa xoay người bắn tên càng ngày càng nhiều, rất nhiều mũi tên đều lạc vào khoảng không, đây rước lấy tiếng cười sặc sụa của truy binh.
Tuy nhiên, chính bởi vì vẫn luôn không ngừng tiến về phía trước như thế, Triệu Tự Doanh đi về hướng nam cũng cách đủ xa. Chính đang trong lúc chạy trốn, truy binh và hậu đội Triệu Tự Doanh đều nhìn thấy đằng trước có người giơ trường mâu lên. Chưa nói tới lực một cánh tay cần có để vung mâu này, mà cử chỉ này khiến người ta cảm thấy quái dị, trường mâu lay động rất rộng từ trái sang phải.
Sau khi nhìn thấy cử động này, binh mã Triệu Tự Doanh của hậu đội bắt đầu tách ra, phi nhanh vè hai bên trái phải. Nhìn thấy cảnh tượng này tức thời khiến bọn truy binh mừng rỡ. Truy đuổi bực này chính là hi vọng đuổi tan người kết thành đội, chỉ cần thế đơn lực mỏng thì lập tức vây giết. Đại đội nhân mã Triệu Tự Doanh đông lắm, tuy nói cước bộ không nhanh, nhưng truy đuổi vây công cũng rắc rối. Hiện tại nôn nóng bồn chồn bị đuổi giết ai nấy phải tự mình chạy giữ mạng, đây chính thật là đưa bạc thưởng tới tận tay. Từng cái đầu người này, thật đúng là một trăm lượng bạc.
Ngoài suy đoán của bọn họ chính là, hậu đội tách ra nhưng không có tán loạn, ngược lại là tự mình ngăn cách ra trái phải, còn đại đội Triệu Tự Doanh dừng lại không nhúc nhích, chỉ nhìn thấy thanh trường mâu trong bụi mù của quan đạo kia dựng thẳng đứng không nhúc nhích.
Đội nhân mã Triệu Tự Doanh đang di chuyển biến hóa đội hình cũng không thuần thục thông thạo, hậu đội biến thành tiền đội, đội hàng dọc kéo dài trên quan đạo chậm rãi biến thành hàng ngang có dáng vẻ muốn đón địch giữa quan đạo. Truy binh đằng sau vui mừng quá đỗi, dừng lại như thế không cần đuổi nữa, chẳng lẽ là bị bức tới đường cùng muốn chém giết một trận. Tuy nói muốn giết bọn nhãi ranh này phải có người chết bị thương, nhưng tất cả vứt ra tính mạng đặt cược giàu sang, ai lại sợ chết?
Bọn truy binh vẫn không ngừng. Đội hình biến hóa chính là lúc dễ dàng hỗn loạn, thừa thế giết thẳng vào chẳng lẽ nào không khiến cho đối phương tan tát toàn bộ, tới lúc đó chính là đại khai sát giới, buông tay thu gặt những kẻ một trăm lượng bạc này. Những cũng có người nhận thấy rằng không ổn. Lẽ ra, đại đội Triệu Tiến bước chân thả chậm biến đổi đội hình, bụi mù bốc lên hẳn nên nhỏ đi, sao còn là càng lúc càng lớn. Cũng có người tai thính, cảm thấy tiếng vó ngựa này chẳng những không có nhỏ đi, thanh âm rền vang ngược lại càng lúc càng lớn.
Bọn truy binh nhận thấy rằng không ổn rốt cuộc làm chậm lại bước chân ngựa, nhưng phía trước chậm lại, phía sau lại vẫn muốn vội vã tiến lên. Chen chúc lẫn lộn với nhau đã loạn thành một cục. Nhưng vào lúc này đã không có người muốn nóng vội tiến lên bởi vì bọn họ nhìn thấy bản đội Triệu Tiến đã dừng lại song khói bụi đằng sau bản đội Triệu Tiến vẫn bốc cao như trước, tiếng vó ngựa truyền từ hướng đó tới vẫn ầm ì như trước.
- Tiến gia, Khương Mộc Đầu dẫn con cháu Khương gia tới đây.
- Tiến gia, Thành Đại Khí dẫn già trẻ Thành gia tới rồi.
- Tiến gia, ba trăm kỵ binh dưới trướng Tham tướng Từ Châu kéo tới trợ trận.
- Tiến gia, con cháu Từ Châu vệ tới trợ trận đây.
- Tiến gia, Thủ bị Bi Châu và Bi Châu vệ dẫn đội sang trợ trận đây.
- Tiến gia.
Mấy chục, mấy trăm, từng cánh đội nhân mã xuất hiện xung quanh bốn phía bản đội Triệu Tiến, mỗi một đội xuất hiện kẻ dẫn đầu chính là khoái mã chạy tới trước ngựa Triệu Tiến chào hỏi báo danh. Nhìn từng cánh đội nhân mã lấy bản đội Triệu Tiến là tâm giạt ra bốn phía xung quanh, bọn truy binh hồn xác lạnh run.
Bọn họ không nghe được từng tiếng chào hỏi báo danh bên đó, lại nhìn thấy từng cánh đội binh mã xuất hiện, người càng lúc càng nhiều. Dám một đường đuổi giết như thế chính là bởi vì người tất cả gom lại đông hơn rất nhiều bốn trăm người cưỡi ngựa Triệu Tiến, dũng khí này chính là bởi vì đông người. Bọn truy binh không chỉ có các lộ phủ Duyện Châu vừa mới đuổi tới, còn có tàn binh bại tướng mấy lộ bị bọn Triệu Tiến đánh tan. Các lộ liên thủ gom lại quả thật là khí thế hùng hổ. Nhưng hiện giờ lại chỉ còn lại run sợ trong lòng, suy nghĩ lấy nhiều thắng ít sớm đã tan tành mây khói. Chỉ ở nơi đó nghĩ lá gan bọn người Từ Châu cũng quá lớn, dám võ trang đầy đủ như thế tiến vào trong địa phận Sơn Đông. Rốt cuộc có còn nói tới phép tắc giang hồ gì nữa hay không, chẳng lẽ không sợ quan phủ tra xét bọn chúng tạo phản sao?
Nhưng đã đuổi tới nơi này, khoảng cách lại không xa, trước sau chen lấn, cho dù muốn lui nhất thời cũng lui không đặng. Làm sao bây giờ. Các lộ nhân mã dù sao không phải đoàn kết một lòng, trong lúc nhất thời đều hoảng loạn.
Triệu Tiến kéo giáp che mặt lên, bụi đất ngút trời, trộn lẫn cùng với mồ hôi trên mặt, dính nhóp nhúa rất không dễ chịu, song đến lúc này, đại cục đã định rồi. Hành trình đi Sơn Đông lần này, đi rất gấp, trở về càng gấp nhưng hết thảy kết cục đã xong xuôi. Triệu Tiến liếc mắt nhìn Mộc Thục Lan cách đó không xa, thiếu nữ đã đội lên mũ che đầu, yên lặng ở trên ngựa, người khác cũng sẽ không để mắt tới một "gia đinh" vóc dáng thấp bé như vậy.