Kiều bách hộ mang theo ba mươi mấy người và sáu người hộ vệ của chính mình đều là binh tướng trong danh sách của phủ Lỗ Vương, kém nhất cũng là Tiểu kỳ. Sau đó tổng quản phủ Lỗ Vương và quản sự Điển bảo cũng đều phái người tới, hoạn quan Thừa phụng cũng phái thân tín tới. Tiếp đó còn có chưởng quỹ và phòng thu chi điều động ra từ sản nghiệp của chính phủ Lỗ Vương.
Một đám người này đỉ thẳng tới chỗ Từ Châu tiếp quản chợ muối. Sau khi biết rõ Kiều bách hộ này tới, bên phía Triệu Tự Doanh cũng đều lo lắng, nhủ thầm vị này từng chịu thiệt lớn trong tay Triệu Tự Doanh lần này tới nói không chừng muốn mượn cớ báo thù, gây sóng gió vân vân...
Không ngờ tới vị Kiều bách hộ này mặc dù không có khuôn mặt tươi cười gì, nhưng cũng không có nổi cơn muốn trả thù gì, thái độ thậm chí coi như là khách khí. Trước khi y tới có vẻ là đã dò la các hạng mục khuôn phép của chợ muối, vả lại cũng không muốn phá hư những khuôn phép này, thậm chí còn muốn lưu dùng người Vân Sơn Hành gánh vác chợ muối.
Cách làm này ngược lại khiến cho Triệu Tiến và bọn huynh đệ cảm thán một phen, ai cũng nói người trong vương phủ mê muội vô năng, xem lại từ trong đội người này, bên trong đó vẫn có người làm được việc.
Nhưng muốn giữ vững chợ muối là một chuyện, nhìn chằm chằm ngân lượng lại là chuyện khác. Triệu Tự Doanh ở trên khoảng mục tất nhiên sẽ không có lưu lại ngân lượng tồn trữ gì, còn bọn người phủ Lỗ Vương từ phía phủ Duyện Châu tới đương nhiên không tới trắng tay, cho nên muốn suy tính thu tiền thuê đặt tiệm hai năm.
Chợ muối là vùng đất quý sinh của cải, tất cả kho hàng cửa hiệu đều là tài sản riêng của Triệu Tiến, hằng năm rút mấy thành trong khoản thu vào từ thương nhân buôn muối tất nhiên là khoản thu phong phú nhất. Nhưng tiền thuê kho hàng cửa hiệu này cũng không ít, bởi vì nơi này rước tài thu của cải cho nên tiền thuê hàng năm đều tăng lên, Triệu Tự Doanh mỗi năm thu một lần, mỗi năm đều phải xem chợ muối hưng thịnh hay không điều chỉnh tiền thuê.
Trước mắt xem ra, chợ muối tiếp tục hưng thịnh không có gì phải hoài nghi, tiền thuê tất nhiên phải hằng năm tăng lên, thu trước ba năm tiếp tới, xem thế nào cũng là phía chợ muối thua lỗ, theo thế cục lúc này, các hộ thương nhân tất nhiên bằng lòng giao nộp.
Tuy nhiên người phủ Lỗ Vương tới lại rất kiên trì, tất cả đều không phải kẻ ngu, bọn chúng cũng muốn phòng bị Triệu Tự Doanh trều đùa dùng âm mưu quỷ kế. Khế ước văn thư dù thủ tục đầy đủ thế nào cũng không so được với bạc trắng vàng thật dùng được, mặc dù khế ước văn thư của chợ muối này cực kỳ đầy đủ, lúc ở quan phủ công chứng chuyền sang tay cũng không gặp phải phiền phức.
Vốn rằng Kiều bách hộ trước đó xem chuyện thu lấy tiền thuê chợ muối thành đại sự dính tới sống chết, sau khi đề ra cũng kiên quyết đòi hỏi mỗi người ở bên cạnh lúc ngủ không được cởi y phục, binh khí đặt ở nơi tay, ngựa dừng ở ngoài cửa, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng chạy ra từ trong vây giết.
Lại không ngờ rằng người Vân Sơn Hành sau khi không tán thành cũng không có khăng khăng một mực cứng đầu mà là chiếu theo bọn Kiều bách hộ đòi hỏi đi làm.
Ngay sau khi tin tức trước hết thu lấy ba năm tiền thuê truyền khắp chợ muối, bọn thương nhân của chợ muối rốt cuộc cảm thấy có chút không êm xuôi. Đầu tiên, Vân Sơn Hành rất là khôn khéo sẽ không làm chuyện thua lỗ như vậy. Sau nữa, người phủ Lỗ Vương tới cũng bắt đầu nghênh ngang trong chợ muối, mặc dù trước khi xảy ra được dặn dò không được quá kiêu ngạo, nhưng tất cả đều không phải kẻ ngốc, vào lúc này, cũng nhìn thấy nghe được một số thứ gì đó.
Nếu việc này xảy ra ở trên chợ, không khéo bọn thương nhân sẽ đi từng đám một, Vân Sơn Hành, Triệu Tự Doanh nói lời giữ lời, phủ Lỗ Vương này thật khó nói đúng được.
Nhưng những thương nhân trong chợ muối sau khi ghé tai nói nhỏ tin tức cho nhau, lại bắt đầu giao nộp tiền thuê. Kẻ làm ăn buôn bán được trên chợ muối, sau lưng cũng dính dáng tới người có vai vế này nọ, vả lại đều không phải hạng người nhỏ bé, chỉ cần kẻ nào dám thu, họ không sợ kẻ đó đổi ý, vả lại sau lưng có người tìm bọn họ nói một vài thứ, đây khiến bọn họ càng thêm yên lòng.
Nhìn vàng rực rỡ bạc trắng phau phau thu vào, lo lắng của một đám người Kiều bách hộ đều tiêu tan thành mây khói, từ trên xuống dưới đều mặt mày hớn hở, xem ra lần này tới đúng rồi, khẳng định sẽ phát tài to.
- Vương lão thái gia bên đó, chỗ quý vị lúc nào đưa cho tin tức? Mau chút trở về, tất cả cũng đều yên lòng. Triệu Tự Doanh bên này tất nhiên phải nhắc nhở chuyện này.
Kiều bách hộ nói rất thẳng toạc.- Không cần lo lắng, Hùng công công nhà ta thường xuyên viết thư chăm nom. Vương đại nhân ở trong Chiếu Ngục chưa từng chịu khổ gì. Vả lại lần ước định này của chúng ta không chỉ là chợ muối này, còn có tửu phường, không giao cái này, sao nói thả người được. Kiều mỗ mang tin trở về cũng phải bị bên trên trách cứ.
Nếu nói tới tửu phường, Triệu Tự Doanh kia cũng là nói lời giữ lời, lập tức an bài người phủ Lỗ Vương tới giao ngay tửu phường. Phải biết rằng, lúc mới đầu là người phủ Lỗ Vương không nhắc tới tửu phường.
Mới tới Từ Châu, những người phủ Lỗ Vương này nơm nớp lo sợ, trong lòng còn đang lo lắng, mặc dù đã xác định nơi này bị khuất phục rồi, nhưng vẫn là sợ những kẻ thô lỗ này trở mặt, bản thân mình tới Từ Châu là chui vào hang sói, ổ cọp. Nhưng vàng thật bạc trắng trên chợ muối vừa thu vào được, lo lắng gì cũng không còn. Trên đời mọi thứ là giả, vàng bạc mới là thật, những thứ này đều lấy ra được, đám mọi rợ Từ Châu này qua thật là không dám giằng dai. Có hung dữ nữa thì như thế nào, một khi dính líu tới mưu phản còn không phải ngoan ngoãn cúi đầu.
Nếu như không sợ, như vậy phát tài chính là việc khẩn yếu đầu tiên, một đám người phủ Lỗ Vương này lập tức nhìn ngó tửu phường. Chợ muối nơi đó quá lớn, hết thảy có khoản mục, muốn giở trò cũng không dễ dàng, nhưng tửu phường nhiều như thế, đoán chừng là mấy người quản một chỗ, thậm chí từng người quản một chỗ, đây là nguồn của cải bao lớn.
Mấy chỗ tửu phường trong thành Từ Châu, ngoài Hà Gia Trang vân vân cũng nhanh chóng chuyển giao, béo bở của nơi này thật là dồi dào khác thường. Trừ đi hiếu kính chỗ dựa ở vương phủ, đầu mục dẫn đầu cùng với người lưu lại nộp lên trên, chỗ bản thân vớt vát được quả thật là quá lắm.rượu này vốn dĩ không lo bán không được, vừa làm ra đã có người cầm bạc đưa tới cửa.
Hơn nữa trong tửu phường Triệu Tự Doanh này khả năng chèn ép quá ác, người tiếp nhận vừa đi qua, lập tức đã có người sang đầu nhập, bên ngoài cũng có người đích thân tới đưa tin tức. Người đầu nhập khiến cho bọn họ biết rõ tửu phường vận chuyển thế nào, người bên ngoài tới thì là thương nhân giàu có bán rượu, bằng lòng làm ra bao nhiêu thì bao hết bấy nhiêu, đều là tiền trao cháo múc.
Nói tiền trao cháo múc, cơ hội trên dưới giở trò nhiều nhất, người tiếp nhận tửu phường ai nấy đều vui mừng hớn hở.
Một đám người Kiều bách hộ này phát tài đắc ý, cảm thấy cuộc sống trên đời không có lúc nào sung sướng hơn mấy ngày nay, nhưng cũng có một số chỗ không được vui mừng. Quầy hàng quá lớn, bản thân mình không quản tới được, nhưng lại không muốn để cho người vương phủ bên kia kéo sang chia lời giành ăn, muốn chiêu mộ người trên đất này lại không chiêu được. Ngoại trừ chỗ phong kín như tửu phường kia, bên ngoài ai nấy trốn biệt không dám lên tiếng. Người phủ Lỗ Vương hận tới mức nghiến răng.
- Chờ tới sang năm, các ngươi cho dù dập đầu lại đây cầu xin, gia gia cũng không đồng ý.
Đối với tình hình này, cũng chỉ vừa phát lời độc ác, vừa vuốt mũi viết thư cho chỗ vương phủ muốn càng nhiều người hơn sang đây.
- Kiều đại nhân, tửu phường này cũng giao nhận rồi. Vương lão thái gia bên kia thả ra được rồi chưa? Chúng tôi bên này phái sẵn người đi kinh sư bên kia nghênh đón.
Tửu phường giao nhận rất mau, vào trước sau hai mươi tháng sáu thì đã giao hoàn tất, người bên chỗ Triệu Tự Doanh tất nhiên phải hết sức lễ độ thúc giục.
Kiều bách hộ cũng bật cười ha hả nói.
- Không nên vội, có Hùng công công của chúng ta ở đấy, Vương đại nhân sẽ không chịu cực khổ, ta viết thư đi hỏi thử.
Ở Từ Châu tới thành Tư Dương phủ Duyện Châu, khoái mã chạy gấp cũng phải hai ngày rưỡi, qua lại chính là năm ngày, song thư từ lần này Kiều bách hộ tới lui rất nhanh, vào ngày hai mươi ba tháng sáu đã có thư tới.
Thần sắc Kiều bách hộ có chút nặng nề gặp Vương Triệu Tĩnh gánh vác Vân Sơn Hành, trước hết là thở dài nói.- Nói đi nói lại cũng khéo. Lúc ta đi dò hỏi, chỗ vương phủ vừa lấy được tin tức kinh thành nói là vương đại nhân hoảng loạn trong đại lao, nhịn không được chuốc lấy một số chuyện. Hiện giờ Xưởng Vệ và nha môn các nơi kinh thành đang sắp sửa truy theo tra xét. Còn có người nói muốn tấu xin thánh thượng phát binh tiêu diệt Từ châu. Người bên phía Hùng công công nhà ta tốn khí lực, tài ăn nói và đút lót cực lớn, suýt chút nữa bãi quan rơi đầu. Bên đó cũng viết tin gấp lại đây, nói muốn giữ người bình an thì vẫn phải bỏ tiền vốn lớn.
Trên mặt Vương Triệu Tĩnh có thần sắc kinh hoảng, những ánh mắt lại rất bình tĩnh, thậm chí còn đang quan sát vẻ mặt của Kiều bách hộ. Kiều Sơn này cũng không che giấu tâm tình thật sự của mình, vẻ mặt nặng nề lại giấu diếm không được một tia khoái trá.
- Còn muốn bỏ tiền vốn? Chợ muối và tửu phường này còn không đủ sao?
- Đây chính là lão thái gia của nhà các ngươi, vương phủ chúng ta chẳng qua là mật báo giúp đỡ. Các ngươi không muốn cứu, vậy thì bỏ đi. Vương phủ chúng ta tội gì phải gánh lấy can hệ này. Mặt mũi Hùng công công chúng ta không đáng tiền như thế sao?
Đến cuối cùng Vương Triệu Tĩnh cũng chỉ thở dài, dùng tay bưng lấy hai mắt thoạt nhìn giống như không muốn để cho người khác biết đang rơi lệ, không cam lòng nói.- Nếu đã như thế, còn phải bao nhiêu, chúng ta nghĩ cách thử xem.
Thanh âm của Vương Triệu Tĩnh cũng có chút run rẩy, lông mày Kiều bách hộ nhướn lên lập tức nói.- Trước lấy ba vạn lượng bạc ra đây. Ngân lượng này nhất thời không chuyển được tới kinh sư, chỗ vương phủ bên đó cầm ngân lượng bù vào trước. Song món tiền lớn như thế không ứng ra không không được. Ta nghe nói các ngươi ở chỗ giáp ranh ba tỉnh Nam Trực, Lỗ, Dự còn có một Khổng Gia Trang, lấy ra thế chấp mượn nợ đi.
- Món tiền này... này quá nhiều, chậm rãi xoay xở được chăng?
- Chậm rãi không phải không được. Nhưng khế đất vân vân của thôn trang kia nhất định phải mau, chớ chậm trễ an nguy của Vương đại nhân. Thiên lao kinh sư kia thật không phải chỗ phân rõ phải trái.
Nói xong lời này, đôi bên cũng thật không còn lời để nói, thần sắc Vương Triệu Tĩnh uể oải bi thương chắp tay cáo từ, Kiều bách hộ vẫn có bộ dáng như cũ kia.
sau khi xoay lưng rời khỏi cửa, vẻ mặt Vương Triệu Tĩnh trở nên âm trầm, y không cần quay đầu cũng biết được trên mặt Kiều bách hộ có nét cười lạnh vui sướng khi người gặp họa.
Ra khỏi khách điếm trọ lại của bọn Kiều bách hộ, Vương Triệu Tĩnh lên ngựa đi thẳng tới bên chỗ Triệu Tiến. Sau khi xuống ngựa vội vã vào phòng nghị sự. Cừa vừa đóng lại, Vương Triệu Tĩnh hít sâu mấy hơi, nghiến răng nghiến lợi nói.- Sớm muộn phải giết đám chết tiệt này thành muôn vạn mảnh.
Tào Như Huệ cũng ở trong phòng lắc đầu cười khổ nói.- Đám người này thật là không có da mặt. Nếu không phải danh tửu Hán Tỉnh làm ra đã bị chúng ta nuốt hết, giá cả buôn bán trên chợ lập tức phải loạn rồi. Hiện giờ người phủ Lỗ Vương đã ở trên chợ muối gây rối, trong âm thầm muốn hùn vốn, còn nói cái gì cho bọn chúng chỗ tốt, bạc thường lệ sẽ ít đi. Bọn thương nhân buôn muối ngược lại bảo trì bình tĩnh.
Việc này Vương Triệu Tĩnh cũng biết, sau khi nghe xong khiến sắc giận trên mặt của y càng nặng, theo thần sắc nặng nề này còn có một tia kiên quyết. Vương Triệu Tĩnh do dự chốc lát mở miệng nói.- Đại ca, giống với suy nghĩ của chúng ta. Sau khi có được chợ muối và tửu phường, phủ Lỗ Vương sẽ không thả người, bọn chúng còn muốn bóc lột tận xương tủy chúng ta, vơ vét hết thảy cho sạch sẽ.