Tuy nhiên Lưu Dũng nói xong lời này mới cảm thấy được có chút không ổn, ho khụ mấy tiếng nhìn trộm về phía Mộc Thục Lan. Nàng chỉ cười lắc đầu ra hiệu không cần để ở trong lòng.
Triệu Tiến cười xòa, sau khi cưỡi ngựa đi trước một hồi hắn mới mở miệng nói.- Lần này cứu Tiểu Lan trở về là nguyên cớ chính, để các lộ thế lực phủ Duyện Châu này biết lợi hại của chúng ta cũng là nguyên cớ. Nhiều năm như thế chúng ta vẫn luôn thủ quy củ không vượt qua địa giới một tỉnh, khiến cho nơi này rất nhiều người quên hết tất cả rồi. Giết một lần đao thương hiển lộ, khiến bọn chúng không dám làm loạn, để cho chúng ta có lý do vào Sơn Đông.
Đội ngũ sau khi tiến vào Từ Châu liền thoải mái rất nhiều, kỵ binh và ngựa mỏi mệt, sức lực không còn tốt lưu lại hẳn ở nơi trú đóng của đoàn luyện và đại đội thứ nhất cùng với nghỉ ngơi bên trong trang viên. Bên cạnh Triệu Tiến lưu lại hơn trăm người cưỡi ngựa đã đủ dùng rồi. Lộ tiếp theo vẫn còn chạy thêm một chút, bởi vì không nên vượt sông chỗ bến đò gần sát Hà Gia Trang. Hoàng Hà sắp đóng băng, hạ du lại chưa có đóng cứng, một đội của Triệu Tiến chỉ nên vượt sông ở nơi tiếp giáp giữa phủ Quy Đức Hà Nam và Từ Châu.
Mặc kệ ra sao, lúc trên đường quay về đều phải dừng chân lại ở chỗ Từ gia Cảnh Sơn. Dù sao đây là nhạc gia của Triệu Tiến, cũng phải tỏ vẻ thân cận chút, chỉ có điều lần này mang theo Mộc Thục Lan, ít nhiều có chút không tự tại.
Nhưng nguyên cớ không tự tại cũng không ở trên người Mộc Thục Lan. Phụ thân Từ Trân Trân là Từ Bản Vinh từ xưng là danh sĩ, ưa thích thi thư phong nguyệt, tầm hoan hưởng lạc, không giao thiệp với hạng võ phu như Triệu Tiến. Còn Từ Hậu Sinh quá là ngoan ngoãn, nghe thấy từng nói qua sự tích của tỷ phu mình, ở trước mặt Triệu Tiến cũng nơm nớp lo sợ, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng. Về phần chỗ Mộc Thục Lan ngược lại không có người nào để mắt tới.
- Cô gia, ngài cũng thấy đấy, Từ gia to như vậy, nếu không có cháu gái mạng khổ của tôi chống đỡ, không phải những kẻ Từ gia lòng tham không đáy bên trong phá hoại nát hết chính là bị hổ lang bên ngoài nuốt. Trước mắt chủ sự Từ gia là Từ Bản Đức, thúc thúc của Từ Trân Trân tuy rằng cũng rất xoàng xĩnh, nhưng tốt xấu còn chăm chỉ làm việc.
Tuy nhiên Từ Bản Đức tìm tới Triệu Tiến cũng không phải để cảm thán lại là vì kể khổ chuyện khác.- Cô gia, rèn tạo súng kíp này buông lỏng chút được chăng. Hai sư phụ thạo việc bận rộn hai mươi ngày cũng đủ rồi. Nhưng ngài đây muốn mỗi một cây đều phải khai hỏa, nếu có sai lầm sẽ truy cứu tội lỗi rèn tạo kiểm hàng. Bọn họ chính ra đều sợ mất đầu, tìm ai cũng không dám tới làm. Cứ tiếp như thế, chậm trễ việc khẩn cấp của chỗ cô gia.
Triệu Tiến cười lắc đầu, trong lời nói lại một tấc không dời.- Một cây súng kíp lúc khẩn cấp không khai hỏa được hoặc là nổ nòng súng rồi, có lẽ liên lụy tính mạnh gia đinh của ta, kẻ rèn tạo súng kíp này cũng trở thành hung thủ. Chẳng lẽ ta không nên tìm hung thủ đó tính sổ sao?
Từ Bản Đức ở trước mặt Triệu Tiến tất nhiên không dám cứng rắn, chỉ cười giả lả tiếp tục nói.- Cô gia ngài nói thật cũng không sai. Khả năng bắt đầu rèn tạo súng kíp cũng đều là thợ thầy giỏi của lò rèn Từ gia chúng tôi. Khai thác than luyện sắt chỉ cần có khí lực cầm nắm, nhưng rèn tạo binh khí đồ sắt, toàn dựa vào những lão sư phụ này mang học việc giúp đỡ làm việc, cũng không nên làm quá cứng rắn.
Trong trí nhớ từ trước của Triệu Tiến những người này chính cái gọi là nòng cốt kỹ thuật. Tuy nói cũng là được thuê mướn làm việc nhưng địa vị vân vân lại rất cao, cũng không nên dùng cứng rắn ép buộc. Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát mở miệng nói.- Bảo bọn họ khắc tên lên, mỗi lần rèn tạo ra một cây, ta chiếu theo tên cho một lượng bạc trắng. Lấy tên lãnh bạc, ta an bài người riêng biệt phát cho.
Lời này nói ra, lại khiến cho Từ Bản Đức hoảng sợ, liên tục xua tay nói.- Cô gia hà tất phải như thế. Vì ngài rèn tại súng kíp đây là chuyện nhà mình. Cho bọn họ thêm một ít tiền công cũng đã đủ rồi, sao cho nhiều như thế. Cái này, cái này. Kẻ tay chân mau lẹ, một năm tiền công chẳng khác nào không chỉ tăng lên gấp ba lần.
Triệu Tiến lắc đầu, Từ Bản Đức cũng là nghĩ thay cho Triệu Tự Doanh, tuy nhiên lại không nghĩ ra mấu chốt. Triệu Tiến muốn chính là vũ khí phẩm chất thượng hảo, còn Từ Bản Đức thì hà tiện tiền bạc. Y lại không ngờ rằng một lượng bạc này so với phẩm chất súng kíp này tăng lên mang tới cho Triệu Tự Doanh thực sự là không đáng nhắc tới. Triệu Tiến cười lại hỏi một câu.- Chiếu theo cách này của ta, bọn thợ rèn sẽ bằng lòng viết tên lên
- Tất nhiên bằng lòng viết, cô gia ngài nếu sẵn lòng đưa cho nhiều, bọn họ sợ rằng còn sẽ viết cả tên kẻ học việc lên. Chỉ có điều, đây vẫn là quá hao phí. Cũng trách sao Từ Trân Trân dùng Từ Bản Đức là quản gia, quản sự, lòng dạ tính toán hà tiện này quả thật rất được.
- Bạc này sẽ đo Vân Sơn Hành cử người riêng biệt phát cho. Từ gia không cần nhúng tay vào. Triệu Tiến không để ý lời cảm thán của Từ Bản Đức, tự có sắp xếp. Từ Bản Đức đối với cái này tất nhiên không có lời nào khác.
Cho thợ rèn khích lệ, khiến cho bọn họ cảm thấy làm cái này có lợi đáng để mưu cầu. Thiết lập cơ chế thưởng phạt, làm tốt có ngân lượng cầm, làm không tốt cũng sẽ truy cứu. Đây mới khiến cho những thợ rèn Từ gia đó tận tâm tận lực đi rèn tạo súng kíp. Triệu Tiến từ bên chỗ Đổng Băng Phong nghe không biết bao nhiêu điển cố quan quân dùng hỏa khí. Cái gì mà bắn không xa không khai hỏa được, cách gần thì sẽ nổ nòng súng vân vân và vân vân. Sở dĩ có nguyên nhân này, chẳng qua chỉ là hộ thợ rèn chế tạo hỏa khí đánh đồng với nô lệ, làm khổ sai không có thù lao, làm tốt không có ban thưởng, làm mục nát cũng không có người truy cứu. Một đám người đốc thúc rèn tạo còn muốn không ngừng cắt xén vật liệu, còn muốn sai khiến thợ rèn làm việc riêng cho mình. Theo tình trạng như thế tất nhiên sẽ không có bất kỳ binh khí tốt nào rèn tạo ra.
Chỗ Từ gia cho thợ rèn tiền công, ngược lại tránh khỏi được rất nhiều khiếm khuyết của quan phường. Nhưng bọn thợ rèn chế tạo thứ khác và chế tạo súng kíp đều có tiền công giống nhau tất nhiên không bằng lòng ra sức, cũng không bằng lòng gánh vác trách phạt. Nhưng mỗi một cây súng kíp có được một lượng bạc, khích lệ trước giờ chưa hề có này cũng chính là cực kỳ thu hút người ta. Thợ rèn tay nghề giỏi một năm cũng chỉ được tiền lương mười lượng bạc. Một cây súng kíp này có được cũng chính là một phần mười tiền thu vào hàng năm của bọn họ. Một năm chế tạo hai mươi cây thật không khó, chẳng khác nào mỗi năm thu vào gấp đôi. Có được khoản thu vào mê hoặc hậu hĩnh như thế, bọn họ tất nhiên sẽ dụng tam rèn tạo kỹ lưỡng, hiển nhiên cũng không sợ khắc tên lên súng kíp bị truy cứu.
Nhưng Từ Bản Đức không biết chính là Triệu Tiến cũng không bằng lòng tốn món bạc này. Ngân lượng tuy rằng không nhiều lắm, nhưng súng kíp cũng không phải hỏa khí Triệu Tiến mong muốn. Nhưng chỗ Dư gia Tùng Giang tìm tòi hỏa khí hình dáng Tây Dương chế tạo vẫn không sao thuận lợi, cũng chỉ miễn cưỡng qua được khó khăn trước dùng súng kíp. Triệu Tiến cũng biết chỗ Dư gia không phải kéo dài đùn đẩy. Hiện giờ trên biển sóng gió khó lường, mấy nhà chúa biển long đầu lớn hợp tung liên hoành với nhau, không ngừng công phạt, ngay cả hàng hóa Tây Dương của Pháp và Oa quốc giá tiền cũng tăng cao, hỏa khí Tây Dương này thật sự là không dễ tìm. (lấy từ điển cố thời Chiến Quốc, ý nói chia làm mấy phe cánh tranh giành lẫn nhau)
Triệu Tiến cũng từng máy mó qua ý niệm trong đầu biến đổi cây súng ngắn kia, nhưng sau khi tháo rời từng thứ ra mới phát hiện, cấu tạo súng kíp ngắn này dường như không giống với súng kíp dài, cũng liền cắt đứt mạch suy nghĩ này tránh cho đi càng xa càng sai đường, tới cuối cùng hao tiền tốn sức.
Từ gia cực kỳ ân cần với Triệu Tiến tới đây. Lần tập kích Sơn Đông này, giáp trụ binh khí Triệu Tự Doanh đều có hư hao nhiều, Từ Bản Đức khuyên Triệu Tiến lưu lại binh giáp hư hao, đợi tu sửa xong đưa tới chỗ Hà Gia Trang lần nữa. Vốn ban đầy Triệu Tiến cũng tính toán như vậy, nhưng sau khi nói cả buổi với Từ Bản Đức về súng kíp lại đổi chủ ý.
- Binh khí đặt ở chỗ của ông. Giáp trụ phải sửa nơi Hà Gia Trang. Ông đưa một tờ khai báo tên họ thợ rèn chế tạo khôi giáp này cho Tiểu Dũng. Những kẻ này đều phải đi Hà Gia Trang. Hình dáng và giấy vẽ khôi giáp này cũng không được lưu lại. Triệu Tiến nói rất kỹ càng, Từ Bản Vinh cũng vội vàng vâng dạ.
Triệu Tiến vẽ chế tạo ra bộ khôi giáp này, khá giống với miên giáp, tỏa tử giáp của thời đại này, nhưng mặc kệ phòng hộ hay là nhẹ cứng đều vượt xa. Lợi khí quân sự bậc này nếu như bị người khác học lén, khẳng định sẽ là đại phiền toái. Quặng sắt mỏ than chỗ Từ gia thật sự không nói được nghiêm cẩn gì, chỉ chẳng qua là xưởng rèn lớn hơn một chút mà thôi. Triệu Tiến trước mắt cũng không muốn an bài Vân Sơn Hành tiếp quản toàn bộ. Vân Sơn Hành ở cách nơi mở phân hiệu đã là đem hết toàn lực, một gánh hàng Từ gia này lại quá lớn, muốn lại đây tiếp quản khẳng định hao tốn sức lực, tạm thời giữ vững nguyên trạng là được.
Ở Từ gia Cảnh Sơn nghỉ ngơi hai ngày, sau đó suốt đường đi về phía tây, tụ họp với đội ngũ nghỉ ngơi ở doanh trại hai nơi khác, cùng nhau vượt sông tới bờ nam Từ Châu, sau đó đi về hướng Hà Gia Trang.