Thấy đạn chì không nhồi vào được nòng súng, Triệu Tiến mới để ý đến một chi tiết. Mỗi một khẩu súng kíp đều tự đi kèm với mồi lửa, thuốc súng và đạn chì riêng. Những thợ rèn này để bảo đảm súng kíp mà mình rèn ra không có xảy ra rắc rối gì, tự mình chế tạo đạn chì, nói không chừng thì thuốc nổ cũng là do mình sàng lọc, thật sự là đã dụng tâm tính toán cực kì chu đáo cẩn thận.
Nhưng bản thân cách làm này lại khiến cho Triệu Tiến dở khóc dở cười. Mỗi một thợ rèn đều dùng chuẩn mực đo lường riêng hẳn có sai biệt, cho dù mỗi ngươi đều làm cực kì cẩn thận thì cũng không tạo ra một loạt binh khí đúng qui cách thống nhất thước tấc. Nếu trên chiến trường, đạn dược của ai bắn hết, lấy của người khác dùng cũng dùng không đặng. Đây chính là một trò cười lớn rồi.
Phải làm cho bọn thợ rèn thống nhất đo lường, để họ rèn dùng thước tấc thống nhất rèn tạo. Tuy nhiên sàng lọc thuốc súng, còn có cách mài đạn chì trơn bóng rất tốt phải bảo họ tiếp tục giữ lấy.
Sức sát thương xuyên thấu của súng kíp thật sự ngoài suy tính của Triệu Tiến. Lẽ ra với nòng súng nhỏ hẹp như vậy thì đạn chì sẽ không quá nặng, nhưng như cũ vẫn bắn xuyên được phòng hộ của miên giáp. Trước khi có được khuôn mẫu và chứng cứ đáng tin cậy, Triệu Tiến không muốn thay đổi chiều dài nòng súng nhưng cán cầm của súng kíp phải đổi thành kiểu dáng tì vai giống trong trí nhớ lúc trước,
Nhưng cách nghĩ này và việc đổi mới không để người Từ gia biết quá nhiều. Triệu Tiến đã sửa soạn chiếu theo cách làm tửu phường năm đó bắt nhốt đám thợ rèn này, cho thù lao hậu hĩnh, cung ứng điều kiện tốt nhất. Nhưng trước khi tất cả hoàn thiện thì nhất định phải bảo mật nên xưởng chế tạo súng kíp phải đặt gần Hà Gia Trang.
Bốn huyện Sơn Đông Triệu Tiến điểm tên qua, Dịch huyện và Đàm Thành phần đông là người giang hồ Bi Châu tiến vào còn hai nơi Đơn huyện và Ngư Đài thì là người giang hồ ở Từ Châu bên này giết vào.
Vì người gánh vác không giống nhau nên tiến triển cũng khác biệt. Bên Bi Châu đầu quân cho Triệu Tiến muộn một chút, sau khi chỉnh đốn một lượt thì sức mạnh cũng có chút không đủ. Thêm nữa trước giờ ranh giới tỉnh có ngăn cách, mọi người đều rất ít vượt qua, bây giờ đã có được cho phép cũng muốn tìm cách đi qua. Hơn nữa bản thân hai huyện Dịch huyện và Đàm Thành người nghe nói tới Triệu Tiến và Triệu Tự Doanh cũng không nhiều, muốn giết vào bên trong đó, còn phải va chạm chém giết một chút.
Mà Đơn huyện và Ngư Đài lại là láng giềng của Từ Châu. Danh tiếng của Triệu Tiến và Triệu Tự Doanh đối với bọn họ đã sớm như sấm nên tai. Gia đinh, đoàn luyện và người giang hồ bên này làm việc không kiêng dè ranh giới tỉnh, càng không nói đến vài lần còn bắt giết giáo đồ Văn Hương Giáo, càng khiến cho trên dưới Đơn huyện và Ngư Đài run sợ. Vì thế sau khi Triệu Tiến lên tiếng cũng không hề gặp phải bất cứ cản trở nào, địa bàn hai huyện mở rộng cửa đón tiếp Từ Châu.
Bảo các lộ nhân mã Từ Châu ra ngoài chiếm đoạt địa bàn cũng không phải là chiếm tất cả sản nghiệp ruộng đất bên này mà là khống chế địa bàn vùng này mà thôi. Thổ hào ở đây chỉ cần không làm loạn chống cự thì cứ duy trì nguyên trạng, mai sau có phải làm theo qui định của Triệu Tự Doanh rời đi hay không thì cũng là chuyện của mai sau. Dù có theo quy củ rời đi thì cũng sẽ không bạc đãi bọn họ.
Triệu Tự Doanh và thế lực lệ thuộc tiến vào cũng sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân trên đất này, thậm chí còn khiến cho bọn họ sống càng tốt càng yên ổn hơn. Nhưng mà, việc làm ăn của giang hồ lục lâm cũng không cần nói đến, thanh lâu sòng bạc vân vân phải đổi chủ, thương nhân buôn muối lậu cũng phải có người riêng biệt tiếp quản, về phần các ổ chứa tang vật mẹ mình đều thanh trừ toàn bộ.
Hai vùng Đơn huyện và Ngư Đài này, mặc dù Đơn huyện có lớn hơn Ngư Đài vài lần nhưng giàu có của Đơn huyện lại kém xa Ngư đài. Nguyên nhân rất đơn giản, huyện Ngư Đài tiếp giáp với hồ Vi Sơn và Vận Hà dựa vào đường thủy và đầm nước, quan phủ dù có nghiêm cấm thế nào việc tưới tiêu cũng không quá khó khăn, các loại mua bán cũng rất thịnh vượng, tất nhiên rất trù phú. Mà Đơn huyện lại dựa vào Hoàng Hà, thủy lợi không được hưởng nhiều mà tai họa của Hoàng Hà thì lại không bao giờ thiếu phần.trong huyện đều là nhìn vào lương thực đồng ruộng, dựa vào trời mà sống, ngày thàng vô cùng khó khăn.
Dưới mỗi đợt chỉnh đốn của Triệu Tự Doanh, Từ Châu cũng không còn quá nhiều thế lực giang hồ nữa. Mỗi lần đánh trận đều là các kẻ lệ thuộc, cũng sớm đã tạo thành một qui củ cố định rồi. Cộng thêm Đơn huyện và Ngư Đài có ba nơi xưng tụng được là địa bàn rồi. Hai huyện thành Đơn huyện và Ngư đài còn có một trấn Cốc Đình. Trấn Cốc Đình này cũng là dựa vào Vận Hà trở nên giàu có, cục diện không hề nhỏ hơn huyện thành Ngư đài, lại nói tiếp chính là ý như Khúc Lý Phố gần kề Hà Gia Trang.
Việc làm ăn của giang hồ các nơi ở ba vùng này đều đã đổi chủ. Có không ít là nơi do Văn Hương Giáo khống chế cũng đều phải giao lại. Nhưng cục diện của huyện thành trấn nói toạc ra cũng chẳng có bao nhiêu lợi ích, đối với thế lực lệ thuộc Triệu Tự Doanh mà nói, chân chính màu mỡ nhất là bọn thổ hào ác bá làm nhiều chuyện ác.
Trước khi tiến vào bốn huyện Sơn Đông, đội Nội Vệ trước hết phải đưa ra một tờ khai. Trên tờ khai đều là loại thổ hào ác bá hoành hành ngang ngược trong thôn làng. Loại trừ bọn chúng khiến cho mọi người không cảm thấy lạm sát vô tội, còn khiến mọi người nghĩ là việc làm vì dân trừ hại. Sau khi diệt trừ bọn này, sản nghiệp, ruộng đất của bọn họ cũng thuận thế nhận lấy, về sau cho dù Triệu Tự Doanh có thu về cũng sẽ bồi thường xứng đáng.
Đối với thế lực lệ thuộc như vậy, sau khi chiến cứ vài mảnh địa bàn, Triệu Tự Doanh còn mưốn hùn tiền vốn vào để khởi công xây dựng thủy lợi giữ gìn khuôn phép. Đối với Triệu Tự Doanh tạm thời là bù tiền vào nhưng lại tức khắc sẽ thấy cơ hội phát tài chính là đường muối. Cục diện bốn huyện cũng bị nắm giữ chẳng khác gì là nắm giữ muối lậu của cả bốn huyện, sau đó còn chia lãi việc làm ăn muối lậu với các huyện gần Sơn Đông, món tiền này thật sự không hề nhỏ.
Người chủ trì cục diện muối lậu ở bốn huyện Sơn Đông là hai người. Một là Nghiêm mặt đen trông coi Đơn huyện và Ngư Đài, một là Tề Nhị Khuê gánh vác Dịch huyện và Đàm Thành. Hai người họ năm đó chỉ nói là một tên buôn muối nhỏ nhoi nhưng bây giờ đã trở thành trùm buôn lậu muối rồi.
Thuộc hạ dưới trướng hai người nào có khỏng hai trăm diêm đinh đều là những thủ hạ đắc lực, khoảng một nửa đều được bổ sung vào đoàn luyện Từ Châu. Thế lực như thế tất nhiên không ai dám đắc tội. Thật muốn chống đối lại Nghiêm mặt đen và Tề Nhị Khuê đều không cần dùng đến chỗ dựa của Triệu Tự Doanh mà đích thân động thủ cũng chẳng đào xới lên chuyện bất bình gì.
Còn có lời đồn, Nghiêm mặt đen này sớm đã là đại đội trưởng rồi hơn nữa còn là xuất thân đội Nội Vệ. Đó chính là hạng người giống như Cẩm y Vệ Đông Xưởng đấy, ai dám đắc tội. Mọi người từng gặp Nghiêm mặt đen tuy không dám nhắc đến mấy cái như đội Nội Vệ gì đó nhưng thái độ đều vô cùng cung kính.
Lúc mới đầu thế lực Từ Châu, Bi Châu lúc mới tiến vào bốn huyện Sơn Đông, bản đội Triệu Tự Doanh không hề lộ diện. Kẻ chân chính có dính líu lệ thuộc với Triệu Tự Doanh chính là Nghiêm mặt đen và Tề Nhị Khuê. Mọi người cũng ngầm hiểu hàm ý trong đó, hai vị này chính là đến đây làm người chủ trì, có việc gì không chắc chắn dến đó hỏi khẳng định chính xác.
Thực lực như vậy, địa vị như vậy, Nghiêm mặt đen và Tề Nhị Khuê cũng được đối đãi như đại hào một phương rồi. Tề Nhị Khuê tuổi trẻ háo thắng, nhận được đối đãi cung kính như thế cũng có chút phổng mũi, cả người đều nhẹ nhàng bay bổng, thường nói những lời kiêu ngạo khiến người ta nhíu mày. Nhưng Ngiêm mặt đen lại trói buộc rất chặt, không hề thất thố, khách khí đối đãi với người khác còn nhiều lần cho người nhắc nhở Tề Nhị Khuê.
Trong ngòai đều nói Nghiêm mặt đen là người nhân nghĩa Nhưng chính Nghiêm mặt đen cũng biết nguyên nhân. Mấy nhân vật trong thành Từ Châu năm đó, không cần nói đến Trình Đồng Đầu chết đột ngột giữa đêm, Sát Trư Lý và Trần Nhị Cẩu hiện nay đều chịu khổ trong trại phía đông hồ Lạc Mã, cả nhà đều sống giống như bọn lưu dân.
Tình tiết cặn kẽ Nghiêm Hắc Diện không rõ. Nghe nói Sát Trư Lý một lần nữa quay lại nghề đồ tể, khuê nữ gả cho một ngũ trưởng đoàn luyện. Trần Nhị Cẩu thì nghe nói trồng trọt không tệ, trong tay có mưới mấy thuộc hạ. Từ khía cạnh nào đó mà nói, cuộc sống hai người này vẫn không có gì trở ngại. Nhưng nếu năm đó vẫn trung thành với Triệu Tiến thì gia cảnh, địa vị hiện nay sẽ thế nào? Thực tại quả thật khác biệt quá lớn rồi. Có hai bài học này trước mắt, Nghiêm mặt đen cũng không dám lơ là.
Tiếp nhận việc làm ăn muối lậu của hai nơi Đơn huyện và Ngư Đài cũng không tốn bao nhiêu sức lực. Chợ muối Từ Châu sớn đã lan đến bên này, Nghiêm mặt đen dẫn thuộc hạ đến đây, những hạng người dính líu đến việc làm ăn về muối đều đến ranh giới Từ Châu và Sơn Đông nghênh đón, cực kì cung kính.
Tất nhiên, đích thân đến đây buôn bán muối lậu khác hẳn trước đây. Phần lợi nhuận mỗi nhà cũng phải thay đổi, các nhà cũng không cần độn hàng nữa mà đổi thành xe ngựa của Từ Châu vận chuyển thẳng muối đến đây. Sau đó, mọi người chia nhỏ ra đi các nơi, thiệt thòi ở đây chỉ có tư thương buôn muối ở Đơn huyện và Ngư Đài, còn những người khác hoặc là không biến đổi hoặc là sẽ có thêm chút lợi lộc.
Nhưng tư thương buôn muối lớn nhất ở hai vùng này thực ra lại chính là một vị Tuần kiểm ở Đơn huyện.gã biết sự lợi hại của Triệu Tự Doanh nên trong cục diện đó cũng chỉ đành bấm bụng, ngoan ngoãn thừa nhận thì ngày sau có lẽ còn có hi vọng nhận được đền đáp.
Mọi việc đều đơn giản thuận lơi, Nghiêm mặt đen không biết Tề Nhị Khuê bên kia làm như thế nào chứ mình trông coi hai nơi này quả thật là quá dễ dàng. Cục diện như thế chẳng những không hề khiến Nghiêm mặt đen thả lỏng mà ngược lại càng sầu não. Hiện nay thế lực của Tiến gia ngày càng lớn, mọi người đều muốn bám víu mong cầu tiến thân, Ngoại trừ những người trẻ tuổi, tuổi lớn một chút đều ở bên ngoài.
Hơn nữa sự việc bên ngoài dưới uy phong của Triệu Tự Doanh đều vô cùng đơn giản, không thể hiện được bản lĩnh và thực lực. Như vậy không lập được công lao trước mặt Tiến gia, vậy còn nói gì được thăng tiến.
Cả ngày nghĩ những việc đó, ngay cả đêm giao thừa cũng không trôi qua suông sẻ. Nghiêm mặt đen còn vài lần dạy dỗ đám trẻ nhà mình, bảo chúng ở Triệu Tự Doanh nhất định phải cần cù chăm chỉ, tuyệt đối không thể làm mất mặt Nghiêm gia, làm cho hai đứa con từ đội học đinh trở về đón năm mới cũng vẻ mặt tràn đầy buồn bực.
Thành trì phồn hoa đón tết phải qua hết tháng giêng mà huyện thành như Ngư Đài và Đơn huyện dù là nhà giàu sang cũng chỉ dừng lại ở tết nguyên tiêu. Nhưng năm nay quân lương tàn phá, ở chợ khó khăn, ai cũng chẳng có lòng dạ nào mà đi thưởng đèn du ngoạn nữa.
Sau tết nguyên tiêu, cũng là lúc chợ muối khai trương. Việc buôn bán muối cũng phải bắt đầu vận chuyển, muối dùng trong tháng chạp, tháng giêng tiêu tốn cũng không nhỏ, sau tết nguyên tiêu các nơi đều cần tới. Từng xe từng xe muối lớn đều từ Từ Châu chuyển đến. Các hộ buôn muối trên đất này hoặc là đẩy xe con hoặc là đánh xe bò, mang muối về chỗ mình bán, thậm chí còn có cả dân buôn muối vùng Tào huyện phụ cận và Kim Đài cũng đến đây.
Sốt ruột thì sốt ruột, Nghiêm mặt đen vẫn nhịn xuống chuyên tâm làm việc, mỗi khoản đều ghi chép rõ ràng cẩn thận. Gã vì để học được cách ghi chép sổ sách còn thường xuyên xin tiên sinh phòng thu chỉ dạy hắn viết chữ, học cực kì vất vả.
- Nghiêm gia, Ngiêm gia.
Hôm ngày hai mươi tháng giêng, Nghiêm mặt đen đang sửa soạn ra ngoài nhận hàng thì nghe thấy bên ngoài sân có người gào khóc nức nở, thanh âm rất quen thuộc, không ngờ là một dân buôn muối ở vùng phía Bắc huyện Ngư Đài, gọi là Trương tam ca. Vài ngày trước hẳn là đã dùng hai xe lừa chở đi hai trăm cân muối rồi.