Cách Tăng gia trang còn có ba dặm, bản đội Triệu Tiến dắt ngựa tiến lên không có thanh thế gì, từ xa nhìn vào, nhiều nhất chỉ như đại đội thương lái.
Lên ngựa, chạy chậm, tiến lên.
Triệu Tiến lên ngựa sau đó ra lệnh.
- Dọn sạch lính gác bên ngoài, buông tay giết người.
Bọn khinh kỵ phần đông là võ phu giang hồ Từ Châu trung thành với Triệu Tự Doanh, không nhận được huấn luyện và quân kỷ của đoàn luyện gia đinh, nhưng bản lĩnh lùng bắt chạy lòng vòng canh chừng cũng không kém cạnh trinh sát biên quân, tuy rằng Triệu Tiến không hài lòng với bọn người này song dùng vào lúc này đã đủ rồi.
Lần lên đường này, Triệu Tiến có nghiêm lệnh, kẻ giết người bậy trảm, kẻ đi loạn trảm, kẻ gặp địch nghênh chiến trảm, không được bại lộ, không được ỷ thế dũng mạnh làm bừa, không được tham công nghênh chiến.
Quả thật ngột ngạt không thú vị, nhưng việc muốn làm lần này thì không được bại lộ, một khi bại lộ, toàn thây thoái lui không khó lại không cách nào cứu người được.
Có được mệnh lệnh này của Triệu Tiến, những kỵ binh dũng mãnh đè nén từ rất lâu này hưng phấn, thúc ngựa lãnh mệnh, hét lớn xông ra. Sau khi khinh kỵ xông ra bốn phía, Cát Hương mắt nhìn Triệu Tiến giơ trường mâu trong tay, vạch một vòng tròn từ trái sang phải.
Tiếng quát khẽ bắt đầu từ trong đội ngũ vang lên theo thứ tự, mỗi người đều đang thúc giục thú cưỡi, vó ngựa đạp đất áo giáp va chạm thanh âm ầm ầm vang lên, Triệu Tiến run dây cương, giục ngựa chậm rãi tiến lên. Lấy hắn là người đầu tiên ở hàng thứ nhất, đội ngũ chậm rãi tiến về phía trước.
Đất bằng thoáng rộng, cách ba dặm đã thấy được rất rõ ràng Tăng gia trang. Thôn trang lớn ở ngoài huyện Vận Thành lại có mấy trăm tráng đinh võ bị, vốn dĩ không có mã tặc thổ phỉ nào dám tới trêu chọc, tất nhiên không có tường đất che chắn, vùng đất bằng phẳng thậm chí còn nghe thấy được tiếng hò hét chiêng trống từ một phía khác của thôn trang truyền tới, cũng có không nhiều kẻ canh gác nhìn thấy bên này kinh hoảng chạy trốn lại chạy không thoát khỏi tên bắn đao bổ của khinh kỵ.
Ngựa bản đội Triệu Tiến không có thoát ra phi nước đại, vẫn luôn khống chế được tốc độ, chẳng qua bọn kỵ binh mới đầu đã ghìm chặt dây cương khống chế vật cưỡi tránh cho chạy quá nhanh.
Sân trống Tăng gia trang bụi đất bốc lên, chiêng trống và tiếng la hét vang trời. Trong sân trống, mọi người cố gắng biểu hiện cho đầu mục các lộ và giáo chủ Văn Hương Giáo trong đại trướng, những người dưới đại trướng thì tập trung tinh thần nhìn vào trong sân.
Triệu Tiến nói một câu với người bên cạnh, Cát Hương lại giơ trường mâu trong tay lên, vung vẫy từ trái sang phải, trong đội nhân mã tiếng thét to liên tiếp, lấy Triệu Tiến, Trần Thăng, Cát Hương và Lưu Dũng làm chuẩn, các đội mở rộng về hai hướng trái phải.
Triệu Tiến nâng cao thanh âm.
- Giết ngựa trước không lưu người sống.
Cát Hương một tay giơ trường mâu chợt vung mạnh về trước, từng người đều cùng nhau quát lên.
Tiếng hô quát đột nhiên bùng lên đè lấn tất cả tiếng vang trong sân, bên ngoài đội ngũ Văn Hương Giáo đang diễn luyện đã phát giác không ổn, đã ở trong bụi đất mù trời nhìn thấy đội nhân mã từ góc sân xông vào. Dưới ánh mặt trời, trong bụi mù, khôi giáp người cưỡi trên tuấn mã lóe ra ánh sáng lạnh lẽo.
Có người khàn giọng hô to.
- Thu dọn lui.
Chẳng qua thanh âm này trong tiếng huyên náo chỉ loáng thoáng không rõ ràng.
Từ lúc sát tới gần, mấy kẻ cưỡi ngựa mang cung tiễn xếp sau lưng Triệu Tiến đã treo binh khí bên cạnh yên ngựa, giương cung lắp tên, trường mâu Cát Hương vung lên, mưa tên gào thét rải ra ngoài.
Tiếng kêu thảm liên tiếp, đội ngũ bên ngoài giống như ruộng lúa bị lưỡi hái cắt qua, tức thì ngã rạp xuống một mảnh, chỉ có điều tiếng kêu thảm rất nhanh đã đột nhiên dừng lại. Đội nhân mã Triệu Tự Doanh không mảy may lưu tình giẫm đạp lên, vừa ngang qua máu thịt đã văng khắp nơi. Kẻ cưỡi ngựa thân mặc giáp sắt cộng thêm trọng lượng của con ngựa, thân thể máu thịt vốn dĩ không có cách nào ngăn đỡ.
Máu thịt và tiếng kêu thảm thiết cũng không có khiến cho một số người sát bên trong cử động gì. Mặc dù bọn họ nghe thấy tiếng vó ngựa như sấm, nghe được tiếng la hét, nhìn thấy đội kỵ binh như tường sắt, nhưng bọn họ vẫn không kịp động đậy.
Bốn phía huyện Vận Thành là chỗ của tổng đà Văn Hương Giáo, khắp nơi đều là tai mắt, mặc kệ gió thổi cỏ lay ở nơi nào cũng không che giấu được ai. Người ở đây đều là tín đồ, một tiếng hô quát, bất cứ lúc nào cũng có hơn trăm người vạn người ào tới. Cái gọi là quan phủ và quan sai ở nơi này không mảy may hữu dụng, nơi này chính là đất nước của Văn Hương Giáo.
Nơi chốn như thế tại sao có người tới tập kích, cho dù động tĩnh khác thường có người tới tập kích, ngoài mười dặm mấy chục dặm thậm chí trăm dặm sẽ có cảnh báo truyền tới trước, sao sẽ có chuyện không hề biết trước được.
Hơn nữa thiết kỵ nơi nào tới, ngựa ở nơi nào tới nhiều như vậy, giáp sắt nơi nào tới nhiều như thế, hùng binh như vầy tới từ nơi nào.
Cho dù là nông phu nơi thôn làng nhìn thấy ngựa phi nước đại cũng sẽ theo đó né tránh chớ đừng nói chi những võ phu huấn luyện có tốt chất trong sân này, bên trong đó thậm chí còn có cốt cán trong biên quân, càng biết rõ cách nào ứng phó kỵ binh.
Nhưng hiện giờ cử chỉ duy nhất của mọi người chính là kinh ngạc, thậm chí cảm thấy lú lẫn. Kỵ binh không nên xuất hiện ở nơi này, nơi này phải không nên có kỵ binh. Không chỉ một người cảm thấy cảnh xuất hiện trước mặt mình là ảo giác.
Đại Minh lúc nào có kỵ binh toàn thân là sắt như vậy, đây chẳng lẽ là thiên binh thiên tướng từ trong Chân Không gia hương gì đó chạy ra sao?
Trường mâu đao búa cũng không phảo ảo ảnh, tiếng ngựa hí vang cũng không phải ảo ảnh, đội ngũ như vách tường sắt kia cũng không phải ảo ảnh, đang ở trước mắt đã bắt đầu xông vào chém giết.
Hàng trước mặt đội nhân mã máu thịt văng tung tóe, sau khi xông thẳng về phía trước mười mấy bước, thế xung phong của đội nhân mã cuối cùng chậm lại, các đội võ lực của Văn Hương Giáo trên sân trống tranh giành chạy loạn, không có bất kỳ tập trung lại kháng cự nào, bọn họ thậm chí không có tập trung rút lui và chạy trốn, lúc này chen lấn nhau, chờ đợi bọn họ chỉ có tru diệt.
Sân trống bất bằng, địa thế rộng lớn bằng phẳng, đội nhân mã Triệu Tiến dẫn đầu mở rộng thành hàng ngang trong lúc đi, hơn ngàn tráng niên trải rộng vượt xa hơn chiều dài sân trống, gom hết những võ phu mạnh mẽ tinh nhuệ của Văn Hương Giáo bên trong đó.
Trường mâu đại đao trong tay kỵ binh hàng thứ nhất không ngừng đâm giết vung chém, kỵ binh hàng sau phần lớn đặt binh khí xuống, kẻ biết bắn tên đều đang giương cung lắp tên, không ngừng kéo bắn mũi tên đi, chỉ cần bắn sang, thì sẽ giết được người.
Từng người một ngã xuống ngựa, từng người một trúng tên ngã xuống đất, sau đó bị vó ngựa giẫm lên, lúc này bụi đất vẫn bốc thẳng lên trời, nhưng bụi đất lại phảng phất mang theo màu máu đỏ, thời khắc này Tăng gia trang chính là cảnh tượng Tu La, chính là địa ngục giữa nhân gian.
Mọi người dưới đại trướng đài đất cũng vạn phần ngơ ngẩn, mới vừa rồi còn đang kính phục tinh nhuệ trong khoảng trống, mới rồi còn đang tự hào sức mạnh hiển hiện ra của mình, ai nấy đều vạn phần mê hoặc cảnh tượng của tháng ngày sau này. Nhưng chỉ trong thoáng chốc, một đội nhân mã giết vào sau đó chính là bẻ cành khô củi mục, chính là sụp đổ tan tành.
Tới quá đột ngột quá là nhanh. Sau khi Tạ Minh Huyền hô ra tiếng không ổn kia, trong sân đã tan tát rồi, mặc dù có một hai người muốn thu nạp đội ngũ, cũng đang vô kế khả thi trong cảnh hỗn loạn như thế, rất nhanh đã bị dìm chết không còn tung tích rồi.
Ngoại trừ Tạ Minh Huyền, bọn Từ Hồng Nho ai nấy vẫn còn không biết trong sân xảy ra chuyện gì, còn tất cả bọn họ ai nấy đều không ngờ được có một cánh kỵ binh xông vào, bọn họ và có suy nghĩ giống như tráng đinh bên dưới, đây vốn dĩ không ở trong lý lẽ thường tình.
Mặt đất đang run rẩy, đại trướng đang run rẩy, tiếng vó ngựa như sấm động đầy ắp trong tai, người nào người nấy đều cảm thấy mình đứng không vững.
Dưới đại trướng, có người trợn mắt há mồm, có người vẻ mặt hoang mang, chỉ có hộ vệ của Từ Hồng Nho tay chân không chậm đã khẩn cấp vây thành vòng tròn, muốn dẫn Từ Hồng Nho rời đi mau chóng.
Song không còn kịp nữa rồi, bốn trăm kỵ binh tấn công một ngàn bộ tốt, lại giống như bẻ cành không giẫm củi mục, cũng không cần tốn quá nhiều công sức, cảnh tượng thảm thiết cực ngắn, đội trước của kỵ binh đã tới trước đại trướng đài đất, có người thổi vang kèn sắc nhọn, người hô ngựa hí, đội nhân mã dừng lại.
Lúc biết được điều này, một đám người dưới đại trướng mới sực tỉnh, bọn họ bị bụi đất bốc lên khó thở không ngừng ho khan, nhưng ai cũng không màn tới điều này, nhìn trân trối đội nhân mã trước mắt, giáp sắt, ngựa khỏe, đao bén, trận chém giết rợn người.
Vừa rồi bọn họ còn kinh ngạc thán phục tán thưởng các đội Văn Hương Giáo bên dưới, nhưng sau khi nhìn thấy đội nhân mã trước mắt này, bọn họ mới biết mình buồn cười đến cỡ nào. Kẻ từng đọc sách trong thoáng chốc nghĩ ra từ gà đất chó nung này, so với thiết kỵ trước mắt này, những sức mạnh nhà mình có chỉ là gà đất chó nung.
Tới lúc này, những người của Văn Hương Giáo mới biết e ngại và kính sợ, Từ Hồng Nho đứng ở chính giữa ánh mắt rã rời, cả người không ngừng run rẩy, người khác càng không chịu nổi, có người sắc mặt trắng như sáp, có người không kiềm nổi thất thố, cứ như vậy co rúm trên đất.