Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu không có tinh thần truy cứu tội lỗi biết tin không báo của Thiên tổng thân binh. Trên quan trường rất nhiều việc vốn chính là không biết càng tốt hơn. Thiên tổng thân binh này nắm rõ chừng mực, lúc này chuyện rất khẩn cấp phải ứng đối thế nào.
- Chiếu theo lời nói như thế, chỗ Từ Châu kia cũng không động vào được?
- Hồi bẩm đại nhân, việc này tiểu nhân cũng nghe quá mức phi lý. Nghe nói thuộc hạ Tham tướng Từ Châu đều không còn ngựa rồi, toàn bộ bị Triệu Tiến kia lấy mất rồi.
Chuyện Thiên tổng kia biết quả thật không ít, nhưng cái không biết thì không biết, cái nên biết lại đều biết rõ. Từ Châu là đầu mối trọng yếu đường xá nối liền nam bắc, người tới tới lui lui nhiều như thế, Tham tướng Từ Châu lại không phải võ tướng tầm thường, hoàn cảnh chật vật thảm hại của ông ta cũng không giấu nổi người, kẻ biết được chỉ kể lại như trò cười.
Nhưng lúc này nghe được lại không có khiến cho bất kỳ người nào muốn cười, trên mặt bọn phụ tá lộ ra vẻ kinh hãi, còn trên mặt Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu thì lành lạnh âm trầm.
Trong phòng yên ắng chốc lát, Tuần phủ Quách Thượng Hữu gật đầu nói.- Lưu Mãnh làm không sai. Biết chuyện gì nên nói, chuyện gì không nên nói, cũng biết chuyện nên nói vào lúc nào.
Nghe được lời khích lệ này, Thiên tổng thân binh Lưu Mãnh vội vàng thi lễ tạ tội. Nhưng ngay sau đó Tuần phủ Quách Thượng Hữu liền nổi đóa, oán giận vỗ xuống mặt bàn tức giận nói.- Thật là coi trời bằng vung. Trời đất sáng rõ, nơi tim gan như Trực Lệ không ngờ có đạo tặc hung ác ngang tàng bậc này. Cao thấp Từ Châu mắt bị mù hết rồi sao? Bản quan nhất định phải vạch tội.
Nói xong câu này, Quách Thượng Hữu lắc đầu vô cùng nóng nảy, lại thở dài nói.- Cho dù không thắng nổi, không đánh lại, bản quan cũng không quản không được. Bằng không làm lớn chuyện, tội trạng vẫn là phải rơi xuống trên đầu bản quan.
Một gã phụ tá góp lời.- Đại nhân, không bằng nói là loạn dân hô hào tụ tập lại với nhau, bảo chỗ phủ Hoài An đi xua tan là tốt rồi.
Một gã phụ tá khác lập tức phản đối.- Không được. Ba người bọn Chu tuần án, Hà tuần tào, còn có Hứa tuần diêm chưa chắc sẽ nói là loạn dân. Tới lúc đó mấy chỗ đó nói lời thoái thác cáo lỗi, trên người đại nhân gánh lấy can hệ lớn lắm.
Tuần án giám sát một tỉnh, phẩm cấp tuy rằng thất phẩm nhưng thực quyền địa vị lại gần bằng với Tuần phủ, ngang hàng cùng quyền hạn. Tuần tào này chính là Ngự sử tuần tra tào vận, Tuần diêm thì là Ngự sử tuần tra việc muối. Ai nấy đều có quyền lực ở nơi mình giám sát, thượng tấu thiên tử, hơn nữa lúc an bài thuộc hạ thường thường sẽ an bài người không hề qua lại với chỗ Tuần phủ gánh vác.
- Bọn chúng mới ở trên đất này làm vài năm, chỉ biết đầu óc nóng nảy...
Tuần phủ Quách Thượng Hữu lầm bầm một câu lại không có tiếp tục nói hết.
Tuần án là Ngự sử thất phẩm của Đô Sát Viện, đa số tuổi tác không coi là lớn, suy xét sự tình và việc quan tất nhiên không lão luyện, chu toàn như vậy, cho nên thống nhất giải quyết vấn đề cũng rất khó.
Tên phụ tá bị phản đối kia có chút giận dỗi sát theo đó nói.- Nếu như ngươi nói như thế, vậy đại nhân làm sao, chẳng lẽ dẫn binh đi tiêu diệt. Nếu như thất bại, tội bại trận này chẳng lẽ không phải đại nhân gánh vác sao?
- Đại nhân, chiếu theo lời Lưu thiên tổng mới rồi, nếu thật động binh tiễu trừ, phần thắng cực nhỏ. Nhưng không động binh mọi mặt đều không ăn nói cho qua được. Thậm chí sẽ bị gán cho tội danh cấu kết phản tặc. Tới lúc đó thật không vãn hồi được rồi. Phụ tá này nói rất chu toàn.
Quách Thượng Hữu thân thể hơi nghiêng về trước, nghe rất chăm chú. Phụ tá này liếc nhìn Thiên tổng Lưu Mãnh bên cạnh lại nói.- Mới vừa rồi Lưu thiên tổng nói không ít, nhưng nói trắng ra đều là tin đồn, truyền miệng. Phó tướng quân Lang Sơn và Tham tướng Từ Châu bên kia cộng thêm Tiêu du kích chính đại nhân thống lĩnh, xấp xỉ gần hai vạn đại quân. Nếu như lại đi tới bên chỗ Thôi công công thương lượng, con số hai vạn năm ngàn cũng gom ra được. Đại quân như thế lại có loạn nào bình không được?
Thiên tổng Lưu Mạnh vừa nghe như vậy lập tức có chút nóng vội, vừa muốn mở miệng, phụ tá lại mở miệng nói.- Nếu như mấy vị tướng quân bằng lòng đi tiễu trừ. Như vậy nói rõ tin đồn không đáng tin. Nếu như mấy vị tướng quân trù trừ không tiến. Nói rõ tin đồn đúng như thật. Tới lúc đó tất cả hợp lại dâng sớ thượng tấu. Chỉ nói bại rồi, bị trách tội cũng không cần một mình đại nhân vác lấy, cũng ăn nói được với triều đình.
Nói tới đây, mọi người trong phòng đều gật đầu, đây thật là suy tính chu toàn lão luyện. Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu gật đầu mở miệng nói.- Vậy thì đưa công văn cho Lang Sơn và Từ Châu.sau đó đi báo tin cho Thôi công công bên đó. Bắt đầu sửa soạn ngay bây giờ.
- Đại nhân, đi đưa tin lại không ổn. Chuyện cơ mật khẩn yếu bậc này vẫn là mời hai vị tướng quân Chu, Lục sang thương lượng mới thỏa đáng. Gặp mặt nói chuyện càng hiểu rõ hơn một chút.
Sau khi phụ tá nói xong, Quách Thượng Hữu rơi vào trong trầm ngâm, qua một lát sau ông ta mới mở miệng nói.- Công văn vừa rồi các ngươi cũng đều nhìn qua rồi, có lời lẽ nào trình báo các loại mưu phản, mưu nghịch vân vân hay không.
Bên đó đều lắc đầu, Tuần phủ Quách Thượng Hữu gật gù, mở miệng nói.- Nếu như không có nói là tạo phản vậy chính là dân đen sinh sự. Trước bảo phủ Hoài An sang đấy xua đuổi, đoán chừng xua đuổi không thành báo sang đây lần nữa vẫn phải mất ba ngày. Viết sẵn một phong thư xuất binh bình loạn, năm ngày sau hỏi ta mới quyết định phát ra nữa hay không. An bài người nhìn ngó chỗ Chu đại nhân, Hà đại nhân, có động tĩnh gì mau chóng hồi báo.
Sau khi nói xong, Tuần phủ Quách Thượng Hữu lại trầm ngâm chốc lát, sau đó nói.- Lưu Mãnh, ngươi đi Dương Châu sắp sẵn một phần trọng lễ. Bản quan muốn thường tới lui với chỗ Thôi công công, về sau Ngụy công công nội cung sắp được trọng dụng rồi.
Thôi công công này chính là Thái giám Thủ bị Phượng Dương, Tổng đốc tào vận kiêm cai quản đường sông Thôi Văn Thăng, ông ta ở vào những năm Thái Xương đã chấp chưởng Ty Lễ Giám kiêm cai quản Ngự Dược Phòng. Bởi vì xuất thân nội thị của Trịnh quý phi cho nên vào lúc nảy sinh án hồng hoàn, Thôi Văn Thăng dâng lên hồng hoàn bị cho rằng một trong những kẻ bị hiềm nghi là hung thủ, bị trong ngoài công kích, sau cùng bị đày đi Nam Kinh vẩy nước quét cung thất. Tuy nhiên Thiên Khải đăng cơ, Ngụy Trung Hiền vào Ty Lễ Giám, Thôi Văn Thăng lập tức được đề bạt. Phải biết rằng mấy chục năm qua, còn chưa có hoạn quan làm Tổng đốc tào vận mà Thôi Văn Thăng thành ngoại lệ.
Tất cả xem thấy những điều đó, ngoại trừ nhìn ra quyền thế che trời của Ngụy công công Ngụy Trung Hiền, cũng biết rõ quen biết của Thôi Văn Thăng này và Ngụy công công như thế nào, tất nhiên phải đi nịnh nọt.
Ở quan thự Tuần phủ Thái Châu lập tức bắt đầu bận rộn, khoái mã đi tới các nơi đưa tin, cả Giang Bắc Nam Trực Lệ cùng các nơi gần kề cũng đều bắt đầu bận rộn rồi.
Còn chỗ cửa sông Thanh Giang chỉ là ngăn chặn đường sông, không có người tạo phản cũng không có người làm loạn, hết thảy vô cùng vắng lặng, trong dân chúng vốn chẳng cảm nhận được gì. Ngược lại mọi người biết được mấy thân tín phụ tá tâm phúc bên cạnh Tuần phủ đều ra ngoài làm việc, lờ mờ đoán được sắp xảy ra chuyện lớn.
Lấy cửa sông Thanh Giang làm điểm giữa, tỏa rộng ra hướng nam hướng bắc trên đường sông đều chen chúc hàng loạt con thuyền. Có một số thuyền không biết phải đi thông đường nào, dựa gần vào bờ dỡ hàng, hoặc giả không đi hướng bắc mà đi dọc thẳng theo hướng đông Hoàng Hà, lúc trở lại không phải chất đầy hàng hóa mới chỉ là chạy xe không, nhưng càng nhiều thuyền vẫn bị chặn ở nơi đó.
Dù sợ hãi Triệu Tự Doanh thế nào cũng vẫn có người nhịn không được. Bao nhiêu người vì tào lương phát tài, bao nhiêu người sinh sôi trên tào vận. Bọn thương nhân kia còn đi được tào vận, nhưng kẻ dính líu vào lại chỉ đành nhìn con đường phát tài bị cắt đứt. Cắt đường làm giàu của người như giết cha mẹ của người, bọn họ sao nhịn tiếp được.
Lại có một chuyện chọc người ta nổi sùng ở trước mắt. Cảnh Mãn Thương bị bắt đi đâu mất xác kia không ngờ giết trở về, dùng giá thấp thu mua lương thực, tích chứa trong kho lương trên đất của sông Thanh Giang, một bộ mặt muốn phát tài lúc nước nhà gặp nạn. Ai nhìn không rõ chuyện y làm, thu lương thực giá thấp, đợi sau khi Vận Hà thông thuận, giá lương thực khẳng định phải tăng lên, y là ngồi một chỗ phát tài. Tuy nói cũng biết rõ vị này là làm việc cho Triệu Tiến, nhưng nhìn người khác phát tài, nhà mình tổn thất, lửa giận này quả thật càng lúc càng bừng lên.
Không phải là không có người nghĩ tới chuyện động thủ nhưng ngẫm nghĩ những kẻ làm gương máu chảy đầm đìa trước kia, tất cả vẫn cảm thấy không nên động thủ, vẫn là mời triều đình chủ trì công đạo tốt hơn.
Vào giữa cuối tháng sáu đầu tháng bảy, giao tình quen biết tích lũy nhiều năm ở cửa sông Thanh Giang đều bắt đầu được vận dụng. Khoái mã đồng loạt hướng nam, về bắc, có đi kinh sư, có đi Nam Kinh, cũng có không ít kẻ đi tìm Thôi công công Phượng Dương mời bọn họ chủ trì công đạo.
Vốn dĩ người đi tới kinh sư đưa tin còn mặc thường phục, thậm chí giả làm thương nhân, còn có người muốn lượn vòng quanh. Tuy nhiên từ từ đã nhận ra, hóa ra Triệu Tiến không có ngăn chặn người đưa tin trên đường cũng không biết muốn thế nào. Nhưng cử chỉ như thế khiến cho bọn người cửa sông Thanh Giang cùng với xung quanh càng thêm vững lòng.
Lưu Dũng cười nói.- Đại ca, chỗ Chu tham tướng nhận được tin cấp báo của Tuần phủ Phượng Dương, là hẹn ông ta đi chỗ Thái Châu thương nghị chuyện khẩn yếu. Chuyện bàn bạc chính là tiễu trừ chúng ta. Chu tham tướng bên kia sợ chúng ta hiểu lầm, cầm thư giải thích với chỗ Thập Nhất lang. Còn nói việc bậc này thế nào cũng phải phái người đi sang đấy, bằng không chẳng cách nào ăn nói. Ông ta mong đại ca phát cho ông ta một con ngựa, ông ta an bài đầu mục thân tín đi chỗ Thái Châu ứng phó, tuyệt không dám có lòng dạ khác.