Bọn đội trưởng sắc mặt đều không quá khó coi, nhưng lại mang theo mấy phần dè chừng và sợ hãi. Hóa ra lúc Triệu Tiến đích thân dẫn học đinh tất nhiên không có người nào dám giở trò quỷ, hiện giờ Triệu Tiến không quá màn tới đội học đinh này, nhưng chuyện lớn chuyện nhỏ bên trong vẫn rất rõ ràng như trước.
Tuy nhiên sau khi Triệu Tiến nói ra mệnh lệnh này, bọn học đinh lại đều trở nên hưng phấn, đội học đinh nói là đội trù bị của gia đinh, nhưng học đinh muốn trở thành gia đinh lại không dễ dàng, càng nhiều người do đó chuyển sang đoàn luyện.
Hôm nay lời này của Triệu Tiến lại khiến bọn họ nhìn thấy tiền đồ, về sau có bỏ nhiều công sức trên súng hỏa mai hay không thì chính là sẽ trở thành gia đinh được hay không.
Kẻ đầu óc mau lẹ còn nghĩ tới được một điểm, liên đội hỏa khí gì đó kia tổng cộng mới ba mươi mấy người, chỉ sợ đội trưởng đội phó vân vân sẽ được đề bạt trong hơn ba mươi mấy người này. Nếu như mở rộng ra hơn, liên trưởng vân vân không khéo cũng ở trong đó. Xem ra bản thân phải nỗ lực nhiều hơn, đây chính là dễ dàng được cất nhắc hơn đoàn đội gia đinh dùng trường mâu.
Đối với cử chỉ này của Triệu Tiến, rất nhiều người có lời muốn nói, tuy nhiên Triệu Tiến lại dẫn tất cả vào phòng nghị sự, chủ tớ người Tây Dương kia và thông dịch cũng đi theo vào.
Trong phòng nghị sự bày một cái bàn vuông, khăn trải bàn màu trắng, mặt bàn bày một số khối gỗ kích cỡ khác nhau, đây là bố trí trước nay chưa từng có, mỗi người đều tò mò đi xung quanh nhìn mấy lần.
Triệu Tiến không có nói trên bàn là gì, chỉ mở miệng nói.- Ngày mai hạ lệnh, mỗi đoàn mỗi đại đội đều phải chọn lựa ra một phần mười thuộc hạ làm thành gia đinh hỏa khí huấn luyện. Hỏa khí tạm thời làm ra không được nhiều như thế. Mỗi một chỗ tạm thời phát ra hai cây, bình thường dùng mộc côn huấn luyện.
Trần Thăng, Cát Hương đều biến đổi sắc mặt, các đoàn các đội tức thì chọn lựa ra một phần mười để dạy hỏa khí, đây quả đúng thật là bỏ vốn lớn.
- Làm như vậy, phương trận chính là có chỗ sơ hở rồi. Đối với đoàn trưởng và đại đội trưởng Triệu Tự Doanh, bọn họ đối với phương trận trường mâu tới mức gần như sùng bái. Bọn họ trước hết không có suy xét ý nghĩa chọn lựa gia đinh hỏa khí gì, mà là trước hết suy xét rút hết ra một phần mười, phương trận trường mâu sẽ có chỗ trống.
Triệu Tiến bật cười có chút không vui vẻ nói.
- Thiếu người sẽ lấy người từ trong đoàn luyện và học đinh bù vào cho các đệ.
Sắc mặt Trần Thăng nghiêm túc lựa lời nói.- Triệu Tiến, hỏa khí vừa mới rồi quả thật là uy lực không nhỏ, nhưng bảo nhiều người như thế tới luyện. Cái này có cần phải vậy không? Triệu Tự Doanh chúng ta mạnh là mạnh ở dũng khí và huyết tâm, chớ bởi vì luyện cái súng hỏa mai này bỏ phế hết mọi thứ.
- Cung thủ mở cung bắn tên, thế sao không có ai nói bọn họ nhát gan. Bắn súng hỏa mai, nhìn kẻ địch từng bước nhích tới phải cả người vững chãi không được trước khi hô lên nổ súng. Nổ vang một lần, kẻ địch lại xông gần tới một chút, vững chãi bắn một lần nữa, thật là đợi kẻ địch tới trước mặt. Xoay chuyển súng hỏa mai nện sang, rút ra kiếm đao đeo bên mình đi liều mạng, đệ cảm thấy con người như thế nào. Không có dũng khí huyết tâm, không trầm ổn liệu có làm được không? Triệu Tiến nói ra một lượt tình cảnh lúc gia đinh dùng súng hỏa mai đón đánh kẻ địch.
Sau khi giảng giải xong, trong phòng an tĩnh lại, mấy người dẫn binh ra trận suy nghĩ chốc lát lý lẽ trong lời của Triệu Tiến, làm được tới một điểm đó, không có huyết tâm và dũng khí quả đúng thật là làm không được.
- Huynh nói qua mấy lần. Phương trận như của chúng ta đây thật phải liều mạng bằng đao thật thương thật của đối phương, chúng ta không sợ. Thậm chí đối phương phóng ngựa xông tới, chúng ta cũng không sợ. Nhưng nếu như đối phương dùng cung tiễn hỏa khí bắn thì phải làm thế nào. Phương trận của chúng ta nhanh chậm trong lòng tất cả có nắm chắc. Đối phương bắn rồi bỏ chạy đệ đuổi theo có được không? Đại pháo kia càng ở trong mấy trăm bước thậm chí ngoài mấy dặm nã sang, đệ phài làm thế nào? Gắng gượng xông về phía trước à?
Đề ra liên tục mấy câu hỏi, trong phòng lặng ngắt như tờ, Triệu Tiến nghĩ tới được những thứ đó, người khác chưa chắc không nghĩ tới nhưng tất cả thường thường không muốn suy nghĩ.
Triệu Tiến nói rất rõ ràng.- Có súng hỏa mai, chúng ta mới không sợ cung tiễn và hỏa khí của đối phương. Huynh còn muốn đúc pháo, nhưng không phải là cái loại đại pháo đặt yên ở đầu thành không nhúc nhích. Muốn chính là cái loại đi theo chúng ta.
Nói xong câu này, Triệu Tiến chuyển sang hướng người Tây Dương Lộ Dịch đứng ở góc phòng mở miệng nói.- Ngươi am hiểu chế tạo pháo không? Chính là loại hỏa pháo dùng ngựa kéo đi tiến quân theo bộ bịnh trên chiến trường đất nước của các ngươi. Nếu như không am hiểu, hiện giờ thừa nhận ta sẽ tha thứ cho ngươi. Nếu như vẫn cứng đầu bảo mình hiểu. Hỏa pháo chế tạo ra dùng được, ngươi sẽ có được càng nhiều ban thưởng hơn nữa. Nếu như không tạo ra được, ngươi sẽ hối hận mình sống trên đời.
Giọng điệu của Triệu Tiến rất nhạt nhẽo, nhưng lúc thông dịch phiên dịch mấy câu thanh âm đều đang run rẩy, ai cũng nghe ra được trong những lời đó ẩn chứa sát khí lẫm liệt.
Nghe thấy những lời này, Lộ Dịch kia trầm mặc chốc lát, y đã từng trải qua quá nhiều chuyện, đã đủ kiềm chế giữ vững sắc mặt không đổi, sau khi cân nhắc được mất, Lộ Dịch mở miệng nói.- Ta chỉ là từng thấy đúc pháo, cũng từng thấy hỏa pháo, cũng biết sơ qua nã pháo thế nào, cái khác quả thật không hiểu. Tuy nhiên ta sẽ tìm tới cho đại nhân một số người hiểu biết những thứ đó.
Lúc thông dịch phiên dịch ngược lại, thân mình cũng có chút run rẩy, thầm nghĩ vị này nói mạnh mồm lừa Tiến gia, mà mình vẫn luôn không có nhận ra, tới lúc này có bị liên lụy hay không, hơn nữa thông dịch này đã nhìn thấy sắc mặt giận dữ trên mặt những người trẻ tuổi bên cạnh Triệu Tiến.
Tuy nhiên ngoài suy đoán của gã chính là Triệu Tiến chỉ lắc đầu cười cười, mở miệng nói.- Chuyện ta giao cho ngươi làm thật tốt. Đi nhiều, nhìn nhiều, nghĩ nhiều hơn nữa. Nhìn xem bản thân và người hầu của ngươi kia làm được cái gì. Ngươi muốn có được trọng thưởng, cũng không ở chỗ ngươi nói mình biết cái gì, mà là bản thân ngươi làm được cái gì.
Nói xong những lời đó, không để ý tới Lộ Dịch và người hầu cúi chào thật sâu, Triệu Tiến chuyển sang bọn thân tín huynh đệ của mình, tự chế giễu nói.- Ông trời không có lòng tốt đến cỡ đó, sẽ không an bài một người Tây Dương không gì không biết không gì không làm được tới đây.
Tất cả đều cho rằng Triệu Tiến đang nói giỡn, đều cười theo đôi ba tiếng. Triệu Tiến giơ tay ra hiệu mọi người đi về hướng chiếc bàn vuông kia, chỉ khối gỗ trên bàn nói.
- Mọi người nhìn xem, cái này chính là phương trận trường mâu của chúng ta.
Một khối gỗ hình dáng vuông vức bày ở ngay giữa, mà ở xung quanh còn có bốn khối gỗ nhỏ kích cỡ bằng nhau. Triệu Tiến vừa chỉ vừa nói.- Cái này chính là gia đinh hỏa khí. Chiếu theo khuôn phép của Phật Lang Cơ bọn họ. Một đoàn binh lính chiến đấu phải có một ngàn sáu trăm người. Một ngàn binh trường mâu, sáu trăm binh súng hỏa mai. Sau đó còn phải mang theo ba khẩu đại pháo.
Nói tới đây, Triệu Tiến lại chỉ về hướng một khối gỗ nhỏ bày bên cạnh, Trần Thăng và Cát Hương theo dõi chăm chú những đồ hình đơn giản sơ sài này, bọn họ hiểu rõ được ý nghĩa bên trong.
- Súng hỏa mai yểm hộ trường mâu, trường mâu che đậy súng hỏa mai. Lúc chân chính đón địch đánh sáp lá cà, binh súng hỏa mai chính là đội quân quấy rối tập kích đối phương, hoặc là xông tới dũng sĩ trong trận đối phương.
- Còn phải có đại pháo, làm cho kỵ binh đối phương không có cách nào dàn trận, làm cho bộ binh đối phương không có cách nào xếp hàng ngũ xung phong. Hỏa pháo này còn phải đối chọi với hỏa pháo của đối phương.
- Chúng ta còn phải có kỵ binh, dùng kỵ binh đi trừ diệt hỏa pháo của đối phương, tập kích quấy rối cạnh sườn của đối phương.
Triệu Tiến lấy khối gỗ hình vuông tượng trưng làm mẫu không ngừng xê dịch giảng giải, Trần Thăng và Cát Hương tập trung tinh thần lắng nghe, sợ rằng bỏ sót một chữ nào.
Đợi Triệu Tiến nói xong sơ qua, cả hai phải nói là hai mắt sáng lên. Triệu Tiến cười nói.- Không cần nhìn huynh, chúng ta đem hai người Tây Dương này trở về. Lộ Dịch này hiểu biết không ít. Lão người hầu kia của y lại xuất thân lão binh, phục dịch trong đoàn bộ binh Phật Lang Cơ nhiều năm, dạn dày từng trải. Những thứ này đều không ít cái đều là lão người hầu đó nói.
- Đại ca, chính ta làm được những thứ này không? Cát Hương hưng phấn có chút nói không liền lạc. Nếu như chiếu theo giảng giải sơ qua của Triệu Tiến mới rồi, một đoàn sẽ có lớp lang như thế nào, thật sự là khiến người không suy nghĩ được.
Triệu Tiến cười lắc đầu, mở ra khăn trải bàn màu trắng, lấy ra một cuốn sổ nhỏ vứt trên bàn, cười nói.- Hiện giờ nói gì cũng giả. Trước luyện ra hỏa khí hãy nói tiếp. Chiếu theo từng cái điệu bộ cử chỉ trong cuốn sách đồ hình này, chỉ cần một chút cũng không qua loa thì sẽ luyện ra được.
Trần Thăng cầm cuốn sách nhỏ kia lên, lật ra nhìn, nhận ra chính là từng điệu bộ một, từ nhét thuốc tới bắn ra, mỗi một bước đều có hình vẽ, bức vẽ này không phải kiểu dáng thường nhìn thấy, mà hẳn là bút tích của người Tây Dương kia.
- Trong cuốn sách này là cử chỉ chuẩn mực. Ngày mai hãy cho bắt đầu khắc ấn. Tới lúc đó sẽ phát đầy đủ số lượng cho mỗi người các đệ. Nhưng có một điểm phải để ý. Một cuốn cũng được không được mất. Những phép này không được để cho người ngoài học được.