Triệu Tiến che lại giáp mặt, gằn giọng nói.
- Xuống ngựa cho ngựa ăn. Lão Ngưu ngươi mang người đi theo. Nếu như có điều không ổn, tiện tay giết người.
Ngưu Kim Bảo cũng đang mặc giáp mang theo mười mấy người ra khỏi hàng, áp giải một tâm phúc Từ Hồng Cử đi. Cát Hương ở trên ngựa cao giọng truyền lệnh, người bản đội của Triệu Tiến đều xoay người xuống ngựa, từ trong bao đeo bên hông lấy ra bánh bột cho ngựa ăn.
Làm cùng một loạt, áo giáp va chạm, rung động ầm ầm. Cảnh tượng đều cùng một nhịp này lại khiến cho một đám người dưới đại trướng mí mắt nhảy dựng. Mặc kệ họ có am hiểu binh pháp hay không đều bị đội nhân mã mấy trăm người trước mắt này làm cho kinh hãi. Quả thật giống như một tòa núi treo lơ lửng trên đầu bất cứ lúc nào cũng sẽ rơi xuống, đè người bên dưới dẹp bép. Người trong cục diện như thế chỉ cảm thấy hít thở không thông, tin đập rộn lên, lại ngẫm nghĩ tới mình mới thấy binh mã của Văn Hương Giáo đã bị kinh ngạc thán phục, đúng là đáng buồn cười.
- Triệu Tiến ngươi chốc nữa muốn giết sạch hết cả chúng ta sao?
Từ Hồng Nho chần chừ nửa ngày, vẫn phải hỏi ra câu này.
Triệu Tiến cũng cầm ra một miếng bánh bột làm từ cao lương bẻ nát ra đút cho thú cưỡi ăn, nghe được câu này quay đầu nhìn, lại là hỏi một đằng trả lời một nẻo.
- Ngươi là Từ Hồng Nho sao?
Từ Hồng Nho khẽ gật đầu, mọi người bên cạnh ông ta theo đó né tránh mấy bước. Nghĩ thầm rằng chốc lát chỉ sợ phải động đao giết người. Lại không ngờ rằng Triệu Tiến chỉ liếc mắt nhìn một cái đã quay đầu đi, ở nơi đó yên lặng cho ngựa ăn. Ngược lại Lưu Dũng vẫn luôn không có lên tiếng thấp giọng dặn dò đôi câu với người bên cạnh, tất cả nhìn chằm chằm một đám người dưới đại trướng, giống như muốn nhớ thật kỹ những khuôn mặt này.
Toàn trường cứ yên lặng như thế, Từ Hồng Nho ngây người đứng ở nơi đó. Theo như ông ta nghĩ, mình là giáo chủ một phương của Văn Hương Giáo, đầu đội trời chân đạp đất, báo ra tên họ, đối phương mặc kệ là gặp mặt kẻ anh hùng cũng phải lễ độ khách khí, hoặc giả là gièm pha mắng chửi, cũng phải nói chuyện mấy lời, lại không ngờ rằng sau khi hỏi câu thì hoàn toàn không được nhìn ngó tới nữa.
Chấp chưởng Văn Hương Giáo nhiều năm như vậy, gầy dựng lâu như vậy, từng kẻ địch đều bị đánh đổ, Từ Hồng Nho cũng có lòng dạ đủ thâm trầm, ông ta hiện giờ cũng đang từ trong suy sụp mới vừa rồi khôi phục lại, nhưng đối đãi không thèm nhìn tới này, lại khiến cho ông ta cảm giác quá mức lạ lùng.
Tạ Minh Huyền đứng ở đằng sau Từ Hồng Nho, mắt nhìn phía trước thấp giọng nói.
- Tôn thượng, nếu như đi tới được Tăng gia trang, gọi bá tánh nông dân bên trong trang tới, thừa dịp loạn còn có cơ hội.
Từ Hồng Nho chậm rãi lắc đầu, cười khổ nói.
- Người chạy sao qua nổi ngựa.
Đại lao cách nơi này không gần, Triệu Tiến và bộ hạ yên lặng ở nơi này chờ đợi, dưới vó ngựa bên chân là thi thể máu thịt nhớp nhúa, sau khi đội nhân mã tấn công thậm chí không có lưu lại người có vết thương nhẹ, kẻ bị thương nặng cũng không còn thở nữa. Sau khi cho ngựa ăn, lại có người uống nước trong túi da, tiếp đó chia cho thú cưỡi.
Hết thảy mọi việc cũng đều yên lặng không tiếng động, không có mảy may cảm thấy thân ở địch quốc, không ai cảm thấy nơi này cách Từ Châu mấy trăm dặm, bọn họ cô độc nơi hiểm địa.
Sau khi cho ngựa ăn, chuyện khác Mạnh Chí Kỳ và Tôn Đại Lôi phải vất vả lo liệu. Triệu Tiến quét mắt nhìn đội ngũ, Cát Hương bản tính tuy rằng có chút bộp chộp, nhưng trong lúc dẫn binh lại hết sức cẩn thận, trước mắt đều có y lo liệu. Thậm chí những tiểu tiết nhỏ nhặt không người thấy, cũng có Lưu Dũng đang theo dõi chặt chẽ. Sau khi Trần Thăng chém giết sạch hộ vệ, thì trở về bổn đội tự lau lấy đao của mình.
Triệu Tiến rốt cuộc nhận ra không có gì để mình bận rộn, điều làm được chỉ có chờ đợi thôi. Hắn đứng ở nơi đó nhìn bốn phía, cuối cùng vẫn là nhìn về hướng đại lao.
Trước khi tấn công có hai kế sách, một là đánh thẳng vào đại lao, nhưng nói như thế rất có khả năng trước lúc đột nhập vào thủ vệ bên trong sẽ giết người diệt khẩu. Thứ hai chính là san bằng chống cự bên trong Tăng gia trang này, bắt được bọn đầu mục hạ lệnh, thi hành từ trên xuống dưới. Kế này cũng có mạo hiểm, đó chính là rơi vào giằng co, đến lúc đó Mộc Thục Lan hoặc giả bị chuyển đi, hoặc là bị giết.
Sau khi cân nhắc thiệt hơn, vẫn là chọn kế sau, trong đầu óc Triệu Tiến xoay chuyển vạn lần, hắn không biết mình nên nghĩ ra sao, gắng sức nhớ lại hình bóng Mộc Thục Lan năm đó, lại đột nhiên nhận ra trí nhớ của mình rất mù mờ rồi.
Rất xa đã nhìn thấy được mười mấy người cưỡi ngựa hộ tống một bạch y thiếu nữ đi tới bên này, Ngưu Kim Bảo đi theo sang thả người, nhưng kỵ binh không chỉ mười mấy người đi sang.
Càng ngày càng gần, Triệu Tiến kìm lòng chẳng đặng đứng thẳng dậy, Trần Thăng và Cát Hương bên cạnh hai mắt nhìn nhau, mặc dù không có kéo giáp mặt lên, nhưng đều nhìn thấy được nét cười trong ánh mắt đôi bên.
Lưu Dũng và Cát Hương thấp giọng thì thầm một câu, mệnh lệnh rất nhanh truyền ra, đã có mấy chục người cầm cung tiễn đứng dậy, một phần trông giữ đài đất dưới đại trướng, một phần thì cảnh giới bốn phía.
Một đám người Từ Hồng Nho đều không tự làm chủ được rụt mình vào bên trong, bọn họ chính là hiểu rõ, cung thủ Triệu Tiến bắt đầu cảnh giới rồi, hơi có chút không ổn sẽ động thủ.
Đội ngũ Mộc Thục Lan tới được trước mặt, Ngưu Kim Bảo ra hiệu về phía sau, tất cả đều tản ra bốn phía, đâu lưng lại, vừa tránh nghi ngờ, vừa đề phòng.
Lỗ Nam đầu tháng mười một đã rất lạnh rồi, y phục Mộc Thục Lan đã có vẻ mỏng manh, đang khoác áo lông nhung sớm đã sửa soạn sẵn.
Triệu Tiến nhíu mày đánh giá Mộc Thục Lan, vừa mới gặp mặt, hắn không có bận tâm hình dáng của Mộc Thục Lan, mà là muốn nhìn thấy Mộc Thục Lan có bị nghiêm hình tra tấn qua hay không.
Còn tốt, tuy rằng vẻ bên ngoài mỏi mệt, cả mặt tràn đầy nghi hoặc, lại không nhìn ra dáng vẻ chịu khổ gì.
Vóc dáng Tiểu Lan lớn lên nhưng vẻ người vẫn không biến đổi gì cả, sau khi mắt nhìn thấy lần đầu, thiếu nữ trước mắt và bé gái trong trí nhớ kia thoáng chốc trùng hợp lại với nhau, trí nhớ lập tức trở nên rõ ràng, vô số chuyện lớn chuyện nhỏ đã từng trải qua đều ùa vào trong đầu.
Đã mấy năm không gặp, nhưng lúc này đối mặt nhau, lại giống như mới trôi qua một ngày, giống như cô bé ngày hôm qua còn đang ngồi trong sân xem mình luyện võ, hôm nay liền cùng mình đi tới Sơn Đông.
Triệu Tiến thậm chí còn để mắt thấy vết sẹo rất nhỏ chỗ thái dương của Mộc Thục Lan, đó là lúc nhỏ không cẩn thận trầy da, không nhìn kỹ càng vốn không thấy rõ, nhưng Mộc Thục Lan lại rất để ý tới nơi đó, luôn hỏi Triệu Tiến nhìn thấy được hay không, vết sẹo đó càng phai nhạt, không cẩn thận quả thật nhìn không thấy.
Trên mặt nàng vẫn còn thần sắc kinh ngạc, người vừa mới thả nàng ra khỏi phòng giam cái gì cũng không nói, chỉ là khoác y phục lên cho nàng, bảo nàng đi theo. Nhưng người trùm kín trong giáp sắt trước mặt này là ai?
Kiểu dáng khôi giáp này dường như gặp qua. Nhưng loại nhìn thấy năm đó là đồ bảo hộ làm bằng nan tre và tấm ván, đây là... ?
Mộc Thục Lan để mắt tới đôi mắt chỗ khe hở trên giáp mặt, đôi mắt này rất quen thuộc. Lúc từ trong nhà tù đi ra, Mộc Thục Lan còn rất ngây ngẩn, không biết xảy ra chuyện gì. Ngay lúc nhìn thấy thi thể giáo chúng Văn Hương Giáo đầy cả đất, nàng phỏng chừng cảm thấy mình được cứu rồi. Nghi hoặc và thả lỏng khiến nàng không nhìn thấy nhiều tiểu tiết nhỏ như thế, sau khi hơi chút điềm tĩnh, nàng để mắt tới.
Cô gái nhìn say mê cặp mắt kia, thân thể không kìm nổi rung rẩy, nước mắt chẳng đặng đừng chảy trào ra, nhưng chỉ là rèn luyện và từng trải những năm làm Thánh Nữ khiến nàng lộ ra ngoài mà thôi.
Xét đến cùng mấy năm không gặp, bé gái nhỏ vốn ban đầu sợ thấy máu, sợ thấy xác chết, trong cảnh tượng địa ngục Tu La thế này như nhìn không thấy gì cả, hay vốn dĩ không thèm đưa mắt nhìn tới. Thiếu nữ tầm thường, nhìn thấy đao thương giáp sắt, hung thần ác sát như thế, đã sớm sợ tới mức hồn phi phách lạc, sao điềm tĩnh như vậy, sao lại để mắt tới những tiểu tiết không muốn người biết này.
Mộc Thục Lan đứng ở nơi đó không nhúc nhích, nước mắt lại càng chảy càng nhiều, thiếu nữ càng lúc càng khống chế không nổi tâm tình của mình, tay theo đó bụm chặt miệng lại.
Vào lúc này, Triệu Tiến mới nhận ra giáp mặt của mình còn chưa có giở ra, nhìn dung mạo quen thuộc mà lại xa lạ, Triệu Tiến khó có được ngây dại một lúc.
Xung quanh rất "quạnh quẽ" mỗi người đều chuyển dời tầm mắt, bọn gia đinh hoặc là giới bị hoặc là trông coi giáo chúng Văn Hương Giáo còn sót lại, tất nhiên cũng không cần ai nhắc nhở.
Triệu Tiến có chút lúng túng giở giáp mặt lên, nhìn thấy khuôn mặt dưới giáp mặt, Mộc Thục Lan cười, tươi tắn như bông hoa chớm nở rất rạng ngời lúc ánh ban mai, chỉ là nước mắt lã chả tuôn rơi thắm đẫm bao nỗi niềm, cứ như thế vừa rơi lệ vừa cười, nhìn Triệu Tiến cười rực rỡ.
Sau khi giở lên giáp mặt nhận ra mình vẫn luôn đứng nguyên tại chỗ, Triệu Tiến rốt cuộc nhận ra mình lúc này có chút tay chân luống cuống, mình hẳn nên đi sang, nhưng vừa cất được nửa bước chân, Triệu Tiến lại đột nhiên nhớ tới nhi nữ, thê tử trong nhà mình.
Nói tới cho cùng vẫn đã trôi qua vài năm rồi, mấy năm nay đôi bên đều không có một chút tin tức, dù sao có chút xa lạ rồi.