Nghe được lời của y, chưởng quỹ của Thái Bạch Lâu lông mày cũng nhíu lại. Thần sắc nhăn mày này lại khiến Mộc Ngô Gia giận quá là giận. Trong tay y bạc không thiếu, hán tử giết người cũng không thiếu, tuy nói ở chỗ phân hội Tế Ninh này không có thực quyền nhưng điều động sức mạnh để trút giận cho mình vẫn là làm được. Một tên chưởng quỹ tửu lâu nho nhỏ dám sai sử sắc mặt với mình, đây là chán sống rồi. Y lại muốn vỗ bàn đứng dậy, còn chưa đợi Mộc Ngô Gia làm như vậy, tùy tùng Tế Ninh kia lại cười đứng dậy nói.- Không biết hôm nay có khách quý nào tới vậy?
Chưởng quỹ kia do dự chốc lát mở miệng nói.
- Là Tư trưởng sử.
Sau khi nghe được cái tên Tư trưởng sử này, vị tùy tùng Tế Ninh kia nét cười đanh cứng, lập tức chắp tay nói với chưởng quỹ.- Làm phiền báo cho biết, chúng ta đi ngay.
Mộc Ngô Gia lắc đầu thật mạnh, còn cho là mình nghe lầm. Chưởng quỹ đã gật đầu rời khỏi phòng, Mộc Ngô Gia liền vỗ bàn một cái muốn nổi cơn. Còn chưa đợi y cử động, tùy tùng Tế Ninh kia đã xoay đầu sang, hung hãn nhìn chằm chằm y nói.- Bản thân người tìm chết, không cần rước lấy tai vạ cho mọi người. Mau rời khỏi.
Tùy tùng Tế Ninh này chớp mắt bộc lộ ra bản tính hung ác dọa Mộc Ngô Gia nhảy dựng. Trong chớp mắt này cơn giận của Mộc Ngô Gia tiêu biến vô tung. Vừa rồi dáng vẻ của tùy tùng thoạt nhìn thật là như muốn ăn tươi nuốt sống người ta. Mộc Ngô Gia lắc đầu vỗ thật mạnh cái bàn thanh âm buồn bực nói.- Mất hứng. Thật là mất hứng. Chúng ta đi, mang tiểu cô nương kia theo.
Bọn hộ vệ cũng là phân rõ nặng nhẹ, đối với lẫn lộn vừa rồi cũng không tài nào để ý tới, đều theo đó đứng lên hộ vệ Mộc Ngô Gia rời khỏi phòng. Lúc tới thang lầu, chính ngay nhìn thấy kẻ bên dưới đi lên trên. Mộc Ngô Gia mấy năm nay đã dưỡng thành thói quen không nhường người muốn đi thẳng xuống lại bị tùy tùng sau lưng kéo mạnh một cái né tránh sang một bên, để cho người bên dưới đi lên.
Tùy tùng thấp giọng giải thích mấy câu, cũng là lộ rõ vẻ hung ác mới vừa nãy giải thích.- Đây là Hữu trưởng sứ Tư Văn Hiên, trên mặt đất Duyện Châu là đại lão gia cực kỳ có thực quyền. Ngay cả hạng người như Tri châu nhìn thấy cũng phải chắp tay cúi đầu, chúng ta đụng vào không nổi.
Chỉ nhìn mấy người giàu sang vẻ mặt tươi cười nịnh nọt một vị trung niên đã ngoài bốn mươi tuổi đi lên. Người trung niên này mặc áo bông của Hồ Châu hoa văn ngọc ngà châu báu, bề mặt láng mịn, nhìn ra được vải mịn Tùng Giang bên trong, giữa hông đeo một miếng ngọc bội trắng muốt phản chiếu ra ánh sáng ấm áp. Hai mắt dài bé tí, mặt chữ điền hơi béo, khóe môi có chút tái nhợt, chòm râu rậm rạp nhưng cắt tỉa rất gọn gàng. Trên chóp mũ vuông cũng là một miếng ngọc trắng, nhìn chính là vật thượng đẳng. Dáng vẻ cách ăn vận từ trên xuống dưới này, đều là hạng người giàu sang bậc nhất mới có được. Khí độ này càng không cần nói tới, kiêu ngạo thản nhiên.
Mộc Ngô Gia đứng ở một bên đã nhìn ra chút lề lối. Kẻ vây xung quanh người trung niên này nịnh hót, đều là người có vai vế lớn bậc nhất Tế Ninh. Vị này nghe nói là thương nhân buôn bán lương thực chỗ dựa sau lưng là Tả tham chính Sơn Đông, vị kia nghe nói là chưởng quỹ làm ăn buôn bán thay Diễn Thánh Công. Những người khác cũng đều là hạng người gần như vậy. Người bậc này ở Tế Ninh, Tri châu Tế Ninh cũng không dám đắc tội. Bản thân y tới nơi này làm Hội chủ cũng từng được dẫn gặp gỡ người khác, tránh cho đắc tội lão đại. Ngay cả người như thế cũng nịnh nọt lấy lòng cũng trách sao nhà mình phải nhường lối còn không được nổi giận.
Ở nơi Sơn Đông này, lớn nhất là hai nhà quý tộc, một kẻ là Lỗ Vương, một kẻ là Diễn Thánh Công. Mặt khác tuy có Thanh Vương và Hành Vương lại truyền quốc không lâu, chỉ có một chi Lỗ Vương này và Khổng gia từ lúc khai quốc nhiều đời truyền lại. Hai nhà này cũng nhiều đời chiếm lấy sản nghiệp ruộng tốt bá chiếm nuốt trọn Sơn Đông. Tới bây giờ, tay của hai nhà đều đã giơ tới nơi Hà Nam rồi.
Diễn Thánh Công Khổng gia này tuy rằng được tôn sùng, cũng ngấm ngầm xâm chiếm ruộng đất, bao che phạm tội, nhưng dù sao chỉ là kế thừa của thánh nhân, không so được với phe phái của Lỗ Vương họ Chu này. Đây chính là gốc gác dòng dõi máu mủ hoàng gia, từ lúc Tĩnh Nan khai quốc đã truyền lại. Quả thật từ thời Tĩnh Nan, sau khi từng chuyện Hán Vương tạo phản, Ninh Vương tạo phảm xảy ra, thiên tử vô cùng phòng bị các phiên vương. Phiên vương chẳng khác nào một con heo bị nuôi nhốt ở trong thành trì đất phong không cho phép bọn họ rời khỏi thành, còn về các loại triều chính thì không cần nhắc tới. Tuy nhiên chính vụ phòng bị chặt chẽ, nơi khác lại rất buông lỏng, chuyện kiếm tiền mở rộng sản nghiệp này thì vốn dĩ không quản. Không nói con cháu Chu gia dòng dõi phiên vương miễn được tội chết, mà ngay cả tôi tớ quan viên trong phủ phiên vương cũng phạm tội không bị truy cứu, cho dù làm ra đại tội giết người thường thường cũng bị trấn áp trên đất ấy, cho dù náo tới triều đình kinh sư cũng chẳng qua bị phạt bổng khiển trách mà thôi.
Về vương pháp địa vị phiên vương xếp sau thiên tử, quan viên khắp nơi cũng phải cúi đầu nghe lệnh. Nhưng tới hiện giờ, quy chế này sớm đã chỉ còn lại danh nghĩa. Nhưng phiên vương có đòi hỏi gì, quan trên đất ấy cũng phải tận hết sức làm hài lòng, bằng không náo tới chỗ kinh sư, náo tới trước mặt thiên tử. Người Chu gia chung quy vẫn phải chiếu cố người Chu gia, kẻ xui xẻo vẫn là người trên đất đó. Còn phiên vương không rời thành sớm đã bị vây nuôi trong chuồng cực kỳ dốt nát, vốn dĩ không biết làm gì muốn gì, chân chính thay mặt cho ý chỉ của vương phủ chính là Trưởng sử.
Trưởng sử là quan tứ phẩm, trong coi nội vụ ngoại vụ vương phủ, người được chọn chức này không có dính dáng với phiên vương, là thiên tử chọn lựa định ra cũng có chức trách giám thị phiên vương. Nhưng cũng giống như vậy kẻ đó cũng là đại tổng quản của phiên vương, cùng chung một ý với phiên vương. Hơn nữa chức Trưởng sử này cực ít có thay đổi, một người làm chức này, nếu như bản thân không muốn đi vậy thì giữ mãi cho tới chết. Cứ lâu dài như thế, Trưởng sử và phiên vương sớm đã là ích lợi cùng chung một thể rồi.
Quan to tứ phẩm, thay mặt ý chỉ của phiên vương, ở khắp Sơn Đông này cũng tùy ý hoàng hành được. Phẩm cấp Tri phủ Đạo viên cao hơn y nhiều, nhưng thẻ bài phiên vương này giơ ra chính ngay cả Tuần phủ cũng phải cúi đầu, còn ai dám quản được nữa. Thế này thế nọ, một vị Trưởng sử vương phủ, đủ hoành hành một phủ thậm chí một tỉnh. Còn nơi đất Sơn Đông, Lỗ Vương chiếm cứ riêng một vùng, tất nhiên Vu trưởng sử này cũng là độc tôn.
Chức Tả trưởng sử phủ Lỗ Vương đã bỏ trống mươi lăm năm rồi, vẫn luôn do vị Hữu trưởng sử này quản sự, càng khiến cho địa vị của y được tôn sùng. Ruộng đất của phủ Lỗ Vương vào mười năm gần đây mở rộng xấp xỉ ba lần, đều là công lao vị Vu Văn Hiên này. Trong lúc bấy giờ cũng có chút trở ngại, chẳng hạ như nói chủ nhân ruộng tốt không bán, gia tộc quyền thế trên đất ấy xích mích hòng chiếm đoạt, nhưng đều giải quyết mau chóng. Chẳng hạn như nói gia tộc quyền thế nào đó đột nhiên nảy sinh xích mích với Bách hộ hộ vệ trong phủ Lỗ Vương, hoặc là bị Phụ Quốc tướng quân, Phụng Quốc trung úy nào đó sau khi đánh nhau sống chết, quan phủ cũng không có cách nào truy cứu, chỉ đành trách phạt mấy roi bỏ qua. Nhưng trở ngại thâu tóm ruộng đất cũng đã mất rồi.
Thủ đoạn bậc này, lòng dạ tàn ác bậc này, lại có quyền thế hiển hách bậc này, phủ Duyện Châu to như vầy, Sơn Đông to như vầy, lại có mấy kẻ dám trêu vào. Nghe nói đất xâm chiếm xung quanh phủ Lỗ Vương sở dĩ dừng lại là vì đụng phải đất ngầm chiếm đoạt của Khổng phủ Diễn Thánh Công. Hai nhà này nếu như chạm nhau, vậy đúng thật là lưỡng bại câu thương rồi, cho nên lúc này mới thu dọn mọi việc êm thắm.
Vị tùy tùng kia biến thành nói mãi không hết lời.- Hiện giờ đất đai tốt của phủ Duyện Châu, thường thường chính là thôn trang của Khổng gia và phủ Lỗ Vương. Nói là thôn trang của Lỗ Vương, nhưng Tư Văn Hiên này không biết mò ra được bao nhiêu chỗ tốt bên trong.
Thái Bạch Lâu sửa soạn xe ngựa đưa khách từ bên này tới Trích Tinh Lâu gần kề. Khách bên trong Thái Bạch Lâu không ít, xe ngựa lại không nhiều, cũng phải đi từng chuyến một. Mộc Ngô Gia và bọn hộ vệ tùy tùng ngồi ghế rải rác ở lầu một chờ đợi nghe tùy tùng giảng giải cho y. Sở dĩ nói nhiều như thế quả thật cũng là làm dịu đi, dù sao thân là tùy tùng, vừa mới nãy quát thét mạo phạm như vậy, tuy nói vị Mộc hội chủ này là trên danh nghĩa, nhưng từ giáo chủ tới Hương hủ đều nói phải đối đãi cung kính.
Mộc Ngô Gia trầm ngâm nghe tùy tùng này nói dông dài, chỉ cảm thấy tâm phiền ý mỏi, lại có mấy vị khách được tiểu nhị dẫn ra ngoài, y lập tức đứng dậy nói.
- Hôm nay hứng thú mất sạch rồi. Quay về.
Nếu như y bên này đã lên tiếng, những người khác cũng không có lời nào khác. Trong tiếng nhận lỗi bồi tội của bọn tiểu nhị tiếp khách, một đám người rời khỏi Thái Bạch Lâu. Ngựa của bọn họ dừng ở một phía khác. Rời khỏi Thái Bạch Lâu, Mộc Ngô Gia cảm thấy mấy tên ăn mày co rút ở gần đấy đều đang ngẩng đầu nhìn cũng không biết có phải những tên vừa nãy bị y đá văng ra kia hay không. Mộc Ngô Gia cũng lười để mắt tới, theo mọi người vây xung quanh đi sang bên đó lên ngựa.