Trước khi trời hoàn toàn tối hẳn, đội nhân mã của Triệu Tự Doanh theo dẫn đường của kỵ binh trinh sát, đi đến bên cạnh một thôn trang cách quan đạo ba dặm. Nơi này giống như Thạch gia trại, cũng là lũy đất tường cao hào sâu.
Tuy nhiên nơi đây đầu óc không xuẩn ngốc như Thạch gia, nhìn thấy mấy trăm người cùng ngàn con ngựa của Triệu Tiến kéo đến với khí thế hùng hổ, lập tức sợ đến rụt đầu không ra.
Đám Triệu Tiến cũng không tấn công trại này, chỉ dựa vào sườn đông của lũy đất mà hạ trại. Mấy người nấp sau tường đất nhìn thấy đám gia đinh của Triệu Tự Doanh xuống ngựa bố trí này nọ, mới dám thò đầu ra một chút, sau khi nhìn thấy cung tiễn mà đối phương mang theo, tia cầu mong may mắn cuối cùng trong lòng cũng biến mất.
Có nhiều cung tên như vậy, lũy đất tường cao rãnh sâu này căn bản không ngăn cản được đối phương, chỉ cần dùng cung tiễn áp chế đầu tường, những người còn lại ung dung đi qua rãnh trèo tường thả cầu treo mở cổng trại. Khi đã mở cổng trại rồi, bá tánh dân tráng trong trại làm sao đối phó với đám hổ lang thân mang giáp sắt ở bên ngoài được cơ chứ?
Hiểu rõ điều này, người bên trong thổ trại ngược lại thoải mái hơn không ít, không ngờ dám ló đầu dụng ý là hỏi rõ lai lịch, còn hỏi chỉ cần không làm hại đến thôn trang, cần cung phụng gì thì nhất định sẽ không qua loa.
Đội nhân mã của Triệu Tiến đương nhiên không có hứng thú đối với một thôn trang nhỏ như thế này. Điều kiện hắn đưa ra là để cho gia đinh của Triệu Tự Doanh đi vào lấy nước giếng ở trong, mượn cỏ khô, nồi niu, bếp núc để nấu cơm, sau đó thôn trang này hãy đóng kín cả đêm, đừng mở cổng ra, không được cho người ngoài đi vào, sau khi nói xong thì ném thẳng vào mười lượng bạc.
Lúc nén bạc kia được ném vào, đã dọa cho đoàn luyện trên đầu tường trong lũy đất nhảy dựng lên, lúc nhặt lên nhìn ra là bạc, ánh mắt đều dựng thẳng.
Mọi người đều thông suốt rõ ràng như vậy. Thông trang cũng không dám chậm trễ, vội vàng mở cửa cho người vào. Tuy rằng nhận ra rõ là bọn họ đã bị hoảng sợ áp chế, nhưng gia đinh của Triệu Tự Doanh cũng không dám có chút lơi lỏng. Ngoại trừ không cưỡi ngựa, toàn bộ đều võ trang đầy đủ, thân mang giáp sắt lại thêm trường đao trường mâu, càng khiến cho đinh tráng trong thổ trại thêm kinh sợ, mấy nam nhân của gia đình giàu có đứng đầu đều nói năng không trôi chảy nữa.
Nhưng điều khiến thôn trang này vô cùng bất ngờ chính là binh mã thế lực mạnh mẽ như vậy lại không cần tiền tài gì, cũng không cần nữ nhân nào hầu hạ, chỉ giám thị người làm công trong thổ trại mang từng thùng nước giếng đi ra, sau đó lấy bếp núc cỏ khô ra ngoài. Lại thấy bọn họ phong kín cổng chính, lần nữa kéo cầu treo lên, sau đó ở bên ngoài lại có nén bạc được ném vào.
Bạc trắng sáng loáng, bất kể là đoán phân lượng hay là dùng răng cắn đều thấy không phải là giả. Tính đi tính lại, mấy thứ mà thôn trang cấp cho vẫn có lời, lại nói, số bếp núc kia mượn dùng một ngày đâu phải là không trả. Lần này thôn trang quả thật là không chịu lỗ. Rốt cuộc là nhân mã nơi nào, hùng tráng như vậy, hào phóng như vậy.
Vốn dĩ còn muốn hỏi một chút, nhưng lại nhìn thấy có mấy mươi người cưỡi ngựa quay về đội. Mượn ánh sáng từ lửa trại bọn họ nhìn thấy đám người đang quay về đội trong tay xách theo mười mấy cái thủ cấp, thật là sợ đến mất mật, không dám hỏi câu nào, chỉ trông cho ngôi sao chổi này sáng sớm mai đi mau một chút, bằng không sẽ chuốc lấy họa.
Cát Hương nói nghe có vẻ rất nhẹ nhàng.
- Kỵ thuật không tồi, có mấy người thân thủ cũng tốt, nhưng đó đều là bản lĩnh đơn đả độc đấu, đến con ngựa thứ hai cũng chưa có, đuổi theo thật thì cũng sẽ chết.
Mấy đội nhân mã này trông nhanh nhẹn dũng mãnh, nhưng đối với đội nhân mã Triệu Tự Doanh được huấn luyện theo nề nếp, không có sở đoản khiếm khuyết gì, bọn họ không có chút phần thắng nào. Cho dù là muốn bỏ chạy, cũng không bì được với Triệu Tự Doanh một người hai ngựa duy trì bước chân ngựa truy kích từ đầu đến đuôi, bị giết cũng là điều đương nhiên.
Cầm về mười mấy cái đầu người không hữu dụng gì đối với Triệu Tiến, cứ vứt ở ngoài doanh trại, đêm khuya trời tối, cũng không có ai nhìn thấy, chẳng qua là mấy đội nhân mã nhỏ lẻ còn lại thì lại không thấy bóng dáng nữa. Bọn họ đã biết thủ đoạn của Triệu Tự Doanh, nhìn thấy kết cục của mạo hiểm, tiền vốn nhỏ, đương nhiên không dám đánh đổi.
Lửa trại được đốt lên. Sau khi Triệu Tiến và bọn huynh đệ tuần sát việc hạ trại phòng thủ xong, thì ngồi vây quanh đống lửa bàn tính.
- Tiểu đội linh hoạt, nên dám tản ra đi tìm, hòng đến chiếm tiện nghi. Nhưng đại đội thì khác, chúng lỡ vuột mất không cách nào xoay trở nổi. Chúng muốn ngăn chúng ta lại, chỉ đi con đường cố định, đi đến nơi cố định.
Đại đội kỵ binh di chuyển, tuyến đường lương thảo cũng không được qua loa, bằng không rất dễ rối loạn. Khoan nói đến chuyện khác, nếu như đại đội kỵ binh này tản ra đi tìm lung tung, mình rất dễ chạy trốn, cũng rất dễ kinh động đến thế lực các phương khác, dù sao không phải ai cũng đều chạy nhanh được trên quan đạo như Triệu Tự Doanh ở Từ Châu.
Triệu Tiến nhìn chằm chằm vào Cát Hương và Lưu Dũng, nói.
- Đêm nay phái những người kỵ thuật giỏi nhất, thân thủ tốt nhất, quen thuộc nhất với nơi này rải ra ngoài. Xem chừng đội ngũ sắp đến đây chỉ còn cách chúng ta không đầy ba mươi dặm nữa thôi.
Sau khi Cát Hương và Lưu Dũng lĩnh mệnh liền đi sắp xếp. Trần Thăng ngồi đó im lặng một hồi rồi nói.
- Ngày mai sẽ có bao nhiêu người đến cản đường chúng ta?
- Số lượng nhân mã của chúng ta không giấu diếm được người khác, mấy trăm người nhất định không dám cản trở chúng ta, nói thế nào cũng phải gần đến ngàn người cưỡi ngựa mới dám động thủ. Phần trọng thưởng mấy vạn lượng, mấy đám người chia nhau cũng không phải là ít, nhất định có không ít thế lực động lòng.
Trần Thăng gật gật đầu, sau đó đứng dậy nói.
- Đệ đi xem thử phía dưới, huynh đi nghỉ ngơi trước đi.
Nhìn bóng lưng của Trần Thăng, Triệu Tiến cười rồi lắc đầu. Từ sau khi cứu được Tiểu Lan, mọi người đều cố ý cho hai người bọn họ có thì giờ ở riêng. Dù sao mọi người đều vẫn còn trẻ tuổi, có vài chuyện hơi quá lễ giáo. Con đường đi này đi về vội vàng, đến đâu cũng liều mạng chém giết, vậy thì tâm tư nào để ôn lại tình xưa.
Lại nói, trong khoảnh khắc trùng phùng ở Tăng gia trang, quả thật là những chuyện cũ trước kia đều hiện ra trong đầu, mọi người đều vô cùng xúc động. Nhưng sau đó Triệu Tiến cũng phát hiện, bất kể là mình hay là Mộc Thục Lan, đều đã không còn là đứa trẻ năm xưa, ai nấy đều thay đổi rất nhiều.
Nghĩ đến đây, Triệu Tiến quay đầu nhìn về phía Mộc Thục Lan. Huynh đệ bọn họ hợp nghị sau khi cắm trại, Mộc Thục Lan ở ngay phía sau hắn yên lặng lắng nghe. Mọi người đều cảm thấy rất hợp lẽ thường, giống như lúc ban đầu đã như thế này rồi.
Lời nói vừa rồi Mộc Thục Lan cũng đều nghe thấy hết. Vẻ mặt thiếu nữ rất bình tĩnh, cảm giác được Triệu Tiến nhìn sang, nàng cũng ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt. Đột nhiên nàng mở miệng nói.
- Tiểu Tiến ca ca, lần này nếu như không trở về Từ Châu được, muội sẽ cùng chết với huynh.
Giọng điệu rất bình tĩnh, giống như là không xem chuyện sống chết là gì cả. Triệu Tiến ngây người, lập tức sực tỉnh. Vừa rồi lời nói ở phía trước có hơn ngàn người cưỡi ngựa chặn đường đã để Mộc Thục Lan nghe thấy. Bên mình có hơn bốn trăm người, phía trước thì có ngàn người, chênh lệch sức mạnh như thế nói thế nào cũng không lạc quan lên được.
Sức chiến đấu của thiết kỵ Triệu Tự Doanh Mộc Thục Lan chưa từng thấy qua, lúc huyết tẩy Tăng gia trang nàng đang ở trong đại lao, tiếp đó thì đi theo đại đội một mạch xuôi nam. Về phần cuộc chiến Thạch gia trại, thật sự là không đáng nhắc tới, có lẽ người của Văn Hương Giáo cũng làm được đến mức độ này.
Với những phán đoán này, bốn trăm đối chọi với hơn ngàn, rõ ràng là số ít sẽ rơi vào thế yếu tuyệt đối, cũng khó trách Mộc Thục Lan bi quan tuyệt vọng như thế.
Điều thật sự khiến Triệu Tiến sợ hãi chính là vẻ bình tĩnh trong ánh mắt của Mộc Thục Lan, còn có giọng điệu bình thản khi nói đến cái chết nữa. Mấy năm nay những gì mà cô gái này trải qua không giống như gió thoảng mây bay mà nàng biểu hiện.
Nhưng Triệu Tiến vẫn cười, đưa tay sờ sờ lên đầu của Mộc Thục Lan, nói.
- Chết cái gì mà chết. Muội cho rằng bọn chúng có ngàn, chúng ta có bốn trăm, thì chúng ta sẽ chịu thiệt sao?
Lúc này Mộc Thục Lan rất tỉnh táo, nói chuyện cũng không tỏ vẻ ngây thơ, chỉ nói rằng.
- Tiểu Tiến ca ca, bốn trăm đối chọi với một ngàn, phải chịu thiệt lớn đấy. Có phải là hiện tại chúng ta quay đầu hay đi đường vòng đều không thoát được không?
Đánh giá này cũng không có chỗ nào sai, đối với những thiếu nữ của thời đại này, biết được những điều này đã là cực kỳ xuất chúng. Nhưng tiếng cười của Triệu Tiến còn dữ dội hơn, chỉ là đêm khuya hạ trại yên tĩnh, cố nhịn cười to mà thôi.
Mộc Thục Lan cau mày, trên mặt cũng không có vẻ gì là tức giận, giọng nói của nàng cũng trở nên rất lạnh lùng.
- Tiến ca, Tiểu Lan không phải là con nít đâu.
Mặc dù Mộc Thục Lan muốn lắc đầu cho tay của Triệu Tiến rơi xuống, nhưng Triệu Tiến vẫn xoa mấy cái, sau đó đưa tay chỉ về phía gia đinh Triệu Tự Doanh đang bận rộn, nói.
- Tiểu Lan, gia đinh của huynh ăn no, luyện tập chăm chỉ, trang bị hoàn mỹ, bọn họ sống vì cái gì, chính là vì giết địch tác chiến giành thắng lợi. Nhưng người ngăn cản chúng ta là vì cái gì, bọn chúng là vì ăn uống hưởng thụ, là vì hoành hành bá đạo tác oai tác quái. Lúc hưởng thụ hoành hành bọn chúng không muốn đi luyện tập, không muốn lấy tiền ăn uống phóng túng đi mua binh khí áo giáp, hơn một ngàn tên như vậy, làm sao so được với bốn trăm của ta.
- Tiến ca, Tiểu Tiến ca ca, huynh
Đối với lời nói của Triệu Tiến, Mộc Thục Lan có chút không lãnh ngộ được, rõ ràng là không theo kịp.
Triệu Tiến giải thích nhỏ nhẹ, chỉ cười nói.
- Ngày mai muội sẽ biết.
Đêm nay Mộc Thục Lan ngủ không ngon giấc. Điều khiến nàng cảm thấy kinh ngạc là đội nhân mã của Triệu Tự Doanh vẫn rất quy củ. Dọc đường Mộc Thục Lan nghe thấy nhìn thấy rất nhiều, nàng biết rõ tin tức có đại đội ngàn người cản đường, cả mã đội hẳn đều biết, nhưng mọi người từ trên xuống dưới đều rất bình tĩnh, giống như không biết ngày mai có một hồi đại chiến địch đông ta ít, giống như từ ban đầu đến bây giờ chỉ là một chuyến dạo chơi từ bắc chí nam mà thôi.
Bên đêm các đội luân phiên nghỉ ngơi, khoảng chừng hai canh giờ là đổi một lần, tiếng vó ngựa không ngừng vang lên, đó chính là thám mã bên ngoài hồi báo.
Mộc Thục Lan biết, người đi theo bên cạnh mình là thân vệ của Triệu Tiến, trong đó còn có một người trông giống như đệ đệ của Tôn Đại Lôi, hai người này thủ vệ bên cạnh. Mà Triệu Tiến cả đêm đều không có ngủ.
Cứ lo lắng trong lòng như vậy, Mộc Thục Lan tiến vào mộng đẹp, nhưng ngủ say không bao lâu đã bị người khác gọi dậy, thân vệ của Triệu Tiến thấp giọng báo cho nàng biết sắp phải xuất phát.
Mộc Thục Lan còn đang buồn ngủ khoác chiếc áo lông rồi được người đỡ lên ngựa, đi được một đoạn mới tỉnh táo hẳn. Nàng vốn cho rằng trời đã sắp sáng, nhưng lại không ngờ lúc này vẫn là đêm khuya, ngẩng đầu nhìn phương vị của mặt trăng, Mộc Thục Lan liền biết mình mới ngủ được chưa đến nửa canh giờ. Lúc này ít nhất còn hai canh giờ nữa mới đến lúc trời sáng.
Không ai lên tiếng, ai nấy đều im lặng cưỡi ngựa đi về phía trước. Chẳng lẽ muốn thừa dịp ban đêm mà đột phá vòng vây phía trước? Nhưng vì sao lại không đi nhanh một chút, đội nhân mã chỉ đi chầm chậm, hơn nữa sau khi đi được một quãng, mọi người lại vội vàng đổi ngựa, đi dọc đường mỗi một đoạn còn phải lấy lương thực ra cho ngựa ăn.
Cứ đi như thế không biết bao lâu, Mộc Thục Lan phát hiện đội ngũ bắt đầu chia nhau tản ra, mình đi chung một đội với Triệu Tiến.
Dù sao thì đêm nay cũng không ngủ ngon, sau đó lại bị đánh thức, Mộc Thục Lan càng lúc càng buồn ngủ, cuối cùng không chịu nổi mà ngủ gật gà trên lưng ngựa.