Đại Thiện cẩn thận nhìn Nỗ Nhĩ Cáp Xích, sau khi nhận thấy đối phương không có dấu hiệu tức giận, lại cẩn thận hỏi.- Vì vậy Đại Thiện muốn hỏi trước, Phụ Hãn kế tiếp có an bài gì? Như vậy con cũng dễ có sắp sẵn, tránh đến dưới thành rồi mới gấp gáp bố trí.
Vẻ mặt của Đại Thiện vô cùng cung kính, thậm chí có thể nói là trong bình tĩnh lộ chút sợ hãi, một chút cũng không giống đại tướng thống lĩnh của hơn vạn binh nước Hậu Kim. Gã không cẩn thận như vậy không được, bởi trong lòng gã biết rõ, phụ thân mình đã mất đi tin cậy tuyệt đối với mình, phụ thân nghi kỵ mình, không chấp nhận chính mình chia sẻ chút quyền uy.
Chính vào năm trước, cũng chính là năm thứ năm Thiên Mệnh, Nỗ Nhĩ Cáp Xích lấy lý do Đại Thiện nghe theo xúi giục của vợ kế ngược đãi hai đứa con trai của mình, khiến hai đứa con nàyNhạc Thác, Thạc Thác ở riêng với Đại Thiện, cũng tuyên bố trước mặt mọi người phế bỏ ngôi vị thái tử của Đại Thiện.
Sau khi bức ép Đại Thiện giết chết vợ kế của mình, hơn nữa muốn y phát lời thề với các em trai của mình, sau này nếu còn ôm hận Bối Lạc và Đại Thần, cam tâm tình nguyện chịu trừng phạt của trời đất, Đại Hãn mới tha thứ cho gã. Bởi vì chữ tín của gã đã bị tổn hại nặng nề, không có cách nào cùng Đại Hãn tranh giành vinh quang nữa.
Sau khi nghĩ thông tất cả, Đại Thiện bị tổn hại nặng nề cũng không dám có bất kỳ biểu hiện không chịu thuận theo nào đối với phụ thân mình nữa, y sợ hãi phụ thân mình, sợ hãi Đại Hãn một ngày nào đó cũng đối đãi giống như với đệ đệ ruột Thư Nhĩ Cáp Tề và con trai lớn Chử Anh, cũng đem y nhốt lại, sau đó chết trong tù.
Vì tránh cơn ác mộng này, từ sau khi trải qua loại chèn ép ấy, Đại Thiện bất cứ chuyện gì đều đem mệnh lệnh của Đại Hãn làm đầu, tuyệt đối không dám hiện hiển bất kỳ biểu hiện vô lễ nào. Gã đã mất đi hùng tâm bừng bừng, chỉ muốn bảo vệ lợi ích mới có được trong tay mình, chỉ cần không động đến Chính Hồng Kỳ trong tay gã, gã cái gì cũng không bận tâm, cái gì cũng đón nhận.
Thái độ kính cẩn như vậy của gã, Nỗ Nhĩ Cáp Xích từ đáy lòng cảm thấy rất hài lòng.
Nhìn mặt trời phía xa, Nỗ Nhĩ Cáp Xích thản nhiên nheo mắt.
- Thủ hạ của ngươi hiện sĩ khí thế nào?
- Sĩ khí của mọi người tăng vọt, chỉ hận không sớm đuổi đến dưới thành Liêu Dương, sau đó chiếm lấy tòa thành lớn này, cướp sạch tiền của, con cái của người Minh đi. Đại Thiện vội vàng lấy lòng nói.- Chỉ cần có Phụ Hãn bách chiến bách thắng dẫn đầu, chúng ta còn sợ gì chứ.
Đại Hãn nhìn về phương xa, đầu cũng không ngoảnh lại, nói.- Tốt lắm, Liêu Dương là tòa thành kiên cố, ta trước đó còn có chút buồn phiền. Nếu sĩ khí của các ngươi lớn như vậy, đến lúc đó để người của các ngươi đi tấn công trước. Mong rằng các ngươi không phụ lòng mong đợi của ta.
Lời này khiến sắc mặt Đại Thiện trắng bạch ra, trong nháy mắt, gã tràn đầy hối hận về những lời mạnh miệng ban nãy.
Đây là tình cảnh gã sợ nhất Liêu Dương là tòa thành lớn, quân Kim Kiến Châu Nữ Chân lại thiếu khí giới công thành. Nếu gánh vác trọng trách chủ công, thương vong nhất định rất cao. Trước đó trận tấn công Thẩm Dương cũng được coi như là trận đánh khó khăn nhất từ khi khởi binh đến nay của đám người Nỗ Nhĩ Cáp Xích, thậm chí còn hơn cả trận đánh với Tát Nhĩ Hử trước đó. Liêu Dương là tòa thành lớn hơn Thẩm Dương rất nhiều. Nếu thật phải gánh vác chủ công, rốt cuộc phải bỏ ra bao nhiêu thây máu a? Đây là cái giá gã vốn dĩ không cách nào thừa nhận được.
Ở trong nước Hậu Kim, địa vị của Bối Lặc dựa vào không phải là huyết thống, mà là thực lực dưới trướng của mình, nếu thực lực của Chính Hồng Kỳ bị tổn hao, Đại Thiện gã còn chốn nào để dung thân đây.
Nhưng cho dù trong lòng tràn đầy hối hận và sợ hãi, gã cũng không dám trước mặt Nỗ Nhĩ Cáp Xích biểu hiện bất kỳ bất mãn nào. Cứu vãn lớn nhất gã làm được chỉ là thấp giọng run rẩy trả lời.- Phụ Hãn có mệnh, Đại Thiện không dám chối từ. Chỉ là gần đây binh lính dưới trướng luân phiên chinh chiến, tướng sĩ đều có chút mệt mỏi, quân giới cũng có chút không đủ, Phụ Hãn có hay không
Lời của Đại Thiện rất nhanh bị Đại Hãn cắt ngang.- Vừa mới rồi không phải nói sĩ khí thủ hạ dâng trào sao?
Trong yên tĩnh ẩn chứa chút ý lạnh lẽo, khiến Đại Thiện trong chớp mắt toàn thân cứng lại, gã chỉ cảm thấy gió lạnh không ngừng chui vào trong thân thể của mình, gặm nuốt mạch máu của gã, ăn mòn cốt tủy của gã. Nhưng giống như bất cứ một lần nào trước đây, gã vẫn một mực cúi đầu.
- Đại Hãn nếu đã quyết định rồi, Đại Thiện không dám chối từ, con bây giờ liền đi chuẩn bị, tuyệt sẽ không có bất kỳ chậm trễ.
Biểu hiện cung kính của Đại Thiện khiến Nỗ Nhĩ Cáp Xích trong lòng tràn đầy một loại cảm giác vui sướng không nói nên lời.
Cho dù tuổi tác nhiều như vậy, con trai chung quy vẫn chỉ là con trai mà thôi, thích đánh thích gõ thế nào thì tùy.
Nếu đã đánh đủ rồi, vậy thì cũng nên thả ra.
- Con chớ có gấp gáp, dù sao người của con cũng đều chưa có sẵn sàng, vậy ta đây có an bài khác.
Những lời này giống như nắng gắt ngày hè, khiến Đại Thiện trong chớp mắt từ trong giá rét khôi phục lại, trái tim treo ngược của y cuối cũng cũng được hạ xuống, lúc này gã mới phát hiện sau lưng mình sớm đã mồ hôi đầm đìa.
Vẻ đáng sợ của Phụ thân, chèn ép của phụ thân đối với y, trong lòng y đã thành bóng ma không cách nào xóa nhòa, cũng không cách nào vượt qua.
Nỗ Nhĩ Cáp Xích không tiếp tục nhìn nhi tử thứ hai của mình, mà tiện tay gọi một tùy tùng bên cạnh.
- Đi gọi Hoàng Thái Cực đến đây cho ta.
Tùy tùng lập tức lĩnh mệnh đi ngay, nhưng Đại Thiện vì không có được mệnh rời đi của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, chỉ tiếp tục ở bên cạnh Nỗ Nhĩ Cáp Xích, không dám lên tiếng.
Tùy tùng ra roi thúc ngựa, dùng bước tiến vượt cả hành quân bình thường để đuổi đến đội quân phía trước, rất nhanh đã chạy đến giữa biển cờ trắng.
Rất nhanh, một tiểu đội kỵ binh từ trong hàng cờ trắng vọt ra, chạy về phía Nỗ Nhĩ Cáp Xích.
Thời điểm đến trước mặt Nỗ Nhĩ Cáp Xích, những kỵ binh này đều nhảy xuống, quỳ hành lễ.
Trong đó có một người, bởi vì thân hình có chút mập mạp, cử chỉ có chút trì trệ, thậm chí nhìn qua có chút buồn cười, nhưng thân hình của gã vẫn vô cùng nhanh nhạy, quỳ vô cùng trôi chảy tự tại.
- Hoàng Thái Cực bái kiến Phụ Hãn.
Nỗ Nhĩ Cáp Xích không nói gì, chỉ nhẹ nhàng khoát tay, để đám người Hoàng Thái Cực đứng lên, đi theo sau mình.
Bởi vì Đại Hãn muốn bàn bạc đại sự, cho nên đám tùy tùng không dám lại gần, chỉ có ba người Nỗ Nhĩ Cáp Xích, Đại Thiện và Hoàng Thái Cực cưỡi ngựa chầm chậm tiến về phía trước.
Nỗ Nhĩ Cáp Xích ở giữa vẫn không nói gì, chỉ chậm rãi đi về phía trước, hai con trai ở bên cạnh hiển nhiên cũng không dám lên tiếng, chỉ lẳng lặng theo sát, ngay cả ánh mắt trao đổi cũng không có.
Trông về hướng hàng ngũ hành quân không thấy bờ phía trước, Nỗ Nhĩ Cáp Xích đột nhiên thở dài.
- Thật không nghĩ tới còn có ngày hôm nay a.
Hai con trai đều không có đáp lời, đợi câu sau của Đại Hãn.
Nỗ Nhĩ Cáp Xích tiếp tục nói.- Các ngươi đều biết, lúc ấy thời điểm ta quyết tâm làm đại sự, rốt cuộc là quẫn bách cỡ nào? Trải qua mấy chục năm gian khổ, cuối cùng mới có căn cơ như vậy, mới có sự nghiệp như vậy. Muốn gầy dựng sự nghiệp quá mức gian nan, muốn phá đi lại quá dễ dàng.
Hoàng Thái Cực và Đại Thiện liếc nhìn nhau, không hiểu Đại Hãn vì sao lại biểu hiện như vậy.
Lúc ấy, Nỗ Nhĩ Cáp Xích cũng nhìn nhìn hai bên, ánh mắt chấn nhiếp người của y quét qua hai con trai.
- Cho nên các ngươi phải nghe lời Đại Hãn, không được đấu đá lẫn nhau, không được khiến cơ nghiệp khó có được này đột nhiên hư hại, có hiểu không?
Đại Thiện vội vã trả lời.- Phụ Hãn dạy bảo! Đúng, mọi người chính là phải vặn thành một sợi dây mới cùng làm nên sức mạnh.
Hoàng Thái Cực cũng liền trả lời.
- Phụ Hãn, nhi tử vẫn luôn cẩn tuân lời dạy bảo của Đại Hãn, tuyệt không bất kính với các huynh đệ.
Mặc dù nói lời bề ngoài hay như vậy, nhưng hai người đều không để những lời này trong lòng, mà là cẩn thận nghiền ngẫm dụng ý của Đại Hãn, suy đoán tâm tư của Đại Hãn.
Bởi vì, mãi cho tới nay, Nỗ Nhĩ Cáp Xích đối với đấu đá lẫn nhau của các con trai của mình đều là ngầm đồng ý thậm chí còn cổ vũ. Bởi vì điều này càng thêm củng cố quyền uy của mình. Nếu các nhi tử thật sự không đấu, Đại Hãn mới lo lắng.
Đại Hãn gật gật đầu, sau đó chuyển ánh mắt lên người Hoàng Thái Cực Kỳ chủ Chính Bạch Kỳ bên trái.
Bởi vì thân hình khá béo, khuôn mặt của Hoàng Thái Cực rất to, trán cũng rất rộng, đôi mắt nửa mở nửa khép xứng với sống mũi không cao, quả thực giống như gã viên ngoại ngồi nhà hưởng phúc bằng lòng với số mệnh. Nhờ nụ cười nổi trội trên mặt, gã trông vô cùng ôn hòa, thậm chí có chút thật thà chất phác. Nhưng phụ thân và huynh đệ của gã đều biết, con người này khi cần sẽ trở nên tàn nhẫn đến cỡ nào.
- Hoàng Thái Cực, gần đây người của con thế nào?
Hoàng Thái Cực lấy lòng trả lời.- Hồi Phụ Hãn, gần đây người của chúng ta đều chiếm được một số tài sản lớn trong trận đánh trước đó, hiện người người đều sĩ khí no đủ, muốn mau chóng đánh hạ thành Liêu Dương, sau đó kiếm khoản lớn.
Đợi lát cho ngươi biết, Đại Thiện ở bên trong lòng cười lạnh.
Nỗ Nhĩ Cáp Xích đầy thâm ý "Ồ" lên một tiếng, sau đó lại hỏi.- Không quá hai ngày chúng ta sẽ đến dưới thành Liêu Dương, vậy ngươi cảm thấy chúng ta nên an bài thế nào cho tốt đây?