Nghe thấy lời này của Tuần phủ Quách Thượng Hữu, sắc mặt hai Thiên tổng bên dưới càng khổ sở. Sở thiên tổng Chu tham tướng phái tới lầm bầm một câu, tức thì trên mặt giả ra một bộ thần sắc hiên ngang lẫm liệt, mở miệng nói.- Phủ đài đại nhân, tướng quân nhà tôi nói. Từ Châu chính là hang ổ Triệu tặc kia. Bộ hạ của Triệu tặc trộn lẫn với quan quân triều đình. Quan binh nếu như có động tĩnh khác thường tất nhiên khiến cho đám phản loạn kia phát giác ra. Cho nên không động được. Một khi động e rằng làm chậm trễ đại sự diệt tặc.
Tuần phủ Quách Thượng hữu không thuận theo không buông tha hỏi.- Nếu như lẫn lộn với phản loạn, Chu tham tướng cớ sao không lập tức tiêu diệt đi?
Sở thiên tổng do dự hồi lâu, quỳ ở nơi đó ngóc đầu dò xét, lại nhận ra ánh mắt Quách tuần phủ lạnh lùng nghiêm nghị khác thường. Sở thiên tổng nghiến chặt răng, thay đổi vẻ mặt ủ ê bất đắc dĩ nói.- Phủ đài đại nhân, phản loạn quá đông, không làm bừa được. Tướng quân nhà tôi chỉ đợi đại quân triều đình tới, trong ứng ngoại hợp, đại phá phản loạn.
Mấy gã phụ tá đằng sau Tuần phủ đều nhịn không được bật cười, chỉ có điều bụm miệng không ra tiếng. Nét giận trên mặt Tuần phủ Quách Thượng Hữu kia đổi thành dở khóc dở cười, giơ tay chỉ vào Sở thiên tổng, há miệng lại ngậm, nhanh chóng chuyển sang hướng khác. Bên đó chính là Thiên tổng thân binh của Phó tổng binh Lang Sơn Lục Toàn Hữu, họ Lộ.- Nhà các ngươi nói thế nào.
Lộ thiên tổng kia ho khan mấy tiếng sau đó nói.- Tiết trời nóng bức, Lang Sơn chúng tôi lại xảy ra mấy lần dịch bệnh. Tướng quân nhà tôi lo lắng một khi xuất binh, bệnh dịch lây lan không chiến đã tự tan. Tới lúc đó ngược lại chậm trễ đại sự tiễu trừ giặc.
Quách tuần phủ ngồi ở bên trên miệng cũng há to, ai ngờ được rằng những võ phu thô lỗ này đã học ra được miệng lưỡi nhà quan rồi, không mảy may kém cạnh tay giảo hoạt đắm chìm nhiều năm chốn quan trường, khó có được chính là vẫn đường hoàng lẫm liệt như vầy.
Lộ thiên tổng liếc trộm mấy lần, sắc mặt thật dễ coi hơn chút so với mới rồi, ngược lại cũng đã không cần mặt mũi, cũng càng buông lỏng hơn.- Phủ đài đại nhân, chủ tướng nhà tôi còn nói. Vọng động việc đao binh sát nghiệt quá lắm, dù sao cũng không phải chuyện tốt. Có lẽ những bá tánh Từ Châu kia thật có oan khuất gì đó, vẫn là lấy khuyên giải chiêu an làm chính thì tốt hơn.
- HA! Quách tuần phủ kia bật cười thất thanh. Đường đường Phó tổng binh Lang Sơn chống lại đoàn luyện thổ hào, lại nói cái gì chiêu an làm chính, một đại tướng không ngờ lại nói không nên sát nghiệt quá nhiều.
Du kích tiêu doanh ngồi ở nơi đó chỉ cúi đầu. Thân là võ tướng, rất nhiều việc rắc rối xảy ra ở Nam Trực Lệ y cũng có nghe thấy, nhưng lúc ấy nghe được cảm thấy rợn cả người, không dám tin hết. Nhưng lúc này trông lại, thật không giống như là giả. Du kích dẫn binh đánh trận này tất nhiên án chừng ra được một số gì đó, nhưng ước lượng Triệu Tiến bên đó thế nào đều cảm thấy sợ run trong lòng.
Tới lúc này, Sở thiên tổng và Lộ thiên tổng mới lại liếc nhau đều nhìn ra từ trong mắt đối phương khó xử và cam chịu. Lời giải thích của nhà mình chẳng những không có giải thích thành công, ngược lại làm cho Tuần phủ giận dữ, kế tiếp sợ là khó mà ăn nói.
Không biết nên khóc hay cười, nửa cười nửa mếu, tất cả đoán chừng, kế tiếp thế nào cũng phải tức giận đùng đùng, đều tự mình sửa soạn sẵn sàng. Chẳng ai ngờ được là Tuần phủ Quách Thượng Hữu ngồi ở nơi đó lại tỉnh táo, vẻ mặt thản nhiên, ngón tay gõ hai cái lên bàn nói.- Nếu nói như vậy chuyện ngựa của Chu tham tướng Từ Châu bị Triệu Tiến lấy đi hết là thật rồi phải không?
Sở thiên tổng cả người chấn động, cúi đầu quỳ sát đất không dám thốt lên tiếng, Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu lại thản nhiên hỏi.- Chuyện Lục tướng quân ở phía bắt phủ Hoài An tổn thất hơn ngàn nhân mã cũng là thật.
Hai Thiên tổng đều quỳ ở nơi đó, không dám ngóc đầu, có một số chuyện ậm ờ cho qua còn tốt, một khi lột trần vậy chính là tai họa ngập trời mất đầu soát nhà, đây cũng đều là tội lớn.
- Đều đứng cả dậy. Lời bản quan nói tiếp sau đây, các ngươi một chữ cũng không được bỏ sót truyền về. Bản quan nói trước, nhà ai không dám làm, bản quan sẽ đem những chuyện này từ đầu chí cuối tấu lên trên. Bản quan dĩ nhiên phải gánh trách phạt, nhưng hai phía các ngươi thì đợi đến lúc tịch biên gia sản, giết hết cả nhà, sung quân biên ải, nghe rõ hay chưa? Tuần phủ Quách Thượng Hữu thanh âm rất lạnh lùng. Hai vị Thiên tổng vốn nghĩ sắp phải khóc lóc om sòm, lăn lộn ăn vạ đều cảm thấy cả người phát lạnh. Nhưng không hiểu sao cả hai lại đều cảm thấy hết sức thả lỏng, việc làm lần này dường như không khó ăn nói như thế.
Hộ nông dân thôn quê đều biết trữ lương thực qua mùa đông, phòng mất mùa, đương nhiên vào hoàn cảnh bây giờ quân lương như dao cắt, trữ được lương thực hay không thật khó mà nói. Còn kẻ cư trú ở trong chợ, hoặc là gia đình giàu sang không lo ấm no, hoặc là bá tánh dân thường ngày nào không làm, ngày đó đói bụng.
Vận Hà cửa sông Thanh Giang bị chặn, không nói thủy thủ, thợ thuyền trên sông lòng nóng như lửa đốt, mọi hạng người dựa vào Vận Hà ăn cơm trên bờ kia cũng khổ không tả nổi.
Nam bắc Vận Hà đều bị ngăn cách ra mấy chục dặm, hơn nữa chiều dài này còn đang từng ngày một dài hơn, triều đình và quan phủ không thấy có mảy may động tĩnh, trời mới biết muốn chặn tới bao giờ. Nhưng mấy ngày trước còn tốt, càng về sau, công việc trên Vận Hà toàn bộ đều ngừng hết, kế sinh nhai của tất cả cũng thành chuyện khó khăn,
Cũng may Vân Sơn Hành xây dựng rầm rộ, ở mấy chỗ ven rìa cửa sông Thanh Giang tu sửa xây dựng kho lớn. Kho hàng này tu sửa xây dựng vô cùng đáng nể, hoàn toàn là chiếu theo khuôn mẫu của kho Thường Doanh, hơn nữa súc gỗ dùng ít, đá tảng dùng rất nhiều. Cũng may mà là ở nơi cửa sông Thanh Giang, tào thuyền từ phương bắc trở về hàng hóa chở theo nhiều nhất chính là đá nhám.
Vận chuyển đất đá gỗ gạch, đào móc kênh mương, cùng với các hạng việc làm trên chỗ xây dựng, đây đều cần người làm việc rất lớn. Những hán tử bán sức lực kia phần lớn đều được bên này chiêu mộ, việc làm bên đó chắc chắn phải vất vả hơn chỗ Vận Hà nhưng ăn cơm no cũng không cần kén cá chọn canh nhiều như thế.
Chẳng qua người am hiểu thổ mộc sau khi nhìn thấy mấy mấy chỗ xây dựng kho lớn đều có chút lạ lùng. Kho lương coi trọng ở nơi cao phòng ẩm, sau đó còn phải chứa được nhiều, có chỗ dừng đỗ xe ngựa, con đường ra vào cũng phải thuận lợi. Nhưng nơi đó không ngờ muốn ngầm ở dưới đất, xung quanh còn có rãnh mương, còn phải xây tường cao, cũng không biết suy nghĩ thế nào.
Ngoại trừ nơi đó, nếu như bằng lòng đi chỗ cảng Cáp Lỵ sửa cảng, tạo thuyền, như vậy tiền công còn càng cao hơn.
Mặt khác, các nơi cửa sông Thanh Giang không thiếu việc phải làm. Chẳng hạn như hãng xe Vân Sơn thuê mướn người khuân vác so với trước nhiều gấp mấy lần, họ cần người vận chuyển hàng trên thuyền trên xe ngựa. Cảnh Mãn Thương thu mua vào số lượng lớn lương thực, những thứ này cũng cần người tới làm việc.
Ngoài ra, Triệu Tự Doanh còn đang chiêu mộ hạng người võ dũng trẻ tuổi làm đoàn luyện, đầy đủ khỏe mạnh, gia cảnh trong sạch, kẻ bằng lòng làm việc cho Triệu Tự Doanh vậy thì sẽ được chiêu mộ vào. Sau khi huấn luyện an bài tới bên phía bến thuyền và chợ lớn Thanh Giang.
Thế này thế kia, bày ra đủ loại, dẫn dụ sức người nhàn rỗi cửa sông Thanh Giang ra không ít, nhưng trên đời này không có chuyện mọi mặt vẹn toàn, vẫn là có người bất mãn, vẫn có người càng lúc càng căm giận.
Lưu Tiểu Khả là dân bản xứ cửa sông Thanh Giang, tuổi chừng ba mươi, không nghề không ngỗng gì, cả ngày bừa bãi trên bến thuyền, lừa gạt hãm hại khách thương bên ngoài mới lần đầu tới cửa sông Thanh Giang, chuyện trộm chó bắt gà tránh không thoát khỏi, thời cơ thích hợp còn từng gạt bán người mấy lần. Tuy nhiên trong tay cũng không lưu lại một văn tiền, đều phung phí sạch sẽ trong ăn chơi đánh bạc.
Gã ngày thường là kẻ không lo nghĩ, cửa sông Thanh Giang này phồn hoa như vậy, người từ nam chí bắc nhiều như thế, tựu chung có cơ hội của gã. Nhưng Triệu Tự Doanh vừa tới, những chuyện này khó mà làm nữa. Quan sai mua chuộc được, tuần đinh của Triệu Tự Doanh lại không dễ làm. Đầu tiên là thường xuyên thay phiên, thêm nữa còn có tai mắt âm thầm theo dõi, ai dám lấy tiền, thường thường là đánh cho tàn phế vứt ở trên đường. Sau mấy lần đã không còn người dám đụng chạm cái xúi quẩy này. Nếu như không mua chuộc được, thế thì hạng chuột lâu năm thành cáo dựa vào bến thuyền kiếm cơm như Lưu Tiểu Khả này liền có khó khăn rồi, cuộc sống càng qua càng khốn khổ, hận ý với Triệu Tự Doanh cũng càng lúc càng nặng.
Người cùng cảnh ngộ với Lưu Tiểu Khả có không ít, kẻ ở trên bến thuyền ăn vạ tráo trở, kẻ lập mưu lừa người, kẻ dắt mối làm người đứng giữa đều không còn bao nhiêu chuyện làm ăn để làm. Trừ hạng người đó ra còn có một đám kẻ bóc lột sức người kiếm tiền, trộm cướp tào thuyền, đạo tặc bỏ thuốc cướp của cũng đều hận đến cắn răng.
Vốn phần đông người không có việc làm ở bến thuyền Vận Hà thường thường lại đi tìm chuyện nuôi sống gia đình, đám người bọn chúng ăn của nổi quen rồi tất nhiên không có lòng dạ làm việc vất vả.
Hơn nữa hận ý này không phải mới vừa bắt đầu, chợ lớn Thanh Giang kia khai trương, hạng người trong giang hồ chợ búa đều nhìn ra đó là chậu châu báu, bất kẻ là ai cũng muốn chen tay vào. Nhưng Triệu Tự Doanh lại lập ra phép tắc nghiêm khắc, chỉ được làm việc kiếm tiền trong vùng vạch sẵn, vượt qua ranh giới chính là trọng phạt. Có cục diện mới đi vào kiếm được một chén canh, chuyện hãm hại lường gạt cướp đoạt hại người bậc này lập tức bị vứt ở ngoài cửa. Không phải quả phụ mà như góa chồng, có của không để cho mọi người kiếm, đây thật sự khiến người ta hận ý ngập trời.