Triệu Tiến đứng ở trước một chiếc bàn vuông, trên bàn vuông khắc vẽ bản đồ lại có mấy đánh dấu làm hiệu bày ở bên trên, Triệu Tiến vừa quan sát kỹ lưỡng, vừa mở miệng nói.- Có nói với ông ta, muốn đánh thì đánh không?
- Thập Nhất lang nói, Chu tham tướng bảo thà rằng không làm chức quan này cũng phải lưu lại tính mạng cả nhà.
Trong phòng mọi người đều cười, Triệu Tiến cũng cười nhạo một tiếng, xê dịch đánh dấu một tí, lại mở miệng hỏi.- Triệu Tĩnh, chỗ kinh sư nói thế nào?
Đôi mắt Vương Triệu Tĩnh phủ đầy tia máu, song vẻ mặt coi như điềm tĩnh, cổ họng tắt tiếng mở miệng nói.- Đại ca, hai lộ tin tức đều nói. Gia phụ bị nhốt vào Chiếu Ngục của phủ ty Bắc Trấn, do người Đông Xưởng nghiêm ngặt trông giữ. Nghe nói phải có ưng thuận của Thái giám trong cung mới được gặp người. Tin tức lộ ra cũng rất khó dò la, duy nhất xác nhận được chính là không có chịu tra tấn gì.
Mấy người trong phòng đều thu lại nét cười trên mặt, tất cả biết được cổ họng của Vương Triệu Tĩnh đã tắt tiếng tầm một tháng nay.
Triệu Tiến trầm ngâm nói.
- Kinh thành cách chỗ chúng ta quá xa. Nếu như hết thảy thuận lợi, đầu não bên đó cũng hẳn nhận được tin tức cửa sông Thanh Giang rồi.
Cát Hương hơi có chút hưng phấn hỏi.- Phải đánh nhau sao?
Triệu Tiến thanh âm bực bội nói.- Phải xem khắp chốn Giang Bắc Nam Trực Lệ còn có lá gan đó hay không. Nếu như chỗ Lang Sơn kia dám động, vậy chính là trong vòng nửa tháng động thủ với phía nam cửa sông Thanh Giang trước. Nếu như bên đó không dám thì phải đợi tin tức chỗ kinh sư.
Nói xong câu này, Triệu Tiến nhìn về hướng Lưu Dũng nghiêm nghị dặn dò.- Chỗ phủ Lỗ Vương không cần quản nữa. Đã trở mặt thì không cần đi đếm xỉa tới. Nhưng chỗ khẩn yếu mấy nơi kinh thành và Thái Châu phải theo dõi chặt. Vừa có tin tức thì phải hồi báo. Còn có bên phía Văn Hương Giáo, Tiểu Lan phải theo dõi, chỗ đệ cũng phải đi xem xét. Chớ để cho lũ yêu ma quỷ quái đó đục nước béo cò.
Lưu Dũng trịnh trọng ưng thuận, Cát Hương bên đó lại than thở có chút vô vị một câu.- Vậy vẫn là không được đánh.
Triệu Tiến nâng cao thanh âm nói.- Huynh nghe nói các đoàn các đội đều không nguyện ý đi luyện súng hỏa mai phải không? Vậy cũng tốt. Chọn lựa từ bên trong đoàn luyện ai bằng lòng nguyện ý đi học lập tức trở thành gia đinh.
Cát Hương ho khan mấy tiếng nhưng lại không biết nói thế nào mới tốt.
Thợ rèn Từ gia đông đúc, tay nghề thành thạo cũng không thiếu. Súng hỏa mai kiểu mới kia bắt đầu rèn tạo quả thật còn phải bớt đi ít việc hơn súng kíp, bởi vì nòng súng không dài nhỏ như thế, đồ rèn hỏng cũng giảm bớt rất nhiều. Cộng thêm hai cây súng hỏa mai thưởng ba lượng bạc khiến cho súng làm ra nhanh chóng hơn rất nhiều. Hơn nữa Từ Trân Trân biết rõ cục diện gấp gáp, cũng hạ mệnh lệnh làm gấp rút, mấy trăm cây súng hỏa mai được rèn tạo ra một lần.
Vốn bọn gia đinh đã không có muốn đụng chạm vào chuyện luyện súng hỏa mai, vả lại tất cả cũng nhìn ra được. Học biết bắn súng hỏa mai cũng có tiền đồ nhưng đột nhiên vào lúc gấp gáp bắt đầu huấn luyện, cùng với ngụ ý như có như không trong lời của đầu mục dẫn đội khiến bọn gia đinh biết rõ sắp đánh trận rồi.
Gia đinh Triệu Tự Doanh cũng không sợ khai chiến, thậm chí còn có chút hưng phấn. Nhưng một khi đi đánh nhau sống chết, dùng binh khí mình quen thuộc càng có nắm chắc hơn một chút. Vả lại trường mâu kết trận là kề vai sát cánh chiến đấu với đồng bọn, so với súng hỏa mai không quen thuộc phải vững lòng hơn rất nhiều. Hơn nữa Cát Hương và Trần Thăng cũng không bằng lòng biên chế hoàn chỉnh dưới tay của mình tạm thời bị đánh tan. Đây chính là đưa tới gia đinh vẫn luôn không cách nào tích cực gắn liền với súng hỏa mai.
Đội học đinh bên kia ngược lại vẫn tốt, nhưng đội học đinh có một khúc mắc, chính là có không ít người tuổi tác quá nhỏ, tuy rằng chăm chỉ, cần củ học tập, nhưng chiều cao và sức mạnh đều không đủ, chắc chắn không cách nào ra trận.
Triệu Tiến ứng đối cũng rất nhanh gọn, bảo ngay bọn đoàn luyện bù đắp vào, nhưng bản thân việc này khiến người ta rất căm tức, Triệu Tiến thỉnh thoảng muốn nhắc tới.
Vừa nói tới chuyện này, Cát Hương cũng theo đó trầm mặc, Triệu Tiến mặc dù đang ngó chằm chằm mặt bàn, đầu óc lại đang xoay chuyển nhanh chóng, nghĩ ra được rất nhiều thứ.
Nghe thấy động tĩnh tiếng khôi giáp va đập bên ngoài, Trần Thăng đi vào. Thời điểm y vào cửa dựa trường đao ở bên cửa, lau mồ hôi trên trán nói.- Tháng ngày quá an nhàn, yên ổn, vốn dĩ không giống sắp đánh nhau.
Quan thự Tuần phủ Thái Châu đã có một loại tình cảnh khẩn trương, ngay cả trên mặt thằng nhỏ bừng trà rót nước cũng nhiều thêm mấy phần nghiêm nghị, lúc chạy đi bước chân cũng nhanh một chút.
Ở trong thư phòng Tuần phủ Quách Thượng Hữu, ông ta đi ở bên trên, mấy người ăn vận như võ tướng ngồi phân tách biệt ở hai bên, phụ tá Tuần phủ thì đứng ở phía sau Tuần phủ.
Sắc mặt Tuần phủ Phượng dương Quách Thượng Hữu thì đen xạm, bộ dạng giống như đang kiềm chế tức giận. Mấy người hoặc ngồi hoặc đứng bên dưới, có kẻ thần sắc cổ quái, có kẻ thì lúng túng khốn khổ.
Quách Thượng Hữu thanh âm chợt nâng cao lên.- Trong chức quan của bản quan còn có một hạng Đề đốc quân vụ. Binh mã các nơi Giang Bắc Nam Trực Lệ thuộc bản quan quản hạt. Thế nào? Bản quan muốn thương nghị việc quân. Phó tổng binh không tới, Tham tướng không tới, ai nấy đều phái Thiên tổng ra mặt. Đây là xem thường bản quan sao? Bản quan thay trời tuần tra châu phủ. Đây là xem thường triều đình sao?
Người mặc bào phục Du kích ngồi ở bên dưới nọ, rõ ràng là Du kích tiêu doanh Tuần phủ Phượng Dương, còn hai vị đứng kia đều là ăn vận như Thiên tổng. Nghe thấy Quách Thượng Hữu nổi sùng, còn nói nặng lời như thế, hai người liếc mắt nhìn nhau, đều cuống quýt quỳ xuống vội vàng mở miệng giải thích.
- Phủ đài đại nhân, chủ tướng nhà tôi mắc bệnh nguy ngập, nằm ở trên giường không dậy nổi.
- Phủ đài đại nhân, chủ tướng nhà tôi té từ trên ngựa xuống, không cưỡi ngựa được. Lúc này phải dặn dò tiểu nhân sang đây nghe chỉ bảo.
Hai người gần như cùng lúc mở miệng, sau khi nói xong đều liếc mắt nhìn nhau, trên mặt đều có nét tức giận, nghĩ thầm đều nói như thế há không phải là khiến cho lời lẽ nhà mình có vẻ giả dối sao.
Còn Du kích tiêu doanh ngồi ở nơi đó thiếu chút nữa bật cười, vội vàng ho khan mấy tiếng, hơi cúi đầu.
Tuần phủ Quách Thượng Hữu đã bị chọc tức tới sôi máu. Lừa dối không sao cả, ông ta ở trên quan trường thấy cũng nhiều rồi, nhưng xem người như thằng ngốc dối gạt như vậy, lại khiến cho ông ta tức giận trước nay chưa từng có.- Khốn kiếp, đốn mạt, cũng tốt, nếu như chủ tướng mắc bệnh vậy thì giao trọng trách việc này, bảo các doanh trại chỗ các ngươi đều sắp đặt sẵn. Tiêu du kích chỗ bản quan cũng là đại tướng thống lĩnh binh mã, do Tiêu du kích dẫn thì được rồi.
Nghe thấy lời này của Tuần phủ Quách Thượng Hữu, sắc mặt hai Thiên tổng bên dưới càng khổ sở. Sở thiên tổng Chu tham tướng phái tới lầm bầm một câu, tức thì trên mặt giả ra một bộ thần sắc hiên ngang lẫm liệt, mở miệng nói.- Phủ đài đại nhân, tướng quân nhà tôi nói. Từ Châu chính là hang ổ Triệu tặc kia. Bộ hạ của Triệu tặc trộn lẫn với quan quân triều đình. Quan binh nếu như có động tĩnh khác thường tất nhiên khiến cho đám phản loạn kia phát giác ra. Cho nên không động được. Một khi động e rằng làm chậm trễ đại sự diệt tặc.
Tuần phủ Quách Thượng hữu không thuận theo không buông tha hỏi.- Nếu như lẫn lộn với phản loạn, Chu tham tướng cớ sao không lập tức tiêu diệt đi?
Sở thiên tổng do dự hồi lâu, quỳ ở nơi đó ngóc đầu dò xét, lại nhận ra ánh mắt Quách tuần phủ lạnh lùng nghiêm nghị khác thường. Sở thiên tổng nghiến chặt răng, thay đổi vẻ mặt ủ ê bất đắc dĩ nói.- Phủ đài đại nhân, phản loạn quá đông, không làm bừa được. Tướng quân nhà tôi chỉ đợi đại quân triều đình tới, trong ứng ngoại hợp, đại phá phản loạn.
Mấy gã phụ tá đằng sau Tuần phủ đều nhịn không được bật cười, chỉ có điều bụm miệng không ra tiếng. Nét giận trên mặt Tuần phủ Quách Thượng Hữu kia đổi thành dở khóc dở cười, giơ tay chỉ vào Sở thiên tổng, há miệng lại ngậm, nhanh chóng chuyển sang hướng khác. Bên đó chính là Thiên tổng thân binh của Phó tổng binh Lang Sơn Lục Toàn Hữu, họ Lộ.- Nhà các ngươi nói thế nào.
Lộ thiên tổng kia ho khan mấy tiếng sau đó nói.- Tiết trời nóng bức, Lang Sơn chúng tôi lại xảy ra mấy lần dịch bệnh. Tướng quân nhà tôi lo lắng một khi xuất binh, bệnh dịch lây lan không chiến đã tự tan. Tới lúc đó ngược lại chậm trễ đại sự tiễu trừ giặc.
Quách tuần phủ ngồi ở bên trên miệng cũng há to, ai ngờ được rằng những võ phu thô lỗ này đã học ra được miệng lưỡi nhà quan rồi, không mảy may kém cạnh tay giảo hoạt đắm chìm nhiều năm chốn quan trường, khó có được chính là vẫn đường hoàng lẫm liệt như vầy.
Lộ thiên tổng liếc trộm mấy lần, sắc mặt thật dễ coi hơn chút so với mới rồi, ngược lại cũng đã không cần mặt mũi, cũng càng buông lỏng hơn.- Phủ đài đại nhân, chủ tướng nhà tôi còn nói. Vọng động việc đao binh sát nghiệt nhiều lắm, dù sao cũng không phải chuyện tốt. Có lẽ những bá tánh Từ Châu kia thật có oan khuất gì đó, vẫn là lấy khuyên giải chiêu an làm chính thì tốt hơn.
- HA! Quách tuần phủ kia bật cười thất thanh. Đường đường Phó tổng binh Lang Sơn chống lại đoàn luyện thổ hào, lại nói cái gì chiêu an làm chính, một đại tướng không ngờ lại nói không nên sát nghiệt quá nhiều.
Du kích tiêu doanh ngồi ở nơi đó chỉ cúi đầu. Thân là võ tướng, rất nhiều việc rắc rối xảy ra ở Nam Trực Lệ y cũng có nghe thấy, nhưng lúc ấy nghe được cảm thấy rợn cả người, không dám tin hết. Nhưng lúc này trông lại, thật không giống như là giả. Du kích dẫn binh đánh trận này tất nhiên án chừng ra được một số gì đó, nhưng ước lượng Triệu Tiến bên đó thế nào đều cảm thấy sợ run trong lòng.