- Sao? Phu quân cho rằng thiếp đây sẽ mang Mộc muội muội trở về sao? Giọng nói Từ Trân Trân cũng giống như thế không cao.
Triệu Tiến nằm ở trên giường, bất đắc dĩ mở mắt, Từ Trân Trân tháo trang sức, thay đổi y phục lên giường. Sau khi buông rèm trướng, nằm ở bên cạnh Triệu Tiến nói.- Thiếp không thích nàng ta.
Với phong thái đối nhân xử thế của Từ Trân Trân, nói ra thẳng thừng như thế thật là hiếm thấy. Nghe thấy lời này Triệu Tiến rất là sửng sốt, xoay người mở miệng hỏi.- Tiểu Lan khiến nàng không vui vẻ sao? Muội ấy tinh ranh lạ lùng, khẳng định sẽ không ở trước mặt nàng làm gì không đúng.
Bắt đầu từ Tăng gia trang Vận Thành Sơn Đông cứu được Mộc Thục Lan, suốt đoạn đường trở về này, Mộc Thục Lan vẫn luôn rất khôn khéo hiểu chuyện. Tuy nhiên Triệu Tiến cũng là thiếu niên không phải cái gì cũng không hiểu. Hắn nhìn ra được, việc Mộc Thục Lan làm là muốn khiến ai nấy đều cảm thấy nàng tốt, hết mực chu đáo mọi mặt, linh lợi khôn khéo. Thiếu nữ dường như cảm thấy về sau Triệu Tiến chính là chỗ để nương dựa vào, cho nên phải tận hết sức biểu hiện tốt một chút. Nàng cũng làm được tới chút này thôi.
Tuy nhiên nói đi nói lại, Triệu Tiến nhớ rõ Mộc Thục Lan lúc thanh mai trúc mã. Thiếu nữ khi đó tuy rằng ngây ngô khờ dại, nhưng cũng có lúc hữu ý vô ý làm như thế. Hiện giờ nghĩ tới, dường như là một loại huấn luyện của Văn Hương Giáo hoặc giả Mộc gia bọn họ. Mộc Thục Lan làm như thế thật cũng không lạ lùng, nàng ở phủ Đông Xương làm Thánh Cô mấy năm, thiết nghĩ càng am hiểm diễn trò này.
Nhưng càng khéo léo, tâm địa trong sáng cũng không biết lúc nào đắc tội người khác, nhất là đắc tội Từ Trân Trân thân là đại phu nhân. Nếu như là thiếu nữ không hiểu chuyện, có lẽ còn cho rằng sau khi trùng phùng bản thân sẽ có được chỗ chính thê, muốn đem cái đinh trong mắt là Từ Trân Trân bẻ gãy, có một số suy nghĩ ngông cuồng thế này thế nọ cũng không lạ lùng. Nhưng Mộc Thục Lan tuy rằng tuổi tác không lớn, song cũng là người trong âm mưu quỷ quyệt dính tới sống chết đi ra, sao sẽ có cách nghĩ không thiết thực như thế.
Triệu Tiến nghĩ tới rất rõ ràng, hắn cũng biết Từ Trân Trân là người thế nào, đối với Mộc Thục Lan tới đây, trong lòng nàng nghĩ thế nào khó mà nói được, nhưng bề ngoài nhất định sẽ không có biểu hiện ghen ghét gì.
Từ Trân Trân khẽ khàng nói.- Mộc muội tử rất khôn khéo, nói cũng không nhiều, bồi tiếp mẹ chồng khóc một thôi một hồi thì ngồi sang bên hỏi gì nói đó. Đối với thiếp đây cũng rất cung kính lễ độ. Mẹ chồng mấy lần nhắc tới chàng, Mộc muội tử cũng không tiếp lời. Nàng ta vẫn luôn để mắt tới thiếp, bất luận điều gì khiến thiếp không thoải mái đều sẽ không làm. Mộc muội tử còn dỗ dành mẹ chồng rất vui vẻ.
Triệu Tiến bực bội mở miệng hỏi.- Vậy há chẳng phải rất tốt sao. Nàng sao còn không thích?
Từ Trân Trân trầm mặc một chập, lại nói.- Thiếp thân đối với Mộc muội tử thật không có suy nghĩ kẻ vào trước làm chủ gì. Nhưng tối nay cử chỉ lời nói của Mộc muội tử lại khiến thiếp đây rất không thoải mái. Nàng ta có một chỗ khiến người ta không thoải mái, nhưng mọi chỗ lại thấu suốt chẳng đặng, giống như là... như là...
Nói tới đây liền ngắt ngứ, nhưng sau đó vẫn nói ra. Từ Trân Trân hạ thấp thanh âm.- Như là những bé gái từ nhỏ được nuôi nấng ở chốn gió trăng. Lời nói cử chỉ đều là để đón ý hùa theo khách mua vui.
Triệu Tiến không khách khí cắt đứt lời Từ Trân Trân.- Làm sao nàng biết được điều này?
Lời nói cử chỉ của Mộc Thục Lan quả thật là dáng vẻ này, nhưng Từ Trân Trân dùng dáng vẻ nữ tử phong trần như gái lầu xanh Dương Châu để so sánh lại khiến cho Triệu Tiến tức giận. Từ Trân Trân cũng là thiên kim tiểu thư nhà giàu gốc gác sâu dày, sao lại biết được chuyện gió trăng phong trần gì.
Từ Trân Trân không hề chần chừ trả lời.- Gia phụ và mấy trưởng bối trong tộc ưa thích tới lui với bậc nữ tử này. Thiếp thân thuở nhỏ gặp qua không ít, thiếp đây cực kỳ chán ghét.
Từ Bản Vinh tự cho là phong lưu, việc như vậy khẳng định không thiếu được. Những trưởng bối Từ gia phóng đãng thật không thiếu, thật nghĩ đã thấy được. Triệu Tiến trong lúc nhất thời cũng không lời để nói, duỗi tay ôm ghì lấy Từ Trân Trân vào lòng khẽ thở dài nói.- Nàng năm đó vất vả, Tiểu Lan muội ấy cũng là kẻ cơ khổ.
Đến lúc này, Triệu Tiến nói cũng không nhiều, hắn càng nghĩ càng không lời đối đáp.
Từ lúc còn nhỏ ở cùng với Mộc Thục Lan đến hiện tại, những việc mà Triệu Tiến không hiểu được không nhiều. Nhưng mấy câu nói tối nay từ đầu đến cuối đều thông suốt, cũng không có chỗ nào mù mờ. Phụ thân của Mộc Thục Lan, Ngô Sinh từ đầu đã muốn nuôi dưỡng con gái mình thành Thánh Nữ, cứ như vậy dựng lên một ngọn cờ, giả thần giả quỷ chiêu mộ giáo đồ. Những điều này chính là thứ Mộc Thục Lan được học lúc còn nhỏ. Thưở bé làm sao có được khí chất dịu dàng, quyến rũ, kiều mị thế kia, nhị bá, tứ thúc của nàng đã nghiêm khắc nói qua, chẳng qua chỉ kéo dài cách nghĩ, cách làm của Ngô Sinh ngụy trang Mộc Thục Lan thành thánh nữ, sau đó kiếm lợi cho mình.
- Thiếp thân biết Mộc muội tử đáng thương, nhưng chỉ là cảm thấy không thoải mái. Phu quân chuẩn bị an bài Mộc muội tử như thế nào? Bình thê sao? Từ Trân Trân nói mấy câu, tự mình chuyển sang chuyện khác.
Theo quy củ của Đại Minh, bình thê này chẳng qua là nói cho dễ nghe mà thôi, thường là thê thiếp thương nhân mua ở ngoài, nói cho dễ nghe, nhưng về nhà vẫn là tiểu thiếp như cũ, trong gia phả cũng ghi chép theo dòng tiểu thiếp, con trai con gái là dòng thứ. Nhưng danh nghĩa vẫn là danh nghĩa, cấp ra cái danh này lại là nữ quyến nội viện của Triệu Tiến, thêm vào tình nghĩa từ nhỏ cùng Trần Thăng, Vương Triệu Tĩnh cùng nhau lớn lên, Mộc Thục Lan nếu như là bình thê, địa vị và lễ mạo trong ngoài sẽ giống như Từ Trân Trân. Còn về quy củ của Đại Minh, Triệu Tiến có khi nào để ý chứ.
Triệu Tiến trầm mặc một lúc. Từ Trân Trân liền mở miệng nói.- Bình thê vẫn là rất hợp lẽ, Mộc muội tử rất được.
- Không phải nàng cảm thấy không thoải mái sao?
Từ Trân Trân lúc này ngược lại rất tỉnh táo.- Đây chỉ là cảm giác trong lòng thiếp. Nếu nói thông suốt một chút, ngày thường ở chung, Mộc gia muội tử tuyệt không khiến người khác khó chịu, ở cùng nhau nhất định sẽ rất tốt.
Triệu Tiến thản nhiên nói.- Ta sẽ cưới muội ấy vào cửa, nhưng nàng là chính thất, sự tình chính là như vậy. Mấy năm nay nàng sống cùng ta, là nàng đã sinh cho ta một trai một gái, nàng là tỷ tỷ của muội ấy.
Vốn dĩ đi đường mệt mỏi, ban đêm lúc muốn ngủ thì hai vợ chồng lại nói chuyện rất lâu. Tuy nhiên, đêm nay Triệu Tiến lại ngủ rất sâu, ngày hôm sau thức dậy tinh thần vô cùng sảng khoái. Triệu Tiến lập tức đi gặp Mộc Thục Lan, bồi tiếp mẫu thân Hà Thúy Hoa ăn điểm tâm. Trong tình cảnh này, Triệu Tiến không có gì không nói được. Sau khi đã nói ra an bài của mình, Hà Thúy Hoa ngược lại có chút đau lòng cho Mộc Thục Lan, luôn miệng nói khổ cho tiểu Lan, nhưng Mộc Thục Lan lại rất vui mừng ưng thuận, hơn nữa còn nói không cần nghi thức gì, chỉ cần có chỗ ở cho nàng là tốt rồi.
Triệu Tiến để ý thấy, lúc nói những lời này, nụ cười của Mộc Thục Lan xuất phát tự đáy lòng, đích xác rất vui vẻ.
- Về sau đây chính là nhà của muội rồi, muội không cần lo lắng ai bày mưu tính kế với mình, cũng không cần lo lắng có gì ủy khuất. An tâm ăn cơm, an tâm ngủ, không cần lo lắng cái gì hết, tất thảy đã có huynh. Trở lại bình thường, Triệu Tiến cũng cảm thấy lời này nói ra rất chua xót, nhưng vào lúc này lại cảm thấy cần phải nói ra.
Mộc Thục Lan ở một bên gật đầu, một bên vừa cười vừa nói với Hà Thúy Hoa.- Thím, lúc trước Tiến ca không nói những lời như vậy.
Hà Thúy Hoa cũng theo đó cười. Triệu Tiến ho khan hai tiếng, còn chưa kịp nói đã phát hiện thấy Mộc Thục Lan gật đầu, nước mắt không ngừng rơi, không kìm được giơ tay lau, đến cuối cùng gục đầu lên bàn, chỉ nhìn thấy đôi vai không ngừng run lên.
Thiếu nữ khóc không thành tiếng. Triệu Tiến và mẫu thân Hà Thúy Hoa cũng không nói gì, hai mẹ con liếc nhìn nhau. Hà Thúy Hoa phất tay ra hiệu cho Triệu Tiến rời đi, sau đó giơ tay vỗ vai Mộc Thục Lan, thở dài nói.- Thật là một đứa bé đáng thương.
Triệu Tiến bước ra cửa, nhất thời cũng không biết đi đâu, chỉ cảm thấy có chút buồn bực. Loại tình ái nam nữ này thật sự là rất phiền toái. Tuy nhiên, mới đi ra sân, Ngưu Kim Bảo và Tôn Đại Lâm cùng Mạnh Chí Kỳ bước lên. Mạnh Chí Kỳ kính cẩn hỏi.- Có cần sắp sẵn ngựa hay không ạ?
Triệu Tiến nói đơn giản.- Không cần, đến phòng nghị sự, ai còn ở lại chỗ này đều gọi đến đó.
Thường ở đây duy chỉ có ba người, một người là đoàn trưởng đoàn thứ nhất Trần Thăng, một người là đội trưởng đội Thân Vệ Cát Hương, người thứ 3 là Vương Triệu Tĩnh. Như Huệ sáng sớm đã xuất phát tới Túc Châu. Lúc Lưu Dũng bị gọi tới cũng chính là lúc sắp xuất phát.
- Theo lời Lý Ngọc Lương, chủ mưu sự việc lần này là Từ Hồng Nho, nhưng nội ứng ngoại hợp là Mộc Ngô Gia, tìm người này, sau đó giết. Triệu Tiến an bài đơn giản. Lưu Dũng trầm giọng đáp ứng.
Ngoại trừ người nhà và bọn huynh đệ thân tín của Triệu Tiến, trong toàn bộ Triệu Tự Doanh, không mấy người biết Mộc Thục Lan được đón trở về. Những gia đinh đội nhân mã hộ tống trước đó đều được nghiêm lệnh giữ bí mật. Thật sự tháng ngày qua đi vật đổi sao dời, đã không còn bao nhiêu người nhớ chuyện của Triệu Tiến và Mộc Thục Lan, rất nhiều người đều cho rằng Triệu Tiến lần này đi Sơn Đông, chính là để cho các thế lực không biết tốt xấu ở bên đó một bài học.