Nhâm công công lại còn có tâm tư bưng trà nói chuyện.- Ta không sợ, bằng không Hùng công công sẽ không phái ta sang đây. Tiến gia có lẽ không biết, ta là vào ba năm trước tự cung vào vương phủ, dựa vào cái này khiến cả nhà sống qua được cái năm thiên tai đó. Ta sợ cái gì nữa?
Mặc dù ở chỗ kinh thành kẻ vô danh vì vào cung mà tự hoạn không ít, nhưng đối với một kẻ trưởng thành nguyên vẹn tự cung vẫn là sỉ nhục và hủy hoại. Nhìn lời lẽ khí phách của Nhâm công công này trước khi tự cung nghĩ chắc sẽ không sai biệt. Hạ được quyết tâm tàn khốc như thế, không sợ chết e rằng không phải mạnh miệng, xem thấy y điềm tĩnh như vậy càng tỏ tường.
Triệu Tiến thở hắt ra, đối phương tính kế vô cùng đúng đắn, bày bố cũng rất kín kẽ, phái tới một hạng người tâm chí cứng cỏi như thế, đút lót số tiền lớn vô dụng, giết người kéo về lâu dài cũng vô dụng.
- Sự tình không nhỏ, ta phải đắn đo một chút. Trước phải tiễn khách rồi. Triệu Tiến thẳng thừng hạ lệnh đuổi khách.
Nhâm công công cười đứng lên, ôn hòa nói.- Tiến gia không nên nghĩ quá lâu. Nếu kéo dài quá lâu, kinh thành có lẽ đợi không được nữa.
Triệu Tiến nóng nảy phất phất tay, Nhâm công công giơ tay muốn móc ra cái gì lại bị Ngưu Kim Bảo ở đằng sau nắm chặt cứng bả vai, lập tức cả người cứng đờ. Tay Ngưu Kim Bảo vận dụng khí lực không nhỏ, Nhâm công công kia đau tới sắc mặt trắng nhợt, thần sắc lại vẫn giữ vững điềm tĩnh nhưng vẫn mở miệng nói.- Chỉ là lưu lại bằng cớ cho Tiến gia, tới lúc đó dựa vào vật này đi chỗ vương phủ thành Tư Dương tìm người giao hàng.
Nghe lời này, Ngưu Kim Bảo mới buông tay ra, Nhâm công công móc từ trong túi bên hông ra một tấm thẻ bài và tờ giấy gấp đôi, tiện tay đặt ở trên kỷ trà bên cạnh cười nói.- Tiến gia nếu như nghĩ thông suốt, hãy phái người cầm thẻ bài này và văn thư này đi vương phủ. Nhìn thấy vật này, người gác cổng sẽ mời người đi vào.
Sau khi nói xong, vị Nhâm công công tới từ vương phủ này lễ độ chắp tay làm lễ, xoay người rời khỏi, vừa ra tới trước cửa còn cười xoay người nói.- Trong tay Tiến gia không thiếu ngựa, tới lúc đó nhớ kỹ phải dùng khoái mã truyền tin. Việc khẩn cấp bậc này, làm chậm trễ một ngày đều có khả năng gây ra họa lớn đấy.
Cửa phòng đóng lại, trong phòng nhất thời không ai nói gì, qua chốc lát Triệu Tiến mới mở miệng nói.- Dặn dò người theo dõi chặt, đi theo y về thẳng tới phủ Lỗ Vương, mỗi ngày đều phải có tin tức truyền về cho ta.
Lập tức có người ra ngoài sắp xếp, thần sắc trên mặt Vương Triệu Tĩnh biến ảo, cuối cùng khẽ cắn môi nói.- Đại ca, không nên ưng thuận bọn chúng. Đáp ứng lần này lần kế bọn chúng vẫn sẽ tới dọa dẫm.
Sắc mặt Triệu Tiến âm trầm nói.- Ưng thuận một lần nói rõ chúng ta sợ rồi, vậy thì còn có lần thứ hai, lần thứ ba, từng lần sang đây dọa dẫm. Đợi lừa lấy sạch sẽ chỗ béo bở của chúng ta rồi, tới lúc đó lại báo lên tội mưu phản còn sẽ lấy được công lao.
Vương Triệu Tĩnh chần chừ một lát, hỏi ra một câu.- Vậy giờ phải làm sao?
Triệu Tiến ngẩng đầu nhìn trời, cảm thán nói.- Cách này của bọn chúng thật cao siêu. Thiết lập thế cục từ xa uy hiếp chúng ta. Chúng ta nếu như sợ, bọn chúng sẽ từng đao cắt xuống. Chúng ta nếu không sợ, vậy triều đình sẽ xuất đại quân tiêu diệt, đánh tan nơi này của chúng ta, bọn chúng cũng mò được chút đồ. Tóm lại không tổn thất gì. Ép chúng ta có đi thành Tư Dương bên kia hay không cũng đồng dạng là mưu phản, kết cục đều giống nhau.
Vương Triệu Tĩnh hít một hơi thật sâu khẽ cắn môi đứng thẳng từ trên ghế lên, ôm quyền nói với Triệu Tiến.- Đại ca, không được ưng thuận vương phủ kia vơ vét của cải. Nhưng tiểu đệ thân là con người, gia phụ cũng không cứu không được, trung hiếu không vẹn toàn được. Tiểu đệ tự mình đi kinh thành một chuyến.
Triệu Tiến cáu kỉnh lớn tiếng quát.- Khốn khiếp, hồ đồ ngồi xuống. Huynh nói không đi cứu sao?
Vương Triệu Tĩnh sửng sốt, rầu rĩ ngồi xuống, Triệu Tiến giọng điệu chậm rãi nói.- Sự tình khẩn cấp, nhưng không được nóng vội một ngày. Chờ huynh suy nghĩ đã.
Vương Triệu Tĩnh xung quanh chẳng còn cách nào, đứng dậy chắp tay cáo từ.- Vậy tiểu đệ không quấy rầy đại ca. Tiểu đệ đi ra ngoài trước xem thử.
- Cứ chờ ở bên ngoài, cái gì cũng không được làm. Giọng điệu Triệu Tiến không cao nhưng rất nghiêm khắc, Vương Triệu Tĩnh thở dài, lại khom người.
Phòng ốc trong sân viện đầy đủ, Vương Triệu Tiến sau khi ra ngoài cũng có chỗ ở. Song y hiện giờ làm sao ngồi yên được, chỉ nôn nóng đi chầm chậm nhìn quanh sân. Không qua bao lâu, Lưu Dũng mang Nhiếp Hắc và Lê Đại Tân vội vã chạy tới, vừa vào sân đã mở miệng hỏi.- Tam ca, nghe nói chuyện của bá phụ là phủ Lỗ Vương Sơn Đông giở trò phải không?
Vương Triệu Tĩnh gật đầu, Lưu Dũng thấp giọng mắng một câu sau đó mới mở miệng nói.- Tiểu đệ đã dặn dò người đi theo rồi thật không ngờ được sẽ có bố trí như thế. Đại ca đâu?
Vương Triệu Tĩnh thản nhiên trả lời.- Đại ca nói muốn yên lặng suy ngẫm.
Vừa mới nói xong câu này lại nghe thấy Triệu Tiến trong phòng cao giọng hô.- Tiểu Dũng tới rồi ư? Đệ và Triệu Tĩnh cùng nhau vào đây.
Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng liếc nhìn nhau đều cùng bước nhanh vào phòng. Triệu Tiến chau mày đứng ở trước bàn, chẳng biết lúc nào trên bàn bày sẵn một tấm bản đồ, bản đồ này rất là giản dị, hình vẽ chính là Từ Châu và các vung đất phủ huyện xung quanh.
Triệu Tiến trầm giọng bố trí.- Hai người các đệ đi làm một chuyện. Mau chóng đi làm. Đi chợ muối và chợ búa tìm người. Người phủ Duyện Châu Sơn Đông, người huyện Tư Dương phủ Duyện Châu, người quen thuộc huyện Tư Dương và người giao thiệp với phủ Lỗ Vương, người từng đi kinh sư, người quen thuộc kinh sư. Mấy loại người huynh nói đều tìm hết lại, mỗi loại sắp xếp một gian phòng để bọn họ ở, cho người trông coi, chớ nên để bọn họ nói chuyện với nhau.
Lưu Dũng tinh thần phấn chấn tiến lên một bước nói.
- Đại ca, muốn bắt thám tử phủ Lỗ Vương Sơn Đông sao?
- Huynh hoài nghi phủ Lỗ Vương không có an bài thám tử tai mắt ngầm ở Từ Châu chúng ta. Những hạng người chúng bố trí nơi này lòng tham thì có tham đấy lại là kẻ có thủ đoạn.
Triệu Tiến thở dài cảm thán một câu, lập tức nghiêm túc thúc giục.
- Huynh là bảo các đệ mời mấy loại người đó sang đây, đối đãi khách khí một chút. Hiện giờ phải đi làm ngay, trước khi trời tối phải làm xong.
Lưu Dũng và Vương Triệu Tĩnh thanh âm nghiêm túc trả lời đều tự mình xoay người ra khỏi cửa đi lo liệu bận rộn.
Không qua bao lâu, cả Hà Gia Trang liền trở nên từng bừng náo nhiệt. Tuần đinh trên chợ muối và chợ búa, quản sự Vân Sơn Hành giao thiệp với các nơi, gia đinh của đội Nội Vệ, cùng với bọn người chợ búa giang hồ trên đất Từ Châu đã bắt đầu tới từng nhà từng hộ dò hỏi rà soát.
Lúc mới đầu, làm cho thương nhân người đi đường khắp nơi hết sức lo lắng, nhưng người kéo tới dò hỏi thái độ rất là lễ độ, hơn nữa nói rất rõ ràng Tiến gia có lời mời.
Nơi Từ Châu này tiếp giáp với phủ Duyện Châu Sơn Đông, bên đó lại là phủ giàu có nhất, lớn nhất Sơn Đông, thương nhân sang đây làm ăn buôn bán quả thật không ít. Những người này đều được mang tới chỗ khách điếm Vân Sơn. Người quá đông, chỗ phòng nghị sự lại là nơi hiểm yếu của Triệu Tự Doanh nên phải chọn chỗ nhiều phòng ốc mới tốt.
Ngoại trừ lũ thương nhân, tiểu nhị của chợ muối và chợ búa, khách trọ bên trong khách điếm khắp nơi cũng bị dò hỏi, thu hoạch nơi này không kém hơn trong chợ muối và chợ búa, bên này người ngoài tới càng nhiều hơn.
Trước khi trời tối, công việc Triệu Tiến dặn dò đã làm xong rồi, bên đó đi tìm hắn phục mệnh, Triệu Tiến liền mang người thẳng tới nơi đó.
- Các vị, Triệu mỗ mời mọi người tới, là mong muốn mọi người giúp đỡ. Có một số lời muốn hỏi mọi người, đêm nay không tránh khỏi phải khổ cực các vị, kính mong rộng lòng tha lỗi. Cơm chiều sẽ do khách điếm Vân Sơn chiêu đãi.
Trước khi bắt đầu, Triệu Tiến triệu tập tất cả lại hết mức lễ độ nói rõ dụng ý. Kẻ vốn trong lòng có mấy phần oán hận và kinh hoàng, nhìn thấy thái độ khách khí của Triệu Tiến như thế cũng liền bình tĩnh trở lại. Huống chi món ăn khách điếm Vân Sơn cung ứng đã có vẻ như bày yến hội, rất là thịnh soạn. Duy nhất khiến người ta không sao thoải mái chính là, vốn mọi người là bà con cùng quê được an bài trong một phòng, người quen gặp mặt cũng phải bắt chuyện mấy câu, nhưng người Triệu Tự Doanh lại không để cho đám người trò chuyện.
Món ăn dù ngon, tất cả đều lo lắng chờ đợi Triệu Tiến đưa câu hỏi, cho nên đều ăn rất vội vã, lại không ngờ rằng sau khi ăn xong thật chờ một hồi nữa mới bắt đầu. Tất cả đều hiểu, đây là Tiến gia muốn mọi người chậm rãi ăn uống, nghĩ tới một tầng này lại thả lỏng không ít.
Người các nơi bị chia tách ra mời tới trong phòng chỗ đang ở của Triệu Tiến. Bọn họ để ý thấy trong căn phòng đó đèn đuốc sáng trưng, Vương Triệu Tĩnh mở ra giấy bút ngồi ở một bên, Triệu Tiến ngồi ngay ngắn ở nơi đó dò hỏi.
Vốn cho rằng trịnh trọng khác thường như thế mời sang khẳng định muốn hỏi một số chuyện lớn khẩn cấp gì, không ngờ rằng câu hỏi Triệu Tiến đưa ra rất đơn giản, đều là thế thái nhân tình, phong tục tập quán bên trong phủ Duyện Châu, còn có các loại sự việc quyền quý, hoàng thân, vương phủ, mỗi một câu hỏi Vương Triệu Tĩnh đều sẽ ghi chép lại.
Bởi vì mỗi một câu hỏi dò hỏi nơi chốn khác biệt, vì thế mọi người cũng không biết Triệu Tiến rốt cuộc tại làm sao phải đi hỏi, cũng không hiểu được Triệu Tiến để mắt tới chuyện gì.
Nói chẳng hạn như, việc làm của phủ Lỗ Vương trong thành Tư Dương, bên trong phủ Lỗ Vương có người nào trọng yếu, về phần phía kinh sư, thì dò hỏi gần đây xem có gì khẩn cấp hay không, làm sao đắp nối quen biết với lão đại trong triều vân vân.
Mấy câu hỏi này đều xen lẫn trong rất nhiều câu hỏi khác, lúc đối mặt với Triệu Tiến, đám khách trọ, thương nhân đã băn khoăn phấn khích, điều muốn biết ở nơi đó nhiều như thế, sau khi xong việc nhớ lại cũng chỉ nghĩ tới Triệu Tiến có khả năng muốn làm ăn buôn bán ở phủ Duyện Châu, hoặc là đi chỗ kinh thành bợ đỡ người quyền quý gì đó.
- Cái tên Nhâm Đạo Hắc hôm nay tới luôn miệng nói mình là kẻ thân tín của Thừa phụng Hùng Tảo vương phủ, không ngờ rằng chính là người tâm phúc của Hữu trưởng sử Tư Văn Hiên của vương phủ.
Đây là một trong những thành quả dò hỏi, té ra sự tích tên Nhâm Đạo Hắc này ở trong huyện Tư Dương phủ thành Duyện Châu rất có danh tiếng. Vốn dĩ gã này là tú tài trong huyện, nức tiếng một vùng, Hữu trưởng sử Tư Văn Hiên kia cũng là người đọc sách, đôi bên giao thiệp qua mấy lần.
Thời điểm năm đại kiếp nạn đó, Nhâm gia nọ ứng đối không kịp, hiềm rằng chẳng may trong nhà lại có tai họa khác. Hạng người văn sĩ này quen xuôi chèo mát mái, gặp phải cảnh ngộ khốn khổ khốn nạn lớn như thế khó tránh khỏi có chút phẫn hận quá đà, liền chọn lấy con đường tự cung này, muốn vào trong vương phủ tìm một con đường sống. Nhưng lúc bấy giờ tổng quản trông coi hoạn quan vương phủ lại không muốn thả cho y tiến vào, suýt chút nữa đã bức chết cả nhà Nhâm Đạo Hắc này. Vẫn là Tư trưởng sử này nói một lời, lúc này mới chiêu mộ vào vương phủ làm việc như người hầu hạ.
Bởi vì có một tầng duyên cớ này, Nhâm Đạo Hắc đó một mực trung thành với Tư trưởng sử. Y từng đọc qua sách, lòng dạ rất là thâm trầm hơn người khác, sau khi đã trải qua một lần suy sụp lớn như thế, tính tình cũng cứng rắn, nhẫn nại khác thường, bản lãnh làm việc hầu hạ cao hơn rất nhiều so với hạng người bằng vai vế.
Cũng từ trong miệng bọn thương nhân biết được, Tư trưởng sử vẫn luôn giúp vương phủ mở rộng sản nghiệp, đồng thời cũng vơ vét tích góp cho nhà mình, việc bậc này giấu không được người, cũng không cần phải giấu kẻ khác.
- Cái tên Tư Văn Hiên này mưu sâu giỏi tính kế. Trước nay giỏi về dùng thân phận hoàng thân hoàng tộc của phủ phiên vương ép người. Đã nhiều năm như thế, phủ Lỗ Vương và vương tộc triều đình chưa chắc gần gũi được bao nhiêu, nhưng trên vương pháp lại là người một nhà. Tư Văn Hiên chính là dựa vào một tầng này khiến cho bọn người Tuần phủ cùng với nha môn Bố chánh phủ Duyện Châu và Sơn Đông cúi đầu.