Thù hận thì thù hận, tất cả cũng không có cách nào, thế lực Triệu Tự Doanh này không giống với các loại mọi người nhìn thấy trước giờ, thể chế nghiêm khắc, sức mạnh dũng mãnh, làm việc nhanh gọn dứt khoát, vốn dĩ không dám đụng vào đắc tội, hơi không cẩn thận rất dễ dàng tan xương nát thịt.
Cũng may bến thuyền Vận Hà cửa sông Thanh Giang quá lớn quá phồn hoa, người Triệu Tự Doanh ở nơi này không nhiều lắm, bến thuyền cũng không phải điểm trọng yếu bọn họ theo dõi, cho nên cũng có chỗ trống chui lọt, cuộc sống của mọi người còn trôi qua được.
Nhưng đột nhiên, cả con sông Vận Hà bị ngăn chặn, cửa sông Thanh Giang vốn trước kia là đầu mối then chốt nơi bốn phương tám hướng đổ dồn vào đột nhiên thành đất chết, cuộc sống một lộ người Lưu Tiểu Khả liền trở nên khó khăn.
Quen thói ăn ngon lười làm, đám gian xảo thà chịu khổ cũng không bằng lòng ra sức giữ gìn kế sinh nhai này hằng ngày mấy kẻ quen biết gom lại cùng nhau, uống chút rượu mạnh trộn nước, lấy chút đồ ăn tẩm ướp nhắm rượu, mắng mấy câu lung tung, sau đó gom lại với nhau cờ bạc, cứ từng ngày như thế, oán giận tích tụ càng lúc càng lớn.
Trên người một văn tiền cũng không có, muốn đi trộm hộ dân thường trên đất này suýt chút nữa bị bắt đánh một trận đau, Lưu Tiểu Khả cảm thấy mình không còn đường để đi. Con người thật bị bức tới mức không gì không làm, kẻ xem thường ra sức làm việc nhưng tới bữa cơm không được một hột cũng chỉ đành suy xét ngoan ngoãn đi bán sức.
Chính vào lúc này, một vị bằng hữu chợ búa quen biết trước kia tìm tới tận cửa. Vị này vốn ban đầu là làm xiếc trên bến thuyền, về sau dựa và quyền cước không tệ làm kẻ đánh đấm lấy tiền đánh người, hơn nữa lại không lăn lộn ở trên đường phố, nghe nói là bị một nhà giàu có nào đó coi trọng thu làm hộ viện, cũng coi như tu thành chính quả.
Đám người lúc mới đầu còn thèm muốn bàn tán mấy câu, về sau cũng yên tĩnh. Sau này chính là người hai đường, không có khả năng giao thiệp được nữa, còn đếm xỉa làm cái gì. Mãi tới bây giờ không ngờ rằng đối phương sẽ vào lúc này tìm tới tận cửa, hơn nữa còn mang tới tiền bạc.
Thật làm phiền vị bằng hữu đó, lúc tới còn cầm mấy vò hảo tửu, đều là loại rượu trắng Từ Châu ai nấy thèm thuồng không nhịn nổi, cắt chút thịt tẩm ướp, từng ly uống cạn, lúc rượu thấm vào đã đủ, bằng hữu kia lòng đầy căm phẫn nói.- Đám mọi rợ Từ Châu này cắt đứt đường sống của cửa sông Thanh Giang chúng ta, không biết bao nhiêu người không nhìn được, không biết bao nhiêu người trong bụng nín nhịn một luồng lửa giận.
Mặc dù hơi rượu say lên tới đầu, nhưng Lưu Tiểu Khả vào đại sự sống chết lại một chút không qua loa, nghe thấy lời này vội vàng xua tay nói.- Đám người Từ Châu tới đó thật là sao chổi. Cửa sông Thanh Giang chúng ta bị tẩy rửa bao nhiêu lần, những lão đại bình thường lỗ mũi hướng lên trời kia, kẻ thì chết, kẻ mất tích. Những kẻ đó đều có kết cục như thế, chúng ta nếu như làm loạn, bên kia duỗi ngón tay đã giết sạch toàn bộ.
- Đây chính là ngươi nghĩ không thông suốt. Ngươi nhìn đám người Từ Châu kia ngăn cản sông rồi nhưng chỉ nói là có oan khuất không dám làm ầm ĩ quá lớn, đây chính là có điều kiêng dè, không dám xằng bậy. Nói rõ ra xảy ra chuyện lớn bọn chúng cũng sợ, thật trêu chọc quan quân triều đình kéo tới, bọn chúng sao chống đỡ nổi?
- Không phải nói từng đánh giết mấy lộ quan quân sao?
- Chốn giang hồ khoác lác ngươi cũng tin được sao? Bọn chúng gây loạn được, kiềm kẹp được, huynh đệ chúng ta cớ sao không được gây náo loạn. Ngăn sông rồi, bao nhiêu người không có cơm ăn, bao nhiêu người trong lòng căm tức. Mọi rợ Từ Châu chúng thì làm xằng làm bậy. Giết được một người, giết được trăm người, đó là chém giết ác đấu chốn giang hồ. Nhưng nếu như trên ngàn vạn người, bọn chúng còn dám động sao.
Vị bằng hữu của Lưu Tiểu Khả nhìn một chút cũng không ra điệu bộ uống say, nói thao thao bất tuyệt, Lưu Tiểu Khả ngây ngô gật đầu, đối phương nói dường như cũng có lý lẽ.
- Vừa gây nên náo loạn, bọn mọi rợ Từ Châu cũng sợ hãi đông người, cũng phải nhường ra chút lợi để cho chúng ta. Cho dù không có gì, cũng phải trút ra được cơn tức ấm ức trong ngực.
Sau khi nghe thấy câu này, Lưu Tiểu Khả cầm lấy bát rượu uống một ngụm lớn, toàn thân từ trên xuống dưới thật giống như có đống lửa đang thiêu đốt. Kẻ lăn lộn trên đường phố đều có tánh tính không ngại lăn lộn, bị đám mọi rợ Từ Châu đó đè nén lâu như vậy, gây chuyện náo loạn, coi như phát tiết ra cơn tức này cũng đáng giá.
- Quậy, con mẹ nó quậy lên!
Lời này không phải nói cho có, cũng không phải lời lẽ say rượu. Ngày hôm sau bằng hữu nọ lại tới, vẫn mang tiền bạc và rượu thịt như trước, lần này lại bảo Lưu Tiểu Khả đi mời mọc bằng hữu lại, mọi người cùng nhau ăn uống.
Đông người khó giữ bí mật, say rượu lại càng dễ xúi bậy, mắng chửi Từ Châu, mắng chửi Triệu Tiến, sau đó đều muốn đi gây náo loạn.
Tiếp tục mấy ngày như thế, người tụ lại cũng đã được mấy chục, tất cả cũng không phải thằng ngốc, dây dưa tới lúc này đều biết bằng hữu vứt ra cái giá này có dụng tâm khác, nhưng trong tay mình có rượu thịt, lại tiền bạc rủng rỉnh. Sống ở trên đời này mưu đồ cái gì, há không phải vì cái vui sướng này sao?
Bằng hữu kia sảng khoái đưa tiền, kéo tới một người thì có bấy nhiều văn tiền đưa cho, sau đó tất cả nghe ngóng lẫn nhau một số chuyện, ở trên chợ cửa sông Thanh Giang không chỉ một người đang lôi kéo, không chỉ một người đang làm những việc này, thậm chí ngay cả bá tánh dân thường bên đó cũng có người đang xúi giục.
Nhiều người thêm can đảm, tin tức không ngừng truyền về, khiến dũng khí mọi người càng lúc càng mạnh mẽ. Về phần chỗ Từ Châu kia, bất kể là gia đinh, đoàn luyện, tuần đinh gì hay là những võ phu Từ Châu trong võ quán kia đều không có người để ý đến điều này, đều là trông giữ nhiều chỗ yếu hại. Theo đó người càng lúc càng nhiều, tất cả thậm chí không sợ bị phát hiện, biết nhiều người như thế làm cùng một chuyện với mình, ai nấy đều theo đó cảm thấy mình can đảm hùng dũng.
Theo ngày dời tháng chuyển, ngay cả ngày đều đã được định xong. Mười bảy tháng bảy, hôm đó chính là lúc bái tế hà bá, mọi ngời đều sẽ tụ tập ở chỗ bến thuyền, không chỉ là kẻ làm việc trên sông, trên thuyền phải bái, bọn bá tính cửa sông Thanh Giang cũng phải đi sang bái tế, chính là lúc tụ tập được nhiều người nhất.
Việc sắp tới trên đầu, người dính líu vào càng lúc càng lo lắng, sợ rằng Triệu Tự Doanh đã bày ra một cái lưới lớn, đợi mọi người chui vào một mẻ lưới tóm gọn, thậm chí có một số người đích thân đi trông chừng nơi trú đóng và doanh trại Triệu Tự Doanh ở khắp nơi cửa sông Thanh Giang, muốn nhìn thử xem có động tĩnh ứng đối tương tự hay không. Kết cuộc nhận ra, động tĩnh của Triệu Tự Doanh không ít, lại không có một việc làm nào đối với bên trong. Khổ cực luyện binh hoặc là kéo đội ngũ ra ngoài đi quanh bên ngoài cửa sông Thanh Giang, tai mắt ngầm và kỵ binh do thám cũng đều tung ra ở các nơi xung quanh, không có trông coi bên trong làm cái gì.
Mọi người thậm chí còn ở trên chợ cửa sông Thanh Giang nhìn thấy quan sai của huyện Sơn Dương và phủ Hoài An, thật đã rất lâu rồi không còn nhìn thấy bọn họ mặc công phục ra ngoài tuần phố. Không dám giao thiệp với Triệu Tự Doanh lại nói được với những kẻ này, vừa hỏi mới biết, hóa ra là người bên chỗ Triệu Tự Doanh không đủ, cho nên nhờ bọn quan sai giúp đỡ giữ vững nề nếp.
Sau khi biết được điều này, bọn chuột nhắt sống lâu thành cáo của cửa sông Thanh Giang lập tức trở nên hưng phấn, tức thì cử động nhiều lên.
Bọn chúng ai nấy là yêu quỷ trên đất này, không chỉ riêng có một đám bằng hữu chơi bời lêu lỏng không làm chuyện đàng hoàng, hàng xóm xung quanh mình cũng quen biết, nếu như Triệu Tự Doanh bỏ mặc vậy thì bọn chúng có gan buông tay làm việc.
Cẩn thận vẫn là phải cẩn thận, ngay buổi tối mười sáu tháng bảy, đêm trước bái tế hà bá ở bến thuyền, bọn người Lưu Tiểu Khả đó mới bắt đầu đi khắp hang cùng ngõ hẻm đến tận cửa các nhà các hộ.
- Trương đại ca, chúng ta bình thường làm thuê trên bến thuyền, nào có đi chuyển gạch đá, đào mương mệt mỏi như thế, hơn nữa còn có gạo mới ăn tới sang năm, cách ba năm ngày còn có cá ăn. Nhưng chúng ta hiện giờ cái ăn là gạo mốc thức ăn khô, bả vai cánh tay đều bị thương, sao nhẫn nhịn cho được nữa? Ngày mai bái tế hà bá, chúng ta sẽ ở trước mặt Long Vương gia nói ra nỗi oan khuất này. Đám mọi rợ Từ Châu kia ngang tàng thế nào đi nữa, cũng phải để ý tới oan khuất của mấy ngàn mấy vạn người này.
- Ngày mai ngươi dám không đi hả? Nói không đi, lão tử ngày mai sẽ đốt nhà của ngươi.
- Các ngươi không cần sợ, ngươi nhìn bọn chúng ngăn chặn đường sông nhưng cũng không dám phô trương, cũng không đánh người, cũng không giết người. Bọn chúng cũng là kẻ sợ hãi. Tất cả chúng ta đoàn kết thành một sợi dây thừng, đánh mở đoạn đường sông bị ngăn chặn này. Bọn chúng dám làm thế nào nữa.
Quỷ yêu cỡ như Lưu Tiểu Khả đối với tình cảnh các nhà các hộ cũng rõ ràng, có kẻ thì uy hiếp, có kẻ thì khuyên nhủ, còn có kẻ thì dùng lợi dụ dỗ. Gã cũng biết không phải mỗi nhà mỗi hộ đều nói động lòng được, có một số người đơn côi quả thật sợ hãi, nhưng loại trong nhà có ba bốn đứa con trai thật không đếm xỉa tới chúng. Nhưng cầm ngân lượng của bằng hữu nọ, chỗ nên chạy tới cũng phải chạy tới, thậm chí còn không nên đi tay không, xách theo chút điểm tâm.
Đi phải một căn nhà thuộc loại bậc trung, trong nhà có bốn đứa con, thằng út trong đó là tay ăn chơi lêu lỏng. Lưu Tiểu Khả vẫn phải đi tới nói mấy câu, vừa vào cửa những nhà khác thì không có vẻ mặt tốt gì với gã, vừa nói một câu, lại nghe thấy bên ngoài có người thét to, nói Mã lão gia tới rồi.