Tế Ninh Châu chính là chốn phồn hoa đông đúc giàu có nhất cả Sơn Đông, làm được Hội chủ một nhiệm kỳ ở nơi này, lợi lộc còn phải nhiều hơn toàn bộ phủ Đăng Châu và Lai Châu cộng lại. Làm được mấy năm, ăn xài mấy đời cũng không lo.
Tăng lão viên ngoại không có tới đây, chỉ ba huynh đệ họ Tăng Đại Lang, Nhị Lang, Tam Lang làm tùy tùng ở bên cạnh. Tăng Đại Lang trước hết là sửng sốt, vẻ mặt không tin nổi, lập tức hân hoan quỳ xuống đất. Hai huynh đệ của y cũng đều quỳ xuống. Một người đắc đạo, gà chó lên trời. Tăng Đại Lang cuống quýt dập đầu nói.
- Tiểu nhơn đa tạ đại ơn của giáo chủ. Tiểu nhơn nguyện thịt nát xương tan. Cả nhà tiểu nhơn nguyện làm trâu làm ngựa vì giáo tôn.
Từ Hồng Nho khẽ cười nói.
- Đứng lên đi. Chăm chỉ làm việc còn có tiền đồ tốt hơn nữa chờ ngươi.
Tất cả mọi người đứng ngoài nhìn đều xem hiểu rõ, bày ra tinh nhuệ vốn liếng nhà mình đây là bảo cho mọi người biết lợi hại, trọng thưởng Tăng Đại Lang này chính là để cho tất cả ăn được quả ngọt.
Đã tới nước này, tất cả còn có gì không hiểu, mọi người đều mồm năm miệng mười khen ngợi, càng có người thông mình ghé sát nói.
- Đáng tiếc bọn người Mộc gia kia không biết tốt xấu, không biết thiên uy và từ bi của giáo tôn. Nếu như trung thành làm việc với giáo tôn, không biết có vinh hoa phú quý bậc nào. Lại cứ phải có lòng dạ riêng, rơi vào kết cục hiện giờ thật là đáng đời. Đám người chúng ta cũng không nên không biết tốt xấu nối theo rót Mộc gia.
Lời này nói đúng ngay tâm sự của Từ Hồng Nho, khiến ông ta mỉm cười gật đầu, mọi người vừa thấy liền biết chắc nên nói thế nào rồi.
- Yêu nữ đó kia nào xứng bị hỏa thiêu, không bằng vứt ở nơi đồng hoang cho chó ăn. Hiện giờ người chết đói nhiều như vậy, chó hoang cũng kén chọn rồi.
- Đáng buồn cười Vương Hiếu Hiền đầu như heo mập kia, ngày nào cũng ôm mộng.
Người tới được đây không thiếu người từng đọc sách, ngươi một câu, ta một câu nới lời thô bỉ không chịu nổi. Từ Hồng Nho nghe dần dần có chút không nhẫn nãi được, xua tay nói.
- Chư vị sau khi xem qua thao luyện của hộ vệ tinh nhuệ của bản giáo, nhất định phải tuyên bố rộng rãi uy phong bản giáo tới bốn phương, chiêu mộ người mới. Thể chế Tôn giả, Hội chủ, Hương chủ này của bản giáo vẫn là có giới hạn, các vị nếu có công lao, bản giáo không tiếc phong thưởng.
Lời này của Từ Hồng Nho khiến mọi người lại xao động. Những năm gần đây, Từ Hồng Nho vẫn luôn cố ý áp chế giáo chúng thăng cấp, rất nhiều thực lực phái tới hiện giờ cũng chẳng qua là chức Hương chủ, ngay cả danh hiệu Hội chủ cũng không có. Còn trong Văn Hương Giáo, mỗi lần được thăng lên một cấp thì thay mặt cho vô số chỗ tốt. Tất cả từ trước cũng chính là bởi vài điều này mới có thái độ ám muội, hơn nữa có lòng dạ khác. Hiện giờ giáo chủ Từ Hồng Nho không chỉ riêng phô bày uy nghiêm, còn hứa hẹn lợi lộc, đây khiến cho lòng trung thành của mọi người lại tăng tiến thêm một tầng.
Từ Hồng Nho thu hết thần sắc của tất cả mọi người vào đáy mắt, biết đã đạt được hiệu nghiệm, ở nơi đó gật gù, phất tay với thủ hạ ở đằng sau.
Một cử chỉ này của ông ta làm ra, lập tức có người giơ lên một lá cờ phất vẫy, chỉ nghe thấy tiếng trống gõ vang, cũng chỉ vang một tiếng, mọi người chính đang trong lúc kinh ngạc, hơn ngàn ngươi bên dưới đồng loạt hét lớn một tiếng quả thật là chấn động như sấm.
Đồng thanh hô to này khiến rất nhiều khách khứa dưới đại trướng đài đất giật mình kinh hãi kẻ định lực không đủ thậm chí ngồi luôn xuống đất, người đứng được cũng sắc mặt tái nhợt, hít thở dồn dập, Từ Hồng Nhỏ lại đứng vững chãi. Chiêu trò này mọi người đương nhiên hiểu là vì sao, cũng chẳng qua là giết gà dọa khỉ, nhưng uy thế đồng thanh hò hét này cũng quả thật kinh người. Tất cả càng biết rõ không cách nào phản kháng chỉ đành nghe theo.
Diễn võ bên dưới đã bắt đầu, các đội tinh nhuệ của Văn Hương Giáo bày ra đội hình, tấn công ngăn cản đều cực có dáng vẻ trình tự theo nề nếp. Chính ngay đám người đang quan sát thao luyện tuy nói xem không hiểu lắm nhưng cũng nhìn ra được một số lề lối. Biết đội ngũ trận thế có trói buộc bậc này, so với đám ô hợp tiến thoái như ong vỡ tổ thuộc hạ của mình thật phải mạnh hơn nhiều, nhiều lắm.
Tạ Minh Huyền ở trên đài gỗ nói.
- Người trong tay các vị cũng nên giao lại đây chỉnh đốn huấn luyện. Đợi sau khi rèn luyện xong tất nhiên sẽ hoàn trả tới trong tay các vị. Lương thảo tiêu tốn cũng không cần các vị hao phí.
Đây là muốn thu lấy thực lực của mọi người đi sao? Trong lòng mỗi người rủa thầm, trên mặt lại không có vẻ bất mãn nào. Mắt thấy tình cảnh dưới đại trướng có chút vi diệu, Từ Hồng Nho lại thản nhiên mở miệng nói.
- Các vị yên tâm, bản giáo còn thèm đếm xỉa chút vốn liếng đó của các vị sao. Tháng ngày sau này muốn làm đại sự thì phải nhanh chóng mài đao trong tay, bổn tọa mài đao tay cho các vị, còn không cần các vị tiêu tốn. Đây có gì không tốt nào?
- Chỉ là không đành lòng để giáo tôn tốn kém. Nếu như nói hết ra như thế, vậy bọn chúng tôi cũng không khách sáo.
Nếu như lời đã nói hết ra rồi, vậy không giao chính là không hiểu chuyện. Kết cục Mộc gia bày ở nơi đó, sát khí đằng đẵng bên duới mọi người cũng nhìn rất rõ ràng. Trời mới biết kẻ nào nếu như không ưng thuận, đám diễn võ đó sẽ tới giết người hay không.
- Tiểu nhân sớm đã muốn giao đám tiểu tử hỗn tạp bên dưới kia tới tổng đà bên này chỉ là ngượng mồm không mở miệng được. Đây vừa vặn thật tốt.
- Sao dám để cho giáo tôn ra tiền lương, chút này bọn tôi vẫn là xuất ra được.
Không nhắc tới người bên dưới ai nấy đều có tâm tư, chỉ thấy cờ hiệu phất động, trống vàng gõ vang, các đội nhân mã của Văn Hương Giáo biến hóa trận thế, tiếng quát giết rung trời.
Trên mặt người nào người nấy đều có vẻ kính sợ, ánh mắt nhìn Từ Hồng Nho đều phải tâm phục khẩu phục, trước mắt có sức mạnh tinh nhuệ mạnh mẽ bậc này lại có nghìn vạn giáo chúng Văn Hương Giáo, trong thiên hạ chuyện gì không thành được, chỉ cần hết lòng hết dạ đi theo, vinh hoa phú quý dường như ở trước mắt rồi.
Tất cả từng thấy qua giết người, từng gặp máu tanh, cũng xem qua quan quân Đại Minh, lại chưa từng thấy sức mạnh lẫm liệt theo lệnh mà làm như vậy. Mới đầu nhìn cảm thấy ngay ngắn rất đẹp mắt, nhưng nhìn lâu rồi, lại cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, không tự chủ được gan ruột bồn chồn, ngàn tráng hán này, thật sự là sát khí kinh người.
Tình cảnh thật quá căng thẳng, tĩnh lặng này cũng không tránh khỏi quá mức kinh người, khiến mọi người không kìm lòng nổi muốn nói mấy câu cười đùa làm dịu đi cục diện.
Có người nói.
- Ngàn người này của giáo tôn như một người, ngàn người ra tay cất bước đều cùng một lúc. Một bước hạ xuống, mặt đất đều phải chấn động.
Mặt đất quả thật đang chấn động, đã có không ít người cảm giác được rung động này, tất cả vừa mới muốn theo đó tán tụng, lại nhìn thấy Tạ Minh Huyền bên cạnh Từ Hồng Nho sắc mặt đại biến.
- Không ổn.
Rạng sớm mồng chín tháng mười một, một đội người của Triệu Tiến nghỉ ngơi chỉnh đốn hoàn tất nhóm lửa nấu cơm, lưu lại lương khô dùng cho một bữa lương thảo khác toàn bộ ăn sạch. Lương khô người ăn không hết thì dùng làm thức ăn cho ngựa. Sắp tới gần lúc bất thình lình tập kích, ngựa chỉ có ăn lương thực mới giữ vững được sức lực sung mãn.
Khinh kỵ binh dẫn đường và lệ thuộc đều phải cưỡi ngựa khởi hành đi trước, dọn sạch bá tính có khả năng đi mật báo ven đường cùng với thám tử khả năng sẽ có, còn một đội của Triệu Tiến đều là mặc giáp dắt ngựa tiến lên.
Thời khắc rạng sáng, mặt đất Sơn Đông hỗn loạn như nay, tất nhiên sẽ không có người nào dám đi lại bên ngoài. Sau khi đi bộ mười dặm, nghỉ ngơi ngắn ngủi tiếp đó lên ngựa, bước chậm rãi tiến lên.
Vâng thái dương đã ló đầu ra, đã có bá tánh qua đường xuất hiện, trong lúc ngái ngủ nhìn thấy đội nhân mã thanh thế lớn như vậy xuất hiện, cử chỉ đầu tiên chính là trốn, người gan lớn thì trốn sang bên đường. Khinh kỵ lệ thuộc đã tụ lại bốn phía bản đội của Triệu Tiến, bọn họ cũng không săn giết người đi đường chạy tán loạn, nhưng nếu như có người chạy về hướng Tăng gia trang, mặc kệ là xảo hợp hay không, điều phải làm nơi này chính là đuổi theo giết chết.
Đầu tháng mười một là chính ngay lúc việc đồng áng rảnh rang, nông dân cho dù muốn bận rộn kiếm kế sinh nhai, trong ruộng đất cũng không cách nào trồng trọt được. Huống chi quân lương vừa qua, đầu ruộng cuối đồng còn có được mấy người ở đấy, trong nhà đã không còn bao nhiêu lương thực trữ lại, ra ngoài ăn xin chạy nạn còn có một đường sinh cơ, lưu lại chỉ có kết cuộc chết đói nhăn răng.
Triệu Tiến dẫn bổn đội sau khi lên quan đạo, suốt đường đi rất thuận lợi, không có trạm gác của Văn Hương Giáo, thật sự cũng không khả năng có bố trí của Văn Hương Giáo. Ai ngờ tới được Từ Châu sẽ có người tới nơi này, còn là đại đội nhân mã như vầy.
Nhìn thấy ám ký lưu lại trên quan đạo ngày hôm qua, xác định cách Tăng gia trang chưa tới năm dặm, thám mã khinh kỵ lần nữa rút lui. Còn đội của Triệu Tiến thì toàn bộ xuống ngựa, tiếp tục dắt ngựa tiến lên, mỗi người đều móc từ trong ngực ra bánh bột bẻ nát cho ngựa ăn.
Vừa tiến lên vừa không ngừng nhận được thám mã hồi báo, ngoài Tăng gia trăng đích thật có trạm gác tai mắt, nhưng chỉ là xung quanh Tăng gia trang mới có, nơi khác hết thảy như thường.