Nghĩ tới điều này, Dư Trí Viễn lại có chút hưng phấn loáng thoáng, liệu có gây náo loạn càng lớn hơn nữa hay không.
Người đêm nay xao động không chỉ có chỗ Dư Trí Viễn, gã bên này là lo lắng vui mừng hớn hở, nhưng càng nhiều người hơn đang cực kỳ rối bời.
Đại sứ kho lường Liên Bình An và Viên ngoại lang Hộ bộ kia thân là quan viên dính với tào vận, tất nhiên có chức trách báo lên trên. Hai người bọn họ thật cũng là người thức thời, tài của nhà mình cũng đã mò đủ, chức quan này không làm thì không làm nữa, dù thế nào cũng nên nhân lúc thái bình thoát thân.
Bọn thương nhân giàu có cửa sông Thanh Giang không có vui mừng gì, nhất là hộ nhà giàu dính tới tào lương đều không cách nào vui mừng. Cắt đứt tào vận, ngăn chặn đường tào thuyền xuôi nam tiến bắc không biết phải chậm trễ bao nhiêu chuyện làm ăn, cắt đứt bao nhiêu con đường làm giàu. Bản thân chỗ này chịu thiệt, cũng không cách nào ăn nói với bên trên. Nhưng Triệu Tự Doanh thật đắc tội không nổi cũng chỉ đành viết thư báo nguy xin cứu giúp.
Thư báo nguy cứu giúp này đều nói rất rõ ràng. Một là nói người cắt đứt tào vận có oan khuất, bậc thúc phụ ở kinh thành bị xem thành mưu nghịch nhốt vào thiên lao. Hai là nói võ phu Từ Châu này thật sự là vô pháp vô thiên, cứ tiếp tục như thế, sớm muộn cả cửa sông Thanh Giang đều phải bị bọn chúng khống chế ở trong tay, tất cả sẽ bị bóp không thở được.
Cách nói như vậy trên thư chẳng qua là nói cho bên trên đưa ra phán quyết nên lấy hay bỏ, hoặc là vỗ về hoặc là thủ đoạn sấm sét, nếu như là kể khổ, nói nhà mình vô kế khả thi vậy thì không hay rồi.
Viết tới chỗ này, không ai không mắng, còn có oan khuất gì, đây không phải là muốn tạo phản sao? Giữa ban ngày ban mặt cắt đứt mất Vận Hà, không để cho tào lương tiến lên phía bắc đây là phản tặc bậc nhất.
Nam Trực Lệ có hai Tuần phủ, một Tuần phủ Phượng Dương ở Giang Bắc, một Tuần phủ Ứng Thiên ở Giang Nam. Trên chức danh Tuần phủ Phượng Dương này lại có chức phận như Tổng đốc tào vận, dính líu tới tào vận này tất nhiên thuộc về y quản. Tuần phủ Phượng Dương vốn ban đầu trú đóng ở Trung Đô Phượng Dương, về sau đổi sang trú ở Thái Châu, nơi trọng yếu như cửa sông Thanh Giang này, Tuần phủ Phượng Dương đó tất nhiên cũng phải an bài thân tín tai mắt của mình.
Vào ban ngày sự tình vừa xảy ra, thư cấp báo đã dùng khoái mã đưa đi. Đây chính là chuyện khẩn yếu bậc nhất, ban đêm cũng phải chạy gấp. Ngày hôm sau mới qua chính ngọ, tin đã giao tới trong tay Tuần phủ Phượng Dương.
Bởi vì là cấp báo vạn lần khẩn cấp, phụ tá cũng không dám xé mở đọc, giao thẳng tới tận tay Tuần phủ. Tuần phủ mở ra vừa đọc nhất thời sững sờ ở nơi đó, cả mặt không tin nổi. Biểu hiện của ông ta như thế thật là dọa cho bọn người phụ tá nghe sai bảo bên cạnh nhảy dựng, còn tưởng rằng xảy ra đại sự bậc nào.
- Thật là... thật là hoang đường. Ngây ngẩn hồi lâu Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu mới nói ra được một một câu như thế.
Sau khi nói xong câu này, Tuần phủ Quách Thượng Hữu đưa ngay tin cấp báo cho phụ tá. Phụ tá vội vàng nhận sang nhìn qua một lượt, sau khi đọc thấy lời lẽ bên trong cũng không kiềm nổi mở trừng to hai mắt hiểu được sao phải nói câu hoang đường này rồi.
Người nào không biết mạch máu Đại Minh chính là tào vận này, không có tào lương, phía bắc không biết phải xảy ra bao nhiêu rung chuyển, một thổ hào Từ Châu không ngờ lại dám cắt đứt tào vận, hắn có biết mình phải rước lấy tai họa bao lớn hay không?
Hơn nữa sau khi cắt đứt, cửa sông Thanh Giang rõ ràng không ai dám nhúc nhích. Tào đinh ở cửa sông Thanh Giang có chừng gần vạn, cộng thêm binh mã Thủ bị Sơn Dương trú đóng gần kề cửa sông Thanh Giang đó cũng có hơn ngàn, thậm chí còn có Bổ khoái sai dịch cùng với tráng niên đoàn luyện trưng mộ trên đất ấy, sức mạnh lớn như thế lại không có người dám đi đụng vào tên thổ hào này.
Nói tới cũng phải nói lui, cho dù ngươi muốn tạo phản cũng phải mở to con ngươi mới được. Ngay mới đầu đã ngăn chặn cửa ngõ tào vận, ngươi cho rằng là chặn được chỗ yếu hại của Đại Minh, nhưng thật sự cũng kéo theo ra không biết bao nhiêu binh mã Đại Minh, chẳng khác nào đặt mình trước đầu sóng ngọn gió, tới lúc đó muốn thoát thân cũng khó khăn.
Phụ tá cho ra lời hết mực khuôn phép.- Đại nhân, phái binh tới tiêu diệt đi.
Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu gật gù giơ tay vỗ xuống mặt bàn, thanh âm bực bội nói.- Đi báo cho Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc, Phó tổng binh Lang Sơn Lục Toàn Hữu biết. Cùng lúc hai hướng nam bắc xuất binh, hai lộ giáp công. Thật sự hoang đường, vốn cho rằng mưa thuận gió hòa một năm lại gây ra chuyện khốn nạn như thế.
Sau khi nói xong còn cảm thấy cơn giận chưa có phát tiết hết chỉ phong thư kia mắng.- Người viết thư cũng ngu muội. Chỉ là tên côn đồ Từ Châu hèn mạt, cũng đáng được đề tên nói họ. Cái gì Triệu Tiến, bản quan nào đếm xỉa tới.
Vốn phụ tá bên kia đã sửa soạn đi viết thư, lũ hộ vê võ biện bên dưới cũng muốn an tài người đưa thư chuyển thư đi, nghe thấy lời này của Quách tuần phủ, gã Thiên tổng thân binh đứng ở gần đó vội vàng ôm quyền nói.- Dám hỏi đại nhân, vừa rồi chính là nói Triệu Tiến Từ Châu sao?
Trong tay Tuần phủ có tiêu doanh Tuần phủ, đội ngũ tinh nhuệ của mình, danh xưng thông tục chính là phủ tiêu. Kẻ thống lĩnh tiêu doanh là một gã Du kích, cũng là võ tướng triều đình. Còn quân binh Tuần phủ sai khiến điều động được thì gần giống như là gia đinh võ tướng vân vân, cũng là gia đinh thân vệ, kẻ dẫn đội thì là một vị Thiên tổng.
Nếu là người thân tín, tất nhiên phải nể mấy phần mặt mũi, Tuần phủ Quách Thượng Hữu gật đầu khinh thường nói.- Chính là Triệu Tiến Từ Châu, không biết là hạng người to gan lớn mật nơi nào, chờ bị soát nhà diệt tộc chém thành muôn ngàn mảnh đi.
Sau khi nghe thấy cái tên họ này, Thiên tổng thân binh kia sắc mặt chợt biến đổi, vội vàng tiến gần lại một bước nói.- Đại nhân, có nghe nói trước đây Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo dẫn đội bắc tiến tróc nã phản nghịch chăng?
Tuần phủ là quan to một phương chỉ cần chăm chỉ làm việc, khắp nơi không có gì che giấu được. Nói ra việc này, Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu khinh thường cười nói.- Cái tên gây ra chuyện nực cười kia phải không? Không phải về sau lại bỏ chạy tán loạn sao? Đám Đông Xưởng này, đầu óc đều nhét đầy tiền. Còn có hộ thương nhân cửa sông Thanh Giang cáo trạng tới chỗ bản quan, nói là dọc đường sách nhiễu người dân.
Thiên tổng thân binh ho khan mấy tiếng thấp giọng nói.- Đại nhân có điều không biết, chiếu theo tin tức thuộc hạ nghe được. Bọn chúng chính là đi tróc nã phản tặc. Muốn sau khi bắt người mới thượng tấu báo lên trên. Chỉ có điều không ngờ được bên đó quá mạnh, nhìn thấy nơi đó trong mưa duyệt binh, hơn hai ngàn kỵ binh cứ một mực như thế bị dọa sợ chạy loạn.
Thiên tổng thân binh Tuần phủ xuất thân võ tướng giao thiệp nhiều với võ phu người luyện võ, tin tức bên phía đó tất nhiên biết cũng nhiều. Huống chi Mã Xung Hạo dẫn đội bắc tiến, đại đội nhân mã rất giương oai diễu võ, lại có binh mã mấy nơi Giang Bắc gia nhập, biết rõ ràng một chút cũng là bình thường.
Nghe thấy lời này, Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu sắc mặt biến đổi. Phẩm hàm quan lại Tuần phủ này các nơi đều có khác biệt rất nhỏ, nhưng mấy cái như "Tuần phủ nơi chốn nào đó, Đề đốc quân lương, kiêm Hữu thị lang Binh bộ, kiêm Hữu đô phó Ngự sử Đô Sát Viện" này đều giống nhau. Tuần phủ cũng cai quản việc quân, việc binh, tất nhiên am hiểu một chút những thứ này, hiển nhiên biết rõ hơn hai ngàn kỵ binh này rốt cuộc là ý nghĩa gì.
Quách Thượng Hữu truy hỏi.- Bản quan nghe nói mấy nơi Nam Kinh, Lang Sơn, Phượng Dương, Từ Châu đều có người đi, lúc ấy làm thành trò cười. Rốt cuộc sao lại như thế?
Thiên tổng thân binh kia nói rất thành thật.- Kẻ phái ra đều là thân binh gia đinh các nhà.
Tuần phủ dẫn binh, thuộc hạ lại có thân vệ tiêu doanh, tất nhiên hiểu rõ thân binh gia đinh này khác biệt với quân binh tầm thường. Sắc mặt Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu trở nên rất khó coi, phụ tá cũng viết không dừng bút.
Thiên tổng thân binh nhìn chằm chằm sắc mặt của Tuần phủ, lại mở miệng nói.- Từng có mấy lần Lang Sơn bên kia báo sang người chết bất đắc kỳ tử, nói xảy ra dịch bệnh chết rất nhiều binh lính. Đại nhân còn nhớ được chăng?
Phó tổng binh Lang Sơn và Tham tướng Từ Châu tuy rằng ai nấy tự mình trấn thủ một phương, nhưng thượng ti việc quân chính là Tuần phủ Phượng Dương. Doanh trại Phó tổng binh Lang Sơn bên kia nảy sinh ôn dịch, bệnh chết, chết bất đắc kỳ tử, gần ngàn người. Đây cũng không phải việc nhỏ bản thân quân tướng quyết đoán được, nhất định phải báo lên trên. Bên chỗ Tuần phủ Phượng Dương tất nhiên tường tận. Lúc ấy thái độ chẳng qua là ôm nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, lười hỏi tới giả đò mập mờ cho qua. Hôm nay nghe thấy nhắc tới lần nữa, mới cảm thấy có một chút không được bình thường rồi.
Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu đã trở nên thận trọng, thanh âm nghiêm túc nói.- Bản quan tất nhiên nhớ rõ, tới cùng là chuyện gì xảy ra, ngươi nói cho kỹ càng, ngươi có công vô tội.
- Lục tướng quân Lang Sơn vẫn luôn rất thân cận với Phùng gia. Nghe nói là nhà họ bởi vì sống mái với nhau tranh giành lợi trên muối ở bãi cỏ hoang Hoài Bắc. Lần đó Lục tướng quân phái ra ngàn người đi sang trợ giúp một tay, gãy hết ở bên đó.
Bọn phụ tá trao đổi ánh mắt lẫn nhau tự người nào người nấy có vẻ kinh ngạc không che giấu được. Lúc ấy Phó tổng binh Lang Sơn Lục Toàn Hữu báo lên dịch bệnh, mặc kệ là ai cũng nhìn ra được không đúng, nhưng cũng ậm ờ cho qua, lại không ngờ rằng bên trong còn có mấu chốt bậc này, hơn nữa là nguyên cớ nghe thấy rợn của người.
Đường đường là đại tướng sắc phong của triều đình, quá ngàn binh mã dưới trướng không ngờ bị một thổ hào giết sạch, chuyện càng khiến cho người ta kinh hãi, đó là xảy ra ở trên đất cai quản của Tuần phủ Phượng Dương, nhưng từ đầu chí cuối không biết tin tức nào. Nếu như không phải ngăn chặn tào lương kinh động Tuần phủ, phải hưng binh tiễu trừ, còn không biết che giấu tới lúc nào.